Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 74

Giao Thừa Đơn Côi
Mười hai tháng thoắt xoay vòng
Buồn chưa kịp xoá , tàn đông mất rồi!
Gió vừa thổi áng mây trôi
Giao thừa lại đến khiến tôi ngỡ ngàng

Chênh vênh nhìn chiếc lá vàng
Trách - thương , quên - nhớ lỡ làng duyên ta
Nếu giao thừa chẳng xảy ra
Thì tôi đâu biết tình xa mất rồi
lttrangngoc

Đùng trách người dưng
Cám ơn em gởi đến anh bài thơ trên.

Sao người dưng trách người ta,
Quên đi tin nhắn mình là NGƯỜI DƯNG?
Người ta muốn đến chúc mừng,
Sổ đen cửa đóng phải dừng ngoài hiên.

Ngẫm mình ngốc nghếch vô duyên,
Khó hòa hợp gái chính chuyên đức tài.
Nên người dưng muốn chia tay,
Người ta đâu thể mặt dày bám đeo?

Hãy chờ "dậu đỗ bìm leo"
Thương em họ đứng cheo leo mấy tầng...
Chớ nghi "mượn gió bẽ măng"
Biết đâu duyên phận rở ràng ngày sau?

Anh giờ mộng vỡ hanh hao,
Tình trong cõi ảo chỉ vào rồi ra,
Người gần còn để cách xa,
Đâu dám nghĩ chuyện trăng hoa hoang đường
Hmhiennhan

 Trống lạnh con tim

Ta giờ trống lạnh con tim,
Lâu đài hạnh phúc đắm chìm tan hoang.
Hết rồi mộng vượt không gian,
Chỉ còn khói sóng miên man tình buồn.

Hồn ta vang vọng hồi chuông,
Lênh đênh biển nhớ lạch luồn bến xưa,
Ông trời dấu nắng trong mưa,
Đường khuya một bóng đong đưa sóng lòng.

Nhạt nhòa dấu ái vợ chồng,
Người ngoài biên giới nhập vòng tay ôm,
Sao Mai níu bắt Sao Hôm,
Vết thương như cát bị bom sóng vùi.

Gượng cười chắt mót nguồn vui,
Ta bật đóm lửa đẩy lui đêm dài,
Hy vọng còn ở tương lai,
Tương lai chưa đến đành vay nụ cười
Hmhiennhan

 Thôi đừng xạo nữa em ơi!
Thôi đừng xạo nữa em ơi!
Nghe mà phát ói những lời nỉ non.
Gái già trét phấn tô son,
Mượn tượng ông phật nhập hồn quỷ ma.

Thiên đàng bánh vẻ cõi xa,
Trước mắt địa ngục cửa nhà tối đen.
Cá nhân chủ nghĩa bon chen,
Rước thằng ăn cướp ngồi trên đầu mình.

Gia phong lễ giáo rối tinh,
Hiền mẫu gì để gia đình nát tan?
Mập mờ móc ngoặt tình lang,
Còn đâu quá khứ vinh quang oai hùng?

Thật lòng vì sự nghiệp chung,
Việc làm lời nói phải cùng đi đôi.
Tôi giờ quá hiểu em rồi,
Nhà dột từ nóc còn ngồi tô son?
Hmhiennhan

Cảnh đẹp Phong Nha-Kẻ Bàng


Theo thuyền viếng động Phong Nha,
Quảng Bình thắng cảnh gần xa tiếng đồn,
Gió lồng lộng thổi đầu non,
Hang sâu vọng nhịp sóng cồn đại dương.

Nước trong phản chiếu mặt gương,
Đá chồng lên đá, hình nương theo hình,
Lượn lờ nhũ đá đẹp xinh,
Thủy cung chắc cũng hữu tình như đây?

Cột đá chọc thẳng trời mây,
Thiên nhiên sáng tạo kỳ tài biết bao,
Cheo leo mấy tổ yến sào,
Chim chui kẻ hở đi vào rồi ra.

Sông ngầm uốn khúc vươn xa,
Đá vôi tuyệt xảo như là cảnh tiên.
Kẻ Bàng rừng thẳm,cõi riêng,
Lung linh suốt ngọt hồn thiêng đất trời...
Hmhiennhan

 Lời Ngoại dạy

Con về Mỹ Lệ cố hương,
Mơ hồ nghe tiếng thân thương ngoại hiền.
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Ngoại trông thật giống bà tiên trên trời.

Dẫu rằng vật đổi sao dời,
Lá vàng rụng xuống cho đời thêm hoa,
Nhưng hồn con mãi xót xa,
Tiếc chưa đền đáp ơn bà bao nhiêu.

Khó khăn vây phủ lắm chiều,
Giữa thời bao cấp ngoại yêu bệnh già,
Giáo viên con phải bôn ba,
Bán thêm gạo lậu sợ bà bất an.

Ngoại luôn minh bạch,đường hoàng,
Cả đời tích phước khắp làng mến thân,
Không giàu nhưng lại cao sang,
Dưới manh áo sạch mênh mang lòng vàng.

Cháu khờ cá tính dọc ngang,
Ước mơ làm chuyện vẻ vang họ hàng,
Ngoại ban hai chữ Hiền Nhân,
Vung bồi đức mới vững vàng đôi chân.

Ngoại già vất vả đa mang,
Vẫn làm gương sáng cho đàn cháu con,
Rạng ngời một tấm lòng son,
Giúp con rỏ chuyện dại khôn vĩnh hằng.

Ngày Ngoại rời bỏ thế gian,
Con không khóc nhưng nát tan tâm hồn,
Mặt trời còn sáng trên non,
Con còn nhớ mãi di ngôn Ngoại hiền
Hmhiennhan

 Chung thủy

Tôi sinh ra trên đất nước Việt Nam,
Tổ Quốc nầy tôi không quyền lựa chọn.
Dù chỉ là người dân thường hèn mọn,
Vẫn thấm nhuần từng trang sử vinh quang.

Từ mũi Cà Mau đến ải Nam Quan,
Dân tộc hơn bốn ngàn năm mở nước,
Đã đẩy lùi nhiều kẻ thù xâm lược,
Độc lập, tự cường sáng cõi phương Đông.

Mãnh đất chữ S hai đầu phình rộng,
Có đồng bằng,rừng,núi lẩn cao nguyên,
Không bao giờ đánh mất bản sắc riêng,
Khi du nhập văn minh Âu ,Á, Mỹ.

Tôi kiêu hãnh được sống vào thế kỷ,
Nước Việt tôi vang tiếng khắp địa cầu.
Tổ Quốc nầy tôi trót nặng ân sâu,
Dẫu phải chết cũng giữ lòng chung thủy.

Không ai có thể bán mua công lý,
Vẻ lại họa đồ chiếm đoạt biển ta,
Sóng Bạch Đằng nối tiếp đảo Trường Sa,
Nấm mộ lớn chôn hết loài thổ phỉ
Hmhiennhan

 Hương quê Đồng Tháp

Đến An Giang anh ghé ngang Đồng Tháp,
Rồi viếng thăm chợ Sa Đéc miền quê,
Trời se se lạnh, nhưng thật ấm áp,
Nếu được cùng ai đối ẩm cận kề.

Vui làm sao dẫu chưa vẹn câu thề,
Mùa nước nổi bướm hoa cùng say đắm,
Đường xuôi ngược mặc trời mưa hay nắng,
Hòa tiếng lòng trong sâu thẳm tình quê.

Gió nhẹ êm, mơn trớn mái tóc thề,
Trăng chìm đắm với đầm sen bát ngát,
Hồn thanh thản bên nàng tiên mẫn đạt,
Anh ngất ngây quên mất lối quay về.

Gió nội hương đồng luyến ái thỏa thuê,
Mong tình hai đứa êm trôi mộc mạc,
Chuỗi cười hồn nhiên trong vắt tiếng hạc,
Vĩnh hão vườn hồng hoa trái xum xuê
Hmhiennhan

 Nỗi buồn phổng đá

Anh phải xa rồi biển cả mênh mông,
Thùy Vân bến cũ bạt ngàn con sóng,
Con đường Xô Viết thênh thang gió lộng,
Thiếu một người lạnh buốt cả mùa đông.

Nhớ mỗi sáng vừa ra khỏi chăn bông,
Em rủ anh thay đồ nhanh tắm biển,
Những con sóng sáng tinh mơ ngấu nghiến
Đẫy chúng mình nghiêng ngửa giữa thảm xanh.

Chân hụt hẫng đôi lúc phải chòng chành,
Em hoảng hốt cấm anh đùa với biển.
Trong vòng tay em anh thật bình yên,
Bổng khờ dại tạo ra bao sóng gió.

Khói tỏa hương bay lâu đài khóa ngõ,
Lửa hờn em đốt rụi tình ta rồi,
Anh thành phổng đá đứng ở bên đời,
Nhớ biển Vũng Tàu mù khơi sóng vổ.

Tan hoang huyền thoại mối duyên kỳ ngộ,
Hạnh phúc ấm nồng thuở đó bên nhau,
Anh rời Vũng Tàu với vết thương đau,
Dẫu phổng đá cũng thẳm màu vàng vỏ
Hmhiennhan

 Giữ nguyên bờ cõi Việt Nam

Giang sơn đất Việt của người Việt,
Hơn bốn ngàn năm quyết bảo toàn,
Sôi sục lòng dân bầu nhiệt huyết,
Trường Sa chặn đứng mọi mưu toan

Tô Thị bồng con  đứng héo hon,
Bản Giốc ,Nam Quan ai lách lòn?
Tham mồi câu nhử vua quỳ mọp,
Rước giặc vào nhà mất nước non.

Hà Nội ,Sài Gòn bảo nổi lên,
Nầy quân xâm lược hãy liệu hồn.
Xé bức hải đồ sai thiên mệnh,
Đừng nghĩ đây khờ như trẻ con.

Thế giới đang nhìn về biển đông,
Tám chục triệu dân thề một lòng,
Đánh cho kẻ xấu tan tham vọng,
Giữ nguyên bờ cõi của cha,ông.

Chiến công sẽ nối tiếp chiến công,
Lưu mãi thiên thu trang sử hồng
Tổ quốc thiêng của toàn dân Việt,
Ai mơ soán đoạt tất bại vong
Hmhiennhan


 Âm binh lụy phù thủy

Một thời thổ tả lạc loài hoang mạc,
Ta sống ngông nghênh giữa đám thú bầy.
Mù mờ tri thức chìm trong hoang lạc,
Ánh sáng lương tâm chớp tắt bầy hầy.

Đời hổn mang nên lập lờ cạm bẩy,
Ta gạt người hay người gạt ta đây?
Con đường hạnh phúc đi hoài không tới,
Lệ phí góp đầy như khói sương bay.

Thùng rác mầu mè sắp tung nắp đậy,
Hương thơm nào khỏa lấp hết hôi tanh?
Lũ âm binh nuốt tạp như heo nái,
Để lộ hình tên phù thủy gian manh.

Kẻ hám quyền,hám gái,hám công danh,
Nhìn giống tên hề sơn đông mãi võ
Mượn oai thần tượng tạo ra mưa gió,
Sẽ chết vì sấm sét chúng tạo quanh
Hmhiennhan

Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 73

Một cõi trời Nam

Ai nói Hoàng Sa không phải của Việt Nam?
Chính là phe đảng của quân ngang ngược.
Chính rợ Bắc đã xua quân xâm lược,
Chiếm Hoàng Sa thời Việt Nam Cộng hoà.

Đạp người biểu tình trong vụ Trường Sa,
Chúng hiện nguyên hình tay sai Trung Quốc,
Theo đuôi Lê chiêu Thống, Trần Ích Tắc...
Sẽ bị bia đời phỉ nhổ ngàn năm.

Trung quốc ơi! đừng bức hiếp Việt Nam,
Hãy nhớ số phận tên Sầm Nghi Đống,
Việt Nam bé nhưng vươn vai thành Thánh Gióng,
Oai linh biển trời trấn giữ phương Nam.

Xin các người đừng có quá tham lam,
Đẩy lương dân chết trong vòng máu lửa,
Nhân loại ngày nay thấu rỏ dã tâm,
Gian kế Triệu Đà chẳng dùng được nữa.

Dân tộc tôi hiền hoà mở rộng cửa,
Giao thương hết mọi bè bạn gần xa,
Không bao giờ chịu mất thêm Trường Sa,
Vết thương Hoàng Sa mãi còn lệ ứa
Hmhiennhan

 Cầu ân Chúa

Sáng danh Thiên Chúa đời đời
Con xin ân sủng biển trời bao la,
Giáng sinh rực rở đèn hoa,
Con quỳ khấn nguyện ơn cha mở lòng.

Quỷ sứ cát cứ ,cuồng ngông,
Chúa ban bác ái đại đồng nhân gian,
Nhà nhà hạnh phúc bình an,
Tâm linh thanh tịnh,địa đàng hân hoan

Sáng danh Thiên Chúa vinh quang,
Nước Chúa rạng ánh huy hoàng âu ca,
Hồng ân Thiên Chúa gần xa,
Sao còn lắm kẻ không nhà,chết oan?

Chúa chưa phản tỉnh kẻ gian,
Gây bao thảm cảnh trái ngang đau lòng,
Xin Chúa pháp thuật thần thông,
Thưởng thiện ,phạt ác thoả lòng dân đen.

Con tuy ngoại đạo ,thấp hèn,
Vẫn tôn vinh Chúa vững bền viễn niên,
Thành tâm cầu đấng thiêng liêng,
Ngôi hai của Chúa vô biên nhiệm mầu.

Thánh giá Chúa gánh khổ sầu,
Cứu đời mê muội biển sâu thấy bờ,
Giáng sinh sáng đẹp hồn thơ,
Mừng Chúa nhập thế con mơ nhân quyền
Hmhiennhan
 Bụi bẩn trần gian
Gởi Hồng Nhung nước Úc

Em có mang tuyết về đổi nắng không,
Sao lòng anh đột len hơi giá lạnh?
Hay tại đất trời đã chuyển sang đông,
Mùa xuân còn cách xa ,chưa thể nhận.

Em có thấy nhà thờ sao lấp lánh?
Đón Chúa trời rực rở những đèn hoa.
Hãy cất hộ anh lời nói điêu ngoa,
Nụ cười khuyến mải để mừng lễ Thánh.

Giáng sinh nầy chẳng có em bên cạnh,
Anh độc hành trong đêm trắng lang thang,
Mang bóng hình em đi vào cõi lạnh,
Muốn ấm lòng phải quay ngược thời gian.

Mờ xa lắm ngày em còn trong trắng,
Áo tím giáo đường lay động hồn thơ,
Anh ngoại đạo quanh quẩn góc nhà thờ,
Chờ tặng em chút hương lòng vương vấn

Rồi chúng mình song hành trong hẻm vắng,
Dưới bầu trời chênh chếch rừng sao khuya,
Hồn mông lung sợ biển thẳm cách chia,
Dòng đời xô đẩy uyên ương lẽ bạn

Đau xót lắm nhận dòng tin em nhắn,
Không chồng vợ cũng chẳng phải cố nhân,
Dẫu hai đứa có hoà hợp xác thân,
Chuyện quá khứ xin anh đừng ngộ nhận.

Chúa có buồn cho lòng dạ thế nhân,
Chúa không phân biệt màu da ,giai cấp,
Con chiên Chúa tách dòng người tấp ngập,
Em thuở xưa giờ ngập ngụa bụi trần...
Hmhiennhan

 Ghét và yêu

Nhớ Long An, nhớ người dưng,
Nhớ trời Khánh Hậu ngập ngừng bước chân,
Gió khuya qua chỗ em nằm,
Có mang hơi ấm nồng nàn đến ta?

Hình dung em trước thềm nhà,
Mi cong, mắt biếc, kiêu sa dáng hồng,
Hân hoan cố giấu trong lòng,
Gặp nhau giả bộ như không đón mừng,

Kìa sao em nở quay lưng,
Ghét yêu trộn lẩn rưng rưng nỗi lòng,
Giận hờn sao vẫn ngóng trông?
Cố chấp chi để sầu đông đêm dài?

Ai nói đường đã chia hai,
Người dưng sao lại u hoài vấn vương?
Tình già tóc đã điểm sương,
Ghét thì ghét ít,còn thương ngập hồn
Hmhiennhan


Sử vàng không phai
Tôi sẽ vứt thơ ca vào sọt rác,
Nếu bút cong không giữ được sơn hà.
Còn chút sức tàn liều mình với giặc,
Nếu quân thù giày xéo Việt Nam ta.

Học Trần Bình Trọng thà chết làm ma,
Làm chiến sĩ vô danh trả ơn nước.
Hơn bốn ngàn năm ngược về phía trước,
Nòi giống Tiên Long ai cũng quật cường.

Trai gái trẻ già quyết giữ quê hương,
Dẫu giặc cướp có bao nhiêu thế mạnh.
Chết vinh quang,ngẩng cao đầu kiêu hãnh,
Hơn cúi lòn nô lệ lũ bất lương.

Suốt ngàn năm bị đồng hóa Bắc phương,
Còn ngọn cỏ, tổ tiên còn trổi dậy,
Tôi tin tưởng vạn năm sau cũng vậy,
Nước Việt trường tồn sừng sửng Đông Dương.
Hmhiennhan

 
 
Đời thảo mộc

Cây đã mục rồi còn chưa chịu đổ,
Để bao người qua lại phải thêm lo?
Thật kinh tởm cho họ hàng sâu bọ,
Mong một ngày chết hết bởi chim to.

Là lau sậy phải ngã theo chiều gió,
Cam cuộc đời bèo bọt tháng ngày qua.
Như rong rêu bám mình trên vách đá,
Biết kiếp nào nở được những bông hoa?
Hmhiennhan

 
 Giặc-giặc

Giặc người là giặc nhỏ
Giặc cỏ là giặc nhỏ hơn
Giặc trong lương tâm mới là giặc lớn
Làm người không chia lớn nhỏ
Làm dân yêu nước phải tỏ máu xương

Tình yêu đồng loại không biên giới
Ta bắn giặc như tựa bắn vào thân ta
"Ta giết giặc" cũng là "giặc giết ta"
Căm thù giặc trong xương tủy chỉ làm giặc mạnh hơn
Ta tha thứ cho giặc làm giặc yếu hơn ta tưởng !

Tình yêu nước bắt nguồn từ quê hương
Tình yêu quê hương bắt nguồn từ mẹ
Tình yêu đồng loại bắt nguồn từ vô số những người mẹ
Hãy yêu giặc,như những người mẹ thương con.


Nước Việt mình trường tồn,không phải là giết giặc giỏi,mà đập tan ý chí của giặc mới là cái hay nhất của dân tộc Việt Nam!Một khía cạnh yêu nước,chính là yêu đồng loại,yêu giặc!Giặc không có xấu,bởi vì lãnh đạo của họ xấu mà thôi!Hãy cùng với giặc giải quyết mâu thuẫn mới là kế sách lâu dài,chiến tranh là bước đường cùng,hậu quả to lớn,thời đại bom mìn hiện đại,sức tàn sát vô nhân đạo>>>Nhưng ai cũng phải sẳn sàng 24/24!

Vài lời đàm đạo với Thầy Hiền Nhân,thầy là người yêu nước,thương đồng loại,nhưng những người nhỏ tuổi như em cũng không kém chi,cũng có những tầm nhìn riêng đó thầy!Lúc giặc Tàu xâm tấn công,mong rằng em và thầy cùng chiến tuyến nhé thầy!


Chữ ký :
"Tình yêu là mảnh đất ngào ngọt,nhưng tiếc thật!-chỉ có những cây si mọc ở đó mới biết nó đắng thế nào" (Văn Sơ)

Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 72

Hà nội nhớ


Cảm ơn hai bạn Phạm Bá chiểu và của hmhienhân đã cho thưởng thức hai bài thơ về Hà Nội rất hay.
QM mạn phép ghi lại vài dòng tâm sự có thật của người bạn Hà Nội.



HÀ NỘI NHỚ

Hà Nội đêm cuối đông trời rét đậm
Sao lung linh như những ngọn nên hồng
Thắp sáng lên giữa mênh mông giá lạnh
Anh cuộn mình trong cái rét căm căm
Nghe phố phường vắng dần những thanh âm
Chợt nhớ Sài Gòn giờ nầy còn náo nhiệt
Nhớ ánh sao đêm sáng như màu mắt biếc
Nhớ đêm Sài Gòn thân thiết ở bên em..

Quỳnh Muội

Giá đông

Hà nội cuối đông trời thường rét lạnh,
Sao lung linh mừng đón Chúa xuống trần
Quanh bờ hồ người đông đi vãng cảnh,
Trời Sài Gòn cũng vang động bước chân

Bắc Nam cùng hoà nhập đồng thanh,
Thương những mãnh đời trùm chăn cô quạnh,
Những đau thương của kiếp người vô tận,
Chúa cũng buồn khi nghe tiếng chuông ngân
Hmhiennhan


 thơ)
hmhiennhan
Đăng ký: 13/08/2009 22:06
Số bài gửi: 1476

Một ngày....!
Minh Huyền

Lúc nào em cũng ước mơ
Một ngày bình yên được nằm trên cỏ
Nhìn mây trắng trôi trong giây phút bồng bềnh
Anh ngồi quạt cho em lim dim ngủ
Em nghe thấy bình yên về trú ngụ
Trên bàn tay anh vuốt lọn tóc mai
Đâu còn thấy tiếng thời gian thở dài
 Bọn mình đang ở xa  vời vợi
Em nằm nghe gió mùa thu thổi
Từ cái thưở ngày xưa bỗng nhẹ nhàng tan biến
Mở mắt thấy nụ cười anh hiển hiện
Bỗng thấy quanh mình đầy cỏ, đầy hoa .
Sợ anh Hiền Nhân luôn,ước mơ bình dị của em sao hoang tưởng?


Chào Minh Huyền

Cô giáo đó ư? sao giống nàng tiên,
Trong chiếc áo thướt tha màu hoàng yến.
Ánh mắt lúng liếng với nụ cười duyên,
Bao kẻ mộng mơ gọi khẻ Minh Huyền
Hmhiennhan
 
MINH HUYỀN
 
Anh lại lầm cô giáo với nàng tiên
Chỉ có cô luôn vẫn mãi đưa thuyền
Chở trò nhỏ qua song ngày hai chuyến
Ánh mắt hồng long lanh cùng lưu luyến
Bởi yêu trò lắm lắm Hiền Nhân  ơi…
 
 xin gửi vào trang thơ bạn một bài về sài gòn.

gửi sài gòn.

sài gòn ơi! thành phố của niềm tin
giục giã lòng tôi náo nức
ước mơ nhiểu nay mới gặp được
với sài gòn bất khuất, kiên trung
cờ đỏ tung bay trên thành phố anh hùng
toả ánh hào quang khắp mọi vùng đất nước
niềm vui hôm nay làm ta nhoà nước mắt
có "bác hồ" đã khóc với miền nam
tan giặc rồi " bác" không còn nữa, vào thăm
với cả miền nam, sài gòn nhớ lắm
không!
bác vẫn cùng ta trong cuộc trường chinh vạn dặm
từ gông cùm đi tới tự do
thoả cánh chim trời, thoả những ước mơ
xin kính dâng người chiến công lừng lẫy
ba mươi năm lại mùa xuân ấy
bốn nghìn năm vẫn nước non này
thắng lợi về, tôi muốn nhảy, muốn bay
dang rộng cánh tay ôm sài gòn yêu dấu
hôn lên mỗi tên đất
tên người từng dạn dày chiến đấu
chịu đắng cay cho ta được bây giờ
mảnh đất nào anh " trỗi" đã từng hô
chín phút cuối cùng tấn công quân giặc
ở nơi nào cô sinh viên nở nụ cười đẹp nhất
" nụ cười chiến thắng" việt nam
và ở đâu tên phố, tên làng
" bà chiểu, thị nghè, cầu bông, khánh hội"
đã chứng kiến những ngày đấu tranh sôi nổi
cho cả nước hôm nay,phút trăm năm chờ đợi
tất cả của ta mãi mãi của ta rồi
sài gòn vui mắt ướt, miệng cười
khóc cho nỗi đau mà rạng ngời chiến thắng
oà lên đi và hoà cùng cách mạng
chiến công này dâng đảng quang vinh
chiến công này dâng người :hồ chí minh.
5/1975

-thông cảm, máy tôi trục trặc, không viết được chữ in hoa! Nguyễn Quốc

Tình người miền tây


Tôi qua mấy tỉnh miền tây,
Gió lồng lộng thổi, hương bay ruộng đồng,
Cửu Long hợp chín dòng sông,
Cần Thơ, Mỹ Thuận đường thông nhịp cầu.

Tiếng hò sông Hậu lắng sâu,
Lục bình nước cuốn về đâu bập bềnh?
Cái Răng chợ nổi chênh vênh,
Thuyền,ghe tấp nập lênh đênh miệt vườn.

Bình dị sao những đời thường,
Đong đầy nhân nghĩa quê hương mặn nồng,
Hào sảng lắm những bến sông,
Miền tây một cõi mênh mông tình người.

Ninh Kiều văng vẳng tiếng cười,
Bên cầu Cái Khế sáng tươi áo hồng,
Mừng em sắp sửa lấy chồng,
Tây Đô mắc biếc níu lòng Đài Loan...

Nỗi lòng tôi cũng đa đoan,
Chữ hiếu em có vuông tròn được không?
Trăng nghẹn nhú ở đầu non,
Thương người con gái long đong xứ người...
Hmhiennhan


 
 Xin đừng khai tử con tim

Nếu em chết rồi anh có khóc không?
Hay chỉ thắp hương nói câu sáo rổng?
Câu hỏi tri âm làm anh xúc động,
Giữa biển đời anh còn mãi ruổi rong...

Đếm bước cô đơn những chiều gió lộng,
Thiên hạ đông người đâu bóng người mong?
Nỗi nhớ em anh cũng đã trĩu lòng,
Khát khao lắm bờ môi nhung nóng bỏng.

Có lẽ giờ nầy bên trong chấn song,
Em mơ ước có anh về chung bóng,
Nhà không rộng nhưng em thấy lạc lỏng,
Trốn nỗi buồn tím thẳm cả mùa đông.

Em có nghe gió nhắn lại gì không?
Giáng sinh nầy phải gặp em trong mộng
Bởi thực tế công trình anh đang hỏng,
Lửa cháy lòng ,em ngày đợi đêm trông.

Em giận anh trách mấy cũng hoài công,
Bày chi bia mộ thêm tên người sống?
Anh sợ lắm những lời buồn vô vọng,
Tan nát hồn anh, em có biết không?

Anh xoay trở cuồng quay như chong chóng,
Ở xứ người nhiều việc làm chưa xong,
Nếu em chết, anh làm sao mà sống?
Xin đừng khuấy đục lên bến nước trong...
Hmhiennhan
 
 
hmhiennhan
Đăng ký: 13/08/2009 22:06
Số bài gửi: 1476
 
YEU ANH MA THOI
 

YEU ANH MA THOI

06:59 17-12-2011
Anh lại gieo chi mầm thương nhớ
Rồi lại bâng quơ phút hửng hờ
Cho em mộng tưởng vào say giấc
Anh vô tình làm lòng em nát tan
Anh nở nói là thơ trên mạng
Đọc thơ rồi thương nhớ cứ đeo mang
Cám ơn anh HN sang chia sẻ cùng YêuThân

Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 71

Hạnh phúc giản đơn

Tôi ngán ngẩm sự hào nhoáng bên ngoài,
Cả những lời nói ngọt ngào sáo rổng,
Hào quang rỏm nổi lên như bong bóng,
Rồi tan như khói trắng trước nắng mai.

Giá trị con người cần phải thẳng ngay,
Đừng sơn phếch thêm mầu mè hay dối trá,
Kẻ tiểu nhân thường điêu ngoa hèn hạ,
Nhưng chẳng thể nào lừa được mãi ai.

Đường danh lợi tôi để vuột tầm tay,
Tuổi già thèm muốn tiêu dao nhàn hạ,
Đêm thanh thản ngắm trăng qua kẻ lá,
Cùng bạn bè tri kỷ thỏa tình say.

Mặc tiếng thị phi dè bĩu bất tài,
Của kẻ yêu tôi ở ngoài biên ải,
Mê lời nịnh hót những tên vô lại,
Cả chục nhân tình nàng  muốn đổi thay...(kiếm trai?)
Hmhiennhan

 Ai điếm đàng?

Tình xưa lưu lại trong thơ,
Giấc mơ hạnh phúc ai ngờ trôi xa.
Phủ phàng lời nói điêu ngoa,
Sao giống khúc hậu đình hoa Điêu Thuyền?

Người ngoài biên giới vô duyên,
Cũng vì sóng mắt đảo điên đa tình,
Phía sau hào nhoáng đẹp xinh,
Toàn lời phĩnh nịnh, bạc tình làm sao.

Việt kiều vóc ngọc chuốt chao,
Ngày đêm lên nét mời chào lừa ai?
Nước ngoài cũng kiếp trâu cày,
Thời gian đâu để cuồng quay điếm đàng?

Ta lầm ân nghĩa vương mang,
Tình đồng hương mới khuyên nàng hồi tâm,
Ngờ đâu từ cõi xa xăm,
Nàng luôn xúc phạm sắc cầm ngày xưa.

Nực cười tin nhắn chanh chua,
Ta ,nàng ai kẻ bán mua duyên lành?
Danh dự của một hiền nhân,
Bị nàng bôi bẩn hóa thành người điên.

Em à! tình cảm thiêng liêng,
Còn đầy dấu tích cõi riêng góc đời,
Dẫu rằng cuối đất cùng trời,
Cũng đừng tráo trở một thời yêu nhau.

Em đừng chĩa mãi mũi dao,
Tim thêm nọc độc thâm vào tim ta,
Đàn bà mà thiếu nết na,
Chẳng có son phấn lụa là nào che...
Hmhiennhan


hmhiennhan đã viết:
nguyen ngoat đã viết:
hoagnanh đã viết:
Trong Góc tối

Tôi vẫn đứng một mình trong góc tối
buồn vui ơi xa hút tận phương nào
không tất cả không cả lời gian dối
không nụ cười hờ hững cuối vành môi


RA ÁNH SÁNG

Xin người hãy bước ra ánh sáng
Để tâm hồn được tắm ánh bình minh
Những ưu tư,đau khổ với cõi tình
Quên tất cả để thấy mình can đảm!

ngng
Biển khổ

Từ đêm tối bước ra ngoài ánh sáng,
Mặt trời cũng không giữ nổi bình minh.
Những ưu tư sầu muộn kiếp nhân sinh,
Như nước đại dương biết bao giờ cạn?

Cám ơn 2 bạn đã xướng họa cùng Hiền Nhân 


Thôi đành vậy cố nén đau cùng năm tháng
Kiếp phù sinh sống gửi thác về
Hãy khuây khoả bằng trái tim lãng mạn
Trần tục quên.Ta  hướng đến ... bến ... thơ

ngng

 Mưa-Nắng-Gió và Em

Mưa bay xuống góc trời
Có ướt áo em tôi?
Mây bềnh bồng êm trôi,
Cũng nhờ cơn gió thổi

Nắng hanh vàng tươi rói,
Hôn mái tóc em đây,
Nắng nhảy múa trên cây
Đón mừng em bước tới

Gió thì thầm chuyển lời,
Trêu đùa cùng sóng nước,
Tình biển trăng hẹn ước,
Sẽ lưu mãi đời đời

Mưa ,nắng gió em ơi!
Còn giao hưởng lã lơi,
Lẽ nào em bối rối?
Ngại tình người pha phôi?
Hmhiennhan


hmhiennhan đã viết:

 Đa tình! 

Hiền Nhân già nhưng cũng rất đa tình,
Tình bè bạn và văn chương trên nét,
Không cần biết ai dễ thương ,dễ ghét,
Bởi thơ tình phải lãng mạn,linh đinh...
Tình như mơ khi chưa có điểm dừng,
Cứ hò hẹn cho người dưng mộng tưởng...

Hmhiennhan
 Cám ơn anh Hiền Nhân lần đầu đến thăm Hoa Xương Rồng . Chúc anh luôn vui vẻ - hạnh phúc trong cuộc sống ! Và ... ngày một đa tình hơn ...! ( Em đùa một chút mong anh đừng giận !)

              HÒ HẸN...

Cứ hò hẹn để mà thương mà nhớ
Một chút Thơ - Tình ảo mộng gửi trao nhau
Chẳng ghét oán chi  - chẳng chút cơ cầu
Mái nhà chung - ta cùng nắm tay nhau nhé
Để hò hẹn , để sẻ chia , vui vẻ thế
Giữa cuộc đời ta sống để yêu thương !
Chút  mộng ảo ... và một chút đời thường !!!

                           MH
 
 
Mưa Phố Núi đã viết:


Gởi Anh NGUYEN NGOAT

Tin thế nào được mà tin nhỉ ?
Chỉ là thơ ai vòng vèo chả được .
Sư phụ em nổi tiếng đa tình
Người thật hiền nhưng trái tim hoá bướm .
Hãy nhìn vào những vần thơ lả lướt
Thì biết ngay chẳng dễ chung tình !



Gởi Bác DANG THUOC

Sao nhà bác nhát gan vậy nhỉ ?
Chưa vào thi đã ngại thua rồi.
Bác ơi ,một đời chữ tình là tất cả.
Là lính dám hy sinh thân mình ,
         sá gì một trái tim ?
Vì nàng nguyện hiến dâng tất cả .
Can đảm lên ,Bác nhá !



Gởi chị Mai Hương

Trái tim vốn có lý lẻ riêng
Em biết thế nào mà giúp chị.
Hãy hỏi trái tim mình chân thực
Xem nó ngả về ai ?
Chuyện tình yêu , vốn dài nhiều tập
Suy nghĩ thâm sâu chớ nên dồn dập .
Mong chị bình tâm !

---muaphonui---
 Đa tình!

Hiền Nhân già nhưng cũng rất đa tình,
Tình bè bạn và văn chương trên nét,
Không cần biết ai dễ thương ,dễ ghét,
Bởi thơ tình phải lãng mạn,linh đinh...
Tình như mơ khi chưa có điểm dừng,
Cứ hò hẹn cho người dưng mộng tưởng...
Hmhiennhan

NÓI VỚI HIỀN NHÂN

Hiền Nhân anh vẫn trẻ mãi không già
Chỉ là "thanh niên lâu năm" đã đi qua bao năm tháng
Càng làm thơ trái tim càng lai láng
Không kém thua những trai tráng trên đời
ngng 
 
 Tình trên nét

Từ hò hẹn đến say đắm luyến thương,
Tình trong thơ ảo mộng cũng vô thường,
Như mây ngàn bị gió cuốn bốn phương,
Bèo nước gặp nhau,nợ duyên tưởng tượng.
Thi Viện hòa đồng thi ca giao hưởng,
Lúc rời nhau,câu chữ cũng thấm Hương(hi hi Mai Hương)
hmhiennhan
 
 
Nổi Nhớ
Không Nguôi

Giọt nhớ vương hình bóng dáng ai.
Bao đêm thổn thức suốt canh dài .
Ưu tư khắc khoải niềm trăn trở .
Trĩu nặng tâm hồn , Lệ đẫm vai !.
.
Nhẹ bước âm thầm chỉ bóng tôi .
Cô đơn phủ lấy mãnh hồn côi.
Sương khuya nhỏ xuống thành dòng lệ.
Bởi dấu yêu xưa ...lạc mất rồi ..
.
Dáng nhỏ bơ vơ giữa đất trời .
Mây buồn lạnh lẽo ..dạ chơi vơi .
Mưa đêm òa khóc hồn tim vỡ .
Nước mắt vô tình ..lặng lẽ rơi ..
.
Em ngồi dưới ánh ngọn đèn đêm
.
Lất phất mưa bay ..thấm nỗi niềm .
Kỷ niệm còn vương lên khóe mắt .
Dư âm vẫn đọng mãi trong tim ..

Anh giờ , có lẻ ..đang thơm giấc ..
Nệm ấm chăn êm , mộng đắm say.
Đâu biết rằng em thao thức trắng .
Nằm ôm ..gối chiếc khóc ai hay .!.
Hoa Ban Mai
..

-HBM đưa sang tặng bạn nè.
mến chúc Bạn ngày mới vui vẻ nhé..
bài thơ bạn tặng xin bạn qua cho chủ đề nha.
rồi HBM đưa bài đó lên làm bài mới nhé.
 
 
hmhiennhan đã viết:

Hương cố nhân

Anh yêu phố cũ mưa bay,
Nhớ trăng mười sáu tròn đầy xuyên mây,
Áo trắng lay động bóng cây,
Núi đôi huyền ảo, hương ngây hồn người.

Đắm say vì bởi nụ cười,
Vườn hồng mộng thắm, ngát tươi xuân đời,
Tơ vàng anh buộc hơi lơi,
Cho nên hai nửa mảnh đời cách xa...

Chiều nay về lại thềm hoa,
Cố nhân xưa vẫn thướt tha dáng ngà,
Còn anh tuổi đã hơi già,
Cho nên bốn mắt vỡ òa mộng mơ

Ngậm ngùi gió cuốn ,bụi mờ,
Bao năm ly cách bây giờ cách ly,
Gượng cười che lấp ai bi,
Vẫy tay anh tiễn người đi ...bên chồng.

Nghiêng chao cánh nhạn cuối đông,
Trăng mười sáu gặp mưa dông,bềnh bồng,
Lỡ rồi duyên nợ vợ chồng,
Chỉ còn một chút hương lòng hoài mơ...
Hmhiennhan





Gởi Cố Nhân


Trường Phi Bảo

Em yêu..., phố mộng, tình thơ,
Yêu màu áo trắng ngẩn ngơ đôi tà.
Bướm nhầm tưởng áo kết hoa,
Chiều nghiêng bóng nắng đường xa theo về.

Dịu dàng một chút hương quê,
Mà nghe xao xuyến hồn mê mẩn hồn.
Núi đôi lẻ ngọn hoàng hôn,
Mơ trăng mười sáu ôm tròn vòng tay.

Chiều nay phố cũ mưa bay,
Bàn tay ai gở bàn tay - chạnh lòng!
Thầm thương màu áo sang sông,
Lối xưa nhuộm xác pháo hồng năm xưa.

Chiều chân qua phố ướt mưa,
Thềm rêu dấu cỏ xanh mùa đợi nhau.
Cố nhân giờ ở phương nào,
Mắt sầu ứa lệ nghẹn ngào... về thăm.

Người như cánh nhạn biệt tăm,
Vầng trăng mười sáu ai cầm bẻ đôi.
Tiếc thương tình cũng lỡ bồi,
Sông đời mấy nhánh sông trôi hững hờ.

10/12/2011
 
 thơ)
hmhiennhan
Đăng ký: 13/08/2009 22:06
Số bài gửi: 1476

Hà nội nhớ


Cảm ơn hai bạn Phạm Bá chiểu và của hmhienhân đã cho thưởng thức hai bài thơ về Hà Nội rất hay.
QM mạn phép ghi lại vài dòng tâm sự có thật của người bạn Hà Nội.



HÀ NỘI NHỚ

Hà Nội đêm cuối đông trời rét đậm
Sao lung linh như những ngọn nên hồng
Thắp sáng lên giửa mênh mông giá lạnh
Anh cuộn mình trong cái rét căm căm
Nghe phố phường vắng dần những thanh âm
Chợt nhớ Sài Gòn giờ nầy còn náo nhiệt
Nhớ ánh sao đêm sáng như màu mắt biếc
Nhớ đêm Sài Gòn thân thiết ở bên em..

Quỳnh Muội

Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 70

hoagnanh đã viết:
Trong Góc tối

Tôi vẫn đứng một mình trong góc tối
buồn vui ơi xa hút tận phương nào
không tất cả không cả lời gian dối
không nụ cười hờ hững cuối vành môi


RA ÁNH SÁNG

Xin người hãy bước ra ánh sáng
Để tâm hồn được tắm ánh bình minh
Những ưu tư,đau khổ với cõi tình
Quên tất cả để thấy mình can đảm!

ngng


hoagnanh đã viết:
Trong Góc tối

Tôi vẫn đứng một mình trong góc tối
buồn vui ơi xa hút tận phương nào
không tất cả không cả lời gian dối
không nụ cười hờ hững cuối vành môi
 Trăng sao

Trăng lẻ bạn một mình soi bóng tối,
Buồn hay vui? sao vẫn phủ quanh đời.
Sao đầy trời chắc làm trăng bối rối?
Nên nụ cười viên mãn đêm rằm thôi
Hiền Nhân

Cám ơn Hoàng Anh đã gởi đến HN 1 bài thơ hay
 
 
Trang Ngoc đã viết:
Ra Đi

Khi niềm vui đến
thành nụ cười
niềm vui rồi sẽ tắt

Khi nỗi đau vỡ ra
thành nước mắt
rồi nỗi đau tan đi

Khi tình yêu anh đến
thành nụ hôn
Rồi khi anh ra đi
Làm sao em giữ được?
lttrangngoc
 Vẫn còn đó...

Niềm vui mãi mãi là niềm vui,
Nụ cười tắt nhưng không thể mất.
Dù niềm vui chuyển hoá ngậm ngùi,
Nỗi đau vỡ oà ra nước mắt.

Ta trao nhau tình yêu ngọt mật,
Nên đôi môi hoà nhập nụ hôn.
Hãy giữ sao tình cảm vẹn tròn,
Giấc mơ hạnh phúc thành hiện thực
Hmhiennhan 
 
 Góc khuất buồn!

Lầu đài tình ái ta xây trên giấy,
Tô điểm mỹ miều nhưng chưa ngày xong
Núi sầu riêng úp xuống đôi vai gầy,
Thương em lắm, cảnh đèn khuya lẻ bóng.

Ngày qua ngày, anh biết em mong ngóng,
Bóng tình quân lẩn khuất ngoài chân mây.
Trăng khuyết rồi tròn, bão nhớ đong đầy
Nhưng hạnh phúc vẫn chìm trong cõi mộng.

Cuộc đời anh trải quá nhiều biến động,
Nên lý trí thường lấn át con tim.
Không cảm thông, em trách móc tỵ hiềm,
Trong góc khuất cất tiếng buồn đá vọng.

Lời vọng phu bổng chuyển thành ngọn sóng,
Làm thế nào cho hai đứa bình yên?
Lâu đài tình ái liệu có đổ nghiêng,
Nếu em phá hết vườn hoa hy vọng?
hmhiennhan 
 
 
nguyen ngoat đã viết:
hoagnanh đã viết:
Trong Góc tối

Tôi vẫn đứng một mình trong góc tối
buồn vui ơi xa hút tận phương nào
không tất cả không cả lời gian dối
không nụ cười hờ hững cuối vành môi


RA ÁNH SÁNG

Xin người hãy bước ra ánh sáng
Để tâm hồn được tắm ánh bình minh
Những ưu tư,đau khổ với cõi tình
Quên tất cả để thấy mình can đảm!

ngng
Biển khổ

Từ đêm tối bước ra ngoài ánh sáng,
Mặt trời cũng không giữ nổi bình minh.
Những ưu tư sầu muộn kiếp nhân sinh,
Như nước đại dương biết bao giờ cạn?

Cám ơn 2 bạn đã xướng họa cùng Hiền Nhân 
 
 thơ)
hmhiennhan
Đăng ký: 13/08/2009 22:06
Số bài gửi: 1476
 

Các bài thơ viết về Mẹ

Đăng ngày: Cách đây 25 phút
Thư mục: Tổng hợp
1/Mẹ là Phật? 

Tôi tìm Phật ,nhưng biết Phật ở đâu?
Gần tôi nhất, yêu tôi nhất, là mẹ.
Cả cuộc đời Mẹ hy sinh lặng lẻ,
Đến kiếp nào tôi trả hết ân sâu?

Phật độ thế gian ,pháp thuật nhiệm mầu,
Mẹ gầy yếu với trái tim bé nhỏ,
Nhưng nếu cần, Mẹ xông pha bão gió,
Cứu con khờ,dám nhảy xuống vực sâu.

Như con tằm chịu ơn nặng nợ dâu,
Con bất hiếu thường làm cho mẹ khổ,
Bị chốn phồn hoa lợi danh cám dỗ,
Để tuổi già Mẹ trăn trở lo âu.

Dẫu đã thành nhân mấy chục tuổi đầu,
Mẹ vẫn sợ con làm điều khờ dại,
Mẹ mãi là Mẹ, bồ tát quảng đại,
Tắm mát hồn tôi nhân nghĩa mưa ngâu.

Khi con hiểu được Phật sống ở đâu?
Phật tại tâm thì tâm luôn hướng Phật,
Mẹ mất nhưng lòng Mẹ không hề mất,
Thành ca dao sáng đẹp muôn đời sau
Hmhiennhan
2/
/Xin mẹ tha tội cho con

Trên mọi nẻo đường giúp con cất bước
Gánh nặng trên vai mẹ thật nặng nề
Con lớn khôn theo dòng đời xuôi ngược
Thất bại, thành công,có mẹ cận kề

Như cây xanh lớn nhanh nhờ cội rễ
Mưa nắng, bão đời mẹ bảo vệ con
Tấm lòng hiền mẫu nhân ái giản đơn
Như giọt mồ hôi thâm manh áo bạc

Mẹ chỉ muốn con trường đời thành đạt
Nâng niu con hơn ngọc bích vàng mười
Con thành công mẹ hớn hở vui cười
Con thất bại mẹ lặng thầm đau xót

Mẹ cho con cả một nguồn sửa ngọt
Thế còn con? nuôi mẹ chỉ một thời
Nhớ đến mẹ là nước mắt tuôn rơi
Tội bất hiếu kể ra không phải nhẹ

Bốn người con vẫn không nuôi tốt mẹ
Mẹ một mình bao bọc tốt bốn con
Vì đời mẹ hy sinh không tính toán
Ơn nghĩa sanh thành vượt cả núi non

Nhận tiền con, mẹ chắt mót tiêu lòn
Khẩn trời phật ban con thêm ân đức
Con không hiểu cứ so bì phiền phức
Mẹ mất rồi tan nát cả lòng con
hmhiennhan

hmhiennhan
Đăng ký: 14/08/2009 12:06
Số bài gửi: 800
Ngày gửi: 12/11/2010 

3/Mẫu tử tình thâm

Tình thâm mẫu tử chói ngời
Nghìn thu sáng mãi Phật Trời chứng tri
Cưu mang chín tháng kiên trì
Độc hành vượt biển hiểm nguy mẹ chờ

Sanh con nở trọn ước mơ
Nuôi con sửa ngọt hai bờ vú căng
Con đau mẹ bỏ uống ăn
Nâng niu thao thức quằn nhăn mắt buồn

Ai cho bạc vạn vàng muôn
Không bằng dòng sửa mẹ tuôn tháng ngày
Nắng mưa hứng chịu đoa đày
Con khôn lớn, mẹ oằn vai nợ trần

Thương mẹ tiều tuy xác thân
Thầm mong có dịp báo ân biển trời
Nhục vinh chìm nỗi chơi vơi
Con lưu lạc khắp chợ đời mưu sinh

Ngờ đâu trời chẳng công minh
Chưa chi vội nỡ đoạn tình mẹ con
Chữ hiếu con chẳng vuông tròn
Luân hồi gặp lại mẹ còn nhớ con?
hmhiennhan
4/Mẹ là vầng thái dương
Buồn ray rứt trong những ngày giỗ Mẹ
Con dây mơ ôm hối tiếc trĩu lòng
Ơn nghĩa sinh thành như nước biển Đông
Làm sao trả hết ân sâu của Mẹ?

Con thương mẹ suốt cuộc đời quạnh quẽ
Bạc mái đầu còn nặng nợ cháu con
Căn bệnh lao tâm khiến mẹ mỏi mòn
Sao ngoài mặt cố thản nhiên vui vẻ?

Con bàng hoàng ngày mẹ xa con trẻ
Cảm giác đất trời sụp đổ ngã nghiêng
Nơi suối vàng mẹ cũng rất linh thiêng
Đã độ con vượt qua bao đau khổ

Kiếp tha phương con xuôi ngược hải hồ
Đường tình cảm dẫu gặp nhiều trắc trở
Tim khắc ghi lời mẹ hiền nhắc nhở
Thiếu chân tình tất cả chỉ hư vô

Thật tĩnh tâm trước cám dỗ xô bồ
Hướng chánh đạo con vững lòng đi tới
Con mãi mãi là con yêu của mẹ
Cười lượt qua mọi sóng gió trong đời

Giữa bóng đêm không nhìn thấy mặt trời
Con tin mẹ sẽ soi đường dẩn lối
Mẹ là Thái dương ánh sao chói lọi
Hạnh phúc nhiệm mầu khi gọi mẹ ơi!
Hình ảnh

5/Mẹ hãy về bên con
Đốt lên ba nén hương trầm
Con mong ước mẹ về thăm con thường
Ầu ơ ,nhịp võng thân thương
Con hay hoang tưởng vấn vương lạ đời
Thơ con nói chẳng đủ lời
Vui buồn trọn kiếp mảng đời mẹ nha!
Tiếng mẹ ngày một cách xa
Tuổi con ngày một thêm già mẹ ơi
Ầu ơ nhịp võng rã rời
Tuổi thơ con lớn ...gánh đời nặng thêm
Thân già chẳng quản ngày đêm
Lưng mẹ còng xuống...nâng lên con khờ
Ôm nhiều khát vọng ước mơ
Con đi xa mãi bến bờ biển khơi
Bao phen vật đổi sao dời
Để con với mẹ số trời đôi nơi
Mẹ giờ tịnh độ thảnh thơi
Riêng con vẫn thắp đèn trời đêm đêm
Cỏi trên mẹ được ấm êm
Dưới nầy con mới êm đềm sống vui
Chạnh lòng đôi lúc ngậm ngùi
Cơm canh dâng mẹ sao ruồi đến ăn?
Đâu cần che miệng thế gian
Đậu hủ rau đắng đèn nhang chung trà...
Mẹ con mình cứ khề khà
Phí chi mấy đỉa thịt gà, heo quay...
Mẹ cười con cũng ăn chay?
Dạ thưa con chỉ ăn mày mẹ thôi
Nhớ thời trứng vịt chẻ đôi
Bát canh rau muống mùn tơi ngon rồi
Chá chiên bầu luộc hiếm thôi
Lâu lâu mẹ thưởng cho nồi tép kho
Ăn nhiều con bụng tròn vo
Học văn học vỏ không lo thua đời
Nhắc chuyện cũ dạ bồi hồi
Vâng lời mẹ con đã thôi-không buồn
6/
Vu lan con nhớ mẹ hiền (2) 
Mẹ còn sống con không cài bông hồng
Không quý trọng tháng năm sống cạnh mẹ
Mẹ chết rồi mới khói hương lặng lẽ
Hồi tưởng chuyện xưa nước mắt lưng tròng
Thời bao cấp cuộc sống rất long đong
Mẹ giận con giáo viên buôn gạo lậu
Bán sức lao động phải đâu chuyện xấu
Dẫu đói nghèo mẹ cũng không cảm thông
Mẹ lúc nào cũng giữ đẹp tấm lòng
Dù áo bạc màu với nhiều chỗ vá
Thường giúp đỡ những người quen kẻ lạ
Trời Phật nào chứng giám chuyện bao đồng?
Xác nhọc nhằn nhưng  hồn được thong dong
Gương sáng mẹ con lắc đầu không học
Bỏ học trò con dọc ngang kiếm sống
Giữa chợ trời chấp nhận mọi bão giông
Mẹ khuất núi mới thấy đời trống rỗng
Mâm cổ đầy mẹ có chịu ăn không?
Con vui sướng nhìn ba nén hương cong
Mẹ là Mẹ! tấm lòng như biển rộng
Đạt chút nhục vinh con tan giấc mộng
"Sanh bệnh lão tử" rồi sẽ trãi qua
Dù thiên hạ gọi con là núi đá
Với thời gian rồi đá cũng phải già
Vu lan nầy ngực con đã cài hoa
Bông hồng trắng trên trái tim lạnh giá
Mất mẹ rồi con không còn gì cả
Mâm cơm thường xin mẹ hãy dùng nha!
Tội lỗi con đã được mẹ thứ tha
Khi con biết dâng ly trà, viên thuốc...
Biết hòa giải với những người thân thuộc
Biết góp phần giúp kẻ khổ quanh ta
Lời ru con mẹ đã để trôi xa
Nay con đọc kinh quỳ ru lại mẹ
Dù thượng đế sớm chia hai lối rẽ
Tình mẹ con trọn kiếp vẫn bao la


7/
Vu lan con nhớ mẹ hiền 1
Con kính dâng lên mẹ bát cơm đầy
Bóng hoàng hôn cũng vừa tắt nắng
Mẹ có thấy ngực con cài hoa trắng
Hồn úa vàng như chiếc lá mùa Thu?
Con khát khao được nghe tiếng mẹ ru
Như ngày xưa còn nằm trong cánh võng
Cho dù đó cũng chỉ là giấc mộng
Bóng mẹ hiền từ như Phật Quan Âm
Nhìn mẹ cười thôi lòng con đủ ấm
Tình thương hiền mẫu sống mãi trăm năm
Dẫu đời con cũng trãi lắm thăng trầm
Tóc chớm bạc còn mơ thời mẹ ẵm
Tình nghĩa mẹ con mênh mông sâu thẳm
Ơn nghĩa sinh thành trả mãi không xong
Lời mộc mạc nhưng xuất phát đáy lòng
Như bát cơm đầy con dâng lên mẹ
Tạ ơn trời đã cho con bà mẹ
Như dòng máu đỏ thắm ở trong tim
Cả đời mẹ sáng chói chữ hy sinh
Theo gương mẹ nhưng mẹ ơi! không thể...
Tính sòng phẳng trong con như mọc rể
Giữa đám bụi hồng vẫn thích hơn thua
Lời thật thà đôi lúc ngang như cua
Khó được thẳng trước tình người dâu bể
Đọc sự tích Ngài Mục Liên Thanh Đề
Con đoán con mới phải sa địa ngục
Được làm con mẹ kiếp sau không dể
Đạo hạnh tu hành con quá ngô nghê...



 
 
 
 
8/Hạnh phúc lắm nếu đời con còn mẹ!
Con bây giờ ăn cao lương mỹ vị
Vẫn nhớ thèm dỉa đậu bắp chấm tương
Tô canh chua nấu tép rất bình thường
Cá trê nướng còn vương mùi rơm khói
Mẹ thường nấu những bửa cơm nóng hổi
Mùi thơm ngạt ngào của gạo nàng hương
Cơm nhà quê nhưng chan chứa tình thương
Của bà mẹ cả đời quen bóng tối
Tuổi còn nhỏ con phạm nhiều lầm lỗi
Lớn khôn rồi tội lỗi nặng nề hơn
Để mẹ già sống trong cảnh cô đơn
Có tháng bận  không về quê thăm hỏi
Mẹ chờ đợi những bửa cơm bốc khói
Giề cơm cháy vàng con vẫn khen ngon
Con hư rồi ! vui cuộc sống vàng son
Bên vợ đẹp xa dần hơi ấm mẹ
Mẹ mất rồi cuộc đời con lạnh tẽ
Thèm bửa cơm nghèo đậm vị quê hương
Thắp nén hương lòng con mãi luyến thương
Hạnh phúc lớn nếu đời con còn mẹ

Hmhiennhan
9/
Con lại nhớ mẹ hiền
Gần  năm rồi con không về bên Mẹ
Ngôi mộ sau hè cỏ chắc mọc lan?
Nhớ ngày xưa Mẹ xới đất bón phân
Trồng mía lao, rau đậu thẳng từng hàng
Đời nhọc nhằn nhưng tâm thật bình an
Mẹ khuyên con cháu làm điều nhân nghĩa
Con bất hiếu thường hay cười mai mỉa
Giúp làm gì mấy kẻ giỏi xin ăn
Cả tin người Mẹ bao lần tay trắng
Phải ăn toàn rau củ với tương chao
Con của Mẹ cũng chịu lắm gian lao
May mắn chuyện học hành luôn tiến thẳng
Cả đời Mẹ phải dầm sương dãi nắng
Nuôi đàn con được thành đạt nên người
Tuổi hoàng hôn mới hưởng chút thảnh thơi
Đã phải buông xuôi trở về với đất
Nhớ đến Mẹ là con rơi nước mắt
Tự trách mình,còn trách cả trời cao
Thà đói nghèo nhưng đùm bọc sát sao
Hơn no ấm lơi là câu hiếu đạo

Hmhiennhan
10/Nỗi Đau Tột Cùng
Dù biết trước chuyện sinh ly tử biệt,
Kiếp con người ai cũng phải trãi qua,
Đức Phật còn đến lúc phải già,
Tôi làm sao thoát khỏi vòng oan nghiệt?

Trời không bão, chỉ lòng tôi nỗi bão,
Nếu trời mất mẹ trời sẽ ra sao?
Chắc trời cũng chìm ngập nỗi khổ đau?
Xin đừng trách tôi không còn ngoan đạo.

Tôi không khóc nhưng hồn như rĩ máu,
Còn biết tìm đâu hình bóng thân thương?
Người mẹ già hiền hậu,tóc pha sương,
Suốt đời Mẹ hy sinh cho con cháu.

Như cánh cò trong huyền thoại ca dao,
Mẹ chắt chiu từng bó rau hạt gạo,
Lưng muốn còng vẫn sớm khuya tần tảo,
Giúp mọi người để tạo phúc đời sau.

Chiếc áo nâu mẹ mặc đã bạc màu,
Không rời bỏ ,còn mắng con lãng phí,
"Sự tích trầu cau" ,tấm gương chung thủy,
Bài dạy vỡ lòng con chóng quên mau?

Thắp nén hương con xấu hổ nghẹn ngào,
Đã không giử được tấm lòng nhân ái,
Xin lỗi mẹ , bã danh lợi tiền tài,
Cuốn hút con vào vòng quay quỷ đạo...
Hmhiennhan
11/Con Xin Lỗi Mẹ
Từ khi mẹ đi vào cỏi vĩnh hằng, 
Gia đình ta đã có nhiều phân tán,
Đứa em gái buôn đất thành tư sản,
Hai em trai thì cũng phất rất nhanh,

Nhưng buồn thay! cái giá trị tinh thần,
Bản thân con cũng it nhiều thay đổi,
Lòng nhân ái lùi dần vào góc tối,
Lý trí đi song hành cùng bản năng.

Con thường mơ quay ngược dòng thời gian,
Sống hạnh phúc những ngày bên cạnh Mẹ,
Cơm độn khoai sắn, cười đùa vui vẻ,
Tuy đói nghèo nhưng trọng nghĩa trọng nhân.

Mẹ đã không còn là ngọn hải đăng,
Trong cái xã hội đua tranh phức tạp,
Có người còn đạp bừa lên luật pháp,
Vung tiền ra để chạy chức chạy quan,

Con không thể nào làm một hiền nhân,
khi cuộc sống còn quá nhiều nghiệt ngã,
Chính thượng đế đã không công bằng,
Mất Mẹ ,đời con không còn gì cả...
Hmhiennhan
12/Tận cùng nỗi đau dương thế
Mẹ chết lòng con dậy bất bình, 
Hởi ơi! Trời phật có công minh?
Thằng con đáng chết sao chưa chết?
Chết kẻ ân sâu trọng nghĩa tình?

Mẹ trăn trở trước giờ lâm bệnh
Lo lắng cho con túi nhẳn tiền
Mệt mỏi trước lời thương cửa miệng
Của những người mẹ đã thi ân

Bài học xương máu con tiếp nhận
Muốn giúp ai phải nghĩ trước mình
Cả đời mẹ tạo phúc, hy sinh
Lúc hoạn nạn mấy ai bên cạnh?

Mẹ chết rồi tang lễ rình rang
Còn có cả điếu văn đưa tiễn
Cỏi vĩnh hằng mẹ có bình an?
Hay quyến luyến thương con điên sảng?

Tôi vô cảm trước vòng hoa tan
Mới tháng tư mưa rơi hiu hắt
Ngày mẹ hiền rời bỏ thế gian
Mặt trời với tôi như đã tắt

Con không khóc nhưng lòng quặn thắt
Trời đất sụp dần dưới đôi chân,
Từ nay không còn gì sợ mất
Bạc tiền danh lợi tựa phù vân...
Hmhiennhan

13/Thưa mẹ con sai rồi!


Mẹ ơi! con đã sai rồi, 
Lợi danh như áng mây trôi bềnh bồng,
Nhớ thời cơm cháy khét nồng,
Đậm mùi thơm thảo chung lòng mẹ con.

Núi cao rồi cũng mỏi mòn,
Mẹ đi , trống lạnh hồn con khoảng trời.
Bao lần nước mắt thầm rơi,
Tiền nào mua được khoản đời ngày xưa?

Thân gầy bất chấp nắng mưa,
Thương con mẹ phải sớm trưa chợ đời,
Tích xưa Mẹ dạy từng lời,
Tấm lòng nhân nghĩa sáng ngời thiên thu,

Ngọt ngào êm ái lời ru,
Con nghe nhưng trách mẹ..tu sai đường,
Giữa thời kinh tế thị trường,
Con mê vật chất xem thường tình thâm,

Nhục vinh mấy đợt thăng trầm,
Nhiều khi gác chuyện viếng thăm mẹ hiền,
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Mẹ đem tích đức đồng tiền con trao,

Trời ơi! chín chữ cù lao,
Con không lường trước cơn đau mẫu từ,
Hình như...sao cứ..hình như?
Nuôi con mẹ có hình như...bao giờ?

Nay thì sóng đã vỡ bờ,
Mẹ tha thứ tội dại khờ của con....
Hmhiennhan

14/ Nước mắt ngày giổ Mẹ
Mười mấy năm rồi con côi mất Mẹ
Người cho con mọi thứ tốt trên đời
Như cây non thiếu nắng ấm mặt trời
Con khôn lớn với nhánh sầu lạnh tẽ

Nhìn bạn bè nói,cười,đùa vui vẻ
Mừng thọ Mẹ vào mổi độ Xuân về
Con chạnh lòng,ngấm giá buốt tái tê
Hạnh phúc ấy..làm sao con có thể?...

 Mẹ chắc không muốn nghe con kể lể,
Theo chân bồ tát cực lạc an vui
Ngày giổ Mẹ con chua xót ngậm ngùi
Thắp nén hương lòng từ trong tâm tưởng

Kỳ vọng đàn con cả đời sung sướng
Không quản thân gầy lặn lội sớm trưa
Mẹ hứng chịu nhiều cay đắng lọc lừa
Vẫn khuyên con giữ tâm hồn cao thượng

Xin lỗi Mẹ con vướng nhiều nghiệp chướng
Luôn chanh chua với thế thái nhân tình
Con không giử được trọn nghĩa hy sinh
Mặc miệng đời có cười chê gàn bướng

Con dòng sông-quỳ trước Mẹ đại dương
Lòng ấm áp nhớ tình thương của Mẹ
Tắm gội nắng sương con không còn trẻ
Xin Mẹ an bình vui cỏi Tây Phương
hmhiennhan

Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 69

Tình trôi xứ lạ

Bến xưa đã lỡ chuyến đò,
Yêu nhau ai biểu hẹn hò lững lơ?
Cung đàn sáng đẹp ý thơ,
Trời xanh mộng thắm êm mơ đôi lòng.

Mùa Xuân tiếp nối Thu, Đông,
Mênh mông tình phủ bềnh bồng trong mơ,
Nắng chiều nhợt nhạt sắc tơ,
Tình như con sóng vào bờ rồi ra...

Trời đày hai đứa chúng ta,
Yêu nhau phải chịu cách xa bất ngờ,
Bóng hồng nay đã xa bờ,
Thuyền hoa rẽ sóng tít mờ lối đi

Lệ trào thắm áo vu quy,
Làm dâu xứ lạ khác vì bán thân?
Ngậm ngùi gọi tiếng cố nhân,
Tiễn nhau mấy bước sông trăng úa màu,

Lỡ rồi duyên nợ trầu cau,
Mất nhau ai chẳng lòng đau thắt lòng?
Lục bình trôi tím khúc sông,
Về đâu sóng nước Cửu Long chín dòng?

Người không quen phải gọi chồng,
Lời chưa hiểu có mặn nồng gối chăn?
Chữ hiếu em trả nhọc nhằn,
Chữ tình đành hẹn định phần kiếp sau

Biển Đông mấy đợt sóng trào,
Còn bao ngọn sóng xé gào hồn nhau?
Hmhiennhan

 Chuyện cửa quyền

Đủ chứng cớ ,sai đâu quan sửa đó?
Chức vụ chuyên ngành thụ động thế sao?
Ông lãnh đạo thường ngồi ở trên cao,
Xét xử chuyện tào lao theo báo cáo.

Cấp dưới dựa oai ông chỉ,vẻ, bảo...
Thật tội dân nghèo chạy việc lao đao,
Không biết quan thanh liêm hay ăn bạo?
Đức mỏng,dầy mà phố rộng, lầu cao.

Thân thuộc quan toàn những kẻ vênh váo,
Nhỏ to gì cũng phải qua cửa tao.
Lời nói thẳng thì hay mất lòng nhau,
Bệnh thành tích đẻ ra nhiều lếu láo

Nhân dân đóng góp bao nhiêu xương máu,
Các quan cũng có ít nhiều công lao,
Trọng nhân nghĩa mới bền quyền lãnh đạo,
Chớ để miệng đời chưởi rủa ngàn sau
Hmhiennhan

 Hạnh phúc nhạt nhòa

Dù cuộc đời nhiều thay đổi bể dâu
Mối tình xưa vẫn bồi hồi nhớ mãi
Gót son Hồng Nhung một thời ngây dại
Dẫm lên tim tôi nay đã hằn sâu

Quán cà phê trăng sáng treo trên đầu
Hương thơm ngan ngát vườn hoa thiên lý,
Tôi đón nhận một người tình tri kỷ,
Kết niềm vui sáng đẹp đôi mắt nâu.

Nắng thời gian ngày đó có ngã màu?
Men tình ngây ngất còn lưu ký ức
Tâm hồn tôi suốt nhiều đêm thao thức
Day dứt nỗi buồn những chuyện đâu đâu.

Bóng mây hạnh phúc đã trôi qua cầu
Biên giới tình yêu rêu phong sắc úa
Hãy giữ giùm tôi tím màu áo lụa,
Sáng đẹp rực trời thuở đến bên nhau....

Hãy giữ hộ tôi kỹ niệm ngọt ngào
Khuya trút xiêm y trở về nguyên thủy
Mạch suối tình ngập mê cung huyền bí,
Trói buộc hồn tôi ...sâu hun hút sâu.

Hãy giữ hộ tôi thân thể ngọc châu
Cảm xúc dâng trào tựa dòng thác bạc
Trong vòng đam mê xác hồn quấn chặt,
Sao bây giờ mình để lạc mất nhau?

Xa em rồi tôi mới ngấm nỗi đau
Cuộc tình thật bổng nổi lên giông bão?
Đứng chênh vênh giữa đôi bờ thực ảo
Nhớ em nghìn trùng thả giấc chiêm bao

Mùa Xuân về trời đất tươi rói màu
Nhưng Xuân đời tôi bao giờ sáng lại?
Xa ngái rồi nàng tiên ngoài biên ải
Lặng lẽ bầu trời chênh chếch muôn sao...
hmhiennhan
 
 Nguyên văn bởi tuyetXem Bài Gởi



TÌNH HỘI NGỘ


Về đây... em đến bên đình
Tìm anh không thấy đinh ninh xuân tàn
Em ngồi nghe anh thở than
Cà Mau bặt tin cung đàn nhịp rơi

Em không Cái Nước, Đầm Dơi
Vườn trầu bên cạnh em mời mẹ cha
Lâm viên ngó qua là nhà
Du dương sóng nhạc mượt mà tân xuân

Anh về em rất vui mừng
Đón anh cùng với đĩa gừng trầu cay
Nhắn tin bà nguyệt ông mai
Về đây cột mối duyên hài dùm em

Ngưu Lang - Chức Nữ hổng thèm
Em đây mình đó tưới thêm nụ hồng
Từng cơn sóng vỗ lệ lòng
Nhớ anh khắc khoải trông đông dứt lìa

Xuân đến theo chân anh dìa
Tình chung chín mộng trăng khuya mỉm cười
Cà Mau thêm thắm thêm tươi
Kinh cầu cất lại mừng vui trùng phùng

Tuyết
Vỡ mộng

Ô hay! Tuyết ở Bến Đình,
Tìm nhau không thấy ngỡ tình lạc bay,
Cà Mau bóng nguyệt lung lay,
Dường như trăng cũng nhạt phai sắc vàng?

Lâm Viên đường rộng thênh thang,
Nhà ai thấp thoáng cô nàng xinh xinh
Bở ngỡ ,bốn mắt lặng thinh,
Người quen trót hẹn sao nhìn không ra?

Hiền Nhân mộng tưởng tài hoa,
Té ra là một ông già đấy sao?
Trời ơi! tiếng sét nốc ao,
Hỏng dám bàn chuyện trầu cau vợ chồng.

Đường xa khách chắc long đong,
Thôi thì chú cháu vào trong uống trà,
Đợi chờ sỏi đá nở hoa,
Ba hai tháng chạp chung nhà nghêu ngao.

Chia tay em gởi lời chào!
Hỏng phải Ngưu Chức mà đau lạ lùng,
Sông dài cá quậy lung tung,
Cà Mau đất hứa lạng lùng cách xa

Chuột kêu, gió rít, mưa sa,
Tiếng ai khúc khích làm già quá quê
Từ nay bỏ tật đam mê,
Thấy gái đẹp hỏng dám dê nữa rồi.
Hmhiennhan
 
 
Đường mây chung lối

Nguyễn hiền Nhân-Trang Ngọc

Ước chi biển mặn nồng thêm
Cho tôi chấp cánh nỗi niềm đơn côi
Ước chi mây trắng dừng trôi
Cho người đứng lại bên tôi trọn đời.


Biển mây là chuyện của trời,
Là mây anh cũng không rời em đâu,
Kiếp tầm mang nặng nợ dâu,
Ơn em tôi trả bạc đầu em ơi!

Tình thơ lấp lửng muôn nơi
Trong tôi xót nỗi mộng đời chơi vơi
Vai tôi mệt mỏi lâu rồi
Phũ phàng thêm nữa thì thôi nợ nần

Mây treo lơ lửng đầu ngành

Nhưng hạnh phúc vẫn vờn quanh đôi mình
Giữ sao tình mãi trọn tình,
Đừng làm cái bóng với hình lệch nhau

Trái tim anh rất đớn đau,
Khi nghe em gởi lời chào biệt ly,
Nếu cần em giết anh đi,
Đừng thêm cay đắng sầu bi mộng lành.

Thế thì em hứa cùng anh
Giúp cho cành lá thêm xanh sắc đào
Chôn sâu đáy mắt chênh chao
Đáp duyên tri ngộ dạt dào hương say

Siết tay nắm chặt tình dài
Hạnh phúc miên viễn chẳng ai chia lìa
[/COLOR]
Đào nguyên vãn cảnh nửa khuya,
Trãi niềm tâm sự đầm đìa giọt sương

Êm đềm nhạc khúc du dương,
Người dưng khác họ mà thương trọn đời.
Nói lời xin giữ lấy lời,
Đừng làm mây trắng trên trời lượn bay

 Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhânXem Bài Gởi
Tình trôi xứ lạ

Bến xưa đã lỡ chuyến đò,
Yêu nhau ai biểu hẹn hò lững lơ?
Cung đàn sáng đẹp ý thơ,
Trời xanh mộng thắm êm mơ đôi lòng.

Mùa Xuân tiếp nối Thu, Đông,
Mênh mông tình phủ bềnh bồng trong mơ,
Nắng chiều nhợt nhạt sắc tơ,
Tình như con sóng vào bờ rồi ra...

Trời đày hai đứa chúng ta,
Yêu nhau phải chịu cách xa bất ngờ,
Bóng hồng nay đã xa bờ,
Thuyền hoa rẽ sóng tít mờ lối đi

Lệ trào thắm áo vu quy,
Làm dâu xứ lạ khác vì bán thân?
Ngậm ngùi gọi tiếng cố nhân,
Tiễn nhau mấy bước sông trăng úa màu,

Lỡ rồi duyên nợ trầu cau,
Mất nhau ai chẳng lòng đau thắt lòng?
Lục bình trôi tím khúc sông,
Về đâu sóng nước Cửu Long đôi dòng?

Người không quen phải gọi chồng,
Lời chưa hiểu có mặn nồng gối chăn?
Chữ hiếu em trả nhọc nhằn,
Chữ tình đành hẹn định phần kiếp sau

Biển Đông mấy đợt sóng trào,
Còn bao ngọn sóng xé gào hồn nhau?
Hmhiennhan
Hò... ớ... ơ... thương em anh mới dặn dò... (*)
...Sông sâu chớ lội... hò... ơ...ờ...
Sông sâu chớ lội đò đầy đừng qua ....


Gọi Đò (2)
Trường Phi Bảo


Chiều rơi vẳng giọng anh hò,
Đứng không yên cứ gọi đò mãi thôi.
Chỉ nghe sóng vỗ đò trôi,
Sao đành đò để anh ngồi mình ên.

Chở chi thân xác về bên,
Mà tình tôi nở bỏ quên quê nhà.
Cao xanh gieo cảnh chia xa,
Để duyên tôi với người ta nhỡ nhàng.

Vỡ tan đôi giấc mộng vàng,
Đò ơi đò hỡi phũ phàng chi nhau.
Đưa tôi qua bến sang giàu,
Bơ vơ anh lắm, khổ đau riêng mình.

Phận nghèo kín tiếng lặng thinh,
Quê hương bỏ lại vô tình mà đi.
Trách đò nào có được gì?
Trách tôi... anh trách... chuyện thì đã xong!

Khi không mắt lệ lưng tròng,
Ngàn dâu khuất bãi nhói lòng tôi thêm.
Bóng ai lẫn giữa trời đêm,
Câu hò nương gió cậy tìm tình xưa

13/11/2011


* Ca Dao


Blog: Ngoảnh Lại Tháng Năm
 
 Nợ tình còn vương
Trả em ngày tháng xuân tươi,
Cùng bao tiếng khóc nụ cười hồn nhiên.
Nổi chìm biển nhớ vô biên,
Ta chôn giấc mộng thánh thiên xuống mồ.

Trả em tình cảm hải hồ,
Những lời thề hẹn hư vô đá vàng,
Hết rồi khát vọng huy hoàng,
Uyên ương tiếp nhận buộc ràng đời nhau.

Hoa tình lạc cỏi chiêm bao,
Tan theo gió cuốn sóng gào đại dương,
Đa đoan nửa cõi vô thường,
Hai phương trời ảo bụi sương tóc đầy.

Nghìn trùng khoảng cách đắm say,
Ai ngờ khoảnh khắc đổi thay của lòng,
Hai mùa lá rụng Thu, Đông,
Chỉ còn thoáng chút tang bồng gió trăng.

Dốc đời trót sẩy bước chân,
Tình ngoài biên giới bặt tăm bóng hồng,
Nợ em muốn trả không xong,
Nghĩa thêm sâu nặng lòng vòng sớm trưa.

Mấy lần trở lại chốn xưa,
Ta hoài niệm thuở đón đưa em về,
Môi kề môi,uống đam mê,
Dư âm hạnh phúc não nề trái tim.

Trang đài hờ hửng lặng im,
Đường mây rẽ lối cánh chim rã rời,
Giờ mình cuối đất cùng trời,
Làm sao ngõ được những lời luyến thương?
Hmhiennhan
 
 Nợ Tình Còn Vương
Nguyễn Hiền Nhân
- Trường Phi Bảo
Trả nhau ngày tháng xuân tươi,
Cùng bao tiếng khóc, nụ cười hồn nhiên.
Nổi chìm biển nhớ vô biên,
Anh chôn tâm sự vào miền lãng quên.

Thiệp hồng không thể chung tên,
Mượn vần thơ ghép đôi tên bọn mình.
Thay lời tạ lỗi với tình,
Mong ai, ai hiểu... lòng mình... lúc xa...

Biệt ly trong cõi người ta,
Trăm năm duyên phận không là của nhau.
Gìn lòng hẹn lại kiếp sau,
Giữ cho tim mãi vẹn màu yêu thương.

Ngẫm đời kiếp sống vô thường,
Thì thôi em hỡi đừng vương vấn gì.
Bụi đường lấp dấu tình si,
Anh đi trái đắng, sầu bi rụng đầy.


Nghìn trùng khoảng cách đắm say,
Ai ngờ khoảnh khắc đổi thay xoay vòng.
Hai mùa lá rụng Thu, Đông,
Chỉ còn thoáng chút tang bồng gió trăng.

Dốc đời trót sẩy bước chân,

Yêu đương nặng gánh quằn thân xót lòng.
Nợ tình muốn trả cho xong,
Để em yên phận bên chồng sớm trưa.

Muốn về thăm chốn quê xưa,
Mình hoài niệm thuở đón đưa nhau về,
Môi kề môi, uống đam mê,
Dư âm hạnh phúc não nề trái tim.

Trang đài hờ hững lặng im,
Đường mây rẽ lối cánh chim rã rời.
Giờ mình cuối đất cùng trời,
Làm sao ngõ được những lời luyến thương?

17/11/2011
 
 Trả lại tình xưa

Trả lại em tuổi bốn mươi,
Cùng bao tiếng hát nụ cười pha lê,
Những lời trách móc hẹn thề,
Tuổi già đâu giống đam mê tình đầu?

Tình yêu cũng lắm bể dâu,
Tình nhân em đếm mười đầu ngón tay
Khoãnh khắc quen biết đắm say
Ngọt ngào chen lẫn chua cay đủ rồi?

Em về tô lại son môi,
Tâm tình thả nồi buông trôi câu người
Anh thì ngày một biếng lười,
Trái tim băng giá nụ cười khùng điên,

Trăng vàng nửa mảnh ngã nghiêng
Tình yêu thánh thiện thiêng liêng mỏi mòn,
Chí hùng lấp biển dời non,
Tay đàn tay súng chỉ còn trong mơ...

Em ơi đừng nói đợi chờ,
Nghìn thu sóng vỗ mịt mờ đại dương
Tìm trong khói sóng trùng dương,
Bóng người xa đã tha phương du hành

Nửa vòng trái đấy xoay quanh,
Phải duyên kết số nợ nần tính sau
Chia tay ai chẳng lòng đau
Khi da thịt đã nhạt màu ái ân

Nồng nàn hương vị gối chăn,
Giường xưa đã có tình nhân khác rồi
Em cười vui đỏ má môi,
Tại sao lại nói với tôi là buồn?

Thôi em tình đã cạn nguồn,
Đi qua biển nhớ núi buồn là quên,
Nợ duyên mình đã chông chênh
Xoá đi rồi lại thay tên một người?

Trả lại em tuổi bốn mươi,
khung trời xưa voi 1 người mới quen?
Đừng ai trách móc hờn ghen
Ta vào canh bạc đỏ đen cuối đời

Lạnh lùng giữ đúng luật chơi,
Chúc em may mắn để đời lên hương
Riêng anh mộng vẫn bình thường
Tìm trong kinh Phật con đường tịnh tâm

Cuộc đời mình cứ thăng trầm
Ai không có chút sai lầm tình duyên,
Người tỉnh cũng có lúc điên,
Chìm trong giấc mộng biến thiên hảo huyền
hmhiennhan
 
 
Tinh tường

Thơ Trang Ngọc-Hiền Nhân

Bây giờ lòng hiểu rõ lòng
Tri âm chót lưỡi không còn vấn vương
Cạn tàu ráo máng yêu thương
Anh hãy thẳng tiến trên đường tương lai.

Tìm cô bạn gái đức,tài,
Vẹn tròn hạnh phúc chẳng ai lụy phiền
Mộng tình vương vấn triền miên
Chẳng còn để mắt tình riêng của lòng.


Qua cơn gió bão mùa đông,
Bình minh thắp sáng cánh hồng Long An,
Melbourne đá nát bùn tan,
Trắng đen đã rỏ ai gian, ai hiền

Việt kiều ăn nói đảo điên,
Hồng Nhung tên đẹp phô duyên gạt người,
Cao sang đức hạnh nực cười,
Đúng gái trinh nữ chỉ mười chồng hơn

Đốt lòng để biết thiện chơn,
Chung chăn rỏ thói vô ơn mụ già,
Anh hãy từ bỏ yêu ma,
Chơn tâm thiện mỹ mới là người khôn


Hai người tuổi sắp hoàng hôn,
Chào nhau một tiếng vui trong đẹp ngoài
Chiều xuân đời chẳng còn dài,
Thêm chi phiền não ,đắng cay lệ trào?

Chia hai mảnh vải lụa đào
Ngẩn ngơ mới thấy tình hao nghĩa dời,
Gom lại ký ức tình đời
Xóa đi cho hết một thời lầm nhau

Nhỏ lòng mộng ước hanh hao
Biết rằng xa mất lòng đau đớn lòng

Xót chi hoa héo,bèo rong,
Chôn đi mất dấu cánh hồng nhung rơi

Anh đã vượt biển mù khơi,
Tạ ơn em có những lời sẻ chia,
Dã quỳ thắm giọt sương khuya,
Tình ca đoạn cuối anh dìa bên em


Xin lỗi Trang Ngọc, anh đã thay câu "Mười hai bến nước đục trong " của em thành câu"Xót chi hoa héo bèo rong" em không thích