
Nỗi lòng anh
Dưới mắt em, anh không phải cội tùng
Chính xác hơn-tên đàn ông vô dụng,
Chẳng bảo vệ được tình em ân sủng,
Đến với anh ,từ khoảng cách nghìn trùng.
Em không quên được khoảnh khắc điên khùng,
Anh sai lầm lại mắng em thậm tệ,
Hạnh phúc nồng say hoà thêm ngấn lệ,
Gió bão Hà tiên đêm xuống lạnh lùng.
Em tự lưu đày vào chốn cấm cung,
Chung giường nệm nhưng không chung chăn gối,
Sự ức chế càng tăng thêm nông nỗi,
Đẩy tình yêu vượt giới hạn cuối cùng.
Lắng đọng lòng tràn ngập biển nhớ nhung,
Anh hối hận tung bao lời sám hối,
Tình chân thành mới phạm điều lầm lỗi,
Sao em tuyệt tình chẳng chút bao dung?
Ở xứ người quen cuộc sống gấm nhung,
Quen giao tiếp với nhiều ông thành đạt,
Em vẫn giữ nét hồn nhiên mộc mạc,
Có lẽ nào tình cảm thiếu thuỷ chung?
Anh yêu em, tính giản dị bình thường,
Chớ không phải cảnh giàu sang vật chất,
Chịu hạ mình làm một tên hành khất,
Vì yêu anh,Em vượt cả đại dương
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét