Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

Khó nói

Hạ sầu

Người ấy

Em còn viết được gì?
Còn từ ngữ nào khi
Con tim anh lạnh giá
Chỉ toàn lời chia tay

Nhưng không! Em không thể
Bớt điên cuồng say mê
Yêu anh và yêu mãi
Cho dù hồn tái tê

Phải chăng là số phận
Cuộc đời em lận đận
Những tưởng là có anh
Hiền Nhân ơi! Hiền Nhân

Bây giờ em mất anh
Đau buồn thức năm canh
Anh quá nhiều bạn thân
Em lẻ loi, hiu quạnh

Mịt mờ trời khuya vắng
Gọi tên mãi Hiền Nhân
Không tiếng vọng âm vang
Một trời tang mây trắng

Như một hơi thở dài
Của mùa Hạ tàn héo
Tuyết trắng buồn bay bay...
Trên dốc tình cheo leo...

Khó nói

Anh chẳng biết nói gì
Cay đắng đã tràn ly
Nổi buồn vương thế kỷ
Em bịn rịn làm chi?

Anh là tên ma quỷ
Đâu xứng với giai nhân
Việt kiều ở nước Mỷ
Lắm kẻ muốn cầu thân

Đừng đổ thưa số phận
Tình yêu mình mong manh
Vì nụ cười kiêu hãnh
Đón lưới tình bủa quanh

Cho dù em xa anh
Kẻ yêu em chân thành
Vẫn còn nhiều thi nhân
Đang làm thơ dâng tặng...

Đường khuya trên phố vắng
Anh một bóng độc hành
Rũ tình duyên lận đận
Nhẹ hồn, ngắm trăng thanh
Hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét