Vuốt râu hùm?
Thị Bung muốn vuốt râu hùm?
Em ơi! đừng chọc lão trùm Hiền Nhân.
Lãng mạn,tinh tế ái ân,
Mạnh mẽ tình tứ nếu cần kể ra
Bao nhiêu người đẹp kiêu sa,
Trái tim băng giá gặp già phải run.
Bảy ngày chắc chết Thị Bung,
Thương hoa,tiếc ngọc, già dung tha nàng.
Bung liều lở bước sa chân,
Ngọc ngà chọi đá sợ nàng vỡ thôi.
Lưỡi môi cuốn hút lưỡi môi,
Chỗ LỒI nhập LÕM là toi thân vàng.
Địa ngục kề bên thiên đàng,
Muốn ăn gan gấu thì nàng đến ta.
Giao trước không được rên la,
Nếu gặp khúc nhạc tình ca mê hồn...
Hmhiennhan
VÕ … MỒM
Phải chăng cao tuổi nên khôn
Vung lời dọa nạt để tôn oai hùng?
Đậy che nỗi sợ Thị Bung
Vắt cho lực kiệt sức cùng chưa thôi?
Bung đây biết tỏng người rồi
Trận chưa khai đã hỡi ôi xin hàng!
Thị Bung
Cứ nói thật đi. Nếu sức không kham nổi thì Bung nay tha cho ...
Có 16 người cảm ơn: TuyênQuang, chaochang, htcmb, Đặng Quang Long, Ngọc Ly Kim, Thi Hoàng, chris pham, Trần Như Chuyên, maihuongqth, doan cao, Lê kinh Huyền, thanhqs, may hong, Nha Lam, kimtuyet, hoagnanh
Tình thật xa rồi!
Tại sao? Em không biệt thật tại sao
Anh bỏ em mà không hề báo trước?
Thế thì anh cũng không thể hiểu được,
Theo đuổi cuộc tình phải chịu khổ đau.
Anh đã nhận trùng điệp lời ngọt ngào,
Đã vui sướng với vài lần hứa ảo.
Từ cơn gió Em chuyển thành mưa bão,
Để trong mơ anh cũng nghe sóng gào.
Xa thật xa rồi ,những tối bên nhau,
Mình đã cho nhau nụ hôn say đắm.
Anh thả sướng vui trên đôi má thắm,
Mắt em lấp lánh như hai vì sao.
Xa thật xa rồi ,tung tăng chân sáo,
Anh kéo Em vượt qua mấy bờ đê,
Hàng dừa xanh xỏa tóc đứng vẫy chào,
Mừng khách viếng thăm Chợ Đào, Mỹ Lệ,
Em còn nhớ chăng điệu lý tình quê?
Mình hát suốt đêm trăng mùa nước nổi.
Ở giữa bốn bề hương đồng gió nội,
Người đến đây xin ở lại đừng về...
Hmhiennhan
Tại sao? Em không biệt thật tại sao
Anh bỏ em mà không hề báo trước?
Thế thì anh cũng không thể hiểu được,
Theo đuổi cuộc tình phải chịu khổ đau.
Anh đã nhận trùng điệp lời ngọt ngào,
Đã vui sướng với vài lần hứa ảo.
Từ cơn gió Em chuyển thành mưa bão,
Để trong mơ anh cũng nghe sóng gào.
Xa thật xa rồi ,những tối bên nhau,
Mình đã cho nhau nụ hôn say đắm.
Anh thả sướng vui trên đôi má thắm,
Mắt em lấp lánh như hai vì sao.
Xa thật xa rồi ,tung tăng chân sáo,
Anh kéo Em vượt qua mấy bờ đê,
Hàng dừa xanh xỏa tóc đứng vẫy chào,
Mừng khách viếng thăm Chợ Đào, Mỹ Lệ,
Em còn nhớ chăng điệu lý tình quê?
Mình hát suốt đêm trăng mùa nước nổi.
Ở giữa bốn bề hương đồng gió nội,
Người đến đây xin ở lại đừng về...
Hmhiennhan
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân
CHƯA HẾT HẠN MÀ
Chuyện tình nào chẳng lằng nhằng
“Chào thua”, khối kẻ phăng phăng nhảy vào
“Chính chuyên” thiếp nỡ lòng nào
Tuần phiên chưa hết, làm sao bỏ chàng?
Nói ra thì thật bẽ bàng
Thôi thì thiếp sẽ cùng chàng tình … chay!
Thị Bung
Chuyện tình nào chẳng lằng nhằng
“Chào thua”, khối kẻ phăng phăng nhảy vào
“Chính chuyên” thiếp nỡ lòng nào
Tuần phiên chưa hết, làm sao bỏ chàng?
Nói ra thì thật bẽ bàng
Thôi thì thiếp sẽ cùng chàng tình … chay!
Thị Bung
Có 16 người cảm ơn: maihuongqth, Ngọc Ly Kim, Thi Hoàng, chaochang, Đặng Quang Long, doan cao, Lê kinh Huyền, htcmb, Trần Như Chuyên, TuyênQuang, thanhqs, may hong, Nha Lam, kimtuyet, chris pham, hoagnanh
Nguyên văn bởi Nguyễn Hiền Nhân
Thế rồi... yêu vẫn hoàn yêu
Trường Phi Bảo
Thế rồi... yêu vẫn hoàn yêu
Hờn ghen, nhung nhớ vẫn nhiều đấy thôi
Duyên trời đã định sẵn rồi
Trầu cau nặng nợ lứa đôi kiếp này
Em về... về với anh đây
Thỏa tình khao khát đắp xây tháng ngày.
15/10/2011
Trường Phi Bảo
Thế rồi... yêu vẫn hoàn yêu
Hờn ghen, nhung nhớ vẫn nhiều đấy thôi
Duyên trời đã định sẵn rồi
Trầu cau nặng nợ lứa đôi kiếp này
Em về... về với anh đây
Thỏa tình khao khát đắp xây tháng ngày.
15/10/2011
Lý trí và trái tim
Trường Phi Bảo
Lý trí là lý trí gàn
Đôi khi cũng phải đầu hàng trái tim
Trái tim sao cứ yếu mềm
Khiến cho lý trí phải kềm nén theo
Lệ nàng một giọt trong veo
Đủ làm gan ruột chàng teo dài dài
Tình yêu đâu chỉ một ngày
Tình yêu là cả năm dài tháng xa
Lý trí là gã ba hoa
Nhủ lòng sắt đá thế mà lại quên
Trái tim thầm mãi gọi tên
Tức thời nỗi nhớ loạn lên rất nhiều
Đi tìm nửa của tình yêu
Ngờ đâu gió thổi ngược chiều thời gian
Đôi ta tình hợp rồi tan
Gặp nhau chi để nhỡ nhàng trao nhau
15/10/2011
Trái tim và lý trí
Lý trí đôi lúc ngổn ngang,
Đúng? Sai? thay đổi buộc ràng trái tim.
Trái tim thổn thức dò tìm,
Tình yêu phủ sóng phải im đợi chờ?
Rỏ ràng trời kết duyên tơ,
Cớ sao nàng cứ phất phơ ỡm ờ.
Lý trí có quá ngu ngơ?
Yêu nhau sao phải giả vờ chưa yêu?
Trái tim say đắm phải liều
Thế nhân mới có tình yêu vô bờ
Chìm nổi trong cõi mộng mơ,
Đâu hay tan hợp bất ngờ về sau.
Chuyện tình như giấc chiêm bao,
Nửa thật ,nửa ảo đi vào rồi ra.
Giá mà hai đứa chúng ta,
Làm theo lý trí đâu xa cách lòng...
Hmhiennhan
Trường Phi Bảo
Lý trí là lý trí gàn
Đôi khi cũng phải đầu hàng trái tim
Trái tim sao cứ yếu mềm
Khiến cho lý trí phải kềm nén theo
Lệ nàng một giọt trong veo
Đủ làm gan ruột chàng teo dài dài
Tình yêu đâu chỉ một ngày
Tình yêu là cả năm dài tháng xa
Lý trí là gã ba hoa
Nhủ lòng sắt đá thế mà lại quên
Trái tim thầm mãi gọi tên
Tức thời nỗi nhớ loạn lên rất nhiều
Đi tìm nửa của tình yêu
Ngờ đâu gió thổi ngược chiều thời gian
Đôi ta tình hợp rồi tan
Gặp nhau chi để nhỡ nhàng trao nhau
15/10/2011
Trái tim và lý trí
Lý trí đôi lúc ngổn ngang,
Đúng? Sai? thay đổi buộc ràng trái tim.
Trái tim thổn thức dò tìm,
Tình yêu phủ sóng phải im đợi chờ?
Rỏ ràng trời kết duyên tơ,
Cớ sao nàng cứ phất phơ ỡm ờ.
Lý trí có quá ngu ngơ?
Yêu nhau sao phải giả vờ chưa yêu?
Trái tim say đắm phải liều
Thế nhân mới có tình yêu vô bờ
Chìm nổi trong cõi mộng mơ,
Đâu hay tan hợp bất ngờ về sau.
Chuyện tình như giấc chiêm bao,
Nửa thật ,nửa ảo đi vào rồi ra.
Giá mà hai đứa chúng ta,
Làm theo lý trí đâu xa cách lòng...
Hmhiennhan
Nhận diện bạn thù
Nhân loại ở ngay thời đại văn minh,
Sao bọn bành trướng vẫn còn mê muội?
Xua tàu hải giám ngang tàng rong ruổi,
Vào chiếm biển ta đe dọa hòa bình.
Miệng lưỡi dẻo queo của lũ sát sinh,
Từng giết người giữa hồng môn đại yến.
Hết dọa nạt xong đổi giọng thân tình,
Từ đất liền chúng ăn dần ra biển?
Dân tộc Việt đâu phải kẻ bù nhìn,
Trùng trùng lớp lớp anh thư hào kiệt,
Vay nợ đi rồi quý ngài sẽ biết,
Thảm nhục ngày xưa tiên tổ còn kinh.
Đất nước nầy luôn trọng nghĩa ,trọng tình,
Nhưng không dễ chịu cho ai áp bức,
Vũ lực được đáp trả bằng vũ lực,
Sống oai hùng ,chết cũng chọn quang vinh.
Hồn Trưng ,Triệu, Nguyễn Huệ mãi anh linh,
Thời nhà Lý còn ngang vai xưng Đế.
Dẫu trãi qua ngàn ngàn năm dâu bể,
Không ai quên được lịch sử nước mình.
Hmhiennhan
Nhân loại ở ngay thời đại văn minh,
Sao bọn bành trướng vẫn còn mê muội?
Xua tàu hải giám ngang tàng rong ruổi,
Vào chiếm biển ta đe dọa hòa bình.
Miệng lưỡi dẻo queo của lũ sát sinh,
Từng giết người giữa hồng môn đại yến.
Hết dọa nạt xong đổi giọng thân tình,
Từ đất liền chúng ăn dần ra biển?
Dân tộc Việt đâu phải kẻ bù nhìn,
Trùng trùng lớp lớp anh thư hào kiệt,
Vay nợ đi rồi quý ngài sẽ biết,
Thảm nhục ngày xưa tiên tổ còn kinh.
Đất nước nầy luôn trọng nghĩa ,trọng tình,
Nhưng không dễ chịu cho ai áp bức,
Vũ lực được đáp trả bằng vũ lực,
Sống oai hùng ,chết cũng chọn quang vinh.
Hồn Trưng ,Triệu, Nguyễn Huệ mãi anh linh,
Thời nhà Lý còn ngang vai xưng Đế.
Dẫu trãi qua ngàn ngàn năm dâu bể,
Không ai quên được lịch sử nước mình.
Hmhiennhan
Vỡ mộng
Em có biết biển mênh mông sâu rộng,
Đã nhốt bao nhiêu ngọn sóng bạc đầu?
Anh bất lực như loài chim hải âu,
Lặng nhìn em dưới đáy sâu tuyệt vọng.
Em ngự trị toà tháp ngà trống rỗng,
Số kiếp goá chồng thiếu thốn tình thương.
Nhưng muốn giữ gìn tiết hạnh khả phong,
Sợ vướng mắc phải tình yêu nghiệp chướng?
Chàng hiệp sĩ anh quá đổi tầm thường,
Không đưa em đến được bờ bến mộng,
Anh không phải hoàng tử em kỳ vọng,
Đặt vào ngôi vị trân trọng trong tim.
Khoảng cách đôi lòng ngày một xa thêm,
Khi hình cứ mãi lệch chiều với bóng.
Chỉ còn lại dư âm tiếng tơ đồng,
Bài thơ tình say chập chờn hoài niệm.
Anh hối tiếc sớm làm em vỡ mộng,
Dưới lớp hào hoa lấp lánh bụi hồng.
Chung cuộc rồi,tất cả cũng hư không,
Trong mắt hoàng hôn nhuộm màu khói sóng...
Hmhiennhan
Đi quanh đời mình!
Labu115
Môi cười mà mắt lệ rơi
Sao ta không sống cuộc đời cho nhau
Để trong cái cuộc bể dâu
Ta vương tình cũ, người sầu lối xưa
Mùa mưa đã mấy mùa mưa
Hoa vàng mấy độ người chưa thấy về
Dù ta đi khắp sơn khê
Nào đâu còn thấy... cơn mê năm nào
Chiêm bao bao giấc chiêm bao
Mơ dáng hình mộng ngọt ngào tim ta
Một ánh nhìn, chẳng quá xa
Người cùng chung lối.... căn nhà xinh xinh
Thế gian thế đấy chuyện tình
Nếu tròn thì chẳng... lung linh thơ buồn
Thế gian thế đấy luôn luôn
Tình đầu tan vỡ... đôi đường ly tan
Để ai còn mãi đi hoang
Để ai còn ngóng huy hoàng ngày xanh
Để ai còn giấc yên lành
Để ai còn mãi... đi quanh đời mình
...
Ea H'leo, 15.10.2011
Xin giao lưu cùng anh Hiền Nhân một bài.
ĐÁ VỌNG
Anh hỡi anh xin đừng nuối tiếc
Bời đất trời chia cắt hai ta
Bởi người Nam Kẻ Bắc cách xa
Có tiếc nuối thì cũng vời vợi mãi
Anh có biết bao mùa thu thay lá gọi
Và cơn mưa chiều luyến tiếc tình ai
Anh ra đi để lại giấc thu hoài
mãi đọng lại trái tim người em gái
Giờ xế chiều anh nói lời tiếc nuối
Em đau lòng không thể nói thành câu
Nhớ thu xưa ta vẫn vọng trong nhau
Nụ hôn thấm ...hai mái đầu in bóng
Giận đất trời ...trời cao ..đất rộng..
Nhưng chúng mình không một chốn náu nương
Hai chúng ta mãi mãi chẳng chung đường
Chỉ biết gửi lời thơ như.... nhưng lời đá vọng ...
...............AP..................
Em có biết biển mênh mông sâu rộng,
Đã nhốt bao nhiêu ngọn sóng bạc đầu?
Anh bất lực như loài chim hải âu,
Lặng nhìn em dưới đáy sâu tuyệt vọng.
Em ngự trị toà tháp ngà trống rỗng,
Số kiếp goá chồng thiếu thốn tình thương.
Nhưng muốn giữ gìn tiết hạnh khả phong,
Sợ vướng mắc phải tình yêu nghiệp chướng?
Chàng hiệp sĩ anh quá đổi tầm thường,
Không đưa em đến được bờ bến mộng,
Anh không phải hoàng tử em kỳ vọng,
Đặt vào ngôi vị trân trọng trong tim.
Khoảng cách đôi lòng ngày một xa thêm,
Khi hình cứ mãi lệch chiều với bóng.
Chỉ còn lại dư âm tiếng tơ đồng,
Bài thơ tình say chập chờn hoài niệm.
Anh hối tiếc sớm làm em vỡ mộng,
Dưới lớp hào hoa lấp lánh bụi hồng.
Chung cuộc rồi,tất cả cũng hư không,
Trong mắt hoàng hôn nhuộm màu khói sóng...
Hmhiennhan
Có 20 người cảm ơn: xinlamsonglenhdenh, htcmb, Đồ Nghệ, chris pham, Đặng Quang Long, maihuongqth, Ngọc Ly Kim, may hong, chaochang, Thi Hoàng, caphexua, bachvan_vietnam, TuyênQuang, SiNguyen, doan cao, nguoi_ban, kimtuyet, Nha Lam, Lê kinh Huyền, hoagnanh
Moderator
Trợ lý CLB Thơ Ca - Thi Sĩ |
Tham gia: 15-05-2010
Đến từ: Buôn Ma Thuột, daklak
Tuổi: 26
Bài gởi: 1,338
Đã được cám ơn 3,466 lần trong 1,171 bài viết
|
Đi quanh đời mình!
Labu115
Môi cười mà mắt lệ rơi
Sao ta không sống cuộc đời cho nhau
Để trong cái cuộc bể dâu
Ta vương tình cũ, người sầu lối xưa
Mùa mưa đã mấy mùa mưa
Hoa vàng mấy độ người chưa thấy về
Dù ta đi khắp sơn khê
Nào đâu còn thấy... cơn mê năm nào
Chiêm bao bao giấc chiêm bao
Mơ dáng hình mộng ngọt ngào tim ta
Một ánh nhìn, chẳng quá xa
Người cùng chung lối.... căn nhà xinh xinh
Thế gian thế đấy chuyện tình
Nếu tròn thì chẳng... lung linh thơ buồn
Thế gian thế đấy luôn luôn
Tình đầu tan vỡ... đôi đường ly tan
Để ai còn mãi đi hoang
Để ai còn ngóng huy hoàng ngày xanh
Để ai còn giấc yên lành
Để ai còn mãi... đi quanh đời mình
...
Ea H'leo, 15.10.2011
Xin giao lưu cùng anh Hiền Nhân một bài.
hmhiennhan đã viết:
ĐỪNG NÓI TÌNH MÌNH ..........
Cảm ơn người còn nhớ chuyện xưa
Cái thời ta đang còn đôi tám
Tà áo trắng tung bay tình trong sáng
Biết gì đâu ...lãng mạng ...yêu đương
Cảm ơn ai vẫn nhớ lúc chung trường
Đón đưa ta ngày hai lần tới lớp
Mùa thu chín lúa bông trĩu hạt
Ai ngỏ lời ...ta không nhận ...nhưng say...
Đã mấy mươi thu tưởng vẫn còn đây
Chẳng phải ....tình bên ngoài song cửa...
Bởi hai trái tìm vẫn oằn nỗi nhớ
Ai đành lòng nói đấy chẳng tình yêu.?..
Mùa thu nay ...ta gặp lại buổi xế chiều
Hoàng hôn xuống bàn tay ai đan chặt
Em chẳng nói ...nhưng chỉ cười khúc khích
Đừng nói tình mình ...ngoài song cửa nha anh
.........AP.....................
*Thơ hay ...Phương hoạ vui nha
Ru tìnhChuyện tình mùa thuTuổi đôi tám trời xui mình gặp gở
Mới liếc nhìn hai đứa đã kết ngay.
Người đi xa còn ngoáy đầu ngoảnh lại
Muốn chờ nhau nên đủng đỉnh gót giày.Ngày qua ngày em giả bộ thơ ngây,
Dù thừa biết có cái đuôi xuôi ngược.
Bốn mắt tìm nhau như thầm đính ước,
Chưa ngỏ lời,nhưng đợi cái bắt tay.Tình mới bén xuân cảm xúc tràn đầy,
Nhưng nụ hôn cứ phải chờ đợi nữa,
Má ửng đỏ nhưng lần nào cũng vậy
Em kiếm cớ lùi,đổ lỗi nắng mưa.Trời chuyển sang Thu em nghĩ kỷ chưa?
Sao lại nhìn anh rồi cười khúc khích?
Sao anh không dám làm điều anh thích?
Chẳng hiểu câu"Con gái ghét là ưa?"Gió đuổi trăng đã đến gần khung cửa,
Nhưng hương tình hai đứa cứ đong đưa.
Anh luôn ngớ ngẩn dại khờ đến rứa?
Để bây giờ tiếc nuối chuyện ngày xưa...
Hmhiennhan
ĐÁ VỌNG
Anh hỡi anh xin đừng nuối tiếc
Bời đất trời chia cắt hai ta
Bởi người Nam Kẻ Bắc cách xa
Có tiếc nuối thì cũng vời vợi mãi
Anh có biết bao mùa thu thay lá gọi
Và cơn mưa chiều luyến tiếc tình ai
Anh ra đi để lại giấc thu hoài
mãi đọng lại trái tim người em gái
Giờ xế chiều anh nói lời tiếc nuối
Em đau lòng không thể nói thành câu
Nhớ thu xưa ta vẫn vọng trong nhau
Nụ hôn thấm ...hai mái đầu in bóng
Giận đất trời ...trời cao ..đất rộng..
Nhưng chúng mình không một chốn náu nương
Hai chúng ta mãi mãi chẳng chung đường
Chỉ biết gửi lời thơ như.... nhưng lời đá vọng ...
...............AP..................
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét