Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

Con không còn mẹ

Con không còn mẹ

Dù biết trước chuyện sinh ly tử biệt,
Kiếp con người ai cũng phải trãi qua,
Đức Phật còn đến lúc phải già,
Tôi làm sao thoát khỏi vòng oan nghiệt?

Trời không bão, chỉ lòng tôi nỗi bão,
Nếu trời mất mẹ trời sẽ ra sao?
Chắc trời cũng chìm ngập nỗi khổ đau?
Xin đừng trách tôi không còn ngoan đạo.

Tôi không khóc nhưng hồn như rĩ máu,
Còn biết tìm đâu hình bóng thân thương?
Người mẹ già hiền hậu,tóc pha sương,
Suốt đời Mẹ hy sinh cho con cháu.

Như cánh cò trong huyền thoại ca dao,
Mẹ chắt chiu từng bó rau hạt gạo,
Lưng muốn còng vẫn sớm khuya tần tảo,
Giúp mọi người để tạo phúc đời sau.

Chiếc áo nâu mẹ mặc đã bạc màu,
Không rời bỏ ,còn mắng con lãng phí,
"Sự tích trầu cau" ,tấm gương chung thủy,
Bài dạy vỡ lòng con chóng quên mau?

Thắp nén hương con xấu hổ nghẹn ngào,
Đã không giử được tấm lòng nhân ái,
Xin lỗi mẹ , bã danh lợi tiền tài,
Cuốn hút con rơi sâu trong quỷ đạo...
hmhiennhan

Violet : 06:18 29-11-2009

Tang Trắng

Xe tang đã khuất nẻo đời

Mưa tràn nhân thế tiễn người nghìn thu

Từ khi khăn sô tóc rũ

Thơ cài hoa trắng nhẹ ru cõi lòng


Từ đây ngập chốn hư không

Trăng tàn cô quạnh chờ mong gió về

Chiều trôi mây tím lê thê

Đường mây vô định gió về phiêu linh


Cánh chim mỏi kiếp đăng trình

Tìm đâu cõi phúc hư vinh cuối ngàn

Ngoảnh tìm di ảnh nghiêm trang

Mà xa xôi khói hương làn đong đưa


Hồng trinh thả chút hương thừa

Hoa côi cô độc đường mưa xóa mờ

Hòang hôn ngát lạnh tiếng tơ

Trầm tư thuơng thuở hoang sơ làm người


Thản nhiên trổ giữa đất trời

Nào hay thân Mẹ bời bời... nỗi đau

Vượt cạn trên sóng ngập đầu...

.... Giờ tan hòa đất cõi sầu thiên thu


Khai hoa nở giữa sương mù

Hồn hoa tỏa bóng hoang vu... nhớ Người.


(Chia sẻ nổi lòng cùng anh. Ngày "tai nạn lớn nhất đời Người")



Có 14 người cảm ơn: Vothuong2009, Anton_hoa7x, nguyen ngoat, bachvan_vietnam, Hô Bảo Nghĩa, Gió Bụi, Phạm Thôn Nhân, thihoang, buithison, Quế Hằng, Ngocchau2311, Tuấn Khỉ, Trần lâm Ngọc, hoangtungbach

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét