Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Tình không biên giới trang 44

15/03/2011 02:31

Khoảng cách đời thường

Anh yêu em nhưng chưa thể cưới em
Vì hai đứa vướng  ít nhiều mâu thuẫn
Dẫu tình cảm đôi trái tim đồng thuận
Nhưng biển đời, sóng gió đẩy xa thêm

Anh yêu em nhưng chưa thể cưới em
Hạnh phúc phát sinh nhiều ưu phiền mới
Tình chúng mình đã vượt xa biên giới
Nhưng hình như gặp giới hạn bến bờ?

Chúng mình không thể chỉ sống trong mơ
Phải thực tế và cần nên điều chĩnh?
Ta sống có trách nhiệm với chính mình
Còn trách nhiệm với người thân xã hội?

Yêu chân thành không có gì tội lỗi
Nhưng...có cần phải cưới vội không em?
Vật chất chúng mình tạm đủ sống êm
Thời gian qua nhanh...tuổi thì cũng lớn...

Những nỗi buồn của kẻ sống cô đơn
Sẽ giúp chúng ta ngày thêm gần lại
Nhưng em có trụ  Việt Nam được mãi
Khi đã quen rồi nếp sống phồn hoa?

Anh hiểu em người phụ nữ nết na
Hậu phương vững ,nhiều đàn ông thèm muốn.
Trong tình yêu loại bỏ chuyện bán buôn
Nhưng cũng phải có cân đo em  ạ

Anh không phải gả đàn ông đào hoa
Chẳng thích hợp sự kiêu sa,thay đổi
Nên chẳng bao giờ là người phản bội
Một tấm lòng nhân ái ở phương xa
hmhiennhan

17/03/2011 00:20

Tình theo con sóng

Buồn vui ngày một dâng cao
Ghét nhau, rồi lại thương nhau lạ lùng
Vẫn còn đó đoá hồng nhung
Đậm đà hương sắc thuỷ chung với đời

Qua bao giông bảo đất trời
Em vẫn đằm thắm rạng ngời lòng son.
Nắng mưa duyên có mỏi mòn
Hai vì sao lạc vẫn còn tìm nhau.

Màn hình vi tính lao xao
Chuyển vào tim những ngọt ngào yêu thương
Xác ta còn ở xa phương
Hồn ta đã nhập thiên đường thăng hoa

Lời yêu say đắm thiết tha
Khoản cách vô định vẫn là hữu duyên
Bao la sông núi đại dương
Không ngăn được lửa yêu thương chân tình

Cám ơn câu chuyện chúng mình
Đưa anh vào một cỏi tình như mơ
Lời thơ trên Nét vu vơ
Ai ngờ là những sợi tơ trói người?

Cây khô nhờ nước xanh tươi
Anh nhờ em sáng nụ cười hồi sinh
Ba chìm bảy nổi linh đinh
Biển bao nhiêu sóng  tình mình bấy nhiêu
hmhiennhan

Thi Hoàng
Đăng ký: 14/01/2011 23:40
Số bài gửi: 3573
Ngày gửi: 17/03/2011 03:21

Vu Vơ
Người đi
Để cho hồn tôi vỡ
Trăng cũng mờ
Gió trốn kĩ trong thung
Người đi
Đi xa ngái muôn trùng
Nắng nhạt nhoà
Tim tôi thành hoang vắng...

Cho tôi một chút ngẩn ngơ
Loay hoay một chút dại khờ để yêu

                     Hoàng Thi

17/03/2011 18:36

Vu Vơ
Người đi
Để cho hồn tôi vỡ
Trăng cũng mờ
Gió trốn kĩ trong thung
Người đi
Đi xa ngái muôn trùng
Nắng nhạt nhoà
Tim tôi thành hoang vắng...
Thị Hoàng

Từ ban sơ
Ta đã nhớ vu vơ
Tình phất phơ
Không biết đâu điểm hẹn?
Nhưng lúc buồn nhận được mấy câu thơ
Càng quý mến tấm lòng người gởi đến...
Xa ngái muôn trùng ...con thuyền không bến
Biết bao giờ ta cặp được bến mơ?...
Hmhiennhan

17/03/2011 19:06
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi Thi Hoàng vào 17/03/2011 19:09

Học- Biết- Có
Học nhớ để quên
Biết quên để nhớ
Học yêu để ghét
Biết ghét để yêu
Học tầm thường để vĩ đại
Biết vĩ đại phải tầm thường
Học mến học thương
Để có muôn vàn thương mến.

Cho tôi một chút ngẩn ngơ
Loay hoay một chút dại khờ để yêu

                     Hoàng Thi

18/03/2011 02:02

Học càng  nhiều ,càng thấy mình ngu ngu
Bởi biển học thật mênh mông vô tận
Thôi ta cứ làm một kẻ lù khù
Biết năm ba chữ để yêu cũng thú
học nhớ, học quên, học gì đủ thứ
Thời gian đâu để hai đứa vi vu?
Hmhiennhan


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét