aquariuspharma đã viết:Chính nghĩa sẽ thắng
Đây là 1 phần bản nháp, của bài thơ cháu đang viết, Mong Chú Hiền Nhân (Chú thông cảm vì làm rác chủ đề của chú,nhưng yêu mọi người và yêu non sông,nên cháu tìm tài liệu và trí tuệ của nhiều người để hoàn thành bài thơ này) và các bạn góp ý cho bài thơ được hay!
TÁC CHIẾN
I. - Chuẩn bị chiến tranh
Dùng binh tác chiến xa ngàn dặm,
Cổ-kim chỉ một nguyên tắc là;
Nước nhà trước phải lo điều động,
Mười vạn binh (?), cùng ngàn chiến xa* (?)!
Khí-tài, quân lương, ngàn Xe tải*!
Tiền phương ..................
Hậu phương*, ..... chi phí!
Mỗi ngày, lên đến cả ngàn vàng (?)!
II.- Yêu cầu tốc độ!
Quốc khố, tiền dân có hạn thôi,
Yêu cầu quân đội, phải thắng nhanh!
Kéo dài thời gian, quân dễ đói,
Hao binh, mỏi sức, nhuệ khí cùn!
Nhuệ khí cùn nhụt, cực bất lợi!
Thần tướng cũng ngữa mặt than trời!
Ngân khố, tiền dân thêm một rỗng,
Ngoại bang nổi lên..., đợi trả lời!!!
III.- Chọn tốc độ không quên thời!
Từng thấy sử xưa; nhiều tướng kém,
Cũng yêu cầu tốc độ như ai!
Không hiểu biết, thật là tai hại,
Toàn quân chung cụm chữ “bi ai”!
Đọc suốt sử, xưa nay chưa thấy;
Lợi quốc gia, bởi tướng kéo dài!
Dùng binh đánh trận, không biếtLợi*,
Cũng không hay điều Hại* dùng binh!
IV.-Quân-lương;
Tướng giỏi bổ xung quân ít bận, (?)
Không chở lương thực quá nhiều lần!
Quân nhu, vũ khí chuyển từ mình,
Quân Lương* của địch, quân ta rất cần!
Lấy được lương, quân không lo đói,
Mà quân lương khỏi phải, chuyển xa,
Dân -nước bớt khổ-nghèo, trông thấy,
Quanh quân doanh,* giá cả bão hòa!
V.-Đề phòng hết lương;
Nếu chúng diễn “vườn không nhà trống”,
Làm quân ta khó chiếm quân lương!
Vật-giá *sẽ vô cùng đắt đỏ,
Trăm họ, tiền tài hết như thường!
VI-Kinh tế đất nước- Chiến lợi phẩm;
Dù dân nghèo, quân không thể đói!
Chính phủ buộc lòng tăng thuế thêm,
Đồng quê; thành thị đều trống rỗng;
Tiền mười, trăm họ chỉ còn ba!
Quốc gia; Xe pháo đều hỏng hóc;
Mười phần, còn lại chỉ ba-tư!
Cho nên tướng giỏi luôn ghi nhớ,
Chiếm Lương-tài* địch, cho quân dùng!
VII.-Tướng chủ khí cho quân giết giặc!
Dành một lợi phẩm bên nước chúng,
Gấp nhiều lần, chở từ nước mình.
Chúng cũng biết, nên lo gìn giữ,
Buộc quân ta phải giết địch rồi!
Tướng giỏi lúc này lo trị khí;
Làm cho quân, oán hận quân thù!
Rồi mới đưa quân vào trận chiến,
Giết quân thù, như trở bàn tay!
IX-Người công đầu-Chiến lợi!
Sau trận chiến tướng chia chiến lợi,
Được mười Xe*, một thưởng công đầu*!
(Hoặc vật tương đương. có thể quy giá trị bằng tiền, Người đầu tiên lập công)
Thay cờ* ta lên Xe của địch,
(Nói Chung là màu cờ sắc áo của quân ta)
Đan xen Xe, cho chúng xung quân!
Tù binh* bắt được đãi tử tế,
(Tù binh cũng là chiến lợi phẩm)
Cảm-hóa rồi, quân thêm hào hùng*!
(Tù binh đã cảm-hóa cho xung vào quân đội,
Tăng số lượng và sức mạnh toàn quân.)
Nên dùng binh cốt mình thắng lợi,
Thượng-hạ, không ai cốt kéo dài!
IX- Tướng quản lý quân!
Quân giờ đông, tướng soái quản lý;
Cũng như ít, phải rành mạch ra!
Bình thời, cũng như khi liệu địch;
Phải cẩn thận, xem xét người ta!
Mệnh lệnh khi đã ban ra,
Rõ ràng-vắn tắt*, quân ta* khỏi nhầm!
Đã ra trận thì, quên mạng sống,
Hết lòng vì sinh mạng toàn quân!
Dù đánh thắng, phải luôn cẩn thận,
Như lúc đầu hô chữ; “Ra quân”!
X- Vai trò của Vua sáng-tướng giỏi với quốc gia.
Nhân dân cả nước, trông Tướng giỏi,
Dùng binh tài tình hộ Sinh linh!
Anh linh tiên tổ, mong Vua sáng,
Xây dựng Việt Nam mãi Thái bình!
Chuyện quân sự chú đã đau đầu,
Già rồi bàn luận chỉ vài câu
Binh thư lịch sử còn lưu dấu,
Vào Google tìm có khó đâu.
Cuộc đời như bức tranh vân cẩu,
Vinh nhục tang thương đủ sắc màu.
Nợ máu thì phải trả bằng máu,
Giết người, người giết,thù thêm sâu.
Trung Quốc hiện nay đang khát dầu,
Gieo mầm họa lớn chẳng bao lâu.
Tổ quốc cần thì dân chiến đấu,
Chính nghĩa sợ gì cá sấu, diều hâu?
Hmhiennhan
Có 19 người cảm ơn: aquariuspharma, Đặng Quang Long, maihuongqth, caphexua, Ngọc Ly Kim, TuyênQuang, xinlamsonglenhdenh, Gió Bụi, Thi Hoàng, Ngô Nguyễn, htcmb, Lê kinh Huyền, may hong, chaochang, doan cao, Trần Như Chuyên, TN Như Mai, Nha Lam, kimtuyet
Trang Ngoc đã viết:Dấu ấn tình yêu
MỘT NỮA DƯỜNG ĐANG KHUẤT ...
Không ai đợi tôi về sau cánh cửa
Không nồng nàn không ấm áp bao dung
Tôi như sống nửa đời đêm giấu lửa
Một nửa dường đang khuất phía mông lung...
................
NHỚ .....
Giữa chúng mình có khoảng cách hay không
Em vẫn hỏi những đêm tràn thương nhớ
Em vẫn ước phải chi mình được có
Một ngày thôi êm ấm sống bên người
Một ngày thôi tim sẽ bớt mồ côi
Lòng sẽ chẳng xa vời khao khát nữa
Vai anh rộng để anh thèm bé nhỏ
Mơ một ngày yên ngủ giữa vòng tay
Một ngày thôi lơi lỏng áo quên cài
Quên tất cả tháng ngày chua xót cũ
Quên tất cả khi biết mình nhận đủ
Trọn lòng anh tha thiết , trọn niềm yêu...
Anh bước vội vàng , anh gởi lại bao nhiêu
Như chẳng có, lại dường như nhiều quá
Giữ cho vẹn tình yêu khốn khó
Em dặn lòng, thương quá buổi chiều nay
Ôi chiều nay dịu ấm một bàn tay
Chiếc hôn mỏng mơ hồ như thoáng gió
Em muốn gọi anh ơi đừng đi nữa
Em bây giờ nghe yếu ớt tựa mầm cây
Anh đi rồi, đơn chiếc phủ đầy vai
Em nhớ lắm những lời anh chẳng nói
Em nhớ lắm bàn chân em bối rối
Những ngón buồn không nỡ bước xa thêm
Anh đừng đi , em không cách chi tìm
Em biết trốn vào đâu cho bớt nhớ...
- ĐinhThịThuVân -
Anh đã gõ bao nhiêu lần cánh cửa,
Em cứ ỡm ờ rồi lại quay lưng?
Tuổi mùa thu đã cháy lên đóm lửa,
Sao lúc bình tâm tối sáng mông lung?
Giữa chúng mình là khoảng cách không gian,
Thêm thời gian lúc động tình vỗ nhịp.
Nợ duyên nào vấn vương từ tiền kiếp,
Đến kiếp nầy còn rối rắm ngổn ngang.
Anh muốn trọn đời hai đứa lang thang,
Trong vườn địa đàng thơm hương quyến rũ.
Một ngày của em với anh chưa đủ,
Một ngày làm chi thương nhớ mênh mang.
Vai anh rộng sẽ là chỗ bình an,
Để em dựa dẫm mỗi khi mệt mỏi.
Yêu cuồng nhiệt phải đâu là tội lỗi,
Chiều trợt dài trên bờ ngực tròn săn.
Làm sao giữ được tình yêu trong sáng?
Khi bên mình ấm áp một vòng tay.
Nụ hôn môi quá dịu dàng lãng mạn,
Dẫn đôi hồn đắm đuối cõi thiên thai.
Em rùng mình yếu ớt thân mình dây,
Người đổ xuống trong tiếng kêu mê sảng.
Không còn nữa chút âm thanh phản kháng,
Trước đợt sóng tình trên dưới phủ vây.
Xa em rồi,anh vẫn còn ngất ngây,
Và nhớ lắm những lời em chẳng nói
Anh nhớ lắm phút giây em bối rối,
Cố xua anh ra khỏi trận mưa mây...
Dấu ấn tình yêu mãi mãi không phai
Dẫu em có nhủ thầm câu sám hối,
Nếu miệng anh ẩn chứa mầm tội lỗi,
Thì mồm em cũng đầy chất tình say...
Hmhiennhan
Có 20 người cảm ơn: maihuongqth, may hong, aquariuspharma, caphexua, Ngọc Ly Kim, TuyênQuang, xinlamsonglenhdenh, Gió Bụi, Thi Hoàng, Ngô Nguyễn, htcmb, Lê kinh Huyền, chaochang, bachvan_vietnam, doan cao, Trần Như Chuyên, Đặng Quang Long, TN Như Mai, Nha Lam, hoagn
Võ mồm cũng chết người
Thùng rỗng thường hay kêu to,
Thùng anh đặc ruột chẳng lo ai cười.
Tuổi anh tuy quá năm mươi,
Nhưng từng ăn sống nuốt tươi khối bà.
Lẫy lừng danh tiếng quỷ ma,
Gái nội, gái ngoại, trẻ già đều mê.
Gần anh,trên dưới phủ phê
Thị Bung chưa biết mới chê võ mồm.
Lửa già càng đốt cháy rơm,
Bung đừng khinh lão mà ôm bom bầu...
Hmhiennhan
DỌA ĐƯỢC AI CƠ CHỨ
Nghe chàng khoe mẽ mà sầu
Thị Bung còn sợ bom bầu hay sao?
Kể ra “chiến tích” tưởng cao
Có chăng dọa ếch trong ao vườn nhà
Dẫu là quỉ, dẫu là ma
Thị Bung chấp hết chẳng la lối gì.
Thà rằng cứ sớm hàng đi
Bung còn thương hại du di cho hòa
Yếu người hãy tránh gió nha!
Kẻo rồi lại trách Bung là gớm ghê!
Thị Bung
Tuổi già thì sức phải yếu, việc gì phải mắc cỡ kia chứ!
Thùng rỗng thường hay kêu to,
Thùng anh đặc ruột chẳng lo ai cười.
Tuổi anh tuy quá năm mươi,
Nhưng từng ăn sống nuốt tươi khối bà.
Lẫy lừng danh tiếng quỷ ma,
Gái nội, gái ngoại, trẻ già đều mê.
Gần anh,trên dưới phủ phê
Thị Bung chưa biết mới chê võ mồm.
Lửa già càng đốt cháy rơm,
Bung đừng khinh lão mà ôm bom bầu...
Hmhiennhan
DỌA ĐƯỢC AI CƠ CHỨ
Nghe chàng khoe mẽ mà sầu
Thị Bung còn sợ bom bầu hay sao?
Kể ra “chiến tích” tưởng cao
Có chăng dọa ếch trong ao vườn nhà
Dẫu là quỉ, dẫu là ma
Thị Bung chấp hết chẳng la lối gì.
Thà rằng cứ sớm hàng đi
Bung còn thương hại du di cho hòa
Yếu người hãy tránh gió nha!
Kẻo rồi lại trách Bung là gớm ghê!
Thị Bung
Tuổi già thì sức phải yếu, việc gì phải mắc cỡ kia chứ!
Trang Ngoc đã viết:
BUÂNG KHUÂNG
Anh là bến đổ bình yên
Hay là sóng lớn vỗ thuyền lênh đênh
Bao năm lội suối trèo ghềnh
Tâm tình bất ổn buồn tênh cuộc đời
Nữa đêm giấc ngủ chơi vơi
Đi tìm người ảo cho vơi nổi sầu
Tâm thì đã định từ lâu
Buồn vui khuây khoả không cầu tình duyên
Cuộc đời sớm đã truân chuyên
Dòng đời là nỗi muộn phiền muôn nơi...
Mong chi ước mộng ngàn đời
Bởi tâm chưa định ai thời được yên
Thương yêu lắm chuyện luỵ phiền
Hạnh phúc vẫn có truân chuyên cũng nhiều
Cũng thời vì một chữ yêu
Mà sao trắc trở phiêu diêu tình sầu
Muốn yên mãi có được đâu
Khi đời lắm nẻo bể dâu cận kề
Yêu mà không kết lời thề
Dây tơ chẳng buộc tình đời chia xa!
Thì đâu để gọi là nhà
Chung nơi cùng bước hai ta một lòng
Thôi thời mình cứ thong dong
Tri âm - Tri kỷ cùng đồng tri giao
Còn hơn kết mối mộng đào
Đường xa hai nẻo lệ trào buồn vương
Đêm nằm thổn thức tình trường
Với tay tìm dấu người thương đâu nào!?
LongAn:13-10-2011
Bặt bóng hồng nhan
Em ơi ! mộng đã vàng phai,
Hạnh phúc phải được cả hai ươm trồng.
Nếu em nghiêng ngửa Tây Đông,
Thì anh không dám đèo bồng kết giao.
Tri kỷ sao chẳng hiểu nhau?
Để hai đứa chẳng cách nào tương thân.
Người xa ngàn dậm cũng gần,
Còn em trước mắt sao thành người dưng?
Vàng thau phân định lừng khừng,
Khoái lời xu nịnh thì đừng gặp nhau,
Anh không thích kẻ trên cao,
Yêu nhau thì phải vì nhau hết lòng.
Nói không duyên nợ vợ chồng,
Làm gì có chuyện mặn nồng ái ân?
Nửa đời kiêu bạt phong trần,
Anh mong bến đổ được gần quê hương.
Hoa tình lơ lững hai phương,
Dường như đã nhạt sắc hương ít nhiều.
Em không bỏ tính tự kiêu,
Thì anh cũng chẳng lạc xiêu tâm hồn.
Người tình mãi tính dại khôn,
Bến yêu bặt bóng, hoàng hôn tím đời,
Thôi anh rời bỏ chơi vơi,
Túi thơ ,bầu rượu góc trời lãng du.
Lá vàng đã nhuộm sắc thu,
Bướm vàng xa bóng mù u cũng buồn.
Mộng mơ rồi cũng cạn nguồn,
Đi qua biển nhớ,núi buồn là quên
Hmhiennhan
Hỏng chịu đâu
Em có khùng khi rao bán trái tim?
Hí hí ! tự mình gánh thêm phiền muộn?
Chiêu trả đũa nầy xưa quá rồi Diễm,
Đời rất vui Anh sức mấy mà buồn?
Tình ái mong manh giống cánh chuồn chuồn
Cũng...vì...tại...bởi...do nhiều cái bị
Hai đứa không cùng xài chung cái ví,
Em thắc mắc hoài chuyện hỏng có chi.
Bát nước đầy hăm đập vỡ cái ly?
Tình mất rồi biết kiếp nào chuộc lại?
Đừng tụng mãi những lời nghe quá oải
Hãy dọn xôi chè hai đứa nhâm nhi...
Em thừa biết trời sinh anh tính khỉ,
Đại náo tùm lum nhưng hỏng có gì.
Tề Thiên sư phụ xơi hết vườn đào,
Anh đến sau chỉ còn hai trái táo.
Em ghét anh nên không thèm níu áo,
Bán tim cho người ,anh sống ra sao?
Anh cầu cứu cả NAM TÀO ,BẮC ĐẨU,
Họ cười bảo thục nữ nầy tào lao
Hmhiennhan
Em có khùng khi rao bán trái tim?
Hí hí ! tự mình gánh thêm phiền muộn?
Chiêu trả đũa nầy xưa quá rồi Diễm,
Đời rất vui Anh sức mấy mà buồn?
Tình ái mong manh giống cánh chuồn chuồn
Cũng...vì...tại...bởi...do nhiều cái bị
Hai đứa không cùng xài chung cái ví,
Em thắc mắc hoài chuyện hỏng có chi.
Bát nước đầy hăm đập vỡ cái ly?
Tình mất rồi biết kiếp nào chuộc lại?
Đừng tụng mãi những lời nghe quá oải
Hãy dọn xôi chè hai đứa nhâm nhi...
Em thừa biết trời sinh anh tính khỉ,
Đại náo tùm lum nhưng hỏng có gì.
Tề Thiên sư phụ xơi hết vườn đào,
Anh đến sau chỉ còn hai trái táo.
Em ghét anh nên không thèm níu áo,
Bán tim cho người ,anh sống ra sao?
Anh cầu cứu cả NAM TÀO ,BẮC ĐẨU,
Họ cười bảo thục nữ nầy tào lao
Hmhiennhan
Cháu sửa khổ đầu mong mọi người phê bình hoặc sửa lại ạ!
Dùng binh tác chiến xa ngàn dặm,
Kim-Cổ cùng chung nguyên tắc là;
Nhà nước trước tiên lo vận động,
Mười vạn binh (?), cùng ngàn chiến xa* (?)!
Khí-tài, quân lương, ngàn Xe tải*!
Giá-trị, lên đến cả ngàn vàng (?)!
Tiền- phương luôn luôn phải chi phí
Hậu-phương tiếp sứ, lo liệu hàng*!
Aquariuspharma
Bó tay
Dùng binh tốc chiến xa ngàn dặm,
Phải rỏ thế địch và thế ta.
Thần tốc, bất ngờ ,và quyết thắng,
Thiên thời, địa lợi với nhân hoà.
Không, lục, hải quân,xe pháo mã,
Tướng ,sỉ, chốt, tượng cùng xông pha.
Nhưng thiếu chính nghĩa thì toi cả,
Nếu ta chiếm đóng nước người ta...
Hmhiennhan
Không hiểu rỏ địch có gì ,chuẩn bị trăm vạn quân củng chết,ở đó mà 10 vạn
Dùng binh tác chiến xa ngàn dặm,
Kim-Cổ cùng chung nguyên tắc là;
Nhà nước trước tiên lo vận động,
Mười vạn binh (?), cùng ngàn chiến xa* (?)!
Khí-tài, quân lương, ngàn Xe tải*!
Giá-trị, lên đến cả ngàn vàng (?)!
Tiền- phương luôn luôn phải chi phí
Hậu-phương tiếp sứ, lo liệu hàng*!
Aquariuspharma
Bó tay
Dùng binh tốc chiến xa ngàn dặm,
Phải rỏ thế địch và thế ta.
Thần tốc, bất ngờ ,và quyết thắng,
Thiên thời, địa lợi với nhân hoà.
Không, lục, hải quân,xe pháo mã,
Tướng ,sỉ, chốt, tượng cùng xông pha.
Nhưng thiếu chính nghĩa thì toi cả,
Nếu ta chiếm đóng nước người ta...
Hmhiennhan
Không hiểu rỏ địch có gì ,chuẩn bị trăm vạn quân củng chết,ở đó mà 10 vạn
Trang Ngoc đã viết:Khát vọng
HẠNH PHÚC MONG MANH
Dẫu biết tình không biên giới nhiều khuất lấp
Anh đừng ngông nghênh như thế nữa,đắng lòng thêm
Đừng nói gì sao? hạnh phúc mãi mê tìm !
Mà không nghĩ đến ngày ta sức kiệt
Hạnh phúc ở góc nào xa khuất
Làm sao em đến được một mình em
Tình không biên giới đẩy đưa nhiều mất mát
Hạnh phúc ! sao ta có thể dẫm chân lên?
Anh đến hay đi cũng rất vô tình
Và em sẽ cố vờ quên kỹ niệm …
Làm sao anh biết , khi em không khóc
Có một bài thơ hạnh phúc quá mong manh
Rời rạc những câu thơ hạnh phúc chồng chành
Tình không biên giới chênh chao nghiêng ngửa
Em giữ tình em tim lòng không buồn nữa
Cho tình mình không lỗi nhịp đường tơ
Giữ cho em chút hạnh phúc dại khờ
Không nguyên vẹn, nhưng thôi đừng vỡ nữa
Đừng vỡ nữa tháng ngày ta đã có
Lời hững hờ! xin đừng vỡ nữa trái tim côi
Em biết rồi “ Đời rất vui anh sức mấy mà buồn “
Buồn làm chi? cũng chỉ một tình thơ !
Vừa nồng ấm lại mang mầm ly biệt
Anh cứ giữ lấy khối tình không biên giới
Em về lại với tâm tình em ngày cũ
Kiếp dã tràng xây mãi cũng vỡ tan
Đời anh không có em thì cũng chỉ thế thôi!
...Như những gì anh đã có và đã qua.
17-10-2011
Trang Ngọc ơi! anh ngông nghênh gì hả?
Dòng thơ tình tiếc quá khứ đã xa?
Em cũng biết anh không còn gì cả,
Sau những cuộc tình cuộn sóng phong ba.
Trái tim anh đầy ắp nỗi xót xa,
Nhưng vẫn mang ơn mọi người tình cũ.
Lúc nông nỗi,dại khờ, không tự chủ,
Tình đến bến rồi vẫn để trôi qua.
Hãnh diện gì tai tiếng kẻ đào hoa?
Tình cảm thật không nằm trong góc khuất.
Hạnh phúc mong manh vẫn là hạnh phúc,
Xin em đừng dẫm lên bàn chân ngà.
Tình ấm nồng em cần phải vị tha,
Sao tự ái với nỗi niềm chắp vá?
Anh con thuyền nhỏ chơi vơi biển cả,
Em làm hải đăng hay trận mưa sa?
Tiếng tơ đồng đêm trắng mình giao hoà,
Đừng thêm nữa dư âm buồn áo não.
Trương Chi ngày trước đập vỡ cây sáo,
Bởi nàng Mị Nương đỏng đãnh kiêu sa.
Hai đứa mình hãy trọn bản tình ca,
Đừng ai làm mây để sầu cho núi...
Hmhiennhan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét