Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011
Bến mơ hạnh phúc
Hiền Nhân : 11:33 15-01-2010
Em chưa rời khỏi bến mơ anh
Đêm đêm đôi bóng kết duyên lành
Gởi bao thương nhớ vào câu chữ
Mặc kệ ngoài trời, mưa nắng quanh
Bên đời còn lại bóng thi nhân
Êm ái trao anh chút nụ hồng
Một nửa em bước vào với bóng
Thắp sáng hồn anh mỗi bước chân...
Hạnh phúc êm mơ tiên giáng trần
Em đừng ra khỏi giấc mơ anh
Vườn địa đàng lung linh đợi sẵn
Chờ trăng hòa nhập vào biển xanh...
Gởi đến nơi em chút hương tình
Xuân này loan phụng sẽ hòa minh
Tình ta em ví như mấy gió?
Gió sẽ đêm ngày đuổi rượt mây....
hiennhan
kimle 02:22 16-01-2010
Giấc mơ bên anh
Em hứa rằng em chẳng rời xa
Vẫn đến bên anh để giao hòa
Vần thơ trao gởi thay câu nói
Vẫn đợi tình anh mãi chẳng nhòa
Em vẫn ở đây, giấc mơ anh
Khe khẽ hát ru giấc mộng lành
Để anh trọn giấc khi đêm đến
Để nốt nhạc xanh vẫn tấu thành
Em đã trao anh những nụ hồng
Vườn tình hé nở đóa phù dung
Hương thơm khoe sắc cho anh chọn
Phù dung hay đóa nụ hồng son?
Em đến cùng anh những ước mơ
Sao trời anh sẽ kết thành thơ
Thảm xanh anh dệt bằng mây gió
Đưa giấc mơ em đến bến bờ...
kimle
Xin lỗi phải nhắc đến chị Yến Loan hoa phù dung của anh
Hiền Nhân :23:22 13-01-2010
Gió đi vào cỏi ảo ,trống chơi vơi,
Anh hụt hẩng trước hai bờ sáng tối,
Em đừng làm hồn anh thêm bối rối,
Khi nỗi lòng hai đứa cách hai nơi
Như mặt trăng không nhìn thấy mặt trời
Anh và em ở khác miền trái đất
Thông điệp tình yêu đôi lúc rối bời
Cần hóa giải bao điều còn khúc mắc
Nếu biển nhớ ở nơi em man mác,
Cây sầu đông anh cũng đã nở bông,
Trách gì đây? héo úa nhuộm tím lòng,
Người đến sau gượng cười che tiếng nấc.
Trái tương tư em mời anh nếm thử,
Đắng chát hồn, đành phải sớm quay lưng,
Lời ngọt ngào em gởi tặng người dưng,
Bão nhung nhớ em trút anh gánh chịu?
Tuổi chúng mình đã không còn nông nỗi,
Chuyện tình yêu không thể cứ hồn nhiên,
Trái tim anh rất chân thật, thiêng liêng,
Không thể nói riêng những lời gian dối.
Anh mơ ước cửa thiên đường mở lối,
Vững niềm tin điều tốt sẽ xảy ra,
Anh và em nếm trãi đủ phong ba,
Cùng hội tụ trên đỉnh cao chói lọi?
hmhiennhan
01:08 14-01-2010
Đây là bài họa lại cho bài thơ em ước nè
Em sẽ về bên anh
Gió đi vào cõi ảo trống chơi vơi
Anh hụt hẫng giữa hai bờ sáng tối
Một mình em lặng lẽ đứng đơn côi
Chờ tia sáng của ngày mai nắng ấm
Em cũng tin thiên đường sẽ mở lối
Cho tình yêu ngày đó sẽ không xa
Dù đại dương sóng bạc cả tình ta
Em vẫn đợi nơi bến bờ thương nhớ
Trái chín ngọt dành anh cùng nếm thử
Đắng cay chia, mặn nhạt ta có nhau
Tóc chúng mình chắc cũng sắp bạc mầu
Thời gian đó đâu dừng chờ ta đến
Nói với anh tiếng lòng yêu quý mến
Ước mong ngày sum họp đến gần nhau
Thỏa nhớ mong ta chờ đợi bấy lâu
Vần thơ vội vẫn trao như hơi thở
Trái tim anh nếu có còn bỏ ngỏ
Hãy chờ em về một sớm mùa xuân
Tay trong tay , môi gởi nụ tình xuân
Trao anh đó trái tim em nhỏ bé
Kim Lệ
Chuyện tình hoa,ong,bướm và sâu bọ
Có một đóa hoa ngạt ngào hương sắc,
Nên bướm ong mới kéo đến dập dìu,
Hoa kiêu hãnh tiếp nhận hết lời yêu,
Không cần phân biệt đâu là giả thật?
Có một con bướm giỏi nghề lường gạt,
Khoát vào mình bộ áo cánh cao sang,
Chàng tâng bốc hứa hẹn xạo với nàng,
Hòng chiếm đoạt nhị hương hoa thơm ngát.
Có con ong bình thường nhưng đỉnh đạt,
Nói lời ngay thẳng dưới lớp cơ hàn,
Hoa thương tình nên cũng gọi tình lang,
Nhưng thâm tâm không ngó ngàng,để mắt,
Ong đâu có giống như tên hành khất,
Để tình si nơi bóng ảo phương xa?
Đâu cần phải nói những lời đường mật,
Bởi mến tài nên mới đến với hoa.
Có loại sâu rình mò nằm dưới lá,
Kích những lời châm chọc hoặc dèm pha,
Bụng dạ tiểu nhân cực kỳ hèn hạ,
Nếu lộ mặt ra, ong chích thấy cha..
Hởi loài sâu bọ đụt khoét thối tha
Có giỏi đường hoàng cạnh tranh ong bướm?
Ném đá dấu tay làm ta ghê tởm
Nếu yêu hoa phải biết quý trọng hoa
hmhiennhan
Chanh 954
Thơ mắng khéo hay quá HN! Bài Bướm Hoa đừng có ám chỉ Chánh nha. Sợ cánh mượn
văn thơ chửi khéo người khác của bạn quá .Ai là hoa?Ai là bướm,ong, sâu bọ
tiết lộ cho Chánh biết được kg?
Hien Nhan 01:20 22-01-2010
Đừng hỏi biển đêm nay sao lặng sóng?
Bởi vì biển đang chờ đón tình lang
Kìa trong mây thấp thoáng ánh trăng vàng
Trăng phải trốn mây để về với biển
Trăng và biển cứ suốt đời quyến luyến
Người dưới thấp chờ đón kẻ trên cao
Biển hờn ghen khi thấy trăng bạc màu
Vàng nhạt quá có hôm còn một nửa
Như con thiêu thân lao vào ánh lửa
Biển dại khờ banh rộng cửa chờ trăng
Trăng yêu biển nhưng mấy thuở trọn phần?
Trăng cứ khuyết bởi tình yêu xẻ nửa
Chuyện chúng mình em suy nghĩ kỹ chưa?
Đừng như thời tiết nắng mưa thay đổi
Cũng đừng như trăng suốt đời gian dối
Làm biển buồn, biển quậy sóng búi xua!
hmhiennhan
kimle 01:43 22-01-2010
Em đã nói tình yêu không biên giới
Cách đại dương hay xa cả đại cầu
Sóng bạc màu cũng có lúc lắng sâu
Hờn ghen đó, nhưng khi yêu rất rõ
Trái tim em như vầng trăng sáng tỏ
Dẫu lúc tròn, lúc khuyết, nửa xẻ đôi
Bởi đại dương xanh thắm cả khung trời
Trăng sao thể sáng soi muôn muôn lối
Chuyện biển trăng muôn đời là không đổi
Chuyện tình mình cũng thế phải không anh?
Mặc nắng mưa, hay bông tuyết phủ quanh
Em vẫn ấm khi có anh bên cạnh...
Con thiêu thân có bao quanh canh cánh
Ánh sáng lòng vẫn trong sáng tựa trăng
Biển dại khờ mở rộng cửa chờ trăng?
Trăng sẽ đến vào một ngày thật ngắn...
Hãy chờ em dẫu chờ trong thầm lặng
Tiếng thơ lòng em vẫn gởi tặng anh
Để hằng đêm em mơ giấc mộng lành
Có anh đến cùng em trong hạnh phúc
kimle
| Có 9 người cảm ơn: Gió Bụi, Vothuong2009, Ngocchau2311, thihoang, Truc Xanh, Ngọc Ly Kim, Tuấn Khỉ, Đồ Nghệ, haanh8354 |
Hien Nhan 01:20 22-01-2010
Đừng hỏi biển đêm nay sao lặng sóng?
Bởi vì biển đang chờ đón tình lang
Kìa trong mây thấp thoáng ánh trăng vàng
Trăng phải trốn mây để về với biển
Trăng và biển cứ suốt đời quyến luyến
Người dưới thấp chờ đón kẻ trên cao
Biển hờn ghen khi thấy trăng bạc màu
Vàng nhạt quá có hôm còn một nửa
Như con thiêu thân lao vào ánh lửa
Biển dại khờ banh rộng cửa chờ trăng
Trăng yêu biển nhưng mấy thuở trọn phần?
Trăng cứ khuyết bởi tình yêu xẻ nửa
Chuyện chúng mình em suy nghĩ kỹ chưa?
Đừng như thời tiết nắng mưa thay đổi
Cũng đừng như trăng suốt đời gian dối
Làm biển buồn, biển quậy sóng búi xua!
hmhiennhan
kimle 01:43 22-01-2010
Em đã nói tình yêu không biên giới
Cách đại dương hay xa cả đại cầu
Sóng bạc màu cũng có lúc lắng sâu
Hờn ghen đó, nhưng khi yêu rất rõ
Trái tim em như vầng trăng sáng tỏ
Dẫu lúc tròn, lúc khuyết, nửa xẻ đôi
Bởi đại dương xanh thắm cả khung trời
Trăng sao thể sáng soi muôn muôn lối
Chuyện biển trăng muôn đời là không đổi
Chuyện tình mình cũng thế phải không anh?
Mặc nắng mưa, hay bông tuyết phủ quanh
Em vẫn ấm khi có anh bên cạnh...
Con thiêu thân có bao quanh canh cánh
Ánh sáng lòng vẫn trong sáng tựa trăng
Biển dại khờ mở rộng cửa chờ trăng?
Trăng sẽ đến vào một ngày thật ngắn...
Hãy chờ em dẫu chờ trong thầm lặng
Tiếng thơ lòng em vẫn gởi tặng anh
Để hằng đêm em mơ giấc mộng lành
Có anh đến cùng em trong hạnh phúc
kimle
| Có 9 người cảm ơn: Gió Bụi, Vothuong2009, Ngocchau2311, thihoang, Truc Xanh, Ngọc Ly Kim, Tuấn Khỉ, Đồ Nghệ, haanh8354 |
Mất nhau
Sao lại cay đắng với em thế anh? không sao tùy anh suy nghĩ, nhưng hôm nay cuối năm rồi, chỉ còn vài tiếng thôi sẽ chuyển sang năm mới, em hy vọng anh sẽ vui và không giận em vì những chuyện đã qua, mai sau này trện trang blog nhỏ mình vẫn là đôi bạn thơ tri kỷ nhé anh, ít lâu nữa em sẽ post lên tất cả cá bài họa cùng anh trên trang thơ của em trước khi em từ giã ngôi nhà nhỏ của em, vì bây giờ không còn vui như trước nữa, chào tạm biệt anh nhé, từ hôm nay em sẽ không qua ngôi nhà này nữa, mãi mãi anh vẫn là 1 hình ảnh thật thơ trong tâm hồn em,1 người tình tuyệt vời không giữ nổi.
EM ĐÃ MẤT ANH VÀ NỖI NHỚ
Mai em về trời mưa hay trời nắng?
Lá có buồn khi chân nhẹ bước qua
Mai em về gió có hát tình ca?
Như thuở trước tình ca anh vẫn hát...
Mai em về có lẽ chiều nắng tắt...
Gió sang bờ đong đưa nhánh mù u
Mai em về trời giăng kín mây mù
Mây sẽ khóc cho cuộc tình tan vỡ...?
Mai em về, chắc xuân tràn đầy nắng?
Nhưng tìm đâu chiếc ô nhỏ ngày xưa
Anh che em dù nắng hay dù mưa
Sợ em nắng, anh vụn về bối rối...
Mai em về, mưa tràn qua ngõ tối
Không có anh, ai che chở cho em?
Hạt mưa đêm làm ướt mái tóc mềm
Sao tìm được bờ vai nào để tựa?
Mai em về, cuối đường anh đã hứa
Sẽ đón em tay trao những nụ hoa
Mai em về, anh có nhớ lời ca?
Hay giận dỗi bỏ quên trong ký ức?
Mai em về, tất cả là tiềm thức...?
Kỷ niệm yêu cùng năm tháng phôi pha
Mai em về, sẽ khóc cuộc tình xa
Em đã mất ... tình yêu anh ngày đó....
Kim Lệ
Hien Nhan 23:11 13-02-2010
Anh xin lỗi đã làm em buồn nhưng nếu suy nghĩ kỷ thì anh và em có 1 khoản cách khá xa.Anh cũng giàu tình cảm như em,nhưng không hề phân phát đồng đều cho tất cả, và cũng khó chấp nhận một người tình không yêu mình,hoặc không hòa đồng trong cách xử thế.Anh không đa tình như em nghĩ đâu, ai kg thich hợp là anh nói lời chia tay ngay chớ không hề có cuộc tình song song nhiều người.Anh có cảm nhận em chỉ vui vẻ
khi giao tiếp với người khác hơn là với anh vậy thì họ mớilà đối tượng để em hướng tới.Những ngày buồn vừa qua,anh phát hiện ra 1 người con gái mà trước đó anh cho là tìnhcảm khô khan lại rất quan tâm đến anh, và cô ta đã mất ngủvì nỗi buồn của anh. Úc đi trước VN 4 giờ, nhưng cô ấy không để ý đến sưc khỏe của mình,vẫn trò chuyện với anh gần nhưkhông ngủ.Ngược lại em thì khó chịu ,coi như anh mang lại nhiều phiền phức cho em và đi họa thơ với các ông anh củaem, kể cả người anh rât ghét.Thôi! đó là con đường lựa chọn
của em,và anh bước sang lối rẽ mới.Chúc em luôn vui,khỏe
Chàng khờ của em
TP ngày em về
Mai em về Sài gòn đông vui lắm
Nhất là khi trời đất bước vào Xuân,
Gió phải lặng im trước vườn nắng ấm,
Gieo hồn người xa xứ chút bâng khuâng.
Vẫn còn đó bản tình ca muôn thuở,
Người Sài gòn sau trước chẳng cách chia,
Vườn Tao Đàn ngày xưa em còn nhớ,
Bến Bạch Đằng nhộn nhịp lúc về khuya,
Ánh đèn đêm hôn nhẹ suối tóc mềm
Phố Lê lợi lắm màu xanh mắt ngọc
Sài gòn vẫn thế dù mưa hay nắng,
Thành phố chuyển mình bắt nhịp đi lên
Chút ồn ào,chút lặng lẽ,bấp bênh,
Như ngôi nhà nhỏ kề bên cao ốc
Nếu lỡ bước giữa khoảng đời giông bão
Tìm nhà thờ,Chùa ,làm chỗ trú thân
Lời Chúa,Phật xua hết mọi ưu phiền,
Người thoát tục sẽ trở về với đạo
Sài gòn thế đó nghĩa tình quyến luyến
Nối những tâm hồn khác biệt gần nhau
hmhiennhan
Về bên em anh nhé!
kimle
Về bên em anh nhé! em vẫn đợi
Thành phố này đâu phải của riêng em
Đường ngày xưa và kỷ niệm êm đềm
Em vẫn giữ... chờ anh về hợp cẩn
Thảm cỏ xanh ngày nào còn rực nắng
Hoa sữa còn rơi vướng mãi chân em
Dòng sông xưa nước vẫn chảy xuôi êm
Câu hò đó bến sông còn ngóng đợi...
Trời bây giờ, gió mưa dù thay đổi
Trái tim này em đã tặng riêng anh
Anh hãy về, hạnh phúc đó em dành
Qua ngõ vắng, bên dậu thưa em đợi
Anh hãy về để nghe tim bối rối
Như ngày nào hai trẻ tắm mưa chung
Rồi thời gian trôi chẳng có thể dừng
Để lại đó trong em nhiều nỗi nhớ...
Mảnh trăng khuya dẫu chỉ còn một nửa
Vẫn sẽ còn soi nhẹ bước anh qua
Giọt sương đêm khe khẽ tấu lời ca
Cùng với gió, quyện vào nhau khúc nhạc
Ân tình xưa, em chưa hề phai nhạt
Tháng năm xa làm nỗi nhớ dại khờ...
Lời yêu nào giờ bổng hóa ngu ngơ
Về anh nhé, giấc mộng nào năm cũ...
kimle
Có 13 người cảm ơn: Ngô Nguyễn, Hoa_Quỳnh, Ngocchau2311, McSECURITY, thihoang, Tuấn Khỉ, Vothuong2009, mai hồng, Truc Xanh, THOẠI_DU, Anton_hoa7x, Đồ Nghệ, haanh8354
Ngàn Phương : 21:00 21-01-2010
Ôi! ánh mắt ngày nào ta đã gặp
Sao thiết tha đắm đuối tuyệt vời
Đem vũ bão
Choàng lên cung nhạc loạn
Đem tình ca về ngự trên môi
Đời lênh đênh,
Thuyền yêu chưa đổ bến
Ta vì người chối bỏ mộng ngày xanh.
Hồn hoang vu,
Niềm tin chưa hiện đến
Ta vì Người,xa lánh cỏi trần gian,
Đêm gục ngã
Trên dòng sông bích ngọc,
Bình minh lên tô điểm bóng mây ngàn
Ngoài ngõ vắng,
Gió hiền ru thảm cỏ
Đàn bướm ong,
Muốn dệt tiếp đoạn thơ lòng,
Ta mơ màng từ giả nỗi hoài mong
Đón giấc mơ,
Lả mình trên quán gió,
Dãy phím ngà vọng tưởng trời xuân.
Ta say đắm
Nhạc Xuân hồng êm ái
Khúc tình ca mùa nắng ấm vang ngân
Hiền nhân ơi! Hiền nhân
Ngàn Phương
Mùa xuân đã đi qua
Ôi! ánh mắt nhung ngày xưa ta gặp,
Vẫn thiết tha bí ẩn nhất đời,
Em đắm chìm trong nỗi nhớ chơi vơi,
Những kỹ niệm 1 thời hoa bướm.
Người ấy cứ lênh đênh,
Như mây trắng bồng bềnh,
Chưa biết đâu bờ bến!
Em vì Người quên mất tuổi xanh
Tình trong khoãnh khắc,
Bổng trở thành trường hận?
Em đã thành thi nhân,
Bạn tri âm xa gần,
Đều nghe danh,quý tiếng,
Sao trong cỏi nhớ thiêng liêng,
Không quên được tiếng cười,
Của gả tình nhân kiêu hãnh?
Em rối rắm tơ lòng,
Hy vọng từ giả nỗi hoài mong
Sao lại lả mình bên quán gió
Gãy phím ngà vọng tưởng chuyện mưa xuân?
"bình minh lên tô điểm bóng mây ngàn"?
Bướm ong vẫn đầy trước ngỏ,
Sao em còn vàng võ,
Về gả khờ đang tập sự làm thơ?
Chẳng có bến đợi chờ,
Chẳng có vườn hạnh phúc,
Làm sao có bản tình khúc?
Với một cánh chim bằng,
Bay lạc cỏi Ngàn Phương?
Hmhiennhan
Hoa thơ thôi nha chị XN.HN không dám hái sao đâu.Chúc chị luôn xinh đẹp,hạnh phúc
Có 7 người cảm ơn: bachvan_vietnam, Hoàng Huân, Vothuong2009, Ngocchau2311, thihoang, Tuấn Khỉ, Trần lâm Ngọc
Về với anh em sẽ ăn rau muống
Bởi vì anh chỉ giỏi "cái lăng nhăng"
Tiền của anh còn gởi trong nhà băng
Chờ trúng số mình đem bao đến lãnh
Còn sổ nợ em tha hồ tiếp nhận
Tiệm cầm đồ vốn chỗ rất quen thân
Chúng mình cùng sỡ hữu chung vầng trăng
Cả trời đất bao quanh khi lãng mạn
Ta no nê với tình yêu lai láng,
Ngại ngần chi chuyện xuống biển lên rừng
Có vượt qua mọi sóng gió gian nan
Nguồn hạnh phúc mới đắp xây bền vững
Cái vô giá không cần ai bảo chứng,
Linh hồn anh gởi trọn hết cho em,
Khoảng tăm tối cũng đủ làm em sướng
Vỏ cứng anh bao bọc ruột em mềm.
Em đừng trách anh thơ thẩn lem nhem,
Tin lời hứa ,sắp thành hươu cao cổ?
Chẳng biết tim em có còn đủ chỗ,
Chất chứa ân tình anh gởi đêm đêm?
Hmhiennhan
Gởi trùm sò
Bài thơ "Trùm sò" của anh dí dỏm,dể thương nhưng thấy ghét quá
Kim Lệ : 0:35 07-12-2008
Nói với anh, em không thèm ăn rau muống
Vì chẳng ngon, chẳng hấp dẫn gì em,
Trá đá nước chanh em củng không thèm
Chỉ duy nhất là cà phê anh nhé.
Giấy nợ anh em cũng không xử lý
Chỉ để dành cho anh nợ muôn năm
Tiền âm phủ , anh cứ cất để dành
Khi nào có thằng "cu tì" em níu áo.
Linh hồn anh tội lỗi nhiều lắm sao ?
Em sẽ từ từ huấn luyện anh nhé
Để cho anh trở thành người tàn phế
Và suốt đời chỉ phục vụ riêng em.
Tâm hồn em đã đầy đủ hình anh
Sao anh lại nói chi lời nhảm nhí
Trái tim em không còn chỗ nhỉ?
Chỉ chỗ này, rộng lớn đủ không anh
Dù anh có thành cái con quái gì,
Hưu cao cổ, hay cọp rừng, dã thú
Anh cũng cần được em đây ấp ủ
Em hoá thành rừng rậm bảo bọc anh...
Kim Lệ
Có 14 người cảm ơn: Vothuong2009, Phượng Hoàng _Lửa, Gió Bụi, Phạm Thôn Nhân, thihoang, Quế Hằng, buithison, bachvan_vietnam, Hoàng Huân, Ngocchau2311, Tuấn Khỉ, nguyen ngoat, Trần lâm Ngọc, hoangtungbach
Tiếng thở dài
Đêm thở dài
Bình minh sắp thay,
Lá thở dài...
Cuốn sắp lìa cành.
Hoa thở dài,
Đẹp cho ai đây?
Bướm ong đi qua,
Hương sắc nhạt phai,
Không ngày trở lại...
Tôi thở dài...
Đời lắm đắng cay,
Còn ai tri kỷ?
Mịt mờ chân lý,
Nỗi buồn thế kỷ
Lời nói chung thủy,
Theo gió bay rồi...
Bến mộng xa xôi,
Chìm vào mây khói...
Hmhiennhan
Kim Lệ :1:47 07-12-2009
Đêm thở dài
Giọt sương ướt lá
Lá thở dài
Đời quá mong manh
Hoa thở dài
Héo úa trên cành
Thời gian không dừng lại
Tôi thở dài
Hạnh phúc mong manh
Tình yêu ngọt lịm
Bây giờ qua nhanh
Còn lại gì đây?
Một vùng ký ức
Dĩ vàng còn đây
Hoài niệm cố nhân ơi
Kim Lệ
Anh chàng đào hoa như Hiền Nhân cũng thở dài sao?
Hi Hi chắc đang bị các chị níu áo?
Có 12 người cảm ơn: Hô Bảo Nghĩa, Vothuong2009, Phượng Hoàng _Lửa, Gió Bụi, Phạm Thôn Nhân, thihoang, buithison, bachvan_vietnam, Ngocchau2311, Tuấn Khỉ, Trần lâm Ngọc, hoangtungbach
Khát vọng tình yêu
Em hãy nuốt vào tim dòng lệ ứa
Và hãy cười cho tươi thắm đôi môi
Quăng nỗi buồn cho mây gió cuốn trôi
Chớ để ghen hờn khơi thêm bão lửa
Ừ! chúng mình bao dung thêm lần nữa
Trời đất đổi màu chắc sẽ đẹp thôi
Những tỵ hiềm khích bác sẽ xa xôi
Khi đón nhận nguồn yêu thương chan chứa
Em có thấy nắng xuân ngoài song cửa
Tuyết tan dần bởi hơi ấm tình yêu?
Anh dành cho em trọn quyền chọn lựa
Gom ánh dương khi đời chớm xế chiều
Hạnh phúc nồng nàn khuya sớm chắt chiu
Đừng chìm nổi trước phong ba,bão sóng
Dẫu đại dương có mênh mông sâu rộng
Không tách được lòng đôi kẻ đang yêu...
Hmhiennhan
EM SẼ CỐ
Em sẽ nuốt vào tim dòng lệ ứa
Để mai này đời sẽ thấy vui hơn
Sẽ có anh cùng em suốt đoạn đường?
Cùng chia sẻ ngọt ngào và cay đắng..?
Em sẽ cố nếu ngày mai trời nắng
Mây đổi màu vá gió sẽ ngưng trôi..?
Em sẽ quên ngày tháng cũ xa xôi
Để đón nhận một ngày mai nắng ấm
Dù bên em nắng xuân không đủ ấm
Bên trời này mưa tuyết vẫn phủ quanh
Dù bên em nắng không có màu xanh
Nhưng vẫn có vần thơ anh sưởi ấm
Em sẽ cố đón mùa xuân rực nắng
Hòa lời ca cũng tiếng gió mùa xuân
Trời bên này xuân chưa đến bâng khuân
Và màu nắng cũng chưa làm em nhớ...
Nhưng với anh thơ tình này có lửa
Cò nông nàn tia nắng ấm mùa xuân
Có chút tình gởi nhẹ theo gió xuân
Em sẽ giữ khi xuân về ....đón gió....
Kim Lệ
Có 12 người cảm ơn: Vothuong2009, bachvan_vietnam, Hô Bảo Nghĩa, Gió Bụi, Phạm Thôn Nhân, thihoang, buithison, Quế Hằng, Ngocchau2311, Tuấn Khỉ, Trần lâm Ngọc, hoangtungbach
Con không còn mẹ
Dù biết trước chuyện sinh ly tử biệt,
Kiếp con người ai cũng phải trãi qua,
Đức Phật còn đến lúc phải già,
Tôi làm sao thoát khỏi vòng oan nghiệt?
Trời không bão, chỉ lòng tôi nỗi bão,
Nếu trời mất mẹ trời sẽ ra sao?
Chắc trời cũng chìm ngập nỗi khổ đau?
Xin đừng trách tôi không còn ngoan đạo.
Tôi không khóc nhưng hồn như rĩ máu,
Còn biết tìm đâu hình bóng thân thương?
Người mẹ già hiền hậu,tóc pha sương,
Suốt đời Mẹ hy sinh cho con cháu.
Như cánh cò trong huyền thoại ca dao,
Mẹ chắt chiu từng bó rau hạt gạo,
Lưng muốn còng vẫn sớm khuya tần tảo,
Giúp mọi người để tạo phúc đời sau.
Chiếc áo nâu mẹ mặc đã bạc màu,
Không rời bỏ ,còn mắng con lãng phí,
"Sự tích trầu cau" ,tấm gương chung thủy,
Bài dạy vỡ lòng con chóng quên mau?
Thắp nén hương con xấu hổ nghẹn ngào,
Đã không giử được tấm lòng nhân ái,
Xin lỗi mẹ , bã danh lợi tiền tài,
Cuốn hút con rơi sâu trong quỷ đạo...
hmhiennhan
Violet : 06:18 29-11-2009
Tang Trắng
Xe tang đã khuất nẻo đời
Mưa tràn nhân thế tiễn người nghìn thu
Từ khi khăn sô tóc rũ
Thơ cài hoa trắng nhẹ ru cõi lòng
Từ đây ngập chốn hư không
Trăng tàn cô quạnh chờ mong gió về
Chiều trôi mây tím lê thê
Đường mây vô định gió về phiêu linh
Cánh chim mỏi kiếp đăng trình
Tìm đâu cõi phúc hư vinh cuối ngàn
Ngoảnh tìm di ảnh nghiêm trang
Mà xa xôi khói hương làn đong đưa
Hồng trinh thả chút hương thừa
Hoa côi cô độc đường mưa xóa mờ
Hòang hôn ngát lạnh tiếng tơ
Trầm tư thuơng thuở hoang sơ làm người
Thản nhiên trổ giữa đất trời
Nào hay thân Mẹ bời bời... nỗi đau
Vượt cạn trên sóng ngập đầu...
.... Giờ tan hòa đất cõi sầu thiên thu
Khai hoa nở giữa sương mù
Hồn hoa tỏa bóng hoang vu... nhớ Người.
(Chia sẻ nổi lòng cùng anh. Ngày "tai nạn lớn nhất đời Người")
Có 14 người cảm ơn: Vothuong2009, Anton_hoa7x, nguyen ngoat, bachvan_vietnam, Hô Bảo Nghĩa, Gió Bụi, Phạm Thôn Nhân, thihoang, buithison, Quế Hằng, Ngocchau2311, Tuấn Khỉ, Trần lâm Ngọc, hoangtungbach
Nỗi đau mất mẹ
Từ khi mẹ đi vào cỏi vĩnh hằng,
Gia đình ta đã có nhiều phân tán,
Đứa em gái buôn đất thành tư sản,
Hai em trai thì cũng phất rất nhanh,
Nhưng buồn thay! cái giá trị tinh thần,
Bản thân con cũng ít nhiều thay đổi,
Lòng nhân ái lùi dần vào góc tối,
Lý trí đi song hành cùng bản năng.
Con thường mơ quay ngược dòng thời gian,
Sống hạnh phúc những ngày bên cạnh Mẹ,
Cơm độn khoai sắn, cười đùa vui vẻ,
Tuy đói nghèo nhưng trọng nghĩa trọng nhân.
Mẹ đã không còn là ngọn hải đăng,
Trong cái xã hội đua tranh phức tạp,
Có người còn đạp bừa lên luật pháp,
Vung tiền ra để chạy chức chạy quan,
Con không thể nào làm một hiền nhân,
Khi cuộc sống còn quá nhiều nghiệt ngã,
Chính thượng đế đã không công bằng,
Mất Mẹ ,đời con không còn gì cả.
Hmhiennhan
Kim Lệ :19:11 26-01-2008
Con đã mất mẹ
Ngày xưa mẹ dắt con đi
Tập từng tiếng nói tờ, i mỗi ngày
Ngày xưa nước mắt đong đầy
Mẹ dành tất cả tháng ngày vì con
Gió mưa mẹ cũng chẳng sờn
Chỉ lo con ấm khi cơn gió về
Tảo tần mẹ gánh mọi bề
Trong ngoài lo lắng, chẳng hề hà chi
Rồi thì con lớn, con đi....
Xa vòng tay mẹ, con đi xa rồi
Mẹ thương trông đứng trông ngồi
Lo con yên ấm , có vui bên người...?
Lo cho hạnh phúc ngày mai...
Lo con không biết đêm ngày nắng mưa...
Tấm lòng của mẹ chẳng thừa
Cao như núi cả, rộng thừa biển xanh
Nuôi con khôn lớn đã đành
Bây giờ con trẻ thành người, cũng lo
Dãi dầu sớm nắng chiều mưa
Chỉ mong con được sớm trưa đủ đầy
Nuôi con chín tháng mười ngày
Rồi khi con lớn, mẹ ngày thêm lo
Mẹ ơi, tóc mẹ vì con
Bạc màu theo tháng năm con lớn dần
Tóc xanh giờ đã trắng ngần
Con càng thương quý tấm lòng mẹ ơi
Bao lần con đã gây ra
Lỗi làm mẹ khóc, lỗi làm mẹ đau...
Mẹ ơi mẹ đã buồn rầu
Lòng con hối lỗi bao lâu không màn
Chỉ mong mẹ lại vững vàng
Bên con còn lại những ngày yêu thương
Bây giờ tóc điểm pha sương
Tấm lòng con trẻ xin thương gởi người
Mẹ trong lòng mãi không nguôi
Bao la tình mẹ con thề chẳng quên
Kim Lệ
Anh Hiền Nhân cho MPN nầy giao lưu 1 bài nha
Hơn 20 năm con xa cha mẹ
Thân tha phương đêm cô lẻ nơi đây
Chờ trông tin cha mẹ đã bao ngày
Niềm nhung nhớ ngày đêm con đã kết
Lúc xa mẹ tuổi đếm tay chưa hết
Tóc bím rẽ ngày Tết còn cài hoa
Chưa một lần con phải sống xa nhà
Tuổi thơ ấu có tình cha nghĩa mẹ
Rồi năm ấy theo chiếc thuyền be bé
Vượt đại dương con ghé bến tự do
Nhờ tình thương anh chị đã chăm lo
Giờ khôn lớn biết đắn đo suy nghĩ
Phải năm ấy con đi la vô lý ?
Xa mẹ cha đời vốn vĩ âu sầu
Nhìn lại mình con nay được gì đâu
Vẫn tay trắng thêm mái đầu sắp bạc
Cha mẹ ơi cỏi lòng con tan nát
Khi nhìn vê căn gác chẳng mẹ cha
Nơi này đây con đã gọi là nhà
Nhưng sau trước thiếu bóng cha vắng mẹ
Những cánh thư con viết từ tấm bé
Gởi mẹ cha con trẻ vẫn bình yên
Nhưng trong lòng con mang nặng niềm riêng
Là kỳ vọng ngày đoàn viên cha mẹ ..
Mộc Phu Nhân
Có 16 người cảm ơn: bachvan_vietnam, Phạm Bá Chiểu, Anton_hoa7x, Ngọc Ly Kim, Vothuong2009, Tuấn Khỉ, nguyen ngoat, Gió Bụi, Hô Bảo Nghĩa, Phạm Thôn Nhân, thihoang, buithison, Quế Hằng, Ngocchau2311, Trần lâm Ngọc, hoangtungbach
Mẹ chết lòng con dậy bất bình,
Hởi ơi! Trời Phật có công minh?
Thằng con đáng chết sao chưa chết?
Chết kẻ ân sâu trọn nghĩa tình.
Mẹ trăn trỡ trước giờ bất hạnh,
Lo lắng thương con túi nhẵn tiền,
Mệt mỏi trước lời thương "cửa miệng",
Của những người mẹ đã thi ân.
Bài học xương máu con tiếp nhận,
Muốn giúp ai ,phải nghĩ đến mình.
Cả đời mẹ tạo phúc, hy sinh,
Lúc hoạn nạn mấy ai bên cạnh?
Mẹ chết rồi tang lễ rình rang,
Còn có cả điếu văn đưa tiễn,
Cỏi vĩnh hằng mẹ có bình an?
Hay quyến luyến thương con điên sảng?
Tôi vô cảm trước nhiều hoa tang,
Mới tháng tư mưa rơi hiu hắt,
Ngày Mẹ hiền rời bỏ thế gian,
Mặt trời với tôi như đã tắt
Con không khóc nhưng lòng quặn thắt,
Trời đất sụp dần dưới đôi chân,
Từ nay không còn gì sợ mất,
Bạc tiền danh lợi tựa phù vân..
Hmhiennhan
Kim Lệ : 07:49 29-11-2008
Nỗi đau mất mẹ
Ngày xưa con sinh ra có mẹ
Con lớn lên theo từng tiếng ru hời
Dắt con đi từng bước đầu đời
Nuôi con lớn bằng dòng sữa ngọt
Dù nắng mưa hay dù giông bão
Chở che con ấm áp lúc đông về
Dù nhọc nhằn, vất vả nhiêu khê
Mẹ vẫn vững như tùng, như bách
Tóc mẹ bạc dần theo năm tháng
Lưng còng đi vì gánh nặng mang
Nụ cười tươi mãn nguyện trên môi
Mẹ vui ngắm nhìn con khôn lớn
Thời gian trôi dù con đã lớn
Vẫn bên con thắp sáng nẻo đường
Như mặt trời chiếu sáng hồn con
Mẹ đưa lối dẫn đường con bước
Rồi một ngày mẹ không còn nữa
Mất mẹ rồi con thành kẻ mồ côi
Vành khăn tang phủ trắng muôn đời
Con bật khóc khi nhớ lời mẹ nói
Ngày mai trên nèo đường muôn lối
Dõi theo con có mẹ trong tim
Mỏi mắt tìm hình bóng mẹ thân yêu
Mẹ vĩnh viễn tan vào sương khói...
Kim Lệ
Chia sẻ cùng anh nỗi đau mất mẹ, đây là một trong rất nhiều entry của Kim , nói về mẹ ngày Vulan, đem sang tặng anh làm kỹ niệm nhé!
Có 16 người cảm ơn: Vothuong2009, bachvan_vietnam, Tuấn Khỉ, Anton_hoa7x, Phạm Bá Chiểu, Ngọc Ly Kim, nguyen ngoat, Gió Bụi, Hô Bảo Nghĩa, Phạm Thôn Nhân, buithison, Quế Hằng, thihoang, Ngocchau2311, Trần lâm Ngọc, hoangtungbach
Nhớ cố nhân
Em đến nơi nào? em về đâu?
Có nghe mưa gió trổi nhạc sầu
Mộng tình cỏi ảo thơ lưu dấu
Bến hẹn tao phùng bặt vó câu
Trăng vương đỉnh núi trăng mờ ảo
Biển ngấm lời tình ,biển quắc quay
Em ở bên đời em có thấu
Dạ khúc tình treo ,ai phụ ai?
Canh cánh nặng lòng món nợ vay
Cố nhân đã vượt khỏi tầm tay
Chăn gối vẫn còn đây dấu ái
Sao người năm cũ không vãng lai?
Hmhiennhan
Em vẫn còn đây
Họa lại cùng anh nè, dù bài thơ nầy anh không gởi cho em.
Em vẫn còn đây, vẫn ở đây
Chỉ có tình anh vụt tầm tay
Bên bờ thực ảo anh còn nhớ?
Thơ vẫn là thơ tình vẫn đầy!
Trăng soi bên biển trăng thương nhớ
Dạ khúc tình nhân dạ khúc hay
Biển thì thầm bảo tình vẫn thế
Trăng hát lời ru biển ngọt ngào
Khoản cách dù xa cả đại dương
Vần thơ thương nhớ vẫn vương vương
Đêm về bên gối say giấc mộng
Ngỡ bước chân về mộng vấn vương
Kim Lệ
Có 18 người cảm ơn: Đồ Nghệ, Vothuong2009, haanh8354, Ngocchau2311, thihoang, bachvan_vietnam, Anton_hoa7x, Phạm Bá Chiểu, Ngọc Ly Kim, nguyen ngoat, Gió Bụi, Hô Bảo Nghĩa, Phạm Thôn Nhân, buithison, Quế Hằng, Tuấn Khỉ, Trần lâm Ngọc, hoangtungbach

Đà Nẵng quê em
Anh đến đây rồi !quê em Đà Nẵng,
Tháng bảy mưa dầm lạc mất bến trăng
Cà phê Memory đặc thơm vị đắng,
Quyện cảnh êm thơ bên bờ sông Hàn
Anh một mình nghiêng ngửa bước lang thang
Sang Bãi Bụt thăm bảo tàng gốm cỗ
Tâm hồn lãng đãng ươm đầy nỗi nhớ
Như khúc ca buồn vọng cổ Hoài lang.
Bóng hồng Đà Nẵng no giấc bình an
Hay phiêu bạt giữa châu Âu tươi sáng?
Giấc mơ hạnh phúc chúng mình tản mạn
Trôi mông lung theo sóng biển,mây ngàn.
Từ Mỹ Khê đi đến bắc Mỹ An
Anh bước theo con đường xưa em bước
Dòng thời gian chảy xuôi về phía trước
Chiều không em nắng cũng nhạt lụa vàng
Trên dốc tình rộng mở đường không gian
Đỉnh Bà Nà cáp treo anh mơ ước
Ngày em về mình kề vai xuôi ngược
Viếng Ngủ hành Sơn sừng sửng địa đàng
Bán đảo Sơn Trà tráng lệ ,cao sang,
Vẫn an nhiên giữa cây xanh,sóng biển
Như tình hai đứa lặng thầm tịnh tién
Hẹn gặp nhau trên Cầu Quay sông Hàn
hmhiennhan
Khó nói
Người ấy
Em còn viết được gì?
Còn từ ngữ nào khi
Con tim anh lạnh giá
Chỉ toàn lời chia tay
Nhưng không! Em không thể
Bớt điên cuồng say mê
Yêu anh và yêu mãi
Cho dù hồn tái tê
Phải chăng là số phận
Cuộc đời em lận đận
Những tưởng là có anh
Hiền Nhân ơi! Hiền Nhân
Bây giờ em mất anh
Đau buồn thức năm canh
Anh quá nhiều bạn thân
Em lẻ loi, hiu quạnh
Mịt mờ trời khuya vắng
Gọi tên mãi Hiền Nhân
Không tiếng vọng âm vang
Một trời tang mây trắng
Như một hơi thở dài
Của mùa Hạ tàn héo
Tuyết trắng buồn bay bay...
Trên dốc tình cheo leo...
Khó nói
Anh chẳng biết nói gì
Cay đắng đã tràn ly
Nổi buồn vương thế kỷ
Em bịn rịn làm chi?
Anh là tên ma quỷ
Đâu xứng với giai nhân
Việt kiều ở nước Mỷ
Lắm kẻ muốn cầu thân
Đừng đổ thưa số phận
Tình yêu mình mong manh
Vì nụ cười kiêu hãnh
Đón lưới tình bủa quanh
Cho dù em xa anh
Kẻ yêu em chân thành
Vẫn còn nhiều thi nhân
Đang làm thơ dâng tặng...
Đường khuya trên phố vắng
Anh một bóng độc hành
Rũ tình duyên lận đận
Nhẹ hồn, ngắm trăng thanh
Hmhiennhan
Ái Thy2412 đã viết:Ngọc Ly Kim đã viết:Ái Thy2412 đã viết:
@ : Ngọc Ly Kim : Huế trả lời bạn nè !
HUẾ TƯƠNG TƯ
Đã lâu rồi anh không về thăm Huế
Để Huế buồn nên Huế ốm tương tư
Hương Giang ngẩn ngơ dòng nước lững lờ
Chim núi Ngự lẻ bầy về tìm bạn ...
Văn Lâu buồn ngậm ngùi trong đêm vắng
Tràng Tiền thương mười hai nhịp vấn vương
Tiếng còi tàu Bạch Hổ trong màn sương
Chuông Thiên Mụ gợi lòng sầu cô lữ ...
Người đi xa có nghe lòng hoài cổ ?
Hoàng thành xưa vẫn trầm mặc u buồn
Nam Giao còn vời vợi nỗi nhớ mong
Trăng Vỹ Dạ câu thề đã ghi khắc !
Thuyền bến Ngự buông neo chờ lữ khách
Con đường xưa phượng thắm đã nở hồng
Tà áo dài Đồng Khánh mãi trắng trong
Dưới vành nón nghiêng nghiêng bài thơ lụa ...
Anh hãy về cho Huế đừng sầu úa
Huế sẽ thôi buồn , Huế lại mộng mơ
Đất Thần Kinh đẹp tựa một bài thơ
Có thêm anh Huế ngọt ngào hơn nữa ...
Ái Thy
*********************
Gửi Huế thương yêu...
![]()
XIN ĐỪNG TƯƠNG TƯ
Ra rưá lâu ni Huế tương tư...?
Dòng Hương buồn bã chẳng lững lờ.
Núi Ngự chim chiều kêu khắc khoải.
Văn Lâu im tiếng vắng người qua?
Tràng Tiền vương vấn 12 nhịp...
Bạch Hổ buồn tênh tiếng còi khuya...
Thiên Mụ thẫn thờ chuông chẳng vọng...?
Hoàng Thành rêu phủ thiếu người xưa...
Nam Giao rơi rớt lời tế lễ...
Vỹ Dạ câu thề vẫn còn ghi...?
Bến Ngự chiều buông, ai lữ khách...
Đồng Khánh áo dài đã ra đi...?
Dưới nón vành nghiêng, bài thơ Huế.
Như vầng trăng khuyết giữa đêm khuya.
Huế chẳng buồn đâu ! xin đừng khóc!
Anh sẽ trở về với Huế xưa...!
Em có còn chờ bên gốc Phượng.
Kỷ niệm đôi mình những ngày xưa...?
Đi dưới trời đêm có thổn thức...
Huế ơi! Thương lắm tiếng....Dạ thưa!
Xin đừng Huế nhé...chớ tương tư...!
20.05.2011
Ngọc Ly Kim
MẦU TÍM HUẾ
Anh hứa về , Huế đã hết tương tư
Huế lại xinh tươi tràn đầy nhựa sống
Như cô gái tuổi đương thì xuân mộng
Huế lung linh trong sắc nắng ngày hè ...
Gốc phượng già rộn rã những tiếng ve
Có cô gái đang nhặt từng cánh phượng
Nếu ai hỏi cô mỉm cười xa vắng
Hạ qua nhanh , người ấy sẽ trở về !
Huế bây chừ thôi không ốm tương tư
Nhưng lại thấy vấn vương trong mầu nhớ
Trong ngọn gió , nắng xanh , chùm phượng đỏ
Huế bâng khuâng trong sắc tím hoàng hôn ...
Tím cả trời chiều , tím cả dòng sông
Em hỏi anh : Có yêu mầu tím Huế ?
Mầu thuỷ chung ngày nào em vẫn giữ
Vẫn một lòng chờ đợi dẫu xa xôi !
Huế thôi buồn nhưng em vẫn chưa vui
Không có anh em càng yêu mầu tím
Chiều sông Hương nhắc em nhiều kỷ niệm
Một thuở yêu người , áo tím bâng khuâng !
Ái Thy
*******
(NLK họa ngược chiều từ dưới lên,
bên phải qua,lấy các từ cuôí làm đầu câu
và một số từ trong thơ bạn Ái Thy...)
ANH SẼ VỀ...HUẾ ƠI!
Bâng khuâng áo tím, một thưở yêu...
Kỷ niệm dòng Hương bóng nắng chiều
Tím màu thương nhớ như tình Huế.
Vui buồn, hờn dỗi mãi bên nhau...
Xa xôi vạn dặm em vẫn chờ?
Giữ mãi tình Anh một thuở xưa...
Huế tím một màu yêu, nhung nhớ.
Sông trãi lòng em những áng thơ.
Hoàng hôn lãng bãng, Huế bâng khuâng.
Phượng đỏ chờ ai rủ rươị cành?
Mầu nhớ vấn vương trong sắc thắm.
Tương tư Huế ốm chẳng người thăm ?
Về Huế đi anh! Hạ qua nhanh...
Vắng bóng người thương dạ chẳng đành.
Phượng rụng đâỳ sân, em gom lại...
Tiếng ve tha thiết gọi tình anh?
Ngày hè sắc nắng lung linh thế!
Xuân mộng, đương thì em còn xuân...
Nhưạ sống tràn đầy trong mình Huế.
Tương tư đã hết...anh về không?!
Cuối chân trời thương nhớ
22.05.2011
NLK
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở,
Khi Ta đi Đất bỗng hóa tâm hồn" CLV
"...Bắt phong trần, phải Phong trần.
Cho thanh cao mơí được phần Thanh cao..." ND
Xin gởi bạn 1 trong 3 bài thơ viết về Huế của Hmhiennhan
Huế thơ
| | Bài viết Huế thơ được gửi bởi hmhiennhan vào ngày 20/11/2009 Bài viết được xét duyệt bởi girllazzykute Tác giả: Hoài mộng hiền nhân Trích trong tập: chua biet
Đất thần kinh răng gọi Huế cố đô? Nét đẹp quê hương-Cố đô Huế.Nỗi nhớ Huế và Em |
Có 12 người cảm ơn: Ngocchau2311, Đan Mây, thihoang, Tuấn Khỉ, Vothuong2009, Anton_hoa7x, hoangtungbach, SĨ ĐOAN, Hoàng Huân, maihuongqth, YESTERME, Baba Yaga
Nỗi lòng anh

Nỗi lòng anh
Dưới mắt em, anh không phải cội tùng
Chính xác hơn-tên đàn ông vô dụng,
Chẳng bảo vệ được tình em ân sủng,
Đến với anh ,từ khoảng cách nghìn trùng.
Em không quên được khoảnh khắc điên khùng,
Anh sai lầm lại mắng em thậm tệ,
Hạnh phúc nồng say hoà thêm ngấn lệ,
Gió bão Hà tiên đêm xuống lạnh lùng.
Em tự lưu đày vào chốn cấm cung,
Chung giường nệm nhưng không chung chăn gối,
Sự ức chế càng tăng thêm nông nỗi,
Đẩy tình yêu vượt giới hạn cuối cùng.
Lắng đọng lòng tràn ngập biển nhớ nhung,
Anh hối hận tung bao lời sám hối,
Tình chân thành mới phạm điều lầm lỗi,
Sao em tuyệt tình chẳng chút bao dung?
Ở xứ người quen cuộc sống gấm nhung,
Quen giao tiếp với nhiều ông thành đạt,
Em vẫn giữ nét hồn nhiên mộc mạc,
Có lẽ nào tình cảm thiếu thuỷ chung?
Anh yêu em, tính giản dị bình thường,
Chớ không phải cảnh giàu sang vật chất,
Chịu hạ mình làm một tên hành khất,
Vì yêu anh,Em vượt cả đại dương
Hmhiennhan
Nốt nhạc buồn
Có nốt nhạc viết bằng đồng đô la,
Nghe hấp dẩn ,cao siêu hơn nhạc sĩ
Không cần biết chút gì về nhạc lý
Những tâm hồn thô bỉ cũng thăng hoa
Có nốt nhạc không cần phải ngân nga
Từ chỉ thị của những tên đồ tể
Chúng vổ ngực hay nhân danh thượng đế
Cấm mọi người cất tiếng nói khác ta
Có nốt nhạc trong lồng ngực phát ra
Phải chìm nổi trong ngục tù tăm tối
Sự ngay thẳng bị cho là nông nổi,
Còn tiếng chó tru được thế sinh sôi
Bản đồng ca nghe đến phát chán rồi,
Bao nhiêu sự thật trong lời nói dối
Tiếng người và chó làm sao chung đôi?
Mọi lạm quyền ngu dốt sẽ chết toi
Hmhiennhan
Có 13 người cảm ơn: Hoàng Huân, bachvan_vietnam, Vothuong2009, Trần lâm Ngọc, thihoang, Anton_hoa7x, Ngocchau2311, Đan Mây, hoangtungbach, SĨ ĐOAN, maihuongqth, YESTERME, Baba Yaga
Tình nghẹn
Bên em trăng bạc luồn mây,
Dường như trăng cũng hao gầy hả em?
Vườn hồng sâu bọ lặng im,
Chờ nghe hoa bướm ru êm lời tình
Bên nầy lạc cỏi u minh
Anh thương giấc mộng ba sinh chập chờn,
Đơn côi nối tiếp cô đơn,
Trái tim sỏi đá lượn vờn ai đây?
Làm sao duyên thắm tình đầy,
Khi nghe bên đó giải bày bùa yêu?
Ghen hờn,trách móc đủ điều,
Đa đoan em vẫn sớm chiều nhởn nhơ
Chữ vào trong nét ươm mơ,
Sợi thương ,sợi nhớ thành thơ trói người,
Non bồng trái cấm ngọt tươi,
Hiện trong tiếng nói,nụ cười mê ly.
Thôi thơ em rót hết đi,
Để anh trút cạn tình si vào lòng,
Mai nầy tình có hư không,
Anh còn say chút hương nồng của em
Hmhiennhan
Kim Lệ : 10:08 08-02-2010
Em họa lại bài thơ trên blog em nè
Ta dìu nhau đến thiên đường nha anh?
--------
Bên em trời đổi màu mây
Nắng như không thấy lạnh đây vẫn còn
Vườn hồng hoa nở nụ non
Chờ người đến tặng bóng son cuộc đời
Bên hoa ong bướm gọi mời
Nhưng hoa chỉ đợi một người trong mơ
Vườn thơ đậm mãi tình thơ
Sao người vẫn cứ lượn lờ chung quanh
Trách chi ong bướm vây quanh
Vì hoa chưa chủ nên dành nhau thôi
Chân tình em đã ngỏ lời
Anh sao vẫn cứ chơi vơi giữa dòng
Tinh em đâu dễ phai màu
Để người hờn trách, để đau lòng người
Nợ duyên mình có định đôi
Sẽ không tránh được trăng soi lối về
Duyên tình đã hẹn ước thề
Chờ anh cùng đến thiên đường tình yêu
Địa đàng trái cấm nâng niu
Dành cho anh hết tình yêu tuổi này
Dù cho bão tố lung lay
Dù cho cách trở đêm ngày chẳng phai
Chờ em anh nhé ngày mai
Em sẽ trong nắng ban mai một ngày
Trao anh duyên thắm tình đây
Trái thơm chín ngọt, hương đầy tình yêu
Dìu nhau trên bến tình yêu
Tim hòa nhịp đập thỏa điều ước mơ..
Kim Lệ
Có 15 người cảm ơn: Vothuong2009, thihoang, Ngọc Ly Kim, Sao Hoả, Hoàng Huân, bachvan_vietnam, Trần lâm Ngọc, Anton_hoa7x, Ngocchau2311, Đan Mây, Tuấn Khỉ, hoangtungbach, SĨ ĐOAN, maihuongqth, YESTERME
Tình nồng thắm không phai
Em cố quên nhưng lòng anh vẫn nhớ?
Những tháng ngày tươi đẹp ta có nhau.
Tình mùa Hạ với Phượng thắm đỏ màu,
Sang mùa Thu, Cúc khoe vàng rực ngõ.
Anh dìu em đi những chiều lộng gió,
Ru hồn em những điệp khúc tình ca,
Hạnh phúc êm đềm chợt nổi phong ba,
Đón mùa Đông về ,đôi bên lạnh giá.
Anh còn nhớ Đông nào mình gặp gở,
Góc thánh đường thầm lặng trộm nhìn em.
Khúc nguyện cầu, anh khe khẻ gọi tên,
Rồi thú nhận đã yêu rồi "cô bé"
Mừng Xuân đến, tay trong tay vui vẻ,
Như đôi tình nhân say đắm bên nhau,
Vị ngọt đôi môi thắm thiết ngọt ngào,
Làm chao đảo hai linh hồn son trẻ !
Nay còn lại một mình anh quạnh quẻ,
Mừng sinh nhật em ,buồn nhớ mông mênh...
Mong đời nhau ,mọi chuyện đẹp vững bền,
Sao lòng em lạnh lùng xa cách thế?
Em đừng để niềm vui đong suối lệ,
Đời kiêu sa phá vỡ ánh trăng thề,
Hãy cùng anh giữ trọn vẹn tình quê,
Sao bao năm lạc loài xa đất mẹ
Hmhiennhan
Có 15 người cảm ơn: Tuấn Khỉ, nguyen ngoat, thihoang, Vothuong2009, Hoàng Huân, Ngọc Ly Kim, Sao Hoả, Hô Bảo Nghĩa, bachvan_vietnam, Trần lâm Ngọc, Anton_hoa7x, Ngocchau2311, SĨ ĐOAN, maihuongqth, YESTERME
Nỗi đau còn mãi
Ừ thôi em cứ quên tôi
Còn hơn hai đứa nhân đôi gánh sầu.
Kiếp tằm ơn nặng nợ dâu,
Nợ em tôi trả bạc đầu chưa xong.
Đã mang duyên phận vợ chồng,
Miền tây mấy tỉnh mặn nồng ái ân.
Sao em vội rũ bụi trần,
Tình nhân đổi tiếng cố nhân bẻ bàng?
Chính em phá nát mộng vàng
Sao còn đổ lỗi phụ phàng cho tôi?
Hai đầu biển nhớ pha phôi
Nhưng thời gian chẳng cuốn trôi ân tình
Nửa đời kiêu bạt linh đinh,
Yêu em tôi chỉ biết mình em thôi,
Thị phi em chẳng xét soi,
Đẩy tình lạc bến nổi trôi lềnh bềnh...
Cội nguồn khoảng khắc chênh vênh,
Ghen hờn em quyết lãng quên bạn đời,
Trăng vàng xẻ nửa ,chia đôi,
Bóng hồng Châu Đốc rã rời niềm tin
Dở dang duyên nợ ba sinh,
Khổ đau em trút cho mình tôi mang,
Náu nương cửa Phật bình an,
Em còn oán trách tình lang đa tình.
Tôi giờ lạc cõi u minh,
Em theo tiếng kệ,lời kinh vô thường,
Xin đừng xát muối vết thương,
Lạnh lùng phủ nhận yêu đương ban đầu.
Tôi không hề phụ em đâu
Mất em tôi đã chôn sâu nụ cười
Tím lòng trong úa ngoài tươi,
Càng quên, càng nhớ một người...ngày xưa
hmhiennhan
Trả lại tình em
Lần sau, lần sau, lần sau anh nhé!
Anh thấy hơi nhàm hai tiếng "lần sau"
Tuổi chiều xuân chúng mình không còn trẻ
Nói yêu nhiều sao còn ngại chênh chao?
Trên mạng ảo em chập chờn bóng ảo
Chân tình gì chẳng thể đến ôm nhau?
Những dòng chữ thả mang hơi gió bão
Cùng khúc nhạc tình thôi thúc tương giao
Mình đến tột cùng cảm xúc khát khao,
Trái Cấm chín hồng nôn nao ứa mật,
Từng tế bào Ta run lên cung bậc
Em nở tụng hoài hai tiếng lần sau...
Nhớ nhớ thương thương sẽ sớm bạc màu,
Nếu em hát mãi câu thơ chờ đợi.
Thiên đường trước mắt đi hoài không tới
Hơi thở đượm nồng lạc cõi chiêm bao
Công viên tình ái Bướm Hoa lượn chào
Nhưng chưa tìm thấy bóng nàng tri kỷ
Trái tim em chẳng vượt qua lý trí,
Lưu luyến làm gì để vướng khổ đau?
Trả nụ hôn từ bờ môi hư ảo,
Gởi lại tình cho trời,đất,trăng,sao
Chăn gối đã mịt mờ duyên luyến ái
Anh phải tạ từ hai tiếng lần sau
Hmhiennhan
Lời tỏ tình dể ghét
Em ơi! tuổi xế chiều rồi
Hoàng hôn rực nắng tiếc đời phù du
Hoa tình nở giữa mùa thu,
Sao em còn để lời ru héo sầu?
Hạnh phúc phiêu lãng nơi đâu,
Mộng tình đuổi bắt nát nhầu thời gian
Ghét,yêu hai đứa đeo mang,
Trái tim hứng chịu bạt ngàn vết thương.
Trao nhau chút mộng bình thường
Khiêu nhau ngọn lửa yêu đương bão bùng.
Em còn đỏ mặt thẹn thùng,
Bên lồi, bên lõm không cùng hợp giao?
Giữ gìn giá ngọc thanh cao
Chắc em muốn hái ánh sao trên trời?
Mắt môi lúng liếng gọi mời,
Mà chưa bật được ra lời...mê ly
Đắm say mái tóc, rèm mi
Đào tiên ẩn dưới nút khuy đan cài.
Xin em mở rộng vòng tay,
Để mình tháng rộng,năm dài có nhau
hmhiennhan
Trên đỉnh tình sầu
Chuyện tình yêu muôn đời khó tránh khỏi
Ghét và yêu cứ xáo trộn song đôi
Những hờn ghen hay buồn vui nông nỗi
Như trái bồ hòn trộn mật ướp môi
Nhiều đêm trắng anh đớn đau tự hỏi?
Người trong tay sao sớm vội chia lìa
Như vầng trăng lấp lánh giữa trời khuya
Qua khỏi rằm đã bắt đầu hấp hối
Anh với em trên hai năm chăn gối
Lúc bên nhau mấy bước cũng không rời
Tay nắm tay cùng đi đến nhiều nơi
Ai cũng trầm trồ xứng đôi tuyệt đối
Hạnh phúc trãi sáng hồng trên muôn lối
Đường ta đi như dệt gấm thêu hoa
Xe đạp đôi quanh bờ biển tà tà
Mặc trời nỗi phong ba,mưa ướt sũng
Em ngã đầu lên vai anh ấm cúng
Ngọn nến tình yêu huyền ảo lung linh
Giọng hát ru tha thiết một trời tình
Làm mây gió cũng im lìm xúc động
Nhưng tất cả bổng rơi vào khoảng trống
Bởi lửa ghen hờn đốt cháy lòng nhau
Em tìm quên bên Phật pháp nhiệm mầu
Rồi cuồng tín như bậc chân tu ngoan đạo
Anh lắt lay với trái tim rĩ máu
Ước ao mình đang trong giấc chiêm bao
Sao chúng mình có thể vẫn gặp nhau
Mà khoảng cách đạo đời không thể vượt?
Anh vật vã tưởng đứt từng khúc ruột
Khi em luôn sùng bái Đức Như lai
Trưởng khoa bệnh viện mà cứ trường chay
Sức đâu đề kháng với siêu vi khuẩn?
Kinh kệ Phật có quá nhiều mâu thuẩn
Phủ màu đen lên cuộc sống tốt tươi
Dù phù du nhưng cũng kiếp con người
Chớ cỏi ảo niết bàn ai tin được
Anh rất tiếc không thể nào đão ngược
Đưa em trở về hạnh phúc ngày xưa
Dù trời xanh phủ triệu lớp gió mưa
Vẫn không phủ lấp tình em thuở trước..
Hmhiennhan
Nỗi đau thầm lặng
Anh rất ghét thói kiêu sa phóng đại,
Hào quang bong bóng mấy kẻ trang đài,
Quý trọng tính giản dị,dáng mảnh mai,
Tình cảm thuỷ chung,duyên ngầm con gái
Em còn nhớ ngay buổi đầu luyến ái,
Lời chân tình mình tha thiết trao nhau?
Anh không phải hoàng tử trong chiêm bao,
Bởi gốc phong trần,chợ đời từng trãi.
Em khen anh người thật thà,khẳng khái,
Không đam mê sắc dục mới hiền tài,
Tình chúng mình rất trong sáng, thẳng ngay,
Hãy say đắm,yêu thương nhau mãi mãi
Sao bây giờ em nói nhiều oan trái,
Trách anh ngổ ngáo,ích kỷ tầm thường ?
Hồn mây ngàn, chí lãng mạn bốn phương
Mọi hương sắc tài hoa đều đáp lại?
Trái tim già phải đâu còn khờ dại ?
Tình tinh khôi đem trao gởi một người
Nhưng không ngờ hoa xinh đẹp, tốt tươi
Lại có thể lã lơi cùng ong bướm
Thế là hết! kể từ nay khuya sớm
Nỗi niềm đau chôn kín dưới nụ cười
Anh chúc nàng vóc ngọc, má môi thơm
Để sớm thêm một lần lên xe cưới.
Hmhiennhan
Tình và Thơ
Đăng ký: 03/06/2010 00:21
Số bài gửi: 2738
| Ngày gửi: 23/05/2011 00:22 | |
hmhiennhan đã viết: Cám ơn Hmhiennhan đã gửi tặng một bài thơ hay. Xin mạo muội nối vần theo nhé! VƯƠNG NỢ TÌNH- THƠ Trót một thời đắm đuối tình- thơ Con tim đa cảm khó hững hờ Luôn rung lên cung yêu, cung nhớ Nhìn đời đâu cũng đep như mơ... Thuở bên nhau chén rượu, cuộc cờ Bện thơ tình nối sợi dây tơ Nguyệt lão không thương, đành vương nợ Nguyện thề trong mộng chỉ ôm thơ... Người ơi! Hai ta đã đôi bờ Không còn người, ta hoá ngẩn ngơ Mãi tiếc thương môí tình dang dở Giữa muôn người, chẳng bớt bơ vơ... Thơ vương tình, tình mãi vương thơ Tình đẹp là tình kẻ dại khờ Tình và thơ quyện trong hơi thở Suốt trọn đời ta mãi vẩn vơ... | |
ƯỚC: vòng tay dài rộng bằng trời
Để ôm trọn vẹn muôn người mình yêu..
Góp ý quan
Quan có coi mình cha mẹ của dân?
Mà hống hách như ban ơn vậy nhỉ?
Ôi! những quan tham làm tôi khinh bỉ
Dù một thời là đồng chí của quan
Có vị quan nào chẳng từng là dân
Sao không kiên nhẫn nghe dân khiếu nại?
Quan vô cảm trước những lời phải trái,
Nhưng được quà thì thái độ đổi thay
Tôi nghi ngờ tôi không phải người ngay,
Đạt chuẩn làm quan ai ai cũng tốt.
Đầu hai thứ tóc sao tôi còn dại
Tự chuốc vào mình phiền toái,đắng cay
Tôi tự trách mình rồi mới trách ai
Những ông quan giỏi tính lời,tính lãi
Muốn phân xử chuyện trắng đen phải trái
Còn đợi có gì mới rỏ ngô,khoai
Cha mẹ sanh tôi cá tính ba gai
Gặp việc trái tai thường hay tranh cải
Trãi nghiệm nửa đời biết mình khờ dại
Giá biết cúi lòn chắc sáng tương lai?
Trời cho con người một miệng hai tai
Ta nên nói ít nghe nhiều mới phải
Những con sâu chỉ nhất thời tồn tại
Hay thành bầy béo tốt tạo oan sai?
Công lý còn luật nhân quả trả vay
Sự thật phải đẩy lui lời dối trá
Đừng để cuối đời quay đầu nhìn lại,
Chức tước oai quyền cũng chỉ xác ma...
hmhiennhan
Một cỏi trời Nam
Tại sao? tôi không hiểu nổi tại sao?
Ta cứ cúi lòn trước bọn âm binh
Máu ngư dân đã đổ ngoài hải đảo,
Chính quyền còn cấm nhân dân biểu tình?
Quý ngài không bảo vệ hết dân mình
Để giặc cướp bắt người đòi tiền chuộc
Còn ép sĩ phu nín nhục ,lặng thinh
Nhìn bọn Tàu tặc dương oai múa vuốt?
Tại sao ta phải hạ mình lệ thuộc,
Ở giữa thời đại nhân loại văn minh?
Bạn bè xấu đã ló vòi bạch tuộc
Con cháu Hùng Vương ai cũng bất bình.
Yêu hòa bình nhưng chẳng sợ đao binh,
Nếu đất nước bị đặt trên đầu súng.
Trai, gái, trẻ,già quyết chí hy sinh,
Dân tộc Việt Nam mãi mãi oai hùng.
Kính Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung,
Khinh bỉ Trần Ích Tắc, Lê chiêu Thống,
Từ Nam đến Bắc chung dòng máu nóng,
Nối bước tiền nhân bảo vệ biển Đông.
Nếu kẻ thù có mẫu hạm hàng không,
Ta có công lý lưới trời lồng lộng
Hồn thiêng Tổ Quốc cuộn trào biển sóng,
Thế lực bạo tàn tất phải bại vong
Pho sử vàng lưu khắc tiếp chiến công
Trận điện biên phủ ở trong lòng biển
Để bảo tồn nền văn minh văn hiến,
Sừng sững trời Nam lũy thép thần đồng
hmhiennhan
Bão lửa Trường Sa
Đăng ký: 28/08/2010 05:28
Số bài gửi: 8571
hmhiennhan đã viết:Vượt Thoát Người đánh giết người để lấy tiền, Nước xâm lược nước lấy tài nguyên. Đông, tây thế giới đều tham lợi, Thượng, hạ nhân sinh thảy hám quyền. Ảo vọng, hư danh, toi vẫn nhớ, Lao công, khổ hạnh, sống còn quên. Hoàn toàn bỏ những tầm thường ấy, Vượt được qua thì sẽ thoát lên! | |
Việt Nam tổ quốc quang vinh!
Không thể nào tôi đánh mất niềm tin
Việt Nam! Việt Nam tổ quốc quang vinh
Như bản giao hưởng tiền nhân khởi xướng
Hơn bốn ngàn năm lập quốc ,trường chinh.
Bao nhiêu lần bị mất nước điêu linh
Dân tộc Việt vẫn phục sinh lớn mạnh
Con cháu Hùng Vương mãi luôn kiêu hãnh
Tổ quốc cần ,tất cả sẽ hy sinh
Thật điên rồ lũ bành trướng Bắc Kinh,
Muốn nuốt cả Biển Đông bằng bạo lực?
Chúng coi thường cả nhân loại văn minh
Mộng soán nghịch , thách trời cao vô thức?
Không ai muốn bị gông cùm áp bức,
Thề đồng tâm đuổi hết kẻ xâm lăng,
Mối hận Hoàng sa ngày đêm đau nhức
Dẫu thất phu cũng quyết trả nợ trần
Phát huy truyền thống Nhật tảo, Bạch đằng,
Thế trận nhân dân anh hùng sẽ thắng,
Việt Nam! Việt Nam! tổ quốc vĩnh hằng,
Hồn thiêng sông núi đời đời bất tận
Hmhiennhan (viết trên giường bệnh những ngày tháng 8/2011)