Melbourne xa thẳm mịt mờ
Những kỷ niệm cũ vật vờ,
lênh đênh
Trái tương tư chín buồn tênh
Anh chìm biển nhớ, bắt đền em yêu
Hoàng hôn đã tắt nắng chiều
Em đi từ ấy liu xiêu tim gầy
Nhìn trời!
Trắng xoá khói mây
Trăng Melbourne có tròn đầy không em?
Sài gòn ngày ấy ấm êm
Đôi ta chung bóng đêm đêm tự tình
Rạng ngời hạnh phúc tâm linh
Gái ba con vẫn đẹp xinh vóc ngà
Sóng mài ghềnh đá bến xa
Hương yêu đỏ thắm, nhạt nhòa rồi phai
Bên đời anh chẳng còn ai
Tìm con đường cũ
Gió bay mộng rồi
Nhìn thời gian lặng êm trôi
Trăng rơi! nước chảy!
Bồi hồi hồn anh
Ngàn năm biển vẫn trong xanh
Nhưng người năm cũ
Rẽ quanh góc trời
Nghẹn ngào gọi
Cố nhân ơi!
Tránh đâu?
Những giọt lệ rơi trong lòng
hmhiennhan
Yêu thêm lần nữa đi em!
Mình yêu thêm một lần nữa đi em
Hãy quên sạch hết nỗi buồn dĩ vảng
Những ngày vui bên nhau xưa quá ngắn
Em quay lưng là tất cả hoang tàn
Hai đứa về tìm lại vườn địa đàng
Nương cánh gió hướng thời gian trở ngược
Thuở hai đứa tay đan tay sánh bước
Nắng tươi hồng rãi xuống tóc đài trang
Anh vẫn nhớ những chiều vàng lãng mạn
Mặt trời đêm xua bóng tối lao về
Môi kề môi, ta khẽ gọi đam mê
Để rung cảm trào dâng nung huyết quản
Hồn níu kéo nguồn hạnh phúc miên man
Mình chung sống đến răng long ,đầu bạc
Không còn oán trách ông trời đen bạc
Tách rời nhau sông,biển,núi bạt ngàn...
hmhiennhan
Cuối năm chào Xuân Mai!
Cuối năm bắt chước người đi chợ tết
Tôi chỉ lượn lờ quanh một hàng hoa
Trong nắng chiều nhìn dáng ngọc thướt tha
Như nụ tầm xuân toả hương thơm ngát
Bán cho tôi một bông hồng tươi,rẻ
-Sao xuân về, ông không chịu mua Mai?
Ồ, cô nầy,sao tiếng thanh tao thế?
Nhìn thấy cô, tôi đã biết là may
Nụ cười em làm tôi thêm ngây dại
-Cô lầm rồi, tôi chưa có người yêu
Thằng bạn thân vừa mới mất mấy chiều
Bông hồng gởi nó cho bớt quạnh hiu
-Tôi biết rỏ, ông rất là khó chịu
Không biết tôi,vì ông quá tự cao
Lời của ông làm tôi cũng nghẹn ngào
Xin biếu hoa, gởi tặng người quá cố
-Nghe cô nói tôi vô cùng xấu hổ
Phận bọt bèo làm sao dám tự hào
Nhưng cô phải nhận tiền tôi trả nhé
Biếu hoa rồi, lỡ mẹ mắng làm sao?
Vui đón xuân, người ta mua mai đào
Tôi mua hồng,mới biết em dể mến
Với cảm xúc mối nhân duyên sắp đến
Nên quyết tâm tìm gặp em lần sau
-Cô còn nhớ, hay là cô đã quên
Người mua hoa mới cách đây hai bửa?
Tôi xin được làm phiền cô lần nữa
Hãy lựa cho tôi thêm mấy nụ hồng
Em liếc nhìn tôi, hình như thất vọng?
Nở nụ cười xuân, nói bán lấy tiền
-Xin lỗi cô, thật lòng tôi xao xuyến
Người đẹp bán hoa khó thể nào quên
Nhớ thật nhiều,nhưng chưa được biết tên?
Đây bông hồng tượng trưng tình nồng thắm
Xin dâng cô với tấm lòng say đắm
Cô nhận đi cho tình được vững bền
Hai chục năm rồi cuộc sống lênh đênh
Tôi vẫn nhớ cái tên cô gái ấy
Nhưng rất tiếc, trăng tròn rồi lại khuyết
Đành gọi trong lòng Lê thị Xuân Mai
hmhiennhan
Đón mùa xuân buồn
Mùa xuân mới sắp về rồi sao?
Rét lạnh tàn đông vẫn trắng màu
Quanh năm trí lực lo cơm áo
Xót đời còn lắm cảnh thương đau
Có kẻ sắp hàng chờ bán máu
Đồng tiền bớt xén chẳng còn bao
Đánh mất hồn quê người đau đáo
Đêm nhớ thân nhân nước mắt trào
Mùa xuân mới sắp về rồi sao
Vật giá leo thang vượt tường rào
Dân oan đốt đuốc tìm công đạo
Chiếu đất màn trời kiếp lao đao
Mùa xuân mới sắp về rồi sao?
Chỉ về với những kẻ sang giàu
Lươn lẹo lách lòn tanh mùi máu
Lương tâm mờ nhạt giữa lầu cao
Tôi nhìn những em bé xanh xao
Hồi tưởng tuổi thơ lòng nao nao
Áo trắng đến trường mơ mộng hảo
Trong bụng óch ách bát cháo rau
Mái bạt liều xiêu cha mẹ bảo
Đói nghèo con phải nuôi chí cao
Giúp nước, giúp đời, gìn hiếu thảo
Góp phần giảm nhẹ những khổ đau
Cố lắm tôi chỉ thành tên ngáo
Ẩn mình trong ốc đảo của tôi
Nhìn thời gian lặng lẽ êm trôi
Thả bài thơ buồn như tiếng sáo...
hmhiennhan
Tim nghẹn lời từ biệt
Melbourne mùa nầy đầy những cơn mưa
Cũng nhiều nắng ấm như trời vào hạ
Em sưởi ấm tim mình bằng ngọn lửa
Tình nhạt nhoà , sóng đã chạm phong ba
Trăng của chúng mình tạm lánh phương xa
Trời Sài Gòn cũng giăng nhiều mây tím
Ta gặp nhau giữa đỉnh sầu khởi điểm
Hạnh phúc trăm năm
Khoảnh khắc ê chề
Mùa Xuân phương đông sắp sửa trở về
Nhưng mùa đông lạnh
Bàn giao quá trễ
Tính sổ cuộc đời
Thiên di dâu bể
Anh trắng tay
Tan giấc mộng giao kề
Em quay đầu ,tỉnh giấc giữa cơn mê
Để ngấn lệ
rĩ trào đôi mắt biếc
Anh lạc lõng giữa thiên đường hoang phế
Như ánh trăng cô đơn
Vàng vọt khuyết
Trong tình yêu
Anh thường hay thua thiệt
Chẳng phải dại khờ
mà để trả ân
Em muốn chôn sâu tình vào đáy huyệt
Anh nghẽn nghẹn lòng, từ biệt cố nhân
Anh cố ngóng tìm một ánh sao băng
Thầm khấn nguyện xin tình ta sống dậy
Trong lòng anh
Dấu ái vẫn đong đầy
Gom cay đắng để đốt thành khói trắng
Anh không muốn đời em thêm gánh nặng
Vai em gầy, mắt cũng đã thêm sâu
Anh không thể làm phiền em nữa đâu
Nếu hạnh phúc nhạt nhoà
Không toả sáng...
hmhiennhan
Trái tim không bằng thép
Xuân sắp về gõ cửa
Sao giấc mộng tình phai?
Anh thắp lên ánh lửa
Ngoài trời còn mưa bay
Em bỏ đi như chạy
Trên con dốc ngoằn dài
Không một lần đoái lại
Sợ đời nặng gánh vai?
Dáng em nay đã gầy
Trái tim dường như chai?
Nét hồn nhiên con gái
Một thời đã lắt lay
Sau cơn mê luyến ái
Hai đứa cùng trượt dài
Vực sâu tình không đáy
Ai buồn nhiều hơn ai?
Êm ả dòng đời chảy
Tháng, năm nhiều đổi thay
Em vẫn còn hận mãi
Núi sầu ngày chia tay?
Em có hiểu lòng nầy
Cũng chịu lắm đoạ đày?
Tim anh vốn mềm mại
Thành thép được, chết ngay
hmhiennhan
Tình còn vương trên mạng
Em gởi anh bài thơ tình hay quá!
Đưa anh về tuổi mộng ngút ngàn xa
Con đường quê,lúa cũng ngát hương hoa
Hàng dừa, đước,dưới trăng ngà êm ả
Tim xao xuyến trước dòng thơ mới lạ
Ru hồn anh lên đỉnh núi Vu Sơn
Động Đào nguyên dáng ngọc cứ chập chờn
Anh ngơ ngẩn khắc tình lên vách đá
Suối thiên thai em run người nghiêng ngã
Hạnh phúc nồng nàn sáng đẹp bến mơ
Tuổi lớn rồi sao anh vẫn ngây thơ
Tin mối kỳ duyên bất ngờ cõi ảo?
Anh bổng chốc thành tín đồ ngoan đạo
Yêu nụ tầm xuân quý phái kiêu sa
Chén rượu tình vừa uống đã thăng hoa
Xin nữ thánh hãy ban anh ân sũng
Mưa tình yêu hồi sinh miền đất trũng
Đời có em sa mạc hoá thiên đường
Chấp cánh hồn anh vượt khỏi đại dương
Cùng Hồng Nhung mở đầu trang tình sử
Em kiêu hãnh ngự trên ngôi thánh nữ
Xa mất dần vị trí của tình nương
Anh dại khờ gieo nỗi sầu viễn xứ
Chia đôi lòng
đầy ắp những bi thương
Trên nét ảo câu chữ còn vấn vương
Tám giờ bay bao giờ em trở lại?
Đường thiên lý em ơi! đừng vội oải
Giận hờn nhau chuyện nhỏ rất bình thường
Anh chờ em nhuốm lại lữa yêu đương
Cho bản tình ca trọn câu chung thuỷ
Từng gọi nhau là người tình tri kỷ
Đừng để lệ buồn ngập bến sông Tương...
hmhiennhan
Xuân hồng vẫn đến
Xuân về khởi sắc cỏ hoa
An bình, hạnh phúc mọi nhà đón mong
Thương người gạo chợ nước sông
Kiếp nghèo còn mãi long đong kiếp nghèo
Dốc tình ta bước cheo leo
Như trăng nửa mãnh buồn treo ngang trời
Thềm xuân hoa bướm vẫy mời
Ta thay áo mới Hong phơi nụ cười
Xế chiều tuổi quá năm mươi
Phong sương mấy độ nhạt tươi xuân lòng
Xuân hồng hy vọng còn không?
Còn chờ giá lạnh mùa đông qua đời
hmhiennhan
Xin mẹ tha tội cho con
Trên mọi nẻo đường giúp con cất bước
Gánh nặng trên vai mẹ thật nặng nề
Con lớn khôn theo dòng đời xuôi ngược
Thất bại, thành công,có mẹ cận kề
Như cây xanh lớn nhanh nhờ cội rễ
Mưa nắng, bão đời mẹ bảo vệ con
Tấm lòng hiền mẫu nhân ái giản đơn
Như giọt mồ hôi thâm manh áo bạc
Mẹ chỉ muốn con trường đời thành đạt
Nâng niu con hơn ngọc bích vàng mười
Con thành công mẹ hớn hở vui cười
Con thất bại mẹ lặng thầm đau xót
Mẹ cho con cả một nguồn sửa ngọt
Thế còn con? nuôi mẹ chỉ một thời
Nhớ đến mẹ là nước mắt tuôn rơi
Tội bất hiếu kể ra không phải nhẹ
Bốn người con vẫn không nuôi tốt mẹ
Mẹ một mình bao bọc tốt bốn con
Vì đời mẹ hy sinh không tính toán
Ơn nghĩa sanh thành vượt cả núi non
Nhận tiền con, mẹ chắt mót tiêu lòn
Khẩn trời phật ban con thêm ân đức
Con không hiểu cứ so bì phiền phức
Mẹ mất rồi tan nát cả lòng con
hmhiennhan
Đừng trách ông trời
Tôi chơi vơi ở giữa biển đời
Lợi danh nhảy múa tựa sóng khơi
Trần thân mệt trí tôi bơi tới
Vớt toàn bèo bọt...muốn hụt hơi
Tôi ngửa mặt lên oán trách trời
Nước mắt mồ hôi há chuyện chơi
Trời cười: còn khối người chìm nổi
Họ chẳng thở than lấy một lời
Tại sao mi vội trách ông trời
Khì tự tay mình gom lấy rác?
Ngay chính mắt mi còn lầm lạc
Hoang phí thời gian...khổ đáng đời
hmhiennhan
Thơ phải lãng mạn em ơi!
Anh đã bỏ lối làm thơ sáo ngữ
Mộng thiên thu,tỷ tỷ lời yêu
Ý chân thật em vẫn cười chế diễu?
Có lẽ gì em tưởng tượng hơi nhiều?
Bài thơ nào giả dối hởi em yêu?
Anh đã viết bằng trái tim cảm xúc
Đón nhận từ em cội rễ hạnh phúc
Tình trăm năm đến muộn lúc xế chiều
Anh biết em nhan sắc đẹp diễm kiều
Nhưng chẳng lẽ không điểm trang son phấn?
Xin để thơ anh chút gì lãng mạn
Tô sắc màu câu chữ mới cao siêu
Như hoàng hôn bay bổng những cánh diều
Đêm tối đợi trăng sao về mở hội
Chén nước mắm cần thêm ớt,đường,tỏi
Nên thơ anh phải thêu dệt mỹ miều...
hmhiennhan
Ảo ảnh và hiện thực
Anh đã gặp người đàn bà trong mơ
Có học thức ,dung ngôn và thành đạt
Họ ở trên nhiều miền của trái đất
Đến rồi đi nhanh như chiếc bóng mờ
Nếu Em là Người đàn bà trong mơ?
Đẹp như Thuý Kiều hay xấu như Thị Nở?
Xin đừng làm cho trái tim Anh tan vỡ ,
Để Anh được suốt đời vay và trả nợ
Yêu Em hơn Người thi sĩ yêu thơ
Nếu Em là Người đàn bà trong mơ ?
Đừng bắt tội anh không cần chứng cớ?
Đừng bao giờ làm cho Anh ngộp thở
Bằng lời ghen hờn oán trách ngu ngơ
Ta gặp nhau chắc cũng thật tình cờ?
Hay có sự an bày của số phận ?
Để tình yêu bắt đầu từ nổi nhớ
Sâu lắng âm thầm kết nối duyên tơ
Hời Người đàn bà Anh gặp trong mơ?
Đừng nói với anh bằng ngôn ngữ khác
Đừng đem tình yêu bán buôn đổi chát
Yêu chân thật thì không thể lập lờ
Hãy để cuộc đời trọn vẹn giấc mơ
Khúc nhạc lòng ngân êm từng nốt nhạc
Gương trời đất thiên thu dẫu có khác
Vẫn dính liền nhau như thuở hoang sơ
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét