hoagnanh đã viết:
Trong Góc tối
Tôi vẫn đứng một mình trong góc tối
buồn vui ơi xa hút tận phương nào
không tất cả không cả lời gian dối
không nụ cười hờ hững cuối vành môi
RA ÁNH SÁNG
Xin người hãy bước ra ánh sáng
Để tâm hồn được tắm ánh bình minh
Những ưu tư,đau khổ với cõi tình
Quên tất cả để thấy mình can đảm!
ngng
hoagnanh đã viết:Trăng sao
Trong Góc tối
Tôi vẫn đứng một mình trong góc tối
buồn vui ơi xa hút tận phương nào
không tất cả không cả lời gian dối
không nụ cười hờ hững cuối vành môi
Trăng lẻ bạn một mình soi bóng tối,
Buồn hay vui? sao vẫn phủ quanh đời.
Sao đầy trời chắc làm trăng bối rối?
Nên nụ cười viên mãn đêm rằm thôi
Hiền Nhân
Cám ơn Hoàng Anh đã gởi đến HN 1 bài thơ hay
Có 16 người cảm ơn: may hong, Đặng Quang Long, Ngọc Ly Kim, nguyen quoc, Hữu Danh, nhu_iceberg, nguyen ngoat, doan cao, Lê kinh Huyền, Trần Như Chuyên, Ái Thy2412, chaochang, hoànggiahưng, lucbinhtroi, TuyênQuang, dulan
Trang Ngoc đã viết:Vẫn còn đó...
Ra Đi
Khi niềm vui đến
thành nụ cười
niềm vui rồi sẽ tắt
Khi nỗi đau vỡ ra
thành nước mắt
rồi nỗi đau tan đi
Khi tình yêu anh đến
thành nụ hôn
Rồi khi anh ra đi
Làm sao em giữ được?
lttrangngoc
Niềm vui mãi mãi là niềm vui,
Nụ cười tắt nhưng không thể mất.
Dù niềm vui chuyển hoá ngậm ngùi,
Nỗi đau vỡ oà ra nước mắt.
Ta trao nhau tình yêu ngọt mật,
Nên đôi môi hoà nhập nụ hôn.
Hãy giữ sao tình cảm vẹn tròn,
Giấc mơ hạnh phúc thành hiện thực
Hmhiennhan
Góc khuất buồn!
Lầu đài tình ái ta xây trên giấy,
Tô điểm mỹ miều nhưng chưa ngày xong
Núi sầu riêng úp xuống đôi vai gầy,
Thương em lắm, cảnh đèn khuya lẻ bóng.
Ngày qua ngày, anh biết em mong ngóng,
Bóng tình quân lẩn khuất ngoài chân mây.
Trăng khuyết rồi tròn, bão nhớ đong đầy
Nhưng hạnh phúc vẫn chìm trong cõi mộng.
Cuộc đời anh trải quá nhiều biến động,
Nên lý trí thường lấn át con tim.
Không cảm thông, em trách móc tỵ hiềm,
Trong góc khuất cất tiếng buồn đá vọng.
Lời vọng phu bổng chuyển thành ngọn sóng,
Làm thế nào cho hai đứa bình yên?
Lâu đài tình ái liệu có đổ nghiêng,
Nếu em phá hết vườn hoa hy vọng?
hmhiennhan
Lầu đài tình ái ta xây trên giấy,
Tô điểm mỹ miều nhưng chưa ngày xong
Núi sầu riêng úp xuống đôi vai gầy,
Thương em lắm, cảnh đèn khuya lẻ bóng.
Ngày qua ngày, anh biết em mong ngóng,
Bóng tình quân lẩn khuất ngoài chân mây.
Trăng khuyết rồi tròn, bão nhớ đong đầy
Nhưng hạnh phúc vẫn chìm trong cõi mộng.
Cuộc đời anh trải quá nhiều biến động,
Nên lý trí thường lấn át con tim.
Không cảm thông, em trách móc tỵ hiềm,
Trong góc khuất cất tiếng buồn đá vọng.
Lời vọng phu bổng chuyển thành ngọn sóng,
Làm thế nào cho hai đứa bình yên?
Lâu đài tình ái liệu có đổ nghiêng,
Nếu em phá hết vườn hoa hy vọng?
hmhiennhan
nguyen ngoat đã viết:Biển khổhoagnanh đã viết:
Trong Góc tối
Tôi vẫn đứng một mình trong góc tối
buồn vui ơi xa hút tận phương nào
không tất cả không cả lời gian dối
không nụ cười hờ hững cuối vành môi
RA ÁNH SÁNG
Xin người hãy bước ra ánh sáng
Để tâm hồn được tắm ánh bình minh
Những ưu tư,đau khổ với cõi tình
Quên tất cả để thấy mình can đảm!
ngng
Từ đêm tối bước ra ngoài ánh sáng,
Mặt trời cũng không giữ nổi bình minh.
Những ưu tư sầu muộn kiếp nhân sinh,
Như nước đại dương biết bao giờ cạn?
Cám ơn 2 bạn đã xướng họa cùng Hiền Nhân
Có 21 người cảm ơn: Ngọc Ly Kim, Đặng Quang Long, chaochang, Nguyễn Đăng Thuyết, Thi Hoàng, may hong, maihuongqth, TuyênQuang, Hữu Danh, hoànggiahưng, Trần Như Chuyên, TN Như Mai, Hoa Dại, doan cao, dangthuoc, SiNguyen, Ái Thy2412, nguyen ngoat, Lê kinh Huyền, Trăng Ngọc, dulan
thơ)
Đăng ký: 13/08/2009 22:06
Số bài gửi: 1476
Số bài gửi: 1476
Các bài thơ viết về Mẹ
1/Mẹ là Phật?
Tôi tìm Phật ,nhưng biết Phật ở đâu?
Gần tôi nhất, yêu tôi nhất, là mẹ.
Cả cuộc đời Mẹ hy sinh lặng lẻ,
Đến kiếp nào tôi trả hết ân sâu?
Phật độ thế gian ,pháp thuật nhiệm mầu,
Mẹ gầy yếu với trái tim bé nhỏ,
Nhưng nếu cần, Mẹ xông pha bão gió,
Cứu con khờ,dám nhảy xuống vực sâu.
Như con tằm chịu ơn nặng nợ dâu,
Con bất hiếu thường làm cho mẹ khổ,
Bị chốn phồn hoa lợi danh cám dỗ,
Để tuổi già Mẹ trăn trở lo âu.
Dẫu đã thành nhân mấy chục tuổi đầu,
Mẹ vẫn sợ con làm điều khờ dại,
Mẹ mãi là Mẹ, bồ tát quảng đại,
Tắm mát hồn tôi nhân nghĩa mưa ngâu.
Khi con hiểu được Phật sống ở đâu?
Phật tại tâm thì tâm luôn hướng Phật,
Mẹ mất nhưng lòng Mẹ không hề mất,
Thành ca dao sáng đẹp muôn đời sau
Hmhiennhan
2/
/Xin mẹ tha tội cho con
Trên mọi nẻo đường giúp con cất bước
Gánh nặng trên vai mẹ thật nặng nề
Con lớn khôn theo dòng đời xuôi ngược
Thất bại, thành công,có mẹ cận kề
Như cây xanh lớn nhanh nhờ cội rễ
Mưa nắng, bão đời mẹ bảo vệ con
Tấm lòng hiền mẫu nhân ái giản đơn
Như giọt mồ hôi thâm manh áo bạc
Mẹ chỉ muốn con trường đời thành đạt
Nâng niu con hơn ngọc bích vàng mười
Con thành công mẹ hớn hở vui cười
Con thất bại mẹ lặng thầm đau xót
Mẹ cho con cả một nguồn sửa ngọt
Thế còn con? nuôi mẹ chỉ một thời
Nhớ đến mẹ là nước mắt tuôn rơi
Tội bất hiếu kể ra không phải nhẹ
Bốn người con vẫn không nuôi tốt mẹ
Mẹ một mình bao bọc tốt bốn con
Vì đời mẹ hy sinh không tính toán
Ơn nghĩa sanh thành vượt cả núi non
Nhận tiền con, mẹ chắt mót tiêu lòn
Khẩn trời phật ban con thêm ân đức
Con không hiểu cứ so bì phiền phức
Mẹ mất rồi tan nát cả lòng con
hmhiennhan
Đăng ký: 14/08/2009 12:06
Số bài gửi: 800
4/Mẹ là vầng thái dương
Buồn ray rứt trong những ngày giỗ Mẹ
Con dây mơ ôm hối tiếc trĩu lòng
Ơn nghĩa sinh thành như nước biển Đông
Làm sao trả hết ân sâu của Mẹ?
Con thương mẹ suốt cuộc đời quạnh quẽ
Bạc mái đầu còn nặng nợ cháu con
Căn bệnh lao tâm khiến mẹ mỏi mòn
Sao ngoài mặt cố thản nhiên vui vẻ?
Con bàng hoàng ngày mẹ xa con trẻ
Cảm giác đất trời sụp đổ ngã nghiêng
Nơi suối vàng mẹ cũng rất linh thiêng
Đã độ con vượt qua bao đau khổ
Kiếp tha phương con xuôi ngược hải hồ
Đường tình cảm dẫu gặp nhiều trắc trở
Tim khắc ghi lời mẹ hiền nhắc nhở
Thiếu chân tình tất cả chỉ hư vô
Thật tĩnh tâm trước cám dỗ xô bồ
Hướng chánh đạo con vững lòng đi tới
Con mãi mãi là con yêu của mẹ
Cười lượt qua mọi sóng gió trong đời
Giữa bóng đêm không nhìn thấy mặt trời
Con tin mẹ sẽ soi đường dẩn lối
Mẹ là Thái dương ánh sao chói lọi
Hạnh phúc nhiệm mầu khi gọi mẹ ơi!
5/Mẹ hãy về bên con
Đốt lên ba nén hương trầm
Con mong ước mẹ về thăm con thường
Ầu ơ ,nhịp võng thân thương
Con hay hoang tưởng vấn vương lạ đời
Thơ con nói chẳng đủ lời
Vui buồn trọn kiếp mảng đời mẹ nha!
Tiếng mẹ ngày một cách xa
Tuổi con ngày một thêm già mẹ ơi
Ầu ơ nhịp võng rã rời
Tuổi thơ con lớn ...gánh đời nặng thêm
Thân già chẳng quản ngày đêm
Lưng mẹ còng xuống...nâng lên con khờ
Ôm nhiều khát vọng ước mơ
Con đi xa mãi bến bờ biển khơi
Bao phen vật đổi sao dời
Để con với mẹ số trời đôi nơi
Mẹ giờ tịnh độ thảnh thơi
Riêng con vẫn thắp đèn trời đêm đêm
Cỏi trên mẹ được ấm êm
Dưới nầy con mới êm đềm sống vui
Chạnh lòng đôi lúc ngậm ngùi
Cơm canh dâng mẹ sao ruồi đến ăn?
Đâu cần che miệng thế gian
Đậu hủ rau đắng đèn nhang chung trà...
Mẹ con mình cứ khề khà
Phí chi mấy đỉa thịt gà, heo quay...
Mẹ cười con cũng ăn chay?
Dạ thưa con chỉ ăn mày mẹ thôi
Nhớ thời trứng vịt chẻ đôi
Bát canh rau muống mùn tơi ngon rồi
Chá chiên bầu luộc hiếm thôi
Lâu lâu mẹ thưởng cho nồi tép kho
Ăn nhiều con bụng tròn vo
Học văn học vỏ không lo thua đời
Nhắc chuyện cũ dạ bồi hồi
Vâng lời mẹ con đã thôi-không buồn
6/Vu lan con nhớ mẹ hiền (2)
Mẹ còn sống con không cài bông hồng
Không quý trọng tháng năm sống cạnh mẹ
Mẹ chết rồi mới khói hương lặng lẽ
Hồi tưởng chuyện xưa nước mắt lưng tròng
Thời bao cấp cuộc sống rất long đong
Mẹ giận con giáo viên buôn gạo lậu
Bán sức lao động phải đâu chuyện xấu
Dẫu đói nghèo mẹ cũng không cảm thông
Mẹ lúc nào cũng giữ đẹp tấm lòng
Dù áo bạc màu với nhiều chỗ vá
Thường giúp đỡ những người quen kẻ lạ
Trời Phật nào chứng giám chuyện bao đồng?
Xác nhọc nhằn nhưng hồn được thong dong
Gương sáng mẹ con lắc đầu không học
Bỏ học trò con dọc ngang kiếm sống
Giữa chợ trời chấp nhận mọi bão giông
Mẹ khuất núi mới thấy đời trống rỗng
Mâm cổ đầy mẹ có chịu ăn không?
Con vui sướng nhìn ba nén hương cong
Mẹ là Mẹ! tấm lòng như biển rộng
Đạt chút nhục vinh con tan giấc mộng
"Sanh bệnh lão tử" rồi sẽ trãi qua
Dù thiên hạ gọi con là núi đá
Với thời gian rồi đá cũng phải già
Vu lan nầy ngực con đã cài hoa
Bông hồng trắng trên trái tim lạnh giá
Mất mẹ rồi con không còn gì cả
Mâm cơm thường xin mẹ hãy dùng nha!
Tội lỗi con đã được mẹ thứ tha
Khi con biết dâng ly trà, viên thuốc...
Biết hòa giải với những người thân thuộc
Biết góp phần giúp kẻ khổ quanh ta
Lời ru con mẹ đã để trôi xa
Nay con đọc kinh quỳ ru lại mẹ
Dù thượng đế sớm chia hai lối rẽ
Tình mẹ con trọn kiếp vẫn bao la
7/Vu lan con nhớ mẹ hiền 1
Con kính dâng lên mẹ bát cơm đầy
Bóng hoàng hôn cũng vừa tắt nắng
Mẹ có thấy ngực con cài hoa trắng
Hồn úa vàng như chiếc lá mùa Thu?
Con khát khao được nghe tiếng mẹ ru
Như ngày xưa còn nằm trong cánh võng
Cho dù đó cũng chỉ là giấc mộng
Bóng mẹ hiền từ như Phật Quan Âm
Nhìn mẹ cười thôi lòng con đủ ấm
Tình thương hiền mẫu sống mãi trăm năm
Dẫu đời con cũng trãi lắm thăng trầm
Tóc chớm bạc còn mơ thời mẹ ẵm
Tình nghĩa mẹ con mênh mông sâu thẳm
Ơn nghĩa sinh thành trả mãi không xong
Lời mộc mạc nhưng xuất phát đáy lòng
Như bát cơm đầy con dâng lên mẹ
Tạ ơn trời đã cho con bà mẹ
Như dòng máu đỏ thắm ở trong tim
Cả đời mẹ sáng chói chữ hy sinh
Theo gương mẹ nhưng mẹ ơi! không thể...
Tính sòng phẳng trong con như mọc rể
Giữa đám bụi hồng vẫn thích hơn thua
Lời thật thà đôi lúc ngang như cua
Khó được thẳng trước tình người dâu bể
Đọc sự tích Ngài Mục Liên Thanh Đề
Con đoán con mới phải sa địa ngục
Được làm con mẹ kiếp sau không dể
Đạo hạnh tu hành con quá ngô nghê...
Tôi tìm Phật ,nhưng biết Phật ở đâu?
Gần tôi nhất, yêu tôi nhất, là mẹ.
Cả cuộc đời Mẹ hy sinh lặng lẻ,
Đến kiếp nào tôi trả hết ân sâu?
Phật độ thế gian ,pháp thuật nhiệm mầu,
Mẹ gầy yếu với trái tim bé nhỏ,
Nhưng nếu cần, Mẹ xông pha bão gió,
Cứu con khờ,dám nhảy xuống vực sâu.
Như con tằm chịu ơn nặng nợ dâu,
Con bất hiếu thường làm cho mẹ khổ,
Bị chốn phồn hoa lợi danh cám dỗ,
Để tuổi già Mẹ trăn trở lo âu.
Dẫu đã thành nhân mấy chục tuổi đầu,
Mẹ vẫn sợ con làm điều khờ dại,
Mẹ mãi là Mẹ, bồ tát quảng đại,
Tắm mát hồn tôi nhân nghĩa mưa ngâu.
Khi con hiểu được Phật sống ở đâu?
Phật tại tâm thì tâm luôn hướng Phật,
Mẹ mất nhưng lòng Mẹ không hề mất,
Thành ca dao sáng đẹp muôn đời sau
Hmhiennhan
2/
/Xin mẹ tha tội cho con
Trên mọi nẻo đường giúp con cất bước
Gánh nặng trên vai mẹ thật nặng nề
Con lớn khôn theo dòng đời xuôi ngược
Thất bại, thành công,có mẹ cận kề
Như cây xanh lớn nhanh nhờ cội rễ
Mưa nắng, bão đời mẹ bảo vệ con
Tấm lòng hiền mẫu nhân ái giản đơn
Như giọt mồ hôi thâm manh áo bạc
Mẹ chỉ muốn con trường đời thành đạt
Nâng niu con hơn ngọc bích vàng mười
Con thành công mẹ hớn hở vui cười
Con thất bại mẹ lặng thầm đau xót
Mẹ cho con cả một nguồn sửa ngọt
Thế còn con? nuôi mẹ chỉ một thời
Nhớ đến mẹ là nước mắt tuôn rơi
Tội bất hiếu kể ra không phải nhẹ
Bốn người con vẫn không nuôi tốt mẹ
Mẹ một mình bao bọc tốt bốn con
Vì đời mẹ hy sinh không tính toán
Ơn nghĩa sanh thành vượt cả núi non
Nhận tiền con, mẹ chắt mót tiêu lòn
Khẩn trời phật ban con thêm ân đức
Con không hiểu cứ so bì phiền phức
Mẹ mất rồi tan nát cả lòng con
hmhiennhan
Số bài gửi: 800
| Ngày gửi: 12/11/2010 |
|
| 3/Mẫu tử tình thâm
Tình thâm mẫu tử chói ngời Nghìn thu sáng mãi Phật Trời chứng tri Cưu mang chín tháng kiên trì Độc hành vượt biển hiểm nguy mẹ chờ Sanh con nở trọn ước mơ Nuôi con sửa ngọt hai bờ vú căng Con đau mẹ bỏ uống ăn Nâng niu thao thức quằn nhăn mắt buồn Ai cho bạc vạn vàng muôn Không bằng dòng sửa mẹ tuôn tháng ngày Nắng mưa hứng chịu đoa đày Con khôn lớn, mẹ oằn vai nợ trần Thương mẹ tiều tuy xác thân Thầm mong có dịp báo ân biển trời Nhục vinh chìm nỗi chơi vơi Con lưu lạc khắp chợ đời mưu sinh Ngờ đâu trời chẳng công minh Chưa chi vội nỡ đoạn tình mẹ con Chữ hiếu con chẳng vuông tròn Luân hồi gặp lại mẹ còn nhớ con? hmhiennhan |
|
Buồn ray rứt trong những ngày giỗ Mẹ
Con dây mơ ôm hối tiếc trĩu lòng
Ơn nghĩa sinh thành như nước biển Đông
Làm sao trả hết ân sâu của Mẹ?
Con thương mẹ suốt cuộc đời quạnh quẽ
Bạc mái đầu còn nặng nợ cháu con
Căn bệnh lao tâm khiến mẹ mỏi mòn
Sao ngoài mặt cố thản nhiên vui vẻ?
Con bàng hoàng ngày mẹ xa con trẻ
Cảm giác đất trời sụp đổ ngã nghiêng
Nơi suối vàng mẹ cũng rất linh thiêng
Đã độ con vượt qua bao đau khổ
Kiếp tha phương con xuôi ngược hải hồ
Đường tình cảm dẫu gặp nhiều trắc trở
Tim khắc ghi lời mẹ hiền nhắc nhở
Thiếu chân tình tất cả chỉ hư vô
Thật tĩnh tâm trước cám dỗ xô bồ
Hướng chánh đạo con vững lòng đi tới
Con mãi mãi là con yêu của mẹ
Cười lượt qua mọi sóng gió trong đời
Giữa bóng đêm không nhìn thấy mặt trời
Con tin mẹ sẽ soi đường dẩn lối
Mẹ là Thái dương ánh sao chói lọi
Hạnh phúc nhiệm mầu khi gọi mẹ ơi!
5/Mẹ hãy về bên con
Đốt lên ba nén hương trầm
Con mong ước mẹ về thăm con thường
Ầu ơ ,nhịp võng thân thương
Con hay hoang tưởng vấn vương lạ đời
Thơ con nói chẳng đủ lời
Vui buồn trọn kiếp mảng đời mẹ nha!
Tiếng mẹ ngày một cách xa
Tuổi con ngày một thêm già mẹ ơi
Ầu ơ nhịp võng rã rời
Tuổi thơ con lớn ...gánh đời nặng thêm
Thân già chẳng quản ngày đêm
Lưng mẹ còng xuống...nâng lên con khờ
Ôm nhiều khát vọng ước mơ
Con đi xa mãi bến bờ biển khơi
Bao phen vật đổi sao dời
Để con với mẹ số trời đôi nơi
Mẹ giờ tịnh độ thảnh thơi
Riêng con vẫn thắp đèn trời đêm đêm
Cỏi trên mẹ được ấm êm
Dưới nầy con mới êm đềm sống vui
Chạnh lòng đôi lúc ngậm ngùi
Cơm canh dâng mẹ sao ruồi đến ăn?
Đâu cần che miệng thế gian
Đậu hủ rau đắng đèn nhang chung trà...
Mẹ con mình cứ khề khà
Phí chi mấy đỉa thịt gà, heo quay...
Mẹ cười con cũng ăn chay?
Dạ thưa con chỉ ăn mày mẹ thôi
Nhớ thời trứng vịt chẻ đôi
Bát canh rau muống mùn tơi ngon rồi
Chá chiên bầu luộc hiếm thôi
Lâu lâu mẹ thưởng cho nồi tép kho
Ăn nhiều con bụng tròn vo
Học văn học vỏ không lo thua đời
Nhắc chuyện cũ dạ bồi hồi
Vâng lời mẹ con đã thôi-không buồn
6/Vu lan con nhớ mẹ hiền (2)
Mẹ còn sống con không cài bông hồng
Không quý trọng tháng năm sống cạnh mẹ
Mẹ chết rồi mới khói hương lặng lẽ
Hồi tưởng chuyện xưa nước mắt lưng tròng
Thời bao cấp cuộc sống rất long đong
Mẹ giận con giáo viên buôn gạo lậu
Bán sức lao động phải đâu chuyện xấu
Dẫu đói nghèo mẹ cũng không cảm thông
Mẹ lúc nào cũng giữ đẹp tấm lòng
Dù áo bạc màu với nhiều chỗ vá
Thường giúp đỡ những người quen kẻ lạ
Trời Phật nào chứng giám chuyện bao đồng?
Xác nhọc nhằn nhưng hồn được thong dong
Gương sáng mẹ con lắc đầu không học
Bỏ học trò con dọc ngang kiếm sống
Giữa chợ trời chấp nhận mọi bão giông
Mẹ khuất núi mới thấy đời trống rỗng
Mâm cổ đầy mẹ có chịu ăn không?
Con vui sướng nhìn ba nén hương cong
Mẹ là Mẹ! tấm lòng như biển rộng
Đạt chút nhục vinh con tan giấc mộng
"Sanh bệnh lão tử" rồi sẽ trãi qua
Dù thiên hạ gọi con là núi đá
Với thời gian rồi đá cũng phải già
Vu lan nầy ngực con đã cài hoa
Bông hồng trắng trên trái tim lạnh giá
Mất mẹ rồi con không còn gì cả
Mâm cơm thường xin mẹ hãy dùng nha!
Tội lỗi con đã được mẹ thứ tha
Khi con biết dâng ly trà, viên thuốc...
Biết hòa giải với những người thân thuộc
Biết góp phần giúp kẻ khổ quanh ta
Lời ru con mẹ đã để trôi xa
Nay con đọc kinh quỳ ru lại mẹ
Dù thượng đế sớm chia hai lối rẽ
Tình mẹ con trọn kiếp vẫn bao la
7/Vu lan con nhớ mẹ hiền 1
Con kính dâng lên mẹ bát cơm đầy
Bóng hoàng hôn cũng vừa tắt nắng
Mẹ có thấy ngực con cài hoa trắng
Hồn úa vàng như chiếc lá mùa Thu?
Con khát khao được nghe tiếng mẹ ru
Như ngày xưa còn nằm trong cánh võng
Cho dù đó cũng chỉ là giấc mộng
Bóng mẹ hiền từ như Phật Quan Âm
Nhìn mẹ cười thôi lòng con đủ ấm
Tình thương hiền mẫu sống mãi trăm năm
Dẫu đời con cũng trãi lắm thăng trầm
Tóc chớm bạc còn mơ thời mẹ ẵm
Tình nghĩa mẹ con mênh mông sâu thẳm
Ơn nghĩa sinh thành trả mãi không xong
Lời mộc mạc nhưng xuất phát đáy lòng
Như bát cơm đầy con dâng lên mẹ
Tạ ơn trời đã cho con bà mẹ
Như dòng máu đỏ thắm ở trong tim
Cả đời mẹ sáng chói chữ hy sinh
Theo gương mẹ nhưng mẹ ơi! không thể...
Tính sòng phẳng trong con như mọc rể
Giữa đám bụi hồng vẫn thích hơn thua
Lời thật thà đôi lúc ngang như cua
Khó được thẳng trước tình người dâu bể
Đọc sự tích Ngài Mục Liên Thanh Đề
Con đoán con mới phải sa địa ngục
Được làm con mẹ kiếp sau không dể
Đạo hạnh tu hành con quá ngô nghê...
Có 22 người cảm ơn: Ngọc Ly Kim, Đặng Quang Long, Phượng Hoàng _Lửa, Thi Hoàng, chaochang, maihuongqth, Hữu Danh, Nguyễn Đăng Thuyết, TN Như Mai, Hoa Dại, doan cao, hoànggiahưng, dangthuoc, SiNguyen, Ái Thy2412, nguyen ngoat, Lê kinh Huyền, Truc Xanh, TuyênQuang, Lý Viẽn Giao, Trần Như Chuyên, dulan
8/Hạnh phúc lắm nếu đời con còn mẹ!
Con bây giờ ăn cao lương mỹ vị
Vẫn nhớ thèm dỉa đậu bắp chấm tương
Tô canh chua nấu tép rất bình thường
Cá trê nướng còn vương mùi rơm khói
Mẹ thường nấu những bửa cơm nóng hổi
Mùi thơm ngạt ngào của gạo nàng hương
Cơm nhà quê nhưng chan chứa tình thương
Của bà mẹ cả đời quen bóng tối
Tuổi còn nhỏ con phạm nhiều lầm lỗi
Lớn khôn rồi tội lỗi nặng nề hơn
Để mẹ già sống trong cảnh cô đơn
Có tháng bận không về quê thăm hỏi
Mẹ chờ đợi những bửa cơm bốc khói
Giề cơm cháy vàng con vẫn khen ngon
Con hư rồi ! vui cuộc sống vàng son
Bên vợ đẹp xa dần hơi ấm mẹ
Mẹ mất rồi cuộc đời con lạnh tẽ
Thèm bửa cơm nghèo đậm vị quê hương
Thắp nén hương lòng con mãi luyến thương
Hạnh phúc lớn nếu đời con còn mẹ
Hmhiennhan
9/Con lại nhớ mẹ hiền
Gần năm rồi con không về bên Mẹ
Ngôi mộ sau hè cỏ chắc mọc lan?
Nhớ ngày xưa Mẹ xới đất bón phân
Trồng mía lao, rau đậu thẳng từng hàng
Đời nhọc nhằn nhưng tâm thật bình an
Mẹ khuyên con cháu làm điều nhân nghĩa
Con bất hiếu thường hay cười mai mỉa
Giúp làm gì mấy kẻ giỏi xin ăn
Cả tin người Mẹ bao lần tay trắng
Phải ăn toàn rau củ với tương chao
Con của Mẹ cũng chịu lắm gian lao
May mắn chuyện học hành luôn tiến thẳng
Cả đời Mẹ phải dầm sương dãi nắng
Nuôi đàn con được thành đạt nên người
Tuổi hoàng hôn mới hưởng chút thảnh thơi
Đã phải buông xuôi trở về với đất
Nhớ đến Mẹ là con rơi nước mắt
Tự trách mình,còn trách cả trời cao
Thà đói nghèo nhưng đùm bọc sát sao
Hơn no ấm lơi là câu hiếu đạo
Hmhiennhan 10/Nỗi Đau Tột Cùng
Dù biết trước chuyện sinh ly tử biệt,
Kiếp con người ai cũng phải trãi qua,
Đức Phật còn đến lúc phải già,
Tôi làm sao thoát khỏi vòng oan nghiệt?
Trời không bão, chỉ lòng tôi nỗi bão,
Nếu trời mất mẹ trời sẽ ra sao?
Chắc trời cũng chìm ngập nỗi khổ đau?
Xin đừng trách tôi không còn ngoan đạo.
Tôi không khóc nhưng hồn như rĩ máu,
Còn biết tìm đâu hình bóng thân thương?
Người mẹ già hiền hậu,tóc pha sương,
Suốt đời Mẹ hy sinh cho con cháu.
Như cánh cò trong huyền thoại ca dao,
Mẹ chắt chiu từng bó rau hạt gạo,
Lưng muốn còng vẫn sớm khuya tần tảo,
Giúp mọi người để tạo phúc đời sau.
Chiếc áo nâu mẹ mặc đã bạc màu,
Không rời bỏ ,còn mắng con lãng phí,
"Sự tích trầu cau" ,tấm gương chung thủy,
Bài dạy vỡ lòng con chóng quên mau?
Thắp nén hương con xấu hổ nghẹn ngào,
Đã không giử được tấm lòng nhân ái,
Xin lỗi mẹ , bã danh lợi tiền tài,
Cuốn hút con vào vòng quay quỷ đạo...
Hmhiennhan
11/Con Xin Lỗi Mẹ
Từ khi mẹ đi vào cỏi vĩnh hằng,
Gia đình ta đã có nhiều phân tán,
Đứa em gái buôn đất thành tư sản,
Hai em trai thì cũng phất rất nhanh,
Nhưng buồn thay! cái giá trị tinh thần,
Bản thân con cũng it nhiều thay đổi,
Lòng nhân ái lùi dần vào góc tối,
Lý trí đi song hành cùng bản năng.
Con thường mơ quay ngược dòng thời gian,
Sống hạnh phúc những ngày bên cạnh Mẹ,
Cơm độn khoai sắn, cười đùa vui vẻ,
Tuy đói nghèo nhưng trọng nghĩa trọng nhân.
Mẹ đã không còn là ngọn hải đăng,
Trong cái xã hội đua tranh phức tạp,
Có người còn đạp bừa lên luật pháp,
Vung tiền ra để chạy chức chạy quan,
Con không thể nào làm một hiền nhân,
khi cuộc sống còn quá nhiều nghiệt ngã,
Chính thượng đế đã không công bằng,
Mất Mẹ ,đời con không còn gì cả...
Hmhiennhan
12/Tận cùng nỗi đau dương thế
Mẹ chết lòng con dậy bất bình,
Hởi ơi! Trời phật có công minh?
Thằng con đáng chết sao chưa chết?
Chết kẻ ân sâu trọng nghĩa tình?
Mẹ trăn trở trước giờ lâm bệnh
Lo lắng cho con túi nhẳn tiền
Mệt mỏi trước lời thương cửa miệng
Của những người mẹ đã thi ân
Bài học xương máu con tiếp nhận
Muốn giúp ai phải nghĩ trước mình
Cả đời mẹ tạo phúc, hy sinh
Lúc hoạn nạn mấy ai bên cạnh?
Mẹ chết rồi tang lễ rình rang
Còn có cả điếu văn đưa tiễn
Cỏi vĩnh hằng mẹ có bình an?
Hay quyến luyến thương con điên sảng?
Tôi vô cảm trước vòng hoa tan
Mới tháng tư mưa rơi hiu hắt
Ngày mẹ hiền rời bỏ thế gian
Mặt trời với tôi như đã tắt
Con không khóc nhưng lòng quặn thắt
Trời đất sụp dần dưới đôi chân,
Từ nay không còn gì sợ mất
Bạc tiền danh lợi tựa phù vân...
Hmhiennhan
13/Thưa mẹ con sai rồi!
Mẹ ơi! con đã sai rồi,
Lợi danh như áng mây trôi bềnh bồng,
Nhớ thời cơm cháy khét nồng,
Đậm mùi thơm thảo chung lòng mẹ con.
Núi cao rồi cũng mỏi mòn,
Mẹ đi , trống lạnh hồn con khoảng trời.
Bao lần nước mắt thầm rơi,
Tiền nào mua được khoản đời ngày xưa?
Thân gầy bất chấp nắng mưa,
Thương con mẹ phải sớm trưa chợ đời,
Tích xưa Mẹ dạy từng lời,
Tấm lòng nhân nghĩa sáng ngời thiên thu,
Ngọt ngào êm ái lời ru,
Con nghe nhưng trách mẹ..tu sai đường,
Giữa thời kinh tế thị trường,
Con mê vật chất xem thường tình thâm,
Nhục vinh mấy đợt thăng trầm,
Nhiều khi gác chuyện viếng thăm mẹ hiền,
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Mẹ đem tích đức đồng tiền con trao,
Trời ơi! chín chữ cù lao,
Con không lường trước cơn đau mẫu từ,
Hình như...sao cứ..hình như?
Nuôi con mẹ có hình như...bao giờ?
Nay thì sóng đã vỡ bờ,
Mẹ tha thứ tội dại khờ của con....
Hmhiennhan
14/ Nước mắt ngày giổ Mẹ
Mười mấy năm rồi con côi mất Mẹ
Người cho con mọi thứ tốt trên đời
Như cây non thiếu nắng ấm mặt trời
Con khôn lớn với nhánh sầu lạnh tẽ
Nhìn bạn bè nói,cười,đùa vui vẻ
Mừng thọ Mẹ vào mổi độ Xuân về
Con chạnh lòng,ngấm giá buốt tái tê
Hạnh phúc ấy..làm sao con có thể?...
Mẹ chắc không muốn nghe con kể lể,
Theo chân bồ tát cực lạc an vui
Ngày giổ Mẹ con chua xót ngậm ngùi
Thắp nén hương lòng từ trong tâm tưởng
Kỳ vọng đàn con cả đời sung sướng
Không quản thân gầy lặn lội sớm trưa
Mẹ hứng chịu nhiều cay đắng lọc lừa
Vẫn khuyên con giữ tâm hồn cao thượng
Xin lỗi Mẹ con vướng nhiều nghiệp chướng
Luôn chanh chua với thế thái nhân tình
Con không giử được trọn nghĩa hy sinh
Mặc miệng đời có cười chê gàn bướng
Con dòng sông-quỳ trước Mẹ đại dương
Lòng ấm áp nhớ tình thương của Mẹ
Tắm gội nắng sương con không còn trẻ
Xin Mẹ an bình vui cỏi Tây Phương
hmhiennhan
Con bây giờ ăn cao lương mỹ vị
Vẫn nhớ thèm dỉa đậu bắp chấm tương
Tô canh chua nấu tép rất bình thường
Cá trê nướng còn vương mùi rơm khói
Mẹ thường nấu những bửa cơm nóng hổi
Mùi thơm ngạt ngào của gạo nàng hương
Cơm nhà quê nhưng chan chứa tình thương
Của bà mẹ cả đời quen bóng tối
Tuổi còn nhỏ con phạm nhiều lầm lỗi
Lớn khôn rồi tội lỗi nặng nề hơn
Để mẹ già sống trong cảnh cô đơn
Có tháng bận không về quê thăm hỏi
Mẹ chờ đợi những bửa cơm bốc khói
Giề cơm cháy vàng con vẫn khen ngon
Con hư rồi ! vui cuộc sống vàng son
Bên vợ đẹp xa dần hơi ấm mẹ
Mẹ mất rồi cuộc đời con lạnh tẽ
Thèm bửa cơm nghèo đậm vị quê hương
Thắp nén hương lòng con mãi luyến thương
Hạnh phúc lớn nếu đời con còn mẹ
Hmhiennhan
9/Con lại nhớ mẹ hiền
Gần năm rồi con không về bên Mẹ
Ngôi mộ sau hè cỏ chắc mọc lan?
Nhớ ngày xưa Mẹ xới đất bón phân
Trồng mía lao, rau đậu thẳng từng hàng
Đời nhọc nhằn nhưng tâm thật bình an
Mẹ khuyên con cháu làm điều nhân nghĩa
Con bất hiếu thường hay cười mai mỉa
Giúp làm gì mấy kẻ giỏi xin ăn
Cả tin người Mẹ bao lần tay trắng
Phải ăn toàn rau củ với tương chao
Con của Mẹ cũng chịu lắm gian lao
May mắn chuyện học hành luôn tiến thẳng
Cả đời Mẹ phải dầm sương dãi nắng
Nuôi đàn con được thành đạt nên người
Tuổi hoàng hôn mới hưởng chút thảnh thơi
Đã phải buông xuôi trở về với đất
Nhớ đến Mẹ là con rơi nước mắt
Tự trách mình,còn trách cả trời cao
Thà đói nghèo nhưng đùm bọc sát sao
Hơn no ấm lơi là câu hiếu đạo
Hmhiennhan 10/Nỗi Đau Tột Cùng
Dù biết trước chuyện sinh ly tử biệt,
Kiếp con người ai cũng phải trãi qua,
Đức Phật còn đến lúc phải già,
Tôi làm sao thoát khỏi vòng oan nghiệt?
Trời không bão, chỉ lòng tôi nỗi bão,
Nếu trời mất mẹ trời sẽ ra sao?
Chắc trời cũng chìm ngập nỗi khổ đau?
Xin đừng trách tôi không còn ngoan đạo.
Tôi không khóc nhưng hồn như rĩ máu,
Còn biết tìm đâu hình bóng thân thương?
Người mẹ già hiền hậu,tóc pha sương,
Suốt đời Mẹ hy sinh cho con cháu.
Như cánh cò trong huyền thoại ca dao,
Mẹ chắt chiu từng bó rau hạt gạo,
Lưng muốn còng vẫn sớm khuya tần tảo,
Giúp mọi người để tạo phúc đời sau.
Chiếc áo nâu mẹ mặc đã bạc màu,
Không rời bỏ ,còn mắng con lãng phí,
"Sự tích trầu cau" ,tấm gương chung thủy,
Bài dạy vỡ lòng con chóng quên mau?
Thắp nén hương con xấu hổ nghẹn ngào,
Đã không giử được tấm lòng nhân ái,
Xin lỗi mẹ , bã danh lợi tiền tài,
Cuốn hút con vào vòng quay quỷ đạo...
Hmhiennhan
11/Con Xin Lỗi Mẹ
Từ khi mẹ đi vào cỏi vĩnh hằng,
Gia đình ta đã có nhiều phân tán,
Đứa em gái buôn đất thành tư sản,
Hai em trai thì cũng phất rất nhanh,
Nhưng buồn thay! cái giá trị tinh thần,
Bản thân con cũng it nhiều thay đổi,
Lòng nhân ái lùi dần vào góc tối,
Lý trí đi song hành cùng bản năng.
Con thường mơ quay ngược dòng thời gian,
Sống hạnh phúc những ngày bên cạnh Mẹ,
Cơm độn khoai sắn, cười đùa vui vẻ,
Tuy đói nghèo nhưng trọng nghĩa trọng nhân.
Mẹ đã không còn là ngọn hải đăng,
Trong cái xã hội đua tranh phức tạp,
Có người còn đạp bừa lên luật pháp,
Vung tiền ra để chạy chức chạy quan,
Con không thể nào làm một hiền nhân,
khi cuộc sống còn quá nhiều nghiệt ngã,
Chính thượng đế đã không công bằng,
Mất Mẹ ,đời con không còn gì cả...
Hmhiennhan
12/Tận cùng nỗi đau dương thế
Mẹ chết lòng con dậy bất bình,
Hởi ơi! Trời phật có công minh?
Thằng con đáng chết sao chưa chết?
Chết kẻ ân sâu trọng nghĩa tình?
Mẹ trăn trở trước giờ lâm bệnh
Lo lắng cho con túi nhẳn tiền
Mệt mỏi trước lời thương cửa miệng
Của những người mẹ đã thi ân
Bài học xương máu con tiếp nhận
Muốn giúp ai phải nghĩ trước mình
Cả đời mẹ tạo phúc, hy sinh
Lúc hoạn nạn mấy ai bên cạnh?
Mẹ chết rồi tang lễ rình rang
Còn có cả điếu văn đưa tiễn
Cỏi vĩnh hằng mẹ có bình an?
Hay quyến luyến thương con điên sảng?
Tôi vô cảm trước vòng hoa tan
Mới tháng tư mưa rơi hiu hắt
Ngày mẹ hiền rời bỏ thế gian
Mặt trời với tôi như đã tắt
Con không khóc nhưng lòng quặn thắt
Trời đất sụp dần dưới đôi chân,
Từ nay không còn gì sợ mất
Bạc tiền danh lợi tựa phù vân...
Hmhiennhan
13/Thưa mẹ con sai rồi!
Mẹ ơi! con đã sai rồi,
Lợi danh như áng mây trôi bềnh bồng,
Nhớ thời cơm cháy khét nồng,
Đậm mùi thơm thảo chung lòng mẹ con.
Núi cao rồi cũng mỏi mòn,
Mẹ đi , trống lạnh hồn con khoảng trời.
Bao lần nước mắt thầm rơi,
Tiền nào mua được khoản đời ngày xưa?
Thân gầy bất chấp nắng mưa,
Thương con mẹ phải sớm trưa chợ đời,
Tích xưa Mẹ dạy từng lời,
Tấm lòng nhân nghĩa sáng ngời thiên thu,
Ngọt ngào êm ái lời ru,
Con nghe nhưng trách mẹ..tu sai đường,
Giữa thời kinh tế thị trường,
Con mê vật chất xem thường tình thâm,
Nhục vinh mấy đợt thăng trầm,
Nhiều khi gác chuyện viếng thăm mẹ hiền,
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Mẹ đem tích đức đồng tiền con trao,
Trời ơi! chín chữ cù lao,
Con không lường trước cơn đau mẫu từ,
Hình như...sao cứ..hình như?
Nuôi con mẹ có hình như...bao giờ?
Nay thì sóng đã vỡ bờ,
Mẹ tha thứ tội dại khờ của con....
Hmhiennhan
14/ Nước mắt ngày giổ Mẹ
Mười mấy năm rồi con côi mất Mẹ
Người cho con mọi thứ tốt trên đời
Như cây non thiếu nắng ấm mặt trời
Con khôn lớn với nhánh sầu lạnh tẽ
Nhìn bạn bè nói,cười,đùa vui vẻ
Mừng thọ Mẹ vào mổi độ Xuân về
Con chạnh lòng,ngấm giá buốt tái tê
Hạnh phúc ấy..làm sao con có thể?...
Mẹ chắc không muốn nghe con kể lể,
Theo chân bồ tát cực lạc an vui
Ngày giổ Mẹ con chua xót ngậm ngùi
Thắp nén hương lòng từ trong tâm tưởng
Kỳ vọng đàn con cả đời sung sướng
Không quản thân gầy lặn lội sớm trưa
Mẹ hứng chịu nhiều cay đắng lọc lừa
Vẫn khuyên con giữ tâm hồn cao thượng
Xin lỗi Mẹ con vướng nhiều nghiệp chướng
Luôn chanh chua với thế thái nhân tình
Con không giử được trọn nghĩa hy sinh
Mặc miệng đời có cười chê gàn bướng
Con dòng sông-quỳ trước Mẹ đại dương
Lòng ấm áp nhớ tình thương của Mẹ
Tắm gội nắng sương con không còn trẻ
Xin Mẹ an bình vui cỏi Tây Phương
hmhiennhan
Có 19 người cảm ơn: Đặng Quang Long, chaochang, TN Như Mai, TuyênQuang, Hoa Dại, Thi Hoàng, doan cao, hoànggiahưng, maihuongqth, Ngọc Ly Kim, dangthuoc, SiNguyen, Ái Thy2412, nguyen ngoat, Lê kinh Huyền, Truc Xanh, Lý Viẽn Giao, Trần Như Chuyên, dulan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét