Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014

Giac Mơ Hạnh Phúc trang 81

Nụ cười và nước mắt của Mẹ

Con vui  sướng thấy nụ cười của Mẹ
Thật vị tha. nhân ái giống bà tiên.
Dẫu con khắc phục  lỗi lầm quá trễ
Để vai gầy Mẹ nặng gánh truân chuyên.

Kể làm sao hết ân nghĩa triền miên,
Nguồn máu sửa Mẹ nuôi con thuở bé?
Suốt đời Mẹ mãi lo cho con trẻ,
Trọng nghĩa nhân hơn vật chất kim tiền.

Giữa chợ đời ,con mê muội đảo điên,
Còn chống chế lời khuyên răn của Mẹ.
Nước mắt Mẹ lại tuôn rơi mạnh mẻ
Kéo con trở về nguồn cội thiêng liêng.

Mẹ bao dung như biển cả an nhiên,
Mặc cuộc sống trãi bao nhiêu phiền não,
Mẹ hướng Phật, luôn giữ gìn tâm đạo,
Không cà sa sao nhân ái vô biên?
Hmhiennhan

 Tình trong cõi ảo
Biển dài rộng người ta có thể đo
Còn tính đại dương khi nào nỗi sóng,
Còn mây thì vẫn lang thang với gió,
Đến ngàn năm,không xác định bến bờ.

Chuyện tình yêu khởi đầu từ hò hẹn,
Rồi hai người thương nhớ, ngóng trông nhau,
Đời vô thường khó tránh cảnh bể dâu,
Hạnh phúc và khổ đau luôn dồn nén,

Nhiều canh khuya chúng mình vương luyến mến,
Trãi nỗi lòng đầy trăn trở vào thơ,
Từ cỏi ảo ta xây đắp ước mơ,
Suốt kiếp được cận kề nhau sớm tối.

Nhưng thiên đường ta có đi sai lối?
Hai phương trời-hai khoản cách xa xôi...
Tiếng yêu nào em dành tặng riêng tôi?
Vẫn có thể đem trao cho người khác?

Ta đã nghe rõ âm vang bài hát,
Như Tử Kỳ xưa tri ngộ Bá nha,
Nàng Trác văn Quân cũng là gái góa,
Xao xuyến lòng trước Tư mã Tương Như

"Phượng cầu kỳ Hoàng"thành bản tình ca,
Không ngờ đã mở ra trang tình sữ,
Kim Le ơi! em cũng là kỳ nữ,
Thơ của nàng làm rối nhịp tim ta..

Lắng tâm tư, nghe tiếng lòng em bày tỏ,
Góc phố buồn, mây gió cứ vờn quanh,
Như chút nắng hồng hong ấm cây xanh,
Hồn không ổ khóa ta đang để ngõ

Đời cô đơn ta buồn như nhánh cỏ,
Bia bọt đầy trốn quán trọ trần gian,
Chờ đợi nàng hóa giải mọi bất an,
Như thánh dược chửa trái tim lầm lỡ

Thắp nến nguyện, cùng cầu xin thượng đế,
Cho xác hồn mình mãi mãi bên nhau,
Như vôi trầu quyện chặt với hương cau,
Đón hạnh phúc tuyệt vời trên nhân thế
hmhiennhan

 Hương tình mùa thu

Em như hạt cát, giọt sương,
Còn anh hoang mạc, đại dương ngút ngàn.
Ngút ngàn chi để bất an?
Bóng hình khập khểnh miên man tình buồn.

Hãy làm sông suối mở nguồn,
Em vẫn tắm mát cánh buồm phong ba.
Lòng em lòng biển bao la,
Đưa anh nhập cõi thăng hoa non bồng.

Tâm hồn cô giáo trắng trong,
Thân cò bươn chải thay chồng nuôi con.
Nghĩa tình tạc tấm lòng son,
Em đừng khiêm nhượng cúi lòn trêu anh.

Quý yêu tình cảm chân thành,
Mới thêm nồng thắm duyên lành mùa thu
Vượt qua mê ảo ,mây mù,
Mới mong thoát khỏi ngục tù nhỏ nhen...

Em như hoa huệ, hoa sen,
Hương thơm ngan ngát trong đêm giao tình
Hmhiennhan

 Màu tím hoa mơ

Tôi đã từng yêu màu hoa tím,
Từ đoá hoa sim đến bằng lăng.
Sắc hoa tim tím khơi kỷ niệm,
Của thuở mộng mơ tình vĩnh hằng.

Màu tím thuỷ chung và đơn giản
Không kiêu sa lộ hết sắc hương.
Gợi tuổi học trò còn trong trắng,
Thương nàng áo tím học chung trường.

Những dòng chữ viết bằng mực tím
Dạt dào cảm xúc từ trái tim
Lặng thầm chờ đợi, lặng thầm nhớ,
Chạm mặt rồi lại nói bâng quơ...

Có phải là tôi quá ngu ngơ,
Cột nối dây tơ hơi lững lờ?
Cất giấu trong tim lời muốn ngỏ,
Để tình tím thẳm mấy trang thơ.

Giờ ngắm sao băng ,buồn vẩn vơ,
Cầu vồng áo tím rẽ xa mờ,
Mưa bụi chắc khóc tình dang dở,
Lạnh lùng phủ tím sắc hoa mơ
Hmhiennhan

 Vị đắng tình say
Anh mệt mỏi bởi những lời chia tay
Như lập trình em nói đi nói lại.
Buồn và vui cứ song hành tồn tại
Dẫu bầu trời mặt đất có chia hai.

Một chút ngọt ngào đủ để đắm say,
Cà phê thiên đường thơm ngon vị đắng.
Tình sáng đẹp lấp lánh màu hoa nắng,
Bổng mưa gió về mọi thứ đổi thay

Cơm áo muộn phiền trút xuống vai gầy,
Anh không thể mãi làm người chia sẻ
Đến một khúc quanh có nhiều lối rẽ,
Hạnh phúc ban đầu tất phải nhạt phai.

Ừ! thì em hãy thêm chút chua cay
Để người ra đi không còn ngoáy lại
Hãy mở ngõ vườn địa đàng tình ái,
Đón ong bướm về sẽ quên anh ngay
Hmhiennhan

 Ảo giác tình yêu

Tình đến rồi đi như giấc mộng,
Trĩu nặng hồn anh bao nhớ mong.
Khoảnh khắc êm đềm nay gợn sóng,
Thấm lạnh hồn anh mùa thu phong.

Tưởng thắp đời nhau ngọn nến hồng,
Xua đi băng giá thưở lập đông,
Hay đâu hy vọng thành thất vọng,
Sáo đã bay rồi ,bến hư không.

Ảo giác thôi ,vì em chiếc bóng,
Thực hay hư lẫn khuất bên đời,
Như ánh trăng cách biệt đất trời,
Vẫn rụng xuống trên hồ biển rộng...

Hương tình yêu còn đọng se lòng,
Sao bờ môi thơm mùi vị đắng?
Vòng tay anh ôm vào khoản trống,
Bến bờ xa mộng mị tưởng gần...
Hmhiennhan


Vị Đắng tình Yêu

Bến mộng xưa chỉ là hư ảo !
Người dệt tơ vương hoài bảo mông lung.
Tình yêu sóng gió mịt mùng ,
Hương men tình ái bảo bùng muôn phương .
yêu thương lắm lối nẻo đường ,
Tơ vương thắm đượm - tình trường ngăn đôi .
Cuộc đời chỉ thế mà thôi !!!
Thương yêu đảo lộn nhân đôi nổi sầu .
Tình duyên hương lửa nơi đâu ?
Có chăng bến ảo - mưa ngâu tình buồn !?1

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét