Không bao giờ quên em
Anh đã trở lại thành phố ngàn thông,
Hít thở khí trời cao nguyên mát lạnh,
Đi từ Đồi Mai đến đồi Vọng cảnh,
Nhớ về em,
Ôi! nỗi nhớ mênh mông.
Với anh Đà lạt không còn thơ mộng,
Thung lũng tình yêu trống lạnh hoang sơ,
Ôm cô đơn
Ngồi giửa hồ Than thở,
Nhìn thiên hạ cười se thắt cỏi lòng.
Hồ Tuyền lâm ,ngày nào ta chung bóng,
Em nói rất nhiều về chuyện sắc không.
Anh đắm chìm trong hạnh phúc màu hồng,
Không tin được tình yêu đang gợn sóng.
Anh vô tư cứ làm em thất vọng,
Không phải bướm ong sao dám đèo bòng?
Em ghen với cô bạn đã có chồng,
Mất danh dự, tất nhiên anh nỗi nóng.
Anh chỉ có một tình yêu sâu rộng,
Trao hết cho nàng bác sĩ trưởng khoa,
Tại sao em cứ nói anh đào hoa?
Để tình cảm trôi xa bờ bến mộng?
Anh cao ngạo, tạo ra nhiều khoản trống,
Em ngậm ngùi núp bóng chốn thiền môn,
Em khổ đau,
Anh cũng nát linh hồn,
Cố níu kéo mối tình trong tuyệt vọng.
Dẫu thế nào cũng tình nghĩa vợ chồng,
Câu nói ấy, mãn đời anh ghi nhận,
Anh vẫn giữ mãi mối tình trinh trắng,
Khắc đáy lòng tên
Hồ Thị Yến Loan
Hmhiennhan
Ân nghĩa
Cho anh hôn nhẹ bờ vai,
Cho anh ôm trọn
vóc hài người thương,
Tóc mây
Em đã điểm sương,
Biết bao ân nghĩa yêu thương vợ chồng.
Ngày trước mắt biếc, má hồng,
Đẹp màu áo trắng
Trắng trong tình nồng,
Lo cho con,
Vất vả vì chồng,
Hoa môi nhợt nụ,
Má hồng xạm khô!
Anh Phạm bá Long Ẩn oi!
Nghe Dương minh Dũng nói anh có về VN tìm tôi và mời tôi đi Nha trang
chơi với vợ chồng anh, tôi xúc động lắm. Tiếc là khi ấy tôi không có
ở nhà , nhưng trái đất tròn ,sẽ còn dịp khác. Chúc anh chị an lành,
hạnh phúc...
Thân
Xin lỗi anh! Anh Phạm bá Long Ẫn,
Người bạn tốt tôi chưa được quen thân,
Vì cha anh đứng đầu ngành quân cảnh,
Tôi là người hay phản đối chiến tranh.
Anh đã hiểu lầm tôi là cộng sản,
"Bất mãn đời" tư tưởng quá nhân văn,
Sự thật tôi cũng giống như anh,
Dù có trãi qua khoá đối tượng Đảng.
Ta yêu nước với tình yêu trong sáng,
Rất đau lòng lúc đất nước nước khó khăn,
Ngày Sài gòn sạch bóng xâm lăng,
Tôi cũng là một công dân như bạn.
Tôi thêm biệt danh thằng năm cô đơn,
Từ những ngày học đại học kinh tế,
Về công ty bạo mồm không gốc rễ,
Rất nhiệt tình vẫn bị lãnh đạo chê,
Thời bao cấp đen trắng phủ bốn bề,
Tôi lại học để vào ngành sư phạm,
Cuộc sống cũng đã qua thời u ám,
Cám ơn anh vẫn còn nhớ đến tôi
Hmhiennhan
Nói với anh 2
Anh là một nguoi thật thà, trung hậu,
Nhưng tiếc thay lại quá đa tình?
Bao nhiêu lần anh rước nợ vào mình?
Dù bản chất anh không phải người xấu.
Em đọc hết những bài thơ trăn trở,
Hiểu lòng anh như hiểu bản thân mình,
Anh đã giúp em sống có niềm tin,
Rồi thất vọng bởi"TÌNH KHÔNG BIÊN GIỚI"
Giấc mơ hạnh phúc còn xa vời vợi,
Vì anh quá nhiều tri kỹ trong đời?
Loan phù dung chỉ là cánh hoa rơi,
Hàng nội địa anh đâu thèm ngó tới?
Anh xin lỗi!
Em trách anh,sao không xét lại mình?
Hai chúng ta ai cũng có nhiều lổi.
Đối với em, anh mang nặng ân tình,
Nên chưa bao giờ là người phản bội.
Em cứ nghi ngờ tình anh gian dối,
Hai năm rồi anh vẫn sống cô đơn.
Chỉ tại chúng mình ghen hờn nông nỗi,
Hạnh phúc một thời sóng gió cuốn trôi.
Anh xin lổi đã làm em mệt mỏi,
Núi sầu trong anh còn nặng hơn em,
Anh đang bệnh ,không thể nói gì thêm,
Hãy để tình xưa chìm vào bóng tối...
Đôi bờ thực ảo
Giũa bến bờ thưc ảo,
Tình cờ ta quen nhau,
Đôỉ trao lơì tâm sư,
Vơi nhẹ nôĩ sâù đau.
Biết về đâu bến mộng?
Trong khỏang trống nửa đơì,
Thùyên tình mình chơi vơi,
Giữả 4 bê gió lộng...
Đèn khuya anh chiếc bóng,
Bên em trơì sáng hồng,
Nỗi nhớ chạy mênh mông,
Tiếng lòng hay tíêng sóng?
Thơì gian như cô đọng,
Trái tình vàng hanh hao,
Lơì thơ dành cho nhau,
Chưá chan bao hòai vọng?
Hình còn chênh vênh bóng,
Như thơì tiêt nắng mưa,
Hai phương trờì lạnh nóng,
Nhịp tim khẻ đong đưa.
Mùa Xuân về gỏ cưả,
Hoa trái trổ lộc hương,
Ngươì bên kia đại dương,
Hãy tíên thêm bước nưã
Lãng mạn,
Em cảnh báo chỉ là thơ vớ vẩn,
Thực và mơ có cách biêt nha anh,
Dù lơì thơ em thắm thiết,chân thành,
Cũng đâu phải dành riêng ngươì bên cạnh?
(Vây mà cũng có ít ngươi ngộ nhận,
Bám đuôi em xin tính sổ nợ nần,
Còn tự xưng mình là 1 văn nhân?
Họ yếu đuôí như đóa hoa rớt nhánh?)
Anh hiêủ chứ và mỉm cươì chấp nhân,
Bơỉ lòng anh cũng có bóng giai nhân,
Áo blouse trắng ,chân thật ,hìên lành,
Hay vầng Mây hồng Melbourne nước Úc
Anh và Kim mở đâù trang tình khúc,
Tư đáy lòng ta luôn quý trọng nhau,
Trơì xứ băc Mỷ khua sóng lao xao,
Bông hoa tuyêt gơỉ vê trong gió lạnh,
Vì hai đưá tình duyên đêù lận đận,
Môí tình đâù như mây khói tan nhanh,
Anh tự hào mình là môt nam nhân,
Sẳn lòng đưa bờ vai cho em dưạ.
Dù mai nâỳ Kim không cân anh nưã,
Hai đưá mình vân là bạn tri âm?
Yêu nhau đâu cân thiết chuyện ăn nằm,
Tình đẹp nhất là tình trong tưởng tượng?
Như kiếp tằm vưóng mãi môí tơ vương,
Tâm hồn thơ ai mà không lãng mạn?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét