Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

Tình Không Biên Giơi trang 64

Vọng tưởng
Mộng mị nào trong mơ,
Có đẹp lắm không em?
Kỷ niệm xưa êm đềm,
Đong đưa bay theo gió.

Cái thuở tình mở ngỏ,
Niềm vui ngập ánh mắt,
Ngọt ngào môi ướp mật,
Bổng chốc thành tàn tro.

Bây giờ đời buồn so,
Tình cảm càng khốn khó,
Anh độc hành phố nhỏ,
Với hồi ức quanh co.

Nhờ em nhiều lắm đó!
Mộng ảo cố dò tìm.
Dù tình đã lặng im.
Trái tim xưa đóng ngỏ...
Hmhiennhan

 Nụ cười em Đà Lạt

Anh còn nhớ những nụ cười khuyến mãi,
Ngày em trao anh mấy đoá hồng tươi.
Hoa chuyển đi còn nụ cười rớt lại,
Vào hồn anh sáng mãi đến hôm nay.

Chưa giọt rượu nhưng anh ngất ngây say,
Đêm Đà Lạt ánh trăng treo đồi dốc,
Cà phê Thái Bảo hai người cô độc,
Bắt tay rồi lan hơi ấm trong tay.

Bên Hồ Xuân Hương em thả tóc dài,
Nghe gió vi vu cợt đùa với liễu.
Mình nói thật nhiều nhưng sao vẫn thiếu,
Chút nồng nàn của đôi kẻ phiêu diêu...

Mới quen nhau, chúng mình có quá liều?
Từ buổi đầu lạc vườn hoa tình ái.
Bốn mắt nhìn nhau ,đôi lòng ngây dại,
Cùng dắt nhau vào Thung lũng Tình yêu.*

Hồn lữ khách như mây gió đa chiều,
Có để bờ vai cho em bám víu?
Lời tâm tình sớm giúp anh thấu hiểu,
Khoảng cách Sài Gòn Đà Lạt chẳng bao nhiêu.

Nhưng khoảng cách lòng ta xa hơn nhiều,
Còn hơn cả đỉnh Langbiang* huyền bí,
Nhưng em đã bật đèn xanh tín hiệu,
Anh chẳng ngại gì dòng thác Damb'ri*
Hmhiennhan
* Những địa danh ở Đà Lạt.



Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhânXem Bài Gởi
Vọng tưởng

Mộng mị nào trong mơ,
Có đẹp lắm không em?
Kỷ niệm xưa êm đềm,
Đong đưa bay theo gió.

Cái thuở tình mở ngỏ,
Niềm vui ngập ánh mắt,
Ngọt ngào môi ướp mật,
Bổng chốc thành tàn tro.

Bây giờ đời buồn so,
Tình cảm càng khốn khó,
Anh độc hành phố nhỏ,
Với hồi ức quanh co.

Nhờ em nhiều lắm đó!
Mộng ảo cố dò tìm.
Dù tình đã lặng im.
Trái tim xưa đóng ngỏ...
Hmhiennhan

KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ANH

Lặng lẽ với xuân chiều
Lòng em mấy thương yêu
Ngày xưa nhịp tim rộn rã
Bây giờ mộng chắt chiu

Buồn hiu trăng nhớ anh
Vạn lành trong đôi mắt
Sâu sắc bờ môi thương
Tình trường dài nhung nhớ

Em chờ bóng cố nhân
Trách thân mình lỗi số
Giông tố trùm uyên ương
Thương lắm đành quay gót

Trót yêu anh khó quên
Tên thầm em gọi tên
Mênh mong giọt nắng sầu
Tình đầu sao nhung nhớ

Lơ thơ chiều nước chảy
Tình hãy còn dư âm
Xa xăm bóng người yêu
Chiều buồn nhớ quay quắt

Chặt lòng anh sang ngang
Lỡ làng duyên tình muộn
Tiếng chuông lòng tắt lịm
Từng đêm vẫn âm vang
Tuyết
 
 
Mây trắng đường bay 

Một thời áo trắng lao xao,
Dắt nhau hai đứa đi vào bến yêu.
Không gian tím thẳm đường chiều,
Bóng em ẩn giữa trang Kiều Nguyễn Du.

Êm đềm trận gió mùa Thu,
Cầm kỳ thi họa em ru hồn người.
Anh ngây vì nửa nụ cười*
Núi đôi e ấp mịn tươi sắc ngà.

Mái chèo khua sóng phong ba
Tình ca như trận mưa sa ngập lòng.
Bềnh bồng trong cõi mênh mông,
Cũng gì một chút hương nồng ban sơ.

Cát đằng lõng lẽo mối tơ,
Để bao thương nhớ lạc bờ Ngân Giang,
Uyên Ương lỡ giấc mộng vàng,
Son môi tàn nụ lỗi nàng hay ta?

Phất phơ dáng ngọc kiêu sa,
Đường xưa mây trắng ,Sáo là đà bay
Thực ảo như truyện liêu trai,
Chỉ còn cái bóng, dấu hài trong mơ
Hmhiennhan
*Nụ cười tủm tỉm nửa miệng
 
 
chaochang đã viết:
http://cC0.upanh.com/26.223.33432059.UtA0/bandobiendaohoangxavatruongxa.png

Bực thì sôi máu hại mình thôi
Tính toán trước sau trên lo rồi
Bao thời thắng giặc là dùng trí
Hiểu người biết ta lực là bao
Chiến tranh được chi ai cũng mất
Xương máu đầu rơi lời oán than
Hoàng Sa lịch sử của ta đó
Ai đã to gan bán cho tầu .
 Chính quyền nầy là  của nhân dân?
Bao nghĩa vụ , người dân cáng đáng.
Nhưng chuyện lớn phải làm theo Đảng,
Đảng có bảo toàn được giang san?
Ta ngọng miệng trên các diễn đàn,
Có phải vì sai lầm thù bạn?
 
 Bực

Vấn đề riêng giữa Trung Quốc Việt Nam,
Ta không cần có mặt nước thứ ba?*
Nhưng thằng ăn cướp nuốt hết Hoàng Sa,
Nói chuyện tay đôi kiếp nào nó trả?

Báo chí Tàu tuôn hết lời nhục mạ...
Báo chí mình bị cấm kỵ nín thinh?
Nếu nhẫn nhục để đổi lấy hoà bình,
Sẽ tới lúc Ta mất dần tất cả
Hmhiennhan

*Lời của thứ trưởng quốc phòng VN Nguyễn Chí Vịnh trên báo Tuổi Trẻ
 
 CẢM XÚC TỪ MỘT NHAN ĐỀ

MÂY vẩn vơ hoài theo nỗi nhớ
TRẮNG tinh một thuở tiếng tình ru
ĐƯỜNG về kỉ niệm bao trăn trở
BAY hết hương xưa cõi xa mù?

ngng

MÂY hồng lãng đãng xuôi theo gió,
TRẮNG trong mưa nắng sắc trời thu.
ĐƯỜNG tình ngày trước xanh rêu cỏ,
BAY  hết nợ duyên thuở tình ru.
Hmhiennhan
 
 Nguyên văn bởi tuyetXem Bài Gởi
THIÊN THU TÌNH BUỒN
Là thực em không mơ
Chiều thu anh còn nhớ
Xe đạp yêu tình thơ
Chở em trên phố nhỏ

Mắt em chợt buồn so
Anh hỏi em lý do
Mỉm cười nói không có
Dỗ anh đừng lo âu

Thu qua đông đến sầu
Nhịp cầu không còn nối
Lối về em đơn côi
Bước vội về hướng khác

Lạc mềm không buột chặt
Quặn thắt lòng nhớ anh
Trầu xanh nhớ vàng vọt
Xót lòng...cạnh duyên mới

Lời xưa còn văng vẳng
Ái ân nhạt bờ môi
Thương rồi tơ lòng đợi
Cơi trầu gởi mùa sau

Nhớ nhau không thể tìm
Từng đêm nằm cạnh chồng
Lòng vọng mãi thu xưa
Duyên thừa em khoắt khoải

Dõi mắt tìm hoàng hôn
Chốn cũ vắng con đò
Chồng em biết thương nhớ...
Hững hờ lạc sợi tơ

Giờ đứng một mình thơ
Chạnh lòng nhớ anh ơi
Phải duyên xưa còn đọng
Hoài vọng chút dư âm

Bóng khuất trong tim anh
Cho em một lần đứng
Nhớ thương anh không ngừng
Mềm môi người dưng ơi
Định mệnh đã an bày
Sự thật sao như mơ,
Định mệnh đã an bày.
Bản tình ca oan trái,
Đọng sầu trong ý thơ.

Thuở hoa tình chớm nở,
Êm như sóng vỗ bờ,
Đột nhiên em lấy chồng,
Bỏ anh buồn ngẩn ngơ!

Tiếng lòng em nức nở,
Xót xa kiếp má hồng,
Dẫu giường nệm, chăn bông,
Đêm đêm nằm lạc lõng.

Có chồng cũng bằng không,
Mấy khi được cận kề?
Bóng người xưa hiện về,
Đong đầy nỗi nhớ mong.

Anh bên ngoài chấn song,
Em như sáo nhốt lồng,
Trời bao la, đất rộng,
Vẫn thiếu chỗ chung thân.

Chúng mình mãi lận đận,
Bởi duyên phận trái ngang.
Lễ giáo đời buộc ràng,
Họ hàng đồng xác nhận.

Biết ra quá bẻ bàng,
Người dưng bổng nhiên thân,
Xét gia phả tiền nhân
Anh gọi em bằng mợ

Thôi em đừng than thở,
Vướng vào vòng tục lụy
Hãy gọi nhau tri kỷ
Lặng thầm trong giấc mơ...
Hmhiennhan
 
 
(Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam)
Tôi chưa hình dung ra chuyện này
Tôi chưa hình dung ra chuyện này vì chưa thấy có nước nào trên thế giới có luật Nhà văn. Vì thế, nếu nước mình có luật Nhà văn thì cũng hơi lạ
Hoan hô luật nhà văn
Nhà Văn sắp có luật rồi nha,
Chuyện lạ chỉ có Việt Nam ta?
Trời mây non nước tha hồ tả
Toàn quyền sáng tạo chuyện quỷ ma.
Thế thái nhân tình thì đợi đã,
Coi chừng phạm phải luật ban ra
Bợ đít ,bợ mông quan hỉ hả
Phê bình, móc ngoéo tù không tha
Hmhiennhan 
 
 Tình cũ còn vương

Tuổi chiều xuân nhạt tẻ,
Việt Fun có hai người,
Từ lâu mất nụ cười,
Bổng gặp nhau vui vẻ.

Mây hồng bay thấp nhé
Chờ Hanh Phúc* chung đời
Nỗi nhớ em nhè nhẹ,
Đưa hồn anh chơi vơi

Khoảng cách xa vời vợi,
Nhưng vẫn chung bầu trời.
Muốn có nhau trong đời.
Phải vượt sóng em ơi!

Tình thực hay là ảo?
Mơ hồ như chiêm bao
Melbourne gợn gió bảo
Làm lòng anh nôn nao.

Tâm hồn tên tà đạo,
Đã vướng bẩy ngọt ngào
Em vô tư chân sáo,
Ở hoài trên ngôi cao

Trái sầu đang chín rụng,
Sao chưa thấy thiên đường?
Bao giờ ta tương phùng
Gặp nhau chốn cố hương...?
Hmhiennhan
*Nick Mây Hồng và HPhanhphuc khi gặp nhau năm  2008 
 
 
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân Xem Bài Gởi
Định mệnh đã an bày

Sự thật sao như mơ,
Định mệnh đã an bày.
Bản tình ca oan trái,
Đọng sầu trong ý thơ.

Thuở hoa tình chớm nở,
Êm như sóng vỗ bờ,
Đột nhiên em lấy chồng,
Bỏ anh buồn ngẩn ngơ!

Tiếng lòng em nức nở,
Xót xa kiếp má hồng,
Dẫu giường nệm, chăn bông,
Đêm đêm nằm lạc lõng.

Có chồng cũng bằng không,
Mấy khi được cận kề?
Bóng người xưa hiện về,
Đong đầy nỗi nhớ mong.

Anh bên ngoài chấn song,
Em như sáo nhốt lồng,
Trời bao la, đất rộng,
Vẫn thiếu chỗ chung thân.

Chúng mình mãi lận đận,
Bởi duyên phận trái ngang.
Lễ giáo đời buộc ràng,
Họ hàng đồng xác nhận.

Biết ra quá bẻ bàng,
Người dưng bổng nhiên thân,
Xét gia phả tiền nhân
Anh gọi em bằng mợ

Thôi em đừng than thở,
Vướng vào vòng tục lụy
Hãy gọi nhau tri kỷ
Lặng thầm trong giấc mơ...
Hmhiennhan



VẪN CÒN ĐÂY


Ngày em lấy chồng
Anh đang ở đâu
Bây giờ lục lại
Ký ức ôi sầu

Lấy chồng ba bữa
Em về tìm anh
Họ hàng cho biết
Hôn lễ đã thành

Gói bao kỷ niệm
Em làm hành trang
Trở về chiếc bóng
Bên cạnh phu lang

Thà xưa đừng hứa
Yêu em trọn đời
Em đi ba bữa
Anh về bên người

Em khóc hàng đêm
Vỡ òa hạt nhớ
Bao lần mộng mị
Mơ thấy anh về

Hạnh phúc không anh
Bên người tình mới
Chiều nhìn hoàng hôn
Chạnh nhớ một người

Là mợ thì sao?
Khắt khe tôn giáo
Cha mẹ đặt để
Nhìn nhau lệ trào

Cậu anh ngồi đó
Bưng mâm cau khô
Anh chào ngớ ngẩn
Mợ dâu...ôi trời

Đời em chết lặng
Âm thầm sang sông
Lạnh đông hồn giá
Cháu là...người tình

Anh ngồi làm thin
Lòng em trách hận
Sao không mạnh dạng
Dắt nhau nẻo đời

Tình ơi sầu héo
Chồng em đâu biết
Mợ dâu bây giờ
Từng yêu cháu đó

Chôn chặt vào tim
Nỗi niềm nhung nhớ
Chạm mắt giả vờ
Chết lặng hàng đêm
Tuyết
 
 
 Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhânXem Bài Gởi
Cà Mau lặng sóng

Từ Bạc Liêu anh thả xuống Cà Mau,
Ghé Trần văn Thời thăm Hòn Đá Bạc,
Trời biển trong xanh ,lòng người khoáng đạt,
Rừng U Minh Hạ che khuất ánh sao.

Sông Ông Đốc em gái ở chỗ nào?
Anh tìm kiếm khắp cả vùng Đất Mũi.
Bãi biển Khai Long sóng nổi dạt dào,
Hương tràm gió biển mặn nồng như muối.

Quê hương em cá tôm nhiều như muỗi,
Bát ngát ruộng đồng thẳng cánh cò bay,
Đây có phải nơi dừng chân rong ruổi,
Một cuộc đời kiêu bạt lắm chua cay?

Đêm Tân Thành anh chếnh choáng men say,
Với cá nướng trui, đỉa hào ướp tỏi,
Bàn tay em diệu dàng thay tiếng nói,
Xóa tan dần mọi mệt mỏi trần ai
Hmhiennhan

NƠI EM Ở


Cà Mau quê em phù sa...nước mặn
Đêm Năm căn nằm nghe muỗi hát hò
Sông gành hào nhộn nhịp tiếng xuồng ghe
Chợ Trần Thời đằm thắm lời ru mẹ

Em ở xa khoảng trời biển Sông Đốc
Cách muôn trùng dọc theo huyện Đầm Dơi
Không gần lắm chợ về miền Cái Nước
Đá Bạc không rành quê lắm anh ơi

Nếu có lần anh xuống ghé sang chơi
Quán nhỏ vườn cau em mời lữ khách
Đất mũi Cà Mau trách em chưa biết
Khai Long biền biệt chẳng thấy bao giờ

Đêm Tân Thành tình cờ em có đến
Phố Cà Mau mến chân cô nàng thơ
Đón bạn từ xa em mờ hiếu khách
Nâng chén nghĩa tình...bách bộ trong đêm



Đọc vần thơ đố anh biết được Tuyết ở đâu trong tỉnh Cà Mau
 
 Mây trôi về đâu?
Từ Thác Bạc* đi đến thác Tình tình yêu*
Mây đuổi mây ,núi chạy dài theo núi.
Có tiếng chim kêu  hòa trong tiếng suối,
Khí hậu Sa Pa mát lạnh đường chiều.

Mình bước vào trong thánh địa tình yêu,
Giữa cảnh thiên nhiên núi rừng hùng vĩ,
Hai đứa thám thính những vùng huyền bí,
Bên sườn thung lũng lún phún rong rêu.

Trước mắt anh, sáng đẹp nét diễm kiều,
Chi có phải nàng tiên trong huyền thoại?
Thỏa khao khát gả tiều phu ốm đói,
Rồi bay về chiều để lại hắt hiu.

Lòng anh giờ ấp lẳm nỗi buồn hiu
Nhớ Cổng trời*, động Tà Phìn*, rừng Trúc*
Thung lũng Mường Hoa* chan hòa hạnh phúc,
Trai Nam gái Bắc bập bùng lửa yêu
Hmhiennhan
*Tên những địa danh ở Huyện Sa Pa ,tỉnh Lào Cai 
 
 
Lỡ Mộng Tình Thu (2) Nguyễn Hiền Nhân - Trường Phi Bảo

Từ khi lỡ mối duyên lành,
Lá hoa bỗng kết đầy cành vườn mơ,
Rã rời lưới nhợ, dây tơ,
Nợ chồng chất nợ, dật dờ nhớ thương.

Bởi mình còn một quê hương,
Anh theo thời cuộc lên đường ngược xuôi.
Giữ yên hồn Nước em ơi!
Chỉ mong sao được trọn đời bên nhau.

Ngỡ tình hạnh phúc mai sau,
Ngờ đâu tình ấy gieo đau đớn lòng.
Bến xưa nhuộm thẳm pháo hồng,
Lồng tre... chim sáo... sổ lồng... sáo bay...


Em giờ con bế trên tay,
Trong song cửa nhớ người ngoài chân mây.
Giá xưa đừng quá thơ ngây,

Có đâu ôm mộng ước gầy héo hon.

Chữ Tâm hay tất lòng son,
Với em, anh vẫn thề non hẹn lòng.

Chí hùng nặng nợ núi sông,
Tình vào khoảng trống nụ hồng chênh chao.

Thế gian như giấc chiêm bao,
Tiếc duyên chỉ được ngọt ngào chút thôi!
Rượu tình anh nếm mềm môi,
Còn rượu hợp cẩn giao bôi nhường người...

Tầm xuân trong héo ngoài tươi,
Làm sao thắm lại nụ cười mùa Thu?
Bướm vàng lạc bóng mù u,
Mênh mang ký ức lời ru nghẽn lòng.

Tàn Thu lá đổ... sang Đông,
Đường xưa mây trắng vẫn bềnh bồng trôi,
Lạnh hồn nhạt dấu son môi,
Mình anh cam chịu đơn côi tháng ngày.

Mặc đời gió cuốn trăng lay,
Lấy nhau chẳng đặng mộng dài suối thơ

Ái ân dù chỉ trong mơ
Cũng làm ấm lại đôi bờ tim yêu

Cánh cò cõng nắng ngang chiều,
Thời gian góp nhặt thật nhiều chuyện xưa.
Mộng tình... anh đợi dưới mưa,
Thấy em vớt lá tìm mùa thu xa...


(11/2011)
Chỉnh sửa lần cuối bởi Trường Phi Bảo : Hôm qua lúc 09:15 PM


Blog: Ngoảnh Lại Tháng Năm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét