Hai buổi chiều
Chiều nào như buổi chiều qua
Tôi nghe bướm trắng vờn hoa tự tình
Chiều nào tôi thấy sân đình
Có đôi trai gái tự tình yêu đương
Chiều nào hoa cỏ bên đường
Say ong bướm lạ,say hường nét Thu
Chiều nào tôi tiếc mù u
Nghe như lệ đã tương tư mấy mùa
Chiều nghe chuông vẳng sân chùa
Em như cô gái thèm chua thế này
Chiều nào như buổi chiều nay
Hẹn nhau đến độ hương say thẫn thờ
Chiều tôi hóa mộng thành thơ
Trăng lang thang lạc bến bờ gió sương
Chiều tôi mộng giữa vô thường
Tâm tư tôi hóa đoạn trường viễn du
Nhược Trần
Bắt đền
Em ơi! còn nhớ chiều xưa
Có hoa và bướm say sưa trao tình?
Thấy em đứng ở đầu đình
Mà anh chỉ dám đứng nhìn ngẩn ngơ
Em cười duyên dáng, ngây thơ
Anh trúng bùa độc vật vờ mấy đêm
Chiều nay tìm gặp lại em
Sợi thương sợi nhớ tròng thêm vào hồn
Bắt đền em đó nghe hôn
Gieo chi tình cảm bồn chồn tim anh,
Nếu sớm xác định làn ranh
Thì anh đâu phải lanh quanh vòng ngoài...
hmhiennhan
|
Đăng ký: 13/08/2009 22:06 Số bài gửi: 1476
|
|
Ngày gửi: 12/01/2011 15:26 |
|
|
Áo dài ơi! anh giận em
Em đi Đà Lạt không rủ anh theo
Chắc thỏ con sợ thợ săn làm thịt?
Nhìn ảnh em chụp áo quần kín mít
Chắc thấm rồi sương lạnh chốn cheo leo?
Không biết đâu là núi? đâu là đèo?
Cô giáo ơi! hãy ôm trăng mà ngủ
Trăng Đà Lạt đẹp hoang sơ, quyến rủ
Trên đồi thông có tiếng suối nước reo
Em cuộn chăn ngoan hiền như con mèo
Mơ gì đó giữa cao nguyên tịch mịch?
Không có anh,không được cười khúc khích
Lả lướt làm duyên trên đỉnh cáp treo
Về gặp anh coi chừng em bị nhéo
Giỡn với ai nơi thung lũng tình yêu?
Đồi Vọng Cảnh vàng thẳm ánh nắng chiều
Có tin được em một mình thơ thẩn?
Anh giận em lúc nào cũng than bận
Với đám học trò tinh nghịch cấp ba
Bến lức Sài gòn nào cách bao xa
Quà anh nhận chỉ ít dòng tin nhắn?
hmhiennhan
|
|
Có bài viết mớigửi bởi diemphuong »
joliefidevn đã viết:
nguyễn hiền nhân đã viết:Sóng không ra khỏi biển
Đời viễn xứ em lưu lạc tha phương
Tình đẹp mãi mặc phong ba bão nổi
Em khờ quá, anh làm sao thay đổi
Có bao giờ sóng ra khỏi đại dương?
hmhiennhan
Đâu còn nữa trẻ trung chốn tình trường
Mà xa tình xa như sóng đại dương
Chẳng thể nghe bờ em du dương
Khúc yêu đương, gọi con sóng xô bờ
Thế là anh, biển kia mãi bơ vơ
Mang trong mình nỗi cô đơn và muôn ngàn nỗi nhớ
Khát khao từng hơi thở
Sóng xô bờ cát biển mãi mãi bơ vơ
Em mãi mãi mênh mang như biển
Có bao giờ biển chỉ chọn một dòng sông?
Trăng và em
Bỗng dưng cười khóc một mình
Giận trăng anh muốn đoạn tình, giết trăng
Trăng trêu anh nói lăng nhăng
Lúc treo cao ốc
Lúc giăng mặt hồ
| Đan Mây
Đăng ký: 08/01/2011 11:31 Số bài gửi: 425
|
|
Ngày gửi: 15/01/2011 04:21 |
|
|
"...Đuổi theo ảo ảnh hư vô
Với đôi tay trắng điên rồ làm sao
Giống trăng
Em ở trên cao
Tâm tình thì được
Chạm vào thì không
Trăng tròn khuyết cõi mênh mông
Em tròn khuyết
Bởi nỗi lòng đa đoan"
Cám ơn anh Hmhiennhan đã cho đọc một đoạn thơ hay bởi anh đã dùng phép so sánh
rất chính xác , tìm tòi nét tương đồng giữa em và trăng để lột tả vẻ
đẹp tâm hồn của người phụ nữ Á Đông truyền thống...Tôi yêu mẫu người phụ
nữ như thế này!
| Ngày gửi: 15/01/2011 19:19 |
|
|
Nguyên văn bởi Trường Phi Bảo Xem Bài Gởi
Uống rượu với chồng
Trường Phi Bảo
Đêm xưa uống rượu với người
Nhấp môi chén đắng cạn lời yêu thương
Vũ trụ như thể quay cuồng
Vui vui chẳng biết nỗi buồn là chi
Trong rượu chứa độc tình si
Có men luyến ái chết vì nhớ nhung
Người mời ta chỉ một chung
Ngất ngư hồn vía tim rung nhịp lòng
Đêm nay uống rượu với chồng
Muốn tìm lại chút mặn nồng khi xưa
Thuở nào người đón, người đưa
Nụ hôn gió bão, cuộc mây mưa tròn
Hẹn thề trong dạ sắt son
Sắt son - thiếu phụ - hai con mất rồi
Trách người xưa bạc như vôi
Duyên đưa nợ đẩy tình tôi qua cầu
Mình say, say giữa canh khâu
Cạnh chồng mà nhớ ai đâu xa vời
Nghiêng bầu tâm sự, dốc lời
Rượu cay, vị đắng lặng thời gian đi
Giật mình không hiểu chuyện gì
Đã nghe chăn gối thầm thì bên tai
Hương tình dịu ngọt ta say
Say trong hạnh phúc đẹp ngày nắng lên.
30/10/2010
Thư Viện LB 13-01-2011
Giọt đắng tình sầu
Giọt đắng tàn canh sầu lẽ bạn
Trời buồn thổn thức trút mưa ngâu
Nhìn ánh trăng le lói đỉnh đầu
Mới phục sức bền đôi cánh nhạn
Tình ngọt ngào thêm chi vị đắng?
Bờ môi xinh sao lắng chất cay
Em cùng chồng ân ái, đắm say
Mặc tiếng thạch sùng than vọng lại
Anh nâng ly cạn chén rượu đầy
Cay xé tâm hồn đêm bão nỗi
Chút hương xưa dường như sống dậy
Trăng gió thì thầm động mưa mây
Hồn hoang tưởng nếu có em đây
Trận địa chấn vỡ òa vóc ngọc
Em rung chuyển thân ngà ngang dọc
Cõi thiên đường thả bổng hồn bay
Giọt đắng tình pha chút ngất ngây
Dẫu đắng mấy cũng đầy dấu ái
Càng ngấm sâu ta càng khắc khoải
Mùi hương tình ngọt,đắng,chua cay...
(Vị đắng tình mãi mãi không phai)
hmhiennhan
| Ngày gửi: 19/01/2011 15:22 |
|
|
Ảo ảnh ngày chúng mình yêu nhau?
Em rất thực sao biến thành ảo ảnh?
Mộng ước đời đời chực vỗ cánh bay
Để lại tình anh một chút hương phai
Đêm thơ thẩn với vầng trăng hiu quạnh
Lối mòn cũ bước qua lòng buốt lạnh
Bóng hư vô ,dáng em mãi chập chờn
Mới ngày nào hạnh phúc đến vây quanh
Nay dấu ái chỉ còn con sóng gợn
Nhớ sao nhớ! tiếng cười em thật lớn
Thương sao thương lời nói nhỏ dịu dàng
Nếu cuộc tình hai đứa bị dở dang
Anh đừng đổ lỗi ngăn sông,cách núi
Khoảng cách niềm tin đẩy đời cỏ úa
Kỷ niệm đi vào dĩ vảng thời gian
Hồn viễn xứ em đong đầy hờn tủi
Chỉ mong manh một đóm sáng sắp tàn
hmhiennhan
|
| Ngày gửi: 20/01/2011 01:58 |
|
|
Khoảnh khắc chạnh lòng
Hồn tôi một thuở lưu đày
Đường tình xế bóng đã đầy hoàng hôn
Hiền Nhân hoài mộng mỏi mòn
Giấc mơ hạnh phúc vẫn còn lửng treo
Dẫu là thân phận bọt bèo
Muốn làm Tùng Bách Thông reo ngạo đời
Lướt qua sóng dữ biển khơi
Chơi vơi mới biết đất trời bao la
Lạc loài nơi chốn phồn hoa
Nhục vinh mới ngấm xót xa phận nghèo
Càng yêu tre trúc cò đeo
Càng nhớ cội rễ quê nghèo trong tim
Cuối đời sóng lặng gió im
Người yêu tri kỷ kiếm tìm ở đâu?
Mịt mờ nhân ảnh chìm sâu
Liêu trai huyền thoại bóng câu hoang đường.
Chạnh lòng soi lại bóng gương
Già rồi tóc nhuộm phong sương cũng thường...
Mở lòng chào bạn bốn phương
Thi ca vĩnh cửu thiên đường hiền nhân
hmhiennhan |
|
|
|
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét