Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

Nỗi đau thầm lặng

Nỗi đau lặng thầm

Anh rất ghét thói kiêu sa phóng đại,
Hào quang bong bóng mấy kẻ trang đài,
Quý trọng tính giản dị,dáng mảnh mai,
Tình cảm thuỷ chung,duyên ngầm con gái

Em còn nhớ ngay buổi đầu luyến ái,
Lời chân tình mình tha thiết trao nhau?
Anh không phải hoàng tử trong chiêm bao,
Bởi gốc phong trần,chợ đời từng trãi.

Em khen anh người thật thà,khẳng khái,
Không đam mê sắc dục mới hiền tài,
Tình chúng mình rất trong sáng, thẳng ngay,
Hãy say đắm,yêu thương nhau mãi mãi


Sao bây giờ em nói nhiều oan trái,
Trách anh ngổ ngáo,ích kỷ tầm thường ?
Hồn mây ngàn, chí lãng mạn bốn phương
Mọi hương sắc tài hoa đều đáp lại?

Trái tim già phải đâu còn khờ dại ?
Tình tinh khôi đem trao gởi một người
Nhưng không ngờ hoa xinh đẹp, tốt tươi
Lại có thể lã lơi cùng ong bướm

Thế là hết! kể từ nay khuya sớm
Nỗi niềm đau chôn kín dưới nụ cười
Anh chúc nàng vóc ngọc, má môi thơm
Để sớm thêm một lần lên xe cưới.
Hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét