Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

Tình Không Biên Giơi trang 64

Vọng tưởng
Mộng mị nào trong mơ,
Có đẹp lắm không em?
Kỷ niệm xưa êm đềm,
Đong đưa bay theo gió.

Cái thuở tình mở ngỏ,
Niềm vui ngập ánh mắt,
Ngọt ngào môi ướp mật,
Bổng chốc thành tàn tro.

Bây giờ đời buồn so,
Tình cảm càng khốn khó,
Anh độc hành phố nhỏ,
Với hồi ức quanh co.

Nhờ em nhiều lắm đó!
Mộng ảo cố dò tìm.
Dù tình đã lặng im.
Trái tim xưa đóng ngỏ...
Hmhiennhan

 Nụ cười em Đà Lạt

Anh còn nhớ những nụ cười khuyến mãi,
Ngày em trao anh mấy đoá hồng tươi.
Hoa chuyển đi còn nụ cười rớt lại,
Vào hồn anh sáng mãi đến hôm nay.

Chưa giọt rượu nhưng anh ngất ngây say,
Đêm Đà Lạt ánh trăng treo đồi dốc,
Cà phê Thái Bảo hai người cô độc,
Bắt tay rồi lan hơi ấm trong tay.

Bên Hồ Xuân Hương em thả tóc dài,
Nghe gió vi vu cợt đùa với liễu.
Mình nói thật nhiều nhưng sao vẫn thiếu,
Chút nồng nàn của đôi kẻ phiêu diêu...

Mới quen nhau, chúng mình có quá liều?
Từ buổi đầu lạc vườn hoa tình ái.
Bốn mắt nhìn nhau ,đôi lòng ngây dại,
Cùng dắt nhau vào Thung lũng Tình yêu.*

Hồn lữ khách như mây gió đa chiều,
Có để bờ vai cho em bám víu?
Lời tâm tình sớm giúp anh thấu hiểu,
Khoảng cách Sài Gòn Đà Lạt chẳng bao nhiêu.

Nhưng khoảng cách lòng ta xa hơn nhiều,
Còn hơn cả đỉnh Langbiang* huyền bí,
Nhưng em đã bật đèn xanh tín hiệu,
Anh chẳng ngại gì dòng thác Damb'ri*
Hmhiennhan
* Những địa danh ở Đà Lạt.



Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhânXem Bài Gởi
Vọng tưởng

Mộng mị nào trong mơ,
Có đẹp lắm không em?
Kỷ niệm xưa êm đềm,
Đong đưa bay theo gió.

Cái thuở tình mở ngỏ,
Niềm vui ngập ánh mắt,
Ngọt ngào môi ướp mật,
Bổng chốc thành tàn tro.

Bây giờ đời buồn so,
Tình cảm càng khốn khó,
Anh độc hành phố nhỏ,
Với hồi ức quanh co.

Nhờ em nhiều lắm đó!
Mộng ảo cố dò tìm.
Dù tình đã lặng im.
Trái tim xưa đóng ngỏ...
Hmhiennhan

KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ANH

Lặng lẽ với xuân chiều
Lòng em mấy thương yêu
Ngày xưa nhịp tim rộn rã
Bây giờ mộng chắt chiu

Buồn hiu trăng nhớ anh
Vạn lành trong đôi mắt
Sâu sắc bờ môi thương
Tình trường dài nhung nhớ

Em chờ bóng cố nhân
Trách thân mình lỗi số
Giông tố trùm uyên ương
Thương lắm đành quay gót

Trót yêu anh khó quên
Tên thầm em gọi tên
Mênh mong giọt nắng sầu
Tình đầu sao nhung nhớ

Lơ thơ chiều nước chảy
Tình hãy còn dư âm
Xa xăm bóng người yêu
Chiều buồn nhớ quay quắt

Chặt lòng anh sang ngang
Lỡ làng duyên tình muộn
Tiếng chuông lòng tắt lịm
Từng đêm vẫn âm vang
Tuyết
 
 
Mây trắng đường bay 

Một thời áo trắng lao xao,
Dắt nhau hai đứa đi vào bến yêu.
Không gian tím thẳm đường chiều,
Bóng em ẩn giữa trang Kiều Nguyễn Du.

Êm đềm trận gió mùa Thu,
Cầm kỳ thi họa em ru hồn người.
Anh ngây vì nửa nụ cười*
Núi đôi e ấp mịn tươi sắc ngà.

Mái chèo khua sóng phong ba
Tình ca như trận mưa sa ngập lòng.
Bềnh bồng trong cõi mênh mông,
Cũng gì một chút hương nồng ban sơ.

Cát đằng lõng lẽo mối tơ,
Để bao thương nhớ lạc bờ Ngân Giang,
Uyên Ương lỡ giấc mộng vàng,
Son môi tàn nụ lỗi nàng hay ta?

Phất phơ dáng ngọc kiêu sa,
Đường xưa mây trắng ,Sáo là đà bay
Thực ảo như truyện liêu trai,
Chỉ còn cái bóng, dấu hài trong mơ
Hmhiennhan
*Nụ cười tủm tỉm nửa miệng
 
 
chaochang đã viết:
http://cC0.upanh.com/26.223.33432059.UtA0/bandobiendaohoangxavatruongxa.png

Bực thì sôi máu hại mình thôi
Tính toán trước sau trên lo rồi
Bao thời thắng giặc là dùng trí
Hiểu người biết ta lực là bao
Chiến tranh được chi ai cũng mất
Xương máu đầu rơi lời oán than
Hoàng Sa lịch sử của ta đó
Ai đã to gan bán cho tầu .
 Chính quyền nầy là  của nhân dân?
Bao nghĩa vụ , người dân cáng đáng.
Nhưng chuyện lớn phải làm theo Đảng,
Đảng có bảo toàn được giang san?
Ta ngọng miệng trên các diễn đàn,
Có phải vì sai lầm thù bạn?
 
 Bực

Vấn đề riêng giữa Trung Quốc Việt Nam,
Ta không cần có mặt nước thứ ba?*
Nhưng thằng ăn cướp nuốt hết Hoàng Sa,
Nói chuyện tay đôi kiếp nào nó trả?

Báo chí Tàu tuôn hết lời nhục mạ...
Báo chí mình bị cấm kỵ nín thinh?
Nếu nhẫn nhục để đổi lấy hoà bình,
Sẽ tới lúc Ta mất dần tất cả
Hmhiennhan

*Lời của thứ trưởng quốc phòng VN Nguyễn Chí Vịnh trên báo Tuổi Trẻ
 
 CẢM XÚC TỪ MỘT NHAN ĐỀ

MÂY vẩn vơ hoài theo nỗi nhớ
TRẮNG tinh một thuở tiếng tình ru
ĐƯỜNG về kỉ niệm bao trăn trở
BAY hết hương xưa cõi xa mù?

ngng

MÂY hồng lãng đãng xuôi theo gió,
TRẮNG trong mưa nắng sắc trời thu.
ĐƯỜNG tình ngày trước xanh rêu cỏ,
BAY  hết nợ duyên thuở tình ru.
Hmhiennhan
 
 Nguyên văn bởi tuyetXem Bài Gởi
THIÊN THU TÌNH BUỒN
Là thực em không mơ
Chiều thu anh còn nhớ
Xe đạp yêu tình thơ
Chở em trên phố nhỏ

Mắt em chợt buồn so
Anh hỏi em lý do
Mỉm cười nói không có
Dỗ anh đừng lo âu

Thu qua đông đến sầu
Nhịp cầu không còn nối
Lối về em đơn côi
Bước vội về hướng khác

Lạc mềm không buột chặt
Quặn thắt lòng nhớ anh
Trầu xanh nhớ vàng vọt
Xót lòng...cạnh duyên mới

Lời xưa còn văng vẳng
Ái ân nhạt bờ môi
Thương rồi tơ lòng đợi
Cơi trầu gởi mùa sau

Nhớ nhau không thể tìm
Từng đêm nằm cạnh chồng
Lòng vọng mãi thu xưa
Duyên thừa em khoắt khoải

Dõi mắt tìm hoàng hôn
Chốn cũ vắng con đò
Chồng em biết thương nhớ...
Hững hờ lạc sợi tơ

Giờ đứng một mình thơ
Chạnh lòng nhớ anh ơi
Phải duyên xưa còn đọng
Hoài vọng chút dư âm

Bóng khuất trong tim anh
Cho em một lần đứng
Nhớ thương anh không ngừng
Mềm môi người dưng ơi
Định mệnh đã an bày
Sự thật sao như mơ,
Định mệnh đã an bày.
Bản tình ca oan trái,
Đọng sầu trong ý thơ.

Thuở hoa tình chớm nở,
Êm như sóng vỗ bờ,
Đột nhiên em lấy chồng,
Bỏ anh buồn ngẩn ngơ!

Tiếng lòng em nức nở,
Xót xa kiếp má hồng,
Dẫu giường nệm, chăn bông,
Đêm đêm nằm lạc lõng.

Có chồng cũng bằng không,
Mấy khi được cận kề?
Bóng người xưa hiện về,
Đong đầy nỗi nhớ mong.

Anh bên ngoài chấn song,
Em như sáo nhốt lồng,
Trời bao la, đất rộng,
Vẫn thiếu chỗ chung thân.

Chúng mình mãi lận đận,
Bởi duyên phận trái ngang.
Lễ giáo đời buộc ràng,
Họ hàng đồng xác nhận.

Biết ra quá bẻ bàng,
Người dưng bổng nhiên thân,
Xét gia phả tiền nhân
Anh gọi em bằng mợ

Thôi em đừng than thở,
Vướng vào vòng tục lụy
Hãy gọi nhau tri kỷ
Lặng thầm trong giấc mơ...
Hmhiennhan
 
 
(Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam)
Tôi chưa hình dung ra chuyện này
Tôi chưa hình dung ra chuyện này vì chưa thấy có nước nào trên thế giới có luật Nhà văn. Vì thế, nếu nước mình có luật Nhà văn thì cũng hơi lạ
Hoan hô luật nhà văn
Nhà Văn sắp có luật rồi nha,
Chuyện lạ chỉ có Việt Nam ta?
Trời mây non nước tha hồ tả
Toàn quyền sáng tạo chuyện quỷ ma.
Thế thái nhân tình thì đợi đã,
Coi chừng phạm phải luật ban ra
Bợ đít ,bợ mông quan hỉ hả
Phê bình, móc ngoéo tù không tha
Hmhiennhan 
 
 Tình cũ còn vương

Tuổi chiều xuân nhạt tẻ,
Việt Fun có hai người,
Từ lâu mất nụ cười,
Bổng gặp nhau vui vẻ.

Mây hồng bay thấp nhé
Chờ Hanh Phúc* chung đời
Nỗi nhớ em nhè nhẹ,
Đưa hồn anh chơi vơi

Khoảng cách xa vời vợi,
Nhưng vẫn chung bầu trời.
Muốn có nhau trong đời.
Phải vượt sóng em ơi!

Tình thực hay là ảo?
Mơ hồ như chiêm bao
Melbourne gợn gió bảo
Làm lòng anh nôn nao.

Tâm hồn tên tà đạo,
Đã vướng bẩy ngọt ngào
Em vô tư chân sáo,
Ở hoài trên ngôi cao

Trái sầu đang chín rụng,
Sao chưa thấy thiên đường?
Bao giờ ta tương phùng
Gặp nhau chốn cố hương...?
Hmhiennhan
*Nick Mây Hồng và HPhanhphuc khi gặp nhau năm  2008 
 
 
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân Xem Bài Gởi
Định mệnh đã an bày

Sự thật sao như mơ,
Định mệnh đã an bày.
Bản tình ca oan trái,
Đọng sầu trong ý thơ.

Thuở hoa tình chớm nở,
Êm như sóng vỗ bờ,
Đột nhiên em lấy chồng,
Bỏ anh buồn ngẩn ngơ!

Tiếng lòng em nức nở,
Xót xa kiếp má hồng,
Dẫu giường nệm, chăn bông,
Đêm đêm nằm lạc lõng.

Có chồng cũng bằng không,
Mấy khi được cận kề?
Bóng người xưa hiện về,
Đong đầy nỗi nhớ mong.

Anh bên ngoài chấn song,
Em như sáo nhốt lồng,
Trời bao la, đất rộng,
Vẫn thiếu chỗ chung thân.

Chúng mình mãi lận đận,
Bởi duyên phận trái ngang.
Lễ giáo đời buộc ràng,
Họ hàng đồng xác nhận.

Biết ra quá bẻ bàng,
Người dưng bổng nhiên thân,
Xét gia phả tiền nhân
Anh gọi em bằng mợ

Thôi em đừng than thở,
Vướng vào vòng tục lụy
Hãy gọi nhau tri kỷ
Lặng thầm trong giấc mơ...
Hmhiennhan



VẪN CÒN ĐÂY


Ngày em lấy chồng
Anh đang ở đâu
Bây giờ lục lại
Ký ức ôi sầu

Lấy chồng ba bữa
Em về tìm anh
Họ hàng cho biết
Hôn lễ đã thành

Gói bao kỷ niệm
Em làm hành trang
Trở về chiếc bóng
Bên cạnh phu lang

Thà xưa đừng hứa
Yêu em trọn đời
Em đi ba bữa
Anh về bên người

Em khóc hàng đêm
Vỡ òa hạt nhớ
Bao lần mộng mị
Mơ thấy anh về

Hạnh phúc không anh
Bên người tình mới
Chiều nhìn hoàng hôn
Chạnh nhớ một người

Là mợ thì sao?
Khắt khe tôn giáo
Cha mẹ đặt để
Nhìn nhau lệ trào

Cậu anh ngồi đó
Bưng mâm cau khô
Anh chào ngớ ngẩn
Mợ dâu...ôi trời

Đời em chết lặng
Âm thầm sang sông
Lạnh đông hồn giá
Cháu là...người tình

Anh ngồi làm thin
Lòng em trách hận
Sao không mạnh dạng
Dắt nhau nẻo đời

Tình ơi sầu héo
Chồng em đâu biết
Mợ dâu bây giờ
Từng yêu cháu đó

Chôn chặt vào tim
Nỗi niềm nhung nhớ
Chạm mắt giả vờ
Chết lặng hàng đêm
Tuyết
 
 
 Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhânXem Bài Gởi
Cà Mau lặng sóng

Từ Bạc Liêu anh thả xuống Cà Mau,
Ghé Trần văn Thời thăm Hòn Đá Bạc,
Trời biển trong xanh ,lòng người khoáng đạt,
Rừng U Minh Hạ che khuất ánh sao.

Sông Ông Đốc em gái ở chỗ nào?
Anh tìm kiếm khắp cả vùng Đất Mũi.
Bãi biển Khai Long sóng nổi dạt dào,
Hương tràm gió biển mặn nồng như muối.

Quê hương em cá tôm nhiều như muỗi,
Bát ngát ruộng đồng thẳng cánh cò bay,
Đây có phải nơi dừng chân rong ruổi,
Một cuộc đời kiêu bạt lắm chua cay?

Đêm Tân Thành anh chếnh choáng men say,
Với cá nướng trui, đỉa hào ướp tỏi,
Bàn tay em diệu dàng thay tiếng nói,
Xóa tan dần mọi mệt mỏi trần ai
Hmhiennhan

NƠI EM Ở


Cà Mau quê em phù sa...nước mặn
Đêm Năm căn nằm nghe muỗi hát hò
Sông gành hào nhộn nhịp tiếng xuồng ghe
Chợ Trần Thời đằm thắm lời ru mẹ

Em ở xa khoảng trời biển Sông Đốc
Cách muôn trùng dọc theo huyện Đầm Dơi
Không gần lắm chợ về miền Cái Nước
Đá Bạc không rành quê lắm anh ơi

Nếu có lần anh xuống ghé sang chơi
Quán nhỏ vườn cau em mời lữ khách
Đất mũi Cà Mau trách em chưa biết
Khai Long biền biệt chẳng thấy bao giờ

Đêm Tân Thành tình cờ em có đến
Phố Cà Mau mến chân cô nàng thơ
Đón bạn từ xa em mờ hiếu khách
Nâng chén nghĩa tình...bách bộ trong đêm



Đọc vần thơ đố anh biết được Tuyết ở đâu trong tỉnh Cà Mau
 
 Mây trôi về đâu?
Từ Thác Bạc* đi đến thác Tình tình yêu*
Mây đuổi mây ,núi chạy dài theo núi.
Có tiếng chim kêu  hòa trong tiếng suối,
Khí hậu Sa Pa mát lạnh đường chiều.

Mình bước vào trong thánh địa tình yêu,
Giữa cảnh thiên nhiên núi rừng hùng vĩ,
Hai đứa thám thính những vùng huyền bí,
Bên sườn thung lũng lún phún rong rêu.

Trước mắt anh, sáng đẹp nét diễm kiều,
Chi có phải nàng tiên trong huyền thoại?
Thỏa khao khát gả tiều phu ốm đói,
Rồi bay về chiều để lại hắt hiu.

Lòng anh giờ ấp lẳm nỗi buồn hiu
Nhớ Cổng trời*, động Tà Phìn*, rừng Trúc*
Thung lũng Mường Hoa* chan hòa hạnh phúc,
Trai Nam gái Bắc bập bùng lửa yêu
Hmhiennhan
*Tên những địa danh ở Huyện Sa Pa ,tỉnh Lào Cai 
 
 
Lỡ Mộng Tình Thu (2) Nguyễn Hiền Nhân - Trường Phi Bảo

Từ khi lỡ mối duyên lành,
Lá hoa bỗng kết đầy cành vườn mơ,
Rã rời lưới nhợ, dây tơ,
Nợ chồng chất nợ, dật dờ nhớ thương.

Bởi mình còn một quê hương,
Anh theo thời cuộc lên đường ngược xuôi.
Giữ yên hồn Nước em ơi!
Chỉ mong sao được trọn đời bên nhau.

Ngỡ tình hạnh phúc mai sau,
Ngờ đâu tình ấy gieo đau đớn lòng.
Bến xưa nhuộm thẳm pháo hồng,
Lồng tre... chim sáo... sổ lồng... sáo bay...


Em giờ con bế trên tay,
Trong song cửa nhớ người ngoài chân mây.
Giá xưa đừng quá thơ ngây,

Có đâu ôm mộng ước gầy héo hon.

Chữ Tâm hay tất lòng son,
Với em, anh vẫn thề non hẹn lòng.

Chí hùng nặng nợ núi sông,
Tình vào khoảng trống nụ hồng chênh chao.

Thế gian như giấc chiêm bao,
Tiếc duyên chỉ được ngọt ngào chút thôi!
Rượu tình anh nếm mềm môi,
Còn rượu hợp cẩn giao bôi nhường người...

Tầm xuân trong héo ngoài tươi,
Làm sao thắm lại nụ cười mùa Thu?
Bướm vàng lạc bóng mù u,
Mênh mang ký ức lời ru nghẽn lòng.

Tàn Thu lá đổ... sang Đông,
Đường xưa mây trắng vẫn bềnh bồng trôi,
Lạnh hồn nhạt dấu son môi,
Mình anh cam chịu đơn côi tháng ngày.

Mặc đời gió cuốn trăng lay,
Lấy nhau chẳng đặng mộng dài suối thơ

Ái ân dù chỉ trong mơ
Cũng làm ấm lại đôi bờ tim yêu

Cánh cò cõng nắng ngang chiều,
Thời gian góp nhặt thật nhiều chuyện xưa.
Mộng tình... anh đợi dưới mưa,
Thấy em vớt lá tìm mùa thu xa...


(11/2011)
Chỉnh sửa lần cuối bởi Trường Phi Bảo : Hôm qua lúc 09:15 PM


Blog: Ngoảnh Lại Tháng Năm

Tình Không Biên Giới trang 63







doilangtu đã viết:
Đêm nay buồn quá, vào trang thơ của thầy chơi đôi chút

TÌNH TRẺ

Yêu từ cái nhìn đầu tiên,
Nên giờ lớp trẻ cuồng điên vì tình.
Thôi thì thoải mái "trao mình",
Để rồi đôi lúc bụng sình không hay!
Miệng còn hôi sữa, mới gây,
Người thì làm mẹ, làm cha dậy thì???
Đâu còn miệng lưỡi thị phi,
Chắc là xã hội từ bi rộng lòng!?
Ngẫm mà xót, tức ngang hông
Tình yêu - tệ nạn không phòng, thầy ơi!!!
 Hôm nay Hiền Nhân cũng chọc Doilangtu một chút

Muốn yêu phải liều.

Trẻ thì phải khác với già,
Yêu đương tới bến mới là biết yêu?
Cuộc đời buồn thỉu ,buồn hiu,
Gặp người chia sẻ mới liều kết giao

Còn hơn ngày tối nghêu ngao,
Độc hành với bóng, tương chau chán phèo.
Nghèo mình vỗ vá theo nghèo,
Còn hơn ta để mốc meo nợ đời...
Hmhiennhan
 
  Nguyễn Hiền Nhân  Xem Bài Gởi
Dư âm buồn

Kỷ niệm ngỡ chìm sâu
Chợt về trong ký ức.
Tình qua bao bể dâu,
Vẫn làm ta day dứt

Mạng ảo nhưng người thật,
Duyên thơ bắt nhịp cầu,
Hẹn hò ngày chủ nhật ,
Sao chẳng được bền lâu?

Không gian sáng rực màu,
Sau nhiều lần gặp nhau,
Trao nhau nhiều ngọt ngào,
Vượt qua vòng lễ giáo.

Tâm hồn kẻ ngoại đạo,
Vói nữ thánh trên cao,
Đâu ngờ vương nỗi đau,
Mãi mãi đến ngàn sau

Cuộc tình như chiêm bao
Thấm ướt chiếc gối nằm.
Chỉ còn lại trăng sao,
Trên dốc đời lặng câm...
Hmhiennhan

HỒI ỨC

Mộng mị em nằm nhớ
Bơ vơ với dư âm
Trách thầm duyên chưa chính
Nên mình đành xa nhau

Anh ơi nhớ lòng đau
Nỗi buồn đong đầy mắt
Lệ đắng tràn con tim
Biết tìm anh nơi đâu

Hồi ức vạn thương sầu
Mình em trong đêm vắng
Lời thơ còn trách thân
Tình mình sao quá bạc

Nhớ nhau buồn nát tim
Dư âm ngày cũ tìm
Hồi ức về trong đêm
Thút thít một mình khóc
Tuyết
 
 
kimtuyet đã viết:
Day dứt


Nếu trái tim em đau?
Hãy đi tìm bác sĩ.
Đừng nghe lời phù thuỷ,
Cuộc đời thêm hanh hao.

Bao quanh giọng ngọt ngào,
Ẩn chứa mầm gian dối.
Lắm cuộc tình chìm nổi,
Để khổ luỵ về sau.

Bến yêu đầy giông bão,
Chớ thêm ngọn sóng trào,
Kéo nhau xuống vực sâu,
Là tự giết đời nhau
Hmhiennhan


SAO CÓ THỂ

Bác sĩ nào có thể?
Chửa được tim em đau  
Tim em nhiều xanh xao
Bởi tình anh thiếu vắng

Giọng ngọt ngào tuy đắng
Nhưng thiếu vắng tình anh
Em đâu sao chịu nổi
Khi bóng anh trên Cao

Thân em quá hao gầy
Tình nầy anh nhận lấy
Cho em được vui vầy
Cùng anh là hết ngay

Chứ bác sĩ tìm đâu
Chữa được tim em đau
Bởi anh quá lảng xao
Cho nên tim em đau
 Tình không bến đổ

Anh là tên ma quỷ,
Chẳng đáng mặt Hiền Nhân.
Anh là gả ác thần,
Đã phụ lòng tri kỷ.

Ôm nỗi buồn thế kỷ,
Với kiếp sống chim di,
Em oán trách làm chi,
Khi mình khác lối đi?

Đời khó đẹp như ý,
Xin em đừng mộng mơ.
Đa tình vướng mộng mị,
Bẻ bàng trong tiếng thơ.

Nghe tiếng em than thở,
Hồn anh cũng thẩn thờ,
Nhưng mình chưa mắc nợ,
Chớ cột nhầm mối tơ
Hmhiennhan

Tình Không Biên Giới trang 62







Lá diêu bông màu vàng? 

Không tìm được lá diêu bông,
Nên cây lẻ bạn sầu đông giận người.
Thách chi cái chuyện trêu ngươi?
Để rồi em lại cùng người se duyên?

Ván kia đã vội đóng thuyền,
Diêu Bông không có, sầu riêng ngậm ngùi.
Em bảo chỉ nói đùa vui,
Chớ lá em thích vàng mười đó anh!

Anh tìm chi tận rừng xanh?
Lá vàng ngay giữa thị thành đấy thôi.
Bắt thang lên kiện ông trời,
Lời con gái nói tin rồi khùng luôn...
Hmhiennhan

Hi Hi Hiền Nhân cũng đùa vui một chút.
 
 
Bão đời!

Đất nước nầy rồi sẽ về đâu?
Khi nhiều kẻ đạp lên nhau mà sống.
Có những vị quan cầm lái đầu tàu,
Không gương mẫu làm sao dân quý trọng?

Làm sao có tầm nhìn xa ,hiểu rộng,
Khi dùng nhiều kẻ bợ đít ,bợ mông?
Khẩu hiệu lập lờ sơn phết đỏ hồng,
Nhưng dân chỉ chờ xem quan hành động.

Học tập Bác Hồ liêm chính chí công,
Nhưng lắm ông bà lầu cao,phố rộng,
Dân lên tiếng ,vội cho là phản động,
Dân khiếu kiện, quan giải quyết lòng vòng.

Chẳng bao giờ có bão kiếm Bao Công,
Nếu lòng dân không nổi thành bão sóng.
Không sợ giặc ngoài âm mưu khuấy động,
Nếu ít dần sâu mọt phá bên trong...
Hmhiennhan

 
 
hmhiennhan đã viết:

Lá diêu bông màu vàng?

Không tìm được lá diêu bông,
Nên cây lẻ bạn sầu đông giận người.
Thách chi cái chuyện trêu ngươi?
Để rồi em lại cùng người se duyên?

Ván kia đã vội đóng thuyền,
Diêu Bông không có, sầu riêng ngậm ngùi.
Em bảo chỉ nói đùa vui,
Chớ lá em thích vàng mười đó anh!

Anh tìm chi tận rừng xanh?
Lá vàng ngay giữa thị thành đấy thôi.
Bắt thang lên kiện ông trời,
...
Hmhiennhan


Lỗi Hẹn Lá Diêu Bông

Trường Phi Bảo

Con cóc nó kiện ông trời
Sao anh
anh nở
kiện người anh yêu
Muộn mằn
nên lỡ duyên Kiều
Biết tìm đâu được lá diêu bông buồn

Trăm năm
thôi chỉ vở tuồng
Mình không duyên phận
chớ hờn trách nhau
Dẫu anh tìm tận kiếp sau
Lá xanh, lá đỏ đâu nào... lá em!

Thuyền xưa
lướt sóng rời tim
Người anh yêu trót như chim sổ lồng
Kiện chi nguyệt lão tơ hồng
Se nhằm mối chỉ đau lòng em thôi.

Diêu bông
em lỗi hẹn rồi
Tình như con nước
dạt trôi lững lờ
Đôi lòng không một bến bờ
Đành chôn vùi hết mộng mơ ban đầu

22/10/2011

Một chút ngậm ngùi

Nếu đời có lá diêu bông,
Thì hai đứa đã vợ chồng từ lâu?
Diêu bông hình dáng thế nào?
Em còn không biết, thách nhau làm gì?

Chắc là kiếm cớ vu quy,
Để anh lỡ mối tình si đầu đời.
Giận hờn ,anh kiện ông trời,
Gieo chi vật đổi sao dời rối ren?

Hí trường canh bạc đỏ đen,
Trăm năm mới biết sang,hèn đều thua.
Nỗi buồn không muốn phải mua,
Nào ai mong muốn bán mua nỗi buồn?

Mộng mơ ngày một cạn nguồn,
Đôi lòng còn lắm lạch luồng rẽ đưa.
Thôi thì khép lại duyên xưa,
Nhắc nhau một chút gió mưa trong đời...
Hmhiennhan




 
 
 
hmhiennhan đã viết:
Trường Phi Bảo đã viết:
hmhiennhan đã viết:
Lá diêu bông màu vàng?

Không tìm được lá diêu bông,
Nên cây lẻ bạn sầu đông giận người.
Thách chi cái chuyện trêu ngươi?
Để rồi em lại cùng người se duyên?

Ván kia đã vội đóng thuyền,
Diêu Bông không có, sầu riêng ngậm ngùi.
Em bảo chỉ nói đùa vui,
Chớ lá em thích vàng mười đó anh!

Anh tìm chi tận rừng xanh?
Lá vàng ngay giữa thị thành đấy thôi.
Bắt thang lên kiện ông trời,
...
Hmhiennhan


Lỗi Hẹn Lá Diêu Bông

Trường Phi Bảo

Con cóc nó kiện ông trời
Sao anh
anh nở
kiện người anh yêu
Muộn mằn
nên lỡ duyên Kiều
Biết tìm đâu được lá diêu bông buồn

Trăm năm
thôi chỉ vở tuồng
Mình không duyên phận
chớ hờn trách nhau
Dẫu anh tìm tận kiếp sau
Lá xanh, lá đỏ đâu nào... lá em!

Thuyền xưa
lướt sóng rời tim
Người anh yêu trót như chim sổ lồng
Kiện chi nguyệt lão tơ hồng
Se nhằm mối chỉ đau lòng em thôi.

Diêu bông
em lỗi hẹn rồi
Tình như con nước
dạt trôi lững lờ
Đôi lòng không một bến bờ
Đành chôn vùi hết mộng mơ ban đầu

 

Một chút ngậm ngùi

Nếu đời có lá diêu bông,
Thì hai đứa đã vợ chồng từ lâu?
Diêu bông hình dáng thế nào?
Em còn không biết, thách nhau làm gì?

Chắc là kiếm cớ vu quy,
Để anh lỡ mối tình si đầu đời.
Giận hờn ,anh kiện ông trời,
Gieo chi vật đổi sao dời rối ren?

Hí trường canh bạc đỏ đen,
Trăm năm mới biết sang,hèn đều thua.
Nỗi buồn không muốn phải mua,
Nào ai mong muốn bán mua nỗi buồn?

Mộng mơ ngày một cạn nguồn,
Đôi lòng còn lắm lạch luồng rẽ đưa.
Thôi thì khép lại duyên xưa,
Nhắc nhau một chút gió mưa trong đời...
Hmhiennhan

Tục Truyền Có Lá Diêu Bông

Trường Phi Bảo


Tục truyền có lá diêu bông
Chưa chi em vội lấy chồng phụ anh

Nhà bên có đứa trẻ ranh
Bỏ bê cặp sách chạy quanh khắp làng
Nghe đồn sát vách có nàng
Chiều chiều thơ thẩn bên đàng mộng mơ

Hái hoa, bắt bướm, làm thơ,
Đường xuân óng ánh tơ hờ hững buông.
Em nào đâu thệ ước suông
Tuổi anh thuở đó nhỏ hơn nhất, nhì

Sợ đời mai mỉa thị phi
Rằng em chị lớn lấy chi trẻ hiền
Diêu bông chiếc lá tình duyên
Anh tin em thật xuôi thuyền về đâu (?)

Non cao, vực thẳm, rừng sâu
Em thương anh ngại qua cầu theo ai
Chờ than vắn, đợi thở dài
Mà người xuân cũ vẫn hoài vắng xa

Con trăng năm tới trăng già
Các cô thôn nữ làng ta đâu rồi (?)
Sao giờ riêng mỗi em thôi
Anh như một cánh chim trời bay ngông

Diêu bông ơi hỡi diêu bông
Lỗi em em hứa giờ không anh về
Sang sông dạ rối bờ đê
Ướt đôi cánh bướm lối về mưa khuya

Trách gì chiếc lá diêu kia
Ngàn sau nhân thế vẫn chia nhau tìm.

23/10/2011

Cảm ơn bài Một Chút ngậm ngùi của anh! tặng lại anh bài thơ này. Chúc anh vui!
 
 Tình già

Yêu thơ là đã mộng mơ,
Yêu em ,đâu ngại đợi chờ nhớ thương.
Nghìn trùng khoảng cách đại dương,
Không ngờ chung một quê hương lạ lùng.

Em cười lúng liếng mắt nhung,
Đọc thơ còn biết đã chung tâm hồn.
Tiếc thay tuổi sắp hoàng hôn,
Sao mình không gặp lúc còn xuân xanh?

Dòng đời ,trời định lối quanh,
Mình đi đường tắt biết thành hay không?
Miễn giờ hai đứa liên thông,
Chung môi cạn chén rượu nồng giao bôi.

Tình già đã hết mồ côi,
Hai nửa giáp lại thành đôi đẹp đời,
Hạnh phúc tỏa sáng ngời ngời,
Đắm say cuối đất cùng trời bên nhau.
Hmhiennhan 
 
 Đêm nay buồn quá, vào trang thơ của thầy chơi đôi chút

TÌNH TRẺ

Yêu từ cái nhìn đầu tiên,
Nên giờ lớp trẻ cuồng điên vì tình.
Thôi thì thoải mái "trao mình",
Để rồi đôi lúc bụng sình không hay!
Miệng còn hôi sữa, mới gây,
Người thì làm mẹ, làm cha dậy thì???
Đâu còn miệng lưỡi thị phi,
Chắc là xã hội từ bi rộng lòng!?
Ngẫm mà xót, tức ngang hông
Tình yêu - tệ nạn không phòng, thầy ơi!!!
Độc thượng cô phong vọng bát đô
Hắc vân tái hậu nguyệt hoàn cô
Mang mang vũ trụ nhân vô số
Kỷ cá nam nhi thi trượng phu
 
 
Trường Phi Bảo đã viết:
 

Tục Truyền Có Lá Diêu Bông
Trường Phi Bảo


Tục truyền có lá diêu bông
Chưa chi em vội lấy chồng phụ anh

Nhà bên có đứa trẻ ranh
Bỏ bê cặp sách chạy quanh khắp làng
Nghe đồn sát vách có nàng
Chiều chiều thơ thẩn bên đàng mộng mơ

Hái hoa, bắt bướm, làm thơ,
Đường xuân óng ánh tơ hờ hững buông.
Em nào đâu thệ ước suông
Tuổi anh thuở đó nhỏ hơn nhất, nhì

Sợ đời mai mỉa thị phi
Rằng em chị lớn lấy chi trẻ hiền
Diêu bông chiếc lá tình duyên
Anh tin em thật xuôi thuyền về đâu (?)

Non cao, vực thẳm, rừng sâu
Em thương anh ngại qua cầu theo ai
Chờ than vắn, đợi thở dài
Mà người xuân cũ vẫn hoài vắng xa

Con trăng năm tới trăng già
Các cô thôn nữ làng ta đâu rồi (?)
Sao giờ riêng mỗi em thôi
Anh như một cánh chim trời bay ngông

Diêu bông ơi hỡi diêu bông
Lỗi em em hứa giờ không anh về
Sang sông dạ rối bờ đê
Ướt đôi cánh bướm lối về mưa khuya

Trách gì chiếc lá diêu kia
Ngàn sau nhân thế vẫn chia nhau tìm.

23/10/2011

Cảm ơn bài Một Chút ngậm ngùi của anh! tặng lại anh bài thơ này. Chúc anh vui!
 Thêm một huyền thoại 

Chẳng biết gì lá diêu bông,
Nhưng anh sớm  gặp đoá hồng nhiều gai.
Cánh còn ướt đẫm sương mai,
Nắng mưa chưa  thể làm phai sắc hồng.

Hoa cười nghiêng ngã bướm ong,
Ôi! cô con gái chưa chồng làng bên
Chú cháu tuổi tác chênh vênh,
Gặp chú, cháu cứ hớ hênh nỗi lòng.

Thơ đi thơ lại lòng vòng,
Lý trí tình cảm bềnh bồng bến yêu,
Mênh mông đợt sóng thuỷ  triều,
Xác hồn hai đứa phiêu diêu biển tình.

 Ngờ đâu thôn xóm bất bình,
Bao chàng trai trẻ đa tình ghét, ganh,
Em buồn,rối trí buộc anh,
Phải tìm được chiếc lá lành diêu bông.

Tục truyền chiếc lá thần thông,
Giúp thêm chồng vợ mặn nồng ái ân
Lênh đênh phố chợ, rừng xanh,
Lá không tìm được nên anh mất nàng.

Cha mẹ đã nhận lễ vàng
Đám cưới em cả họ hàng đều vui,
Lòng anh dẫu lắm ngậm ngùi,
Nhưng   em hạnh phúc cũng ngui ngoay lòng.
Hmhiennhan
 
 
Dư âm buồn

Kỷ niệm ngỡ chìm sâu
Chợt về trong ký ức.
Tình qua bao bể dâu,
Vẫn làm ta day dứt

Mạng ảo nhưng người thật,
Duyên thơ bắt nhịp cầu,
Hẹn hò ngày chủ nhật ,
Sao chẳng được bền lâu?

Không gian sáng rực màu,
Sau nhiều lần gặp nhau,
Trao nhau nhiều ngọt ngào,
Vượt qua vòng lễ giáo.

Tâm hồn kẻ ngoại đạo,
Vói nữ thánh trên cao,
Đâu ngờ vương nỗi đau,
Mãi mãi đến ngàn sau

Cuộc tình như chiêm bao
Thấm ướt chiếc gối nằm.
Chỉ còn lại trăng sao,
Trên dốc đời lặng câm...
Hmhiennhan

HỒI ỨC

Mộng mị em nằm nhớ
Bơ vơ với dư âm
Trách thầm duyên chưa chính
Nên mình đành xa nhau

Anh ơi nhớ lòng đau
Nỗi buồn đong đầy mắt
Lệ đắng tràn con tim
Biết tìm anh nơi đâu

Hồi ức vạn thương sầu
Mình em trong đêm vắng
Lời thơ còn trách thân
Tình mình sao quá bạc

Nhớ nhau buồn nát tim
Dư âm ngày cũ tìm
Hồi ức về trong đêm
Thút thít một mình khóc
Tuyết
 
 
kimtuyet đã viết:
Day dứt


Nếu trái tim em đau?
Hãy đi tìm bác sĩ.
Đừng nghe lời phù thuỷ,
Cuộc đời thêm hanh hao.

Bao quanh giọng ngọt ngào,
Ẩn chứa mầm gian dối.
Lắm cuộc tình chìm nổi,
Để khổ luỵ về sau.

Bến yêu đầy giông bão,
Chớ thêm ngọn sóng trào,
Kéo nhau xuống vực sâu,
Là tự giết đời nhau
Hmhiennhan


SAO CÓ THỂ

Bác sĩ nào có thể?
Chửa được tim em đau  
Tim em nhiều xanh xao
Bởi tình anh thiếu vắng

Giọng ngọt ngào tuy đắng
Nhưng thiếu vắng tình anh
Em đâu sao chịu nổi
Khi bóng anh trên Cao

Thân em quá hao gầy
Tình nầy anh nhận lấy
Cho em được vui vầy
Cùng anh là hết ngay

Chứ bác sĩ tìm đâu
Chữa được tim em đau
Bởi anh quá lảng xao
Cho nên tim em đau
 Tình không bến đổ

Anh là tên ma quỷ,
Chẳng đáng mặt Hiền Nhân.
Anh là gả ác thần,
Đã phụ lòng tri kỷ.

Ôm nỗi buồn thế kỷ,
Với kiếp sống chim di,
Em oán trách làm chi,
Khi mình khác lối đi?

Đời khó đẹp như ý,
Xin em đừng mộng mơ.
Đa tình vướng mộng mị,
Bẻ bàng trong tiếng thơ.

Nghe tiếng em than thở,
Hồn anh cũng thẩn thờ,
Nhưng mình chưa mắc nợ,
Chớ cột nhầm mối tơ
Hmhiennhan

Tình Không Biên Giới trang 61







Trang Ngoc đã viết:
HẠNH PHÚC MONG MANH

    Dẫu biết tình không biên giới nhiều khuất lấp
    Anh đừng ngông nghênh như thế nữa,đắng lòng thêm
    Đừng nói gì sao? hạnh phúc mãi mê tìm !
    Mà không nghĩ đến ngày ta sức kiệt

    Hạnh phúc ở góc nào xa khuất
    Làm sao em đến được một mình em
    Tình không biên giới đẩy đưa nhiều mất mát
    Hạnh phúc ! sao ta có thể dẫm chân lên?

    Anh đến hay đi cũng rất vô tình
    Và em sẽ cố vờ quên kỹ niệm …
    Làm sao anh biết , khi em không khóc
    Có một bài thơ hạnh phúc quá mong manh

    Rời rạc những câu thơ hạnh phúc chồng chành
    Tình không biên giới chênh chao nghiêng ngửa
    Em giữ tình em tim lòng không buồn nữa
    Cho tình mình không lỗi nhịp đường tơ

    Giữ cho em chút hạnh phúc dại khờ
    Không nguyên vẹn, nhưng thôi đừng vỡ nữa
    Đừng vỡ nữa tháng ngày ta đã có
    Lời hững hờ! xin đừng vỡ nữa trái tim côi

    Em biết rồi “ Đời rất vui anh sức mấy mà buồn “
    Buồn làm chi?  cũng chỉ một tình thơ !
    Vừa nồng ấm lại mang mầm ly biệt
    Anh cứ giữ lấy khối tình không biên giới

    Em về lại với tâm tình em ngày cũ
    Kiếp dã tràng xây mãi cũng vỡ tan  
    Đời anh không có em thì cũng chỉ thế thôi!
    ...Như những gì anh đã có và đã qua.
    17-10-2011
Khát vọng 

Trang Ngọc ơi! anh ngông nghênh gì hả?
Dòng thơ tình tiếc quá khứ đã xa?
Em cũng biết anh không còn gì cả,
Sau những cuộc tình cuộn sóng phong ba.

Trái tim anh đầy ắp nỗi xót xa,
Nhưng vẫn mang ơn mọi người tình cũ.
Lúc nông nỗi,dại khờ, không tự chủ,
Tình đến bến rồi vẫn để trôi qua.

Hãnh diện gì tai tiếng kẻ đào hoa?
Tình cảm thật không nằm trong góc khuất.
Hạnh phúc mong manh vẫn là hạnh phúc,
Xin em đừng dẫm lên bàn chân ngà.

Tình ấm nồng em cần phải vị tha,
Sao tự ái với nỗi niềm chắp vá?
Anh con thuyền nhỏ chơi vơi biển cả,
Em làm hải đăng hay trận mưa sa?

Tiếng tơ đồng đêm trắng mình giao hoà,
Đừng thêm nữa dư âm buồn áo não.
Trương Chi ngày trước đập vỡ cây sáo,
Bởi nàng Mị Nương đỏng đãnh kiêu sa.

Hai đứa mình hãy trọn bản tình ca,
Đừng ai làm mây để sầu cho núi...
Hmhiennhan
 
 
thihoang đã viết:

KÝ ỨC

Roi dâu em quất thời gian
Lục tìm quá khứ trăng vàng thuở xưa
Tóc thề mười sáu đung đưa
Gió sương năm tháng nắng mưa bạc đầu

Em về hất ngược dòng sâu
Vớt mò ánh mắt qua cầu đánh rơi
Dao cau mây rụng tím trời
My cong suối ngọc đầy vơi quặn lòng

Mấy tầng ký ức rêu phong
Bão giông ập đến từng vòng bủa vây
Tâm can nhói buốt đêm dầy
Đời người chiếc lá chiều tây đợi chờ

Đêm mòn trói buộc vần thơ
Nhớ về năm tháng  anh mơ ngược dòng

ĐT

Tìm kí ức

Roi dâu đâu dám quất bừa
Lục tìm quá khứ thuở xưa trăng vàng

Tóc thề mười sáu xoã ngang
Gió sương năm tháng ngỡ ngàng tình yêu

Em về tìm chốn phiêu diêu
Vớt tìm một chút câu yêu thuở nào

Dao cau mắt liếc ngọt ngào
Mi cong đắm đuối chìm vào mắt ai

Mấy tầng kí ức nào phai
Bão giông ập đến cho ai ngã lòng

Tâm can rối búi tơ hồng
Đời người phủ kín rêu phong mấy tầng

Đêm mòn mỏi để ngóng trông
Nhớ về năm tháng ngược dòng tìm ai?

16.10.2011 Thi Hoàng

Một thời đã qua 

Làm sao níu lại thời gian?
Thuở em mười sáu chưa ràng buộc duyên.
Ngày đó nón lá che nghiêng,
Em cười khúc khích như tiên giáng trần.

Anh ôm thương nhớ miên mang,
Bờ môi, ánh mắt kéo sang vóc hình.
Giá mà anh dám tỏ tình,
Biết đâu hai đứa chúng mình thành đôi?

Giờ thì tất cả muộn rồi,
Chỉ còn kí ức êm trôi trong hồn.
Nắng không giữ nổi hoàng hôn,
Giấc mơ hạnh phúc chỉ còn hoài mơ.

Thế gian lắm chuyện không ngờ,
Hoa vàng mãn nụ phải chờ kiếp sau,
Tái ngộ chi để lòng đau?
Bước qua thềm cũ anh chào cố nhân...
Hmhiennhan
Lâu quá Hiền Nhân xin giao lưu với Thị Hoàng một bài thơ
 
 Biên giới trái tim.
Tình không biên giới có gì khuất lấp?
Đồng cảm nhau thì ngàn dặm cũng gần.
Anh và em biển núi không cách ngăn,
Nhưng trái tim phải hòa chung nhịp đập.

Hạnh phúc chúng mình chung tay vung đắp,
Chẳng thể nào mình anh hoặc mình em.
Những bất đồng em ngẫm nghĩ lại xem,
Bàn chân son nào dại khờ dẫm đạp?

Anh quý trọng từng phút giây ôm ấp,
Em đừng đổ lỗi rượu làm em say.
Tình ngọt ngào còn lẫn chút chua cay,
Mình sửa đổi cho tăng thêm thắm thiết.

Anh chẳng muốn nghe những lời tống biệt,
Phủ giá băng lên hai trái tim côi,
Nụ hôn tình ái cuốn hút bờ môi,
Đừng để ngậm ngùi nhuộm đôi mắt biếc.

Em có biết anh yêu em hết biết
Như con thuyền bị ghềnh thác cuốn trôi.
Xác hồn mình sẽ hòa nhập nhau thôi,
Tình trong biên giới trọn đời bất diệt
Hmhiennhan 
 
 Ngày đó anh dám tỏ tình
Chắc gì số kiếp cho mình thành đôi?
Hạnh phúc thật quá xa xôi
Đoạn Kiều bao thưở chưa bôi men nồng!
Lâu lâu vô giỡn với thầy một chút hi hi. Bây giờ thì chạy thôi... con dzọt đây......
Độc thượng cô phong vọng bát đô
Hắc vân tái hậu nguyệt hoàn cô
Mang mang vũ trụ nhân vô số
Kỷ cá nam nhi thi trượng phu

Chào Em!
Nếu thế thì Hiền Nhân cũng làm thơ vui nha.Nghĩ điều xấu đi ,để tự an ủi mình.

Cũng hên, ngày đó nín thinh,
Bây giờ nàng mới gọi mình cố nhân.
Trói thân vào vòng hôn nhân,
Biết đâu lại có chiến tranh đêm ngày?
Tình ngọt khi ở bên ngoài,
Vô trong mới biết đắng cay, chua loè...
Hmhiennhan
 
 

Tình Không Biên Giới trang 60







aquariuspharma đã viết:
Đây là 1 phần bản nháp, của bài thơ cháu đang viết, Mong Chú Hiền Nhân (Chú thông cảm vì làm rác chủ đề của chú,nhưng yêu mọi người và yêu non sông,nên cháu tìm tài liệu và trí tuệ của nhiều người để hoàn thành bài thơ này) và các bạn góp ý cho bài thơ được hay!

TÁC CHIẾN

I. - Chuẩn bị chiến tranh

Dùng binh tác chiến xa ngàn dặm,
Cổ-kim chỉ một nguyên tắc là;
Nước nhà trước phải lo điều động,
Mười vạn binh (?), cùng ngàn chiến xa* (?)!
Khí-tài, quân lương, ngàn Xe tải*!
Tiền phương ..................
Hậu phương*, ..... chi phí!
Mỗi ngày, lên đến cả ngàn vàng (?)!

II.- Yêu cầu tốc độ!

Quốc khố, tiền dân có hạn thôi,
Yêu cầu quân đội, phải thắng nhanh!
Kéo dài thời gian, quân dễ đói,
Hao binh, mỏi sức, nhuệ khí cùn!
Nhuệ khí cùn nhụt, cực bất lợi!
Thần tướng cũng ngữa mặt than trời!
Ngân khố, tiền dân thêm một rỗng,
Ngoại bang nổi lên..., đợi trả lời!!!

III.- Chọn tốc độ không quên thời!

Từng thấy sử xưa; nhiều tướng kém,
Cũng yêu cầu tốc độ như ai!
Không hiểu biết, thật là tai hại,
Toàn quân chung cụm chữ “bi ai”!
Đọc suốt sử, xưa nay chưa thấy;
Lợi quốc gia, bởi tướng kéo dài!
Dùng binh đánh trận, không biếtLợi*,
Cũng không hay điều Hại* dùng binh!

IV.-Quân-lương;

Tướng giỏi bổ xung quân ít bận, (?)
Không chở lương thực quá nhiều lần!
Quân nhu, vũ khí chuyển từ mình,
Quân Lương* của địch, quân ta rất cần!
Lấy được lương, quân không lo đói,
Mà quân lương khỏi phải, chuyển xa,
Dân -nước bớt khổ-nghèo, trông thấy,
Quanh quân doanh,* giá cả bão hòa!

V.-Đề phòng hết lương;

Nếu chúng diễn “vườn không nhà trống”,
Làm quân ta khó chiếm quân lương!
Vật-giá *sẽ vô cùng đắt đỏ,
Trăm họ, tiền tài hết như thường!

VI-Kinh tế đất nước- Chiến lợi phẩm;

Dù dân nghèo, quân không thể đói!
Chính phủ buộc lòng tăng thuế thêm,
Đồng quê; thành thị đều trống rỗng;
Tiền mười, trăm họ chỉ còn ba!
Quốc gia; Xe pháo đều hỏng hóc;
Mười phần, còn lại chỉ ba-tư!
Cho nên tướng giỏi luôn ghi nhớ,
Chiếm Lương-tài* địch, cho quân dùng!

VII.-Tướng chủ khí cho quân giết giặc!

Dành một lợi phẩm bên nước chúng,
Gấp nhiều lần, chở từ nước mình.
Chúng cũng biết, nên lo gìn giữ,
Buộc quân ta phải giết địch rồi!
Tướng giỏi lúc này lo trị khí;
Làm cho quân, oán hận quân thù!
Rồi mới đưa quân vào trận chiến,
Giết quân thù, như trở bàn tay!

IX-Người công đầu-Chiến lợi!

Sau trận chiến tướng chia chiến lợi,
Được mười Xe*, một thưởng công đầu*!
(Hoặc vật tương đương. có thể quy giá trị bằng tiền, Người đầu tiên lập công)
Thay cờ* ta lên Xe của địch,
(Nói Chung là màu cờ sắc áo của quân ta)
Đan xen Xe, cho chúng xung quân!
Tù binh* bắt được đãi tử tế,
(Tù binh cũng là chiến lợi phẩm)
Cảm-hóa rồi, quân thêm hào hùng*!
(Tù binh đã cảm-hóa cho xung vào quân đội,
Tăng số lượng và sức mạnh toàn quân.)
Nên dùng binh cốt mình thắng lợi,
Thượng-hạ, không ai cốt kéo dài!

IX- Tướng quản lý quân!

Quân giờ đông, tướng soái quản lý;
Cũng như ít, phải rành mạch ra!
Bình thời, cũng như khi liệu địch;
Phải cẩn thận, xem xét người ta!
Mệnh lệnh khi đã ban ra,
Rõ ràng-vắn tắt*, quân ta* khỏi nhầm!
Đã ra trận thì, quên mạng sống,
Hết lòng vì sinh mạng toàn quân!
Dù đánh thắng, phải luôn cẩn thận,
Như lúc đầu hô chữ; “Ra quân”!

X- Vai trò của Vua sáng-tướng giỏi với quốc gia.

Nhân dân cả nước, trông Tướng giỏi,
Dùng binh tài tình hộ Sinh linh!
Anh linh tiên tổ, mong Vua sáng,
Xây dựng Việt Nam mãi Thái bình!
 Chính nghĩa sẽ thắng

Chuyện quân sự chú đã đau đầu,
Già rồi bàn luận chỉ vài câu
Binh thư lịch sử còn lưu dấu,
Vào Google tìm có khó đâu.

Cuộc đời như bức tranh vân cẩu,
Vinh nhục tang thương đủ sắc màu.
Nợ máu thì phải trả bằng máu,
Giết người, người giết,thù thêm sâu.

Trung Quốc hiện nay đang khát dầu,
Gieo mầm họa lớn chẳng bao lâu.
Tổ quốc cần thì dân chiến đấu,
Chính nghĩa sợ gì cá sấu, diều hâu?
Hmhiennhan
 
 
Trang Ngoc đã viết:
MỘT NỮA DƯỜNG ĐANG KHUẤT ...
   
    Không ai đợi tôi về sau cánh cửa
    Không nồng nàn không ấm áp bao dung
    Tôi như sống nửa đời đêm giấu lửa
    Một nửa dường đang khuất phía mông lung...

    ................


    NHỚ .....

    Giữa chúng mình có khoảng cách hay không
    Em vẫn hỏi những đêm tràn thương nhớ
    Em vẫn ước phải chi mình được có
    Một ngày thôi êm ấm sống bên người
    Một ngày thôi tim sẽ bớt mồ côi
    Lòng sẽ chẳng xa vời khao khát nữa

    Vai anh rộng để anh thèm bé nhỏ
    Mơ một ngày yên ngủ giữa vòng tay
    Một ngày thôi lơi lỏng áo quên cài
    Quên tất cả tháng ngày chua xót cũ
    Quên tất cả khi biết mình nhận đủ
    Trọn lòng anh tha thiết , trọn niềm yêu...

    Anh bước vội vàng , anh gởi lại bao nhiêu
    Như chẳng có, lại dường như nhiều quá
    Giữ cho vẹn tình yêu khốn khó
    Em dặn lòng, thương quá buổi chiều nay
    Ôi chiều nay dịu ấm một bàn tay
    Chiếc hôn mỏng mơ hồ như thoáng gió

    Em muốn gọi anh ơi đừng đi nữa
    Em bây giờ nghe yếu ớt tựa mầm cây
    Anh đi rồi, đơn chiếc phủ đầy vai
    Em nhớ lắm những lời anh chẳng nói
    Em nhớ lắm bàn chân em bối rối
    Những ngón buồn không nỡ bước xa thêm

    Anh đừng đi , em không cách chi tìm
    Em biết trốn vào đâu cho bớt nhớ...
   - ĐinhThịThuVân -
 Dấu ấn tình yêu

Anh đã gõ bao nhiêu lần cánh cửa,
Em cứ ỡm ờ rồi lại quay lưng?
Tuổi mùa thu đã cháy lên đóm lửa,
Sao lúc bình tâm tối sáng mông lung?

Giữa chúng mình là khoảng cách không gian,
Thêm thời gian lúc động tình vỗ nhịp.
Nợ duyên nào vấn vương từ tiền kiếp,
Đến kiếp nầy còn rối rắm ngổn ngang.

Anh muốn trọn đời hai đứa lang thang,
Trong vườn địa đàng thơm hương quyến rũ.
Một ngày của em với anh chưa đủ,
Một ngày làm chi thương nhớ mênh mang.

Vai anh rộng sẽ là chỗ bình an,
Để em dựa dẫm mỗi khi mệt mỏi.
Yêu cuồng nhiệt phải đâu là tội lỗi,
Chiều trợt dài trên bờ ngực tròn săn.

Làm sao giữ được tình yêu trong sáng?
Khi bên mình ấm áp một vòng tay.
Nụ hôn môi quá dịu dàng lãng mạn,
Dẫn đôi hồn đắm đuối cõi thiên thai.

Em rùng mình yếu ớt thân mình dây,
Người đổ xuống trong tiếng kêu mê sảng.
Không còn nữa chút âm thanh phản kháng,
Trước đợt sóng tình trên dưới phủ vây.

Xa em rồi,anh vẫn còn ngất ngây,
Và nhớ lắm những lời em chẳng nói
Anh nhớ lắm phút giây em bối rối,
Cố xua anh ra khỏi trận mưa mây...

Dấu ấn tình yêu mãi mãi không phai
Dẫu em có nhủ thầm câu sám hối,
Nếu miệng anh ẩn chứa mầm tội lỗi,
Thì mồm  em cũng đầy chất tình say...
Hmhiennhan


 
 Võ mồm cũng chết người  
Thùng rỗng thường hay kêu to,
Thùng anh đặc ruột chẳng lo ai cười.
Tuổi anh tuy quá năm mươi,
Nhưng từng ăn sống nuốt tươi khối bà.
Lẫy lừng danh tiếng quỷ ma,
Gái nội, gái ngoại, trẻ già đều mê.
Gần anh,trên dưới phủ phê
Thị Bung chưa biết mới chê võ mồm.
Lửa già càng đốt cháy rơm,
Bung đừng khinh lão mà ôm bom bầu...
Hmhiennhan
DỌA ĐƯỢC AI CƠ CHỨ

Nghe chàng khoe mẽ mà sầu
Thị Bung còn sợ bom bầu hay sao?
Kể ra “chiến tích” tưởng cao
Có chăng dọa ếch trong ao vườn nhà
Dẫu là quỉ, dẫu là ma
Thị Bung chấp hết chẳng la lối gì.
Thà rằng cứ sớm hàng đi
Bung còn thương hại du di cho hòa
Yếu người hãy tránh gió nha!
Kẻo rồi lại trách Bung là gớm ghê!

Thị Bung
Tuổi già thì sức phải yếu, việc gì phải mắc cỡ kia chứ!
 
 
Trang Ngoc đã viết:
BUÂNG KHUÂNG

                       Anh là bến đổ bình yên
                  Hay là sóng lớn vỗ thuyền lênh đênh
                       Bao năm lội suối trèo ghềnh
                  Tâm tình bất ổn buồn tênh cuộc đời
                   
                       Nữa đêm giấc ngủ chơi vơi
                  Đi tìm người ảo cho vơi nổi sầu
                       Tâm thì đã định từ lâu
                  Buồn vui khuây khoả không cầu tình duyên

                       Cuộc đời sớm đã truân chuyên
                  Dòng đời là nỗi muộn phiền muôn nơi...
                       Mong chi ước mộng ngàn đời
                  Bởi tâm chưa định ai thời được yên

                       Thương yêu lắm chuyện luỵ phiền
                  Hạnh phúc vẫn có truân chuyên cũng nhiều
                       Cũng thời vì một chữ yêu
                   Mà sao trắc trở phiêu diêu tình sầu

                        Muốn yên mãi có được đâu
                   Khi đời lắm nẻo bể dâu cận kề
                        Yêu mà không kết lời thề
                   Dây tơ chẳng buộc tình đời chia xa!
             
                        Thì đâu để gọi là nhà
                   Chung nơi cùng bước hai ta một lòng    
                        Thôi thời mình cứ thong dong
                    Tri âm - Tri kỷ cùng đồng tri giao
                                           
                        Còn hơn kết mối mộng đào
                   Đường xa hai nẻo lệ trào buồn vương
                        Đêm nằm thổn thức tình trường
                   Với tay tìm dấu người thương đâu nào!?
                         LongAn:13-10-2011
Bặt bóng hồng  nhan

Em ơi ! mộng đã vàng phai,
Hạnh phúc phải được cả hai ươm trồng.
Nếu em nghiêng ngửa Tây Đông,
Thì anh không dám đèo bồng kết giao.

Tri kỷ sao chẳng hiểu nhau?
Để hai đứa chẳng cách nào tương thân.
Người xa ngàn dậm cũng gần,
Còn em trước mắt sao thành người dưng?

Vàng thau phân định lừng khừng,
Khoái lời xu nịnh thì đừng gặp nhau,
Anh không thích kẻ trên cao,
Yêu nhau thì phải vì nhau hết lòng.

Nói không duyên nợ vợ chồng,
Làm gì có chuyện mặn nồng ái ân?
Nửa đời kiêu bạt phong trần,
Anh mong bến đổ được gần quê hương.

Hoa tình lơ lững hai phương,
Dường như đã nhạt sắc hương ít nhiều.
Em không bỏ tính tự kiêu,
Thì anh cũng chẳng lạc xiêu tâm hồn.

Người tình mãi tính dại khôn,
Bến yêu bặt bóng, hoàng hôn tím đời,
Thôi anh rời bỏ chơi vơi,
Túi thơ ,bầu rượu góc trời lãng du.

Lá vàng đã nhuộm sắc thu,
Bướm vàng xa bóng mù u cũng buồn.
Mộng mơ rồi cũng cạn nguồn,
Đi qua biển nhớ,núi buồn là quên
Hmhiennhan 
 
 Hỏng chịu đâu
Em có khùng khi rao bán trái tim?
Hí hí ! tự mình gánh thêm phiền muộn?
Chiêu trả đũa nầy xưa quá rồi Diễm,
Đời rất vui Anh sức mấy mà buồn?

Tình ái mong manh giống cánh chuồn chuồn
Cũng...vì...tại...bởi...do nhiều cái bị
Hai đứa không cùng xài chung cái ví,
Em thắc mắc hoài chuyện hỏng có chi.

Bát nước đầy hăm đập vỡ cái ly?
Tình mất rồi biết kiếp nào chuộc lại?
Đừng tụng mãi những lời nghe quá oải
Hãy dọn xôi chè hai đứa nhâm nhi...

Em thừa biết trời sinh anh tính khỉ,
Đại náo tùm lum nhưng hỏng có gì.
Tề Thiên sư phụ xơi hết vườn đào,
Anh đến sau chỉ còn hai trái táo.

Em ghét anh nên không thèm níu áo,
Bán tim cho người ,anh sống ra sao?
Anh cầu cứu cả NAM TÀO ,BẮC ĐẨU,
Họ cười bảo thục nữ nầy tào lao
Hmhiennhan 
 
 Cháu sửa khổ đầu mong mọi người phê bình hoặc sửa lại ạ!

Dùng binh tác chiến xa ngàn dặm,
Kim-Cổ cùng chung nguyên tắc là;
Nhà nước trước tiên lo vận động,
Mười vạn binh (?), cùng ngàn chiến xa* (?)!
Khí-tài, quân lương, ngàn Xe tải*!
Giá-trị, lên đến cả ngàn vàng (?)!
Tiền- phương luôn luôn phải chi phí
Hậu-phương tiếp sứ, lo liệu hàng*!
Aquariuspharma

Bó tay

Dùng binh tốc chiến xa ngàn dặm,
Phải rỏ thế địch và thế ta.
Thần tốc, bất ngờ ,và quyết thắng,
Thiên thời, địa lợi với nhân hoà.

Không, lục, hải quân,xe pháo mã,
Tướng ,sỉ, chốt, tượng cùng xông pha.
Nhưng thiếu chính nghĩa thì toi cả,
Nếu ta chiếm đóng nước người ta...
Hmhiennhan
Không hiểu rỏ địch có gì ,chuẩn bị trăm vạn quân củng chết,ở đó mà 10 vạn
 
 
Trang Ngoc đã viết:
HẠNH PHÚC MONG MANH

    Dẫu biết tình không biên giới nhiều khuất lấp
    Anh đừng ngông nghênh như thế nữa,đắng lòng thêm
    Đừng nói gì sao? hạnh phúc mãi mê tìm !
    Mà không nghĩ đến ngày ta sức kiệt

    Hạnh phúc ở góc nào xa khuất
    Làm sao em đến được một mình em
    Tình không biên giới đẩy đưa nhiều mất mát
    Hạnh phúc ! sao ta có thể dẫm chân lên?

    Anh đến hay đi cũng rất vô tình
    Và em sẽ cố vờ quên kỹ niệm …
    Làm sao anh biết , khi em không khóc
    Có một bài thơ hạnh phúc quá mong manh

    Rời rạc những câu thơ hạnh phúc chồng chành
    Tình không biên giới chênh chao nghiêng ngửa
    Em giữ tình em tim lòng không buồn nữa
    Cho tình mình không lỗi nhịp đường tơ

    Giữ cho em chút hạnh phúc dại khờ
    Không nguyên vẹn, nhưng thôi đừng vỡ nữa
    Đừng vỡ nữa tháng ngày ta đã có
    Lời hững hờ! xin đừng vỡ nữa trái tim côi

    Em biết rồi “ Đời rất vui anh sức mấy mà buồn “
    Buồn làm chi?  cũng chỉ một tình thơ !
    Vừa nồng ấm lại mang mầm ly biệt
    Anh cứ giữ lấy khối tình không biên giới

    Em về lại với tâm tình em ngày cũ
    Kiếp dã tràng xây mãi cũng vỡ tan  
    Đời anh không có em thì cũng chỉ thế thôi!
    ...Như những gì anh đã có và đã qua.
    17-10-2011
Khát vọng

Trang Ngọc ơi! anh ngông nghênh gì hả?
Dòng thơ tình tiếc quá khứ đã xa?
Em cũng biết anh không còn gì cả,
Sau những cuộc tình cuộn sóng phong ba.

Trái tim anh đầy ắp nỗi xót xa,
Nhưng vẫn mang ơn mọi người tình cũ.
Lúc nông nỗi,dại khờ, không tự chủ,
Tình đến bến rồi vẫn để trôi qua.

Hãnh diện gì tai tiếng kẻ đào hoa?
Tình cảm thật không nằm trong góc khuất.
Hạnh phúc mong manh vẫn là hạnh phúc,
Xin em đừng dẫm lên bàn chân ngà.

Tình ấm nồng em cần phải vị tha,
Sao tự ái với nỗi niềm chắp vá?
Anh con thuyền nhỏ chơi vơi biển cả,
Em làm hải đăng hay trận mưa sa?

Tiếng tơ đồng đêm trắng mình giao hoà,
Đừng thêm nữa dư âm buồn áo não.
Trương Chi ngày trước đập vỡ cây sáo,
Bởi nàng Mị Nương đỏng đãnh kiêu sa.

Hai đứa mình hãy trọn bản tình ca,
Đừng ai làm mây để sầu cho núi...
Hmhiennhan