Bến xưa đã lỡ chuyến đò,
Yêu nhau ai biểu hẹn hò lững lơ?
Cung đàn sáng đẹp ý thơ,
Trời xanh mộng thắm êm mơ đôi lòng.
Mùa Xuân tiếp nối Thu, Đông,
Mênh mông tình phủ bềnh bồng trong mơ,
Nắng chiều nhợt nhạt sắc tơ,
Tình như con sóng vào bờ rồi ra...
Trời đày hai đứa chúng ta,
Yêu nhau phải chịu cách xa bất ngờ,
Bóng hồng nay đã xa bờ,
Thuyền hoa rẽ sóng tít mờ lối đi
Lệ trào thắm áo vu quy,
Làm dâu xứ lạ khác vì bán thân?
Ngậm ngùi gọi tiếng cố nhân,
Tiễn nhau mấy bước sông trăng úa màu,
Lỡ rồi duyên nợ trầu cau,
Mất nhau ai chẳng lòng đau thắt lòng?
Lục bình trôi tím khúc sông,
Về đâu sóng nước Cửu Long chín dòng?
Người không quen phải gọi chồng,
Lời chưa hiểu có mặn nồng gối chăn?
Chữ hiếu em trả nhọc nhằn,
Chữ tình đành hẹn định phần kiếp sau
Biển Đông mấy đợt sóng trào,
Còn bao ngọn sóng xé gào hồn nhau?
Hmhiennhan
Chuyện cửa quyền
Đủ chứng cớ ,sai đâu quan sửa đó?
Chức vụ chuyên ngành thụ động thế sao?
Ông lãnh đạo thường ngồi ở trên cao,
Xét xử chuyện tào lao theo báo cáo.
Cấp dưới dựa oai ông chỉ,vẻ, bảo...
Thật tội dân nghèo chạy việc lao đao,
Không biết quan thanh liêm hay ăn bạo?
Đức mỏng,dầy mà phố rộng, lầu cao.
Thân thuộc quan toàn những kẻ vênh váo,
Nhỏ to gì cũng phải qua cửa tao.
Lời nói thẳng thì hay mất lòng nhau,
Bệnh thành tích đẻ ra nhiều lếu láo
Nhân dân đóng góp bao nhiêu xương máu,
Các quan cũng có ít nhiều công lao,
Trọng nhân nghĩa mới bền quyền lãnh đạo,
Chớ để miệng đời chưởi rủa ngàn sau
Hmhiennhan
Hạnh phúc nhạt nhòa
Dù cuộc đời nhiều thay đổi bể dâu
Mối tình xưa vẫn bồi hồi nhớ mãi
Gót son Hồng Nhung một thời ngây dại
Dẫm lên tim tôi nay đã hằn sâu
Quán cà phê trăng sáng treo trên đầu
Hương thơm ngan ngát vườn hoa thiên lý,
Tôi đón nhận một người tình tri kỷ,
Kết niềm vui sáng đẹp đôi mắt nâu.
Nắng thời gian ngày đó có ngã màu?
Men tình ngây ngất còn lưu ký ức
Tâm hồn tôi suốt nhiều đêm thao thức
Day dứt nỗi buồn những chuyện đâu đâu.
Bóng mây hạnh phúc đã trôi qua cầu
Biên giới tình yêu rêu phong sắc úa
Hãy giữ giùm tôi tím màu áo lụa,
Sáng đẹp rực trời thuở đến bên nhau....
Hãy giữ hộ tôi kỹ niệm ngọt ngào
Khuya trút xiêm y trở về nguyên thủy
Mạch suối tình ngập mê cung huyền bí,
Trói buộc hồn tôi ...sâu hun hút sâu.
Hãy giữ hộ tôi thân thể ngọc châu
Cảm xúc dâng trào tựa dòng thác bạc
Trong vòng đam mê xác hồn quấn chặt,
Sao bây giờ mình để lạc mất nhau?
Xa em rồi tôi mới ngấm nỗi đau
Cuộc tình thật bổng nổi lên giông bão?
Đứng chênh vênh giữa đôi bờ thực ảo
Nhớ em nghìn trùng thả giấc chiêm bao
Mùa Xuân về trời đất tươi rói màu
Nhưng Xuân đời tôi bao giờ sáng lại?
Xa ngái rồi nàng tiên ngoài biên ải
Lặng lẽ bầu trời chênh chếch muôn sao...
hmhiennhan
Có 18 người cảm ơn: Thi Hoàng, Baba Yaga, chaochang, Lê kinh Huyền, Ngọc Ly Kim, Đặng Quang Long, SiNguyen, may hong, htcmb, Đào Nam Xương, maihuongqth, nhu_iceberg, Nha Lam, Hữu Danh, TuyênQuang, anhngco, dangthuoc, dulan
Nguyên văn bởi tuyet
Vỡ mộng
Ô hay! Tuyết ở Bến Đình,
Tìm nhau không thấy ngỡ tình lạc bay,
Cà Mau bóng nguyệt lung lay,
Dường như trăng cũng nhạt phai sắc vàng?
Lâm Viên đường rộng thênh thang,
Nhà ai thấp thoáng cô nàng xinh xinh
Bở ngỡ ,bốn mắt lặng thinh,
Người quen trót hẹn sao nhìn không ra?
Hiền Nhân mộng tưởng tài hoa,
Té ra là một ông già đấy sao?
Trời ơi! tiếng sét nốc ao,
Hỏng dám bàn chuyện trầu cau vợ chồng.
Đường xa khách chắc long đong,
Thôi thì chú cháu vào trong uống trà,
Đợi chờ sỏi đá nở hoa,
Ba hai tháng chạp chung nhà nghêu ngao.
Chia tay em gởi lời chào!
Hỏng phải Ngưu Chức mà đau lạ lùng,
Sông dài cá quậy lung tung,
Cà Mau đất hứa lạng lùng cách xa
Chuột kêu, gió rít, mưa sa,
Tiếng ai khúc khích làm già quá quê
Từ nay bỏ tật đam mê,
Thấy gái đẹp hỏng dám dê nữa rồi.
Hmhiennhan
Ô hay! Tuyết ở Bến Đình,
Tìm nhau không thấy ngỡ tình lạc bay,
Cà Mau bóng nguyệt lung lay,
Dường như trăng cũng nhạt phai sắc vàng?
Lâm Viên đường rộng thênh thang,
Nhà ai thấp thoáng cô nàng xinh xinh
Bở ngỡ ,bốn mắt lặng thinh,
Người quen trót hẹn sao nhìn không ra?
Hiền Nhân mộng tưởng tài hoa,
Té ra là một ông già đấy sao?
Trời ơi! tiếng sét nốc ao,
Hỏng dám bàn chuyện trầu cau vợ chồng.
Đường xa khách chắc long đong,
Thôi thì chú cháu vào trong uống trà,
Đợi chờ sỏi đá nở hoa,
Ba hai tháng chạp chung nhà nghêu ngao.
Chia tay em gởi lời chào!
Hỏng phải Ngưu Chức mà đau lạ lùng,
Sông dài cá quậy lung tung,
Cà Mau đất hứa lạng lùng cách xa
Chuột kêu, gió rít, mưa sa,
Tiếng ai khúc khích làm già quá quê
Từ nay bỏ tật đam mê,
Thấy gái đẹp hỏng dám dê nữa rồi.
Hmhiennhan
Đường mây chung lối
Nguyễn hiền Nhân-Trang Ngọc
Ước chi biển mặn nồng thêm
Cho tôi chấp cánh nỗi niềm đơn côi
Ước chi mây trắng dừng trôi
Cho người đứng lại bên tôi trọn đời.
Biển mây là chuyện của trời,
Là mây anh cũng không rời em đâu,
Kiếp tầm mang nặng nợ dâu,
Ơn em tôi trả bạc đầu em ơi!
Tình thơ lấp lửng muôn nơi
Trong tôi xót nỗi mộng đời chơi vơi
Vai tôi mệt mỏi lâu rồi
Phũ phàng thêm nữa thì thôi nợ nần
Mây treo lơ lửng đầu ngành
Nhưng hạnh phúc vẫn vờn quanh đôi mình
Giữ sao tình mãi trọn tình,
Đừng làm cái bóng với hình lệch nhau
Trái tim anh rất đớn đau,
Khi nghe em gởi lời chào biệt ly,
Nếu cần em giết anh đi,
Đừng thêm cay đắng sầu bi mộng lành.
Thế thì em hứa cùng anh
Giúp cho cành lá thêm xanh sắc đào
Chôn sâu đáy mắt chênh chao
Đáp duyên tri ngộ dạt dào hương say
Siết tay nắm chặt tình dài
Hạnh phúc miên viễn chẳng ai chia lìa[/COLOR]
Đào nguyên vãn cảnh nửa khuya,
Trãi niềm tâm sự đầm đìa giọt sương
Êm đềm nhạc khúc du dương,
Người dưng khác họ mà thương trọn đời.
Nói lời xin giữ lấy lời,
Đừng làm mây trắng trên trời lượn bay
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân
Hò... ớ... ơ... thương em anh mới dặn dò... (*)
...Sông sâu chớ lội... hò... ơ...ờ...
Sông sâu chớ lội đò đầy đừng qua ....
Gọi Đò (2)
Trường Phi Bảo
Chiều rơi vẳng giọng anh hò,
Đứng không yên cứ gọi đò mãi thôi.
Chỉ nghe sóng vỗ đò trôi,
Sao đành đò để anh ngồi mình ên.
Chở chi thân xác về bên,
Mà tình tôi nở bỏ quên quê nhà.
Cao xanh gieo cảnh chia xa,
Để duyên tôi với người ta nhỡ nhàng.
Vỡ tan đôi giấc mộng vàng,
Đò ơi đò hỡi phũ phàng chi nhau.
Đưa tôi qua bến sang giàu,
Bơ vơ anh lắm, khổ đau riêng mình.
Phận nghèo kín tiếng lặng thinh,
Quê hương bỏ lại vô tình mà đi.
Trách đò nào có được gì?
Trách tôi... anh trách... chuyện thì đã xong!
Khi không mắt lệ lưng tròng,
Ngàn dâu khuất bãi nhói lòng tôi thêm.
Bóng ai lẫn giữa trời đêm,
Câu hò nương gió cậy tìm tình xưa
13/11/2011
* Ca Dao
Blog: Ngoảnh Lại Tháng Năm
Có 15 người cảm ơn: Đặng Quang Long, maihuongqth, Ngọc Ly Kim, htcmb, nhu_iceberg, Nha Lam, thuyquyne, chaochang, Thi Hoàng, may hong, TuyênQuang, Baba Yaga, anhngco, dangthuoc, dulan
Nợ tình còn vương
Trả em ngày tháng xuân tươi,
Cùng bao tiếng khóc nụ cười hồn nhiên.
Nổi chìm biển nhớ vô biên,
Ta chôn giấc mộng thánh thiên xuống mồ.
Trả em tình cảm hải hồ,
Những lời thề hẹn hư vô đá vàng,
Hết rồi khát vọng huy hoàng,
Uyên ương tiếp nhận buộc ràng đời nhau.
Hoa tình lạc cỏi chiêm bao,
Tan theo gió cuốn sóng gào đại dương,
Đa đoan nửa cõi vô thường,
Hai phương trời ảo bụi sương tóc đầy.
Nghìn trùng khoảng cách đắm say,
Ai ngờ khoảnh khắc đổi thay của lòng,
Hai mùa lá rụng Thu, Đông,
Chỉ còn thoáng chút tang bồng gió trăng.
Dốc đời trót sẩy bước chân,
Tình ngoài biên giới bặt tăm bóng hồng,
Nợ em muốn trả không xong,
Nghĩa thêm sâu nặng lòng vòng sớm trưa.
Mấy lần trở lại chốn xưa,
Ta hoài niệm thuở đón đưa em về,
Môi kề môi,uống đam mê,
Dư âm hạnh phúc não nề trái tim.
Trang đài hờ hửng lặng im,
Đường mây rẽ lối cánh chim rã rời,
Giờ mình cuối đất cùng trời,
Làm sao ngõ được những lời luyến thương?
Hmhiennhan
Trả em ngày tháng xuân tươi,
Cùng bao tiếng khóc nụ cười hồn nhiên.
Nổi chìm biển nhớ vô biên,
Ta chôn giấc mộng thánh thiên xuống mồ.
Trả em tình cảm hải hồ,
Những lời thề hẹn hư vô đá vàng,
Hết rồi khát vọng huy hoàng,
Uyên ương tiếp nhận buộc ràng đời nhau.
Hoa tình lạc cỏi chiêm bao,
Tan theo gió cuốn sóng gào đại dương,
Đa đoan nửa cõi vô thường,
Hai phương trời ảo bụi sương tóc đầy.
Nghìn trùng khoảng cách đắm say,
Ai ngờ khoảnh khắc đổi thay của lòng,
Hai mùa lá rụng Thu, Đông,
Chỉ còn thoáng chút tang bồng gió trăng.
Dốc đời trót sẩy bước chân,
Tình ngoài biên giới bặt tăm bóng hồng,
Nợ em muốn trả không xong,
Nghĩa thêm sâu nặng lòng vòng sớm trưa.
Mấy lần trở lại chốn xưa,
Ta hoài niệm thuở đón đưa em về,
Môi kề môi,uống đam mê,
Dư âm hạnh phúc não nề trái tim.
Trang đài hờ hửng lặng im,
Đường mây rẽ lối cánh chim rã rời,
Giờ mình cuối đất cùng trời,
Làm sao ngõ được những lời luyến thương?
Hmhiennhan
Nợ Tình Còn Vương
Nguyễn Hiền Nhân - Trường Phi Bảo
Trả nhau ngày tháng xuân tươi,
Cùng bao tiếng khóc, nụ cười hồn nhiên.
Nổi chìm biển nhớ vô biên,
Anh chôn tâm sự vào miền lãng quên.
Thiệp hồng không thể chung tên,
Mượn vần thơ ghép đôi tên bọn mình.
Thay lời tạ lỗi với tình,
Mong ai, ai hiểu... lòng mình... lúc xa...
Biệt ly trong cõi người ta,
Trăm năm duyên phận không là của nhau.
Gìn lòng hẹn lại kiếp sau,
Giữ cho tim mãi vẹn màu yêu thương.
Ngẫm đời kiếp sống vô thường,
Thì thôi em hỡi đừng vương vấn gì.
Bụi đường lấp dấu tình si,
Anh đi trái đắng, sầu bi rụng đầy.
Nghìn trùng khoảng cách đắm say,
Ai ngờ khoảnh khắc đổi thay xoay vòng.
Hai mùa lá rụng Thu, Đông,
Chỉ còn thoáng chút tang bồng gió trăng.
Dốc đời trót sẩy bước chân,
Yêu đương nặng gánh quằn thân xót lòng.
Nợ tình muốn trả cho xong,
Để em yên phận bên chồng sớm trưa.
Muốn về thăm chốn quê xưa,
Mình hoài niệm thuở đón đưa nhau về,
Môi kề môi, uống đam mê,
Dư âm hạnh phúc não nề trái tim.
Trang đài hờ hững lặng im,
Đường mây rẽ lối cánh chim rã rời.
Giờ mình cuối đất cùng trời,
Làm sao ngõ được những lời luyến thương?
17/11/2011
Nguyễn Hiền Nhân - Trường Phi Bảo
Trả nhau ngày tháng xuân tươi,
Cùng bao tiếng khóc, nụ cười hồn nhiên.
Nổi chìm biển nhớ vô biên,
Anh chôn tâm sự vào miền lãng quên.
Thiệp hồng không thể chung tên,
Mượn vần thơ ghép đôi tên bọn mình.
Thay lời tạ lỗi với tình,
Mong ai, ai hiểu... lòng mình... lúc xa...
Biệt ly trong cõi người ta,
Trăm năm duyên phận không là của nhau.
Gìn lòng hẹn lại kiếp sau,
Giữ cho tim mãi vẹn màu yêu thương.
Ngẫm đời kiếp sống vô thường,
Thì thôi em hỡi đừng vương vấn gì.
Bụi đường lấp dấu tình si,
Anh đi trái đắng, sầu bi rụng đầy.
Nghìn trùng khoảng cách đắm say,
Ai ngờ khoảnh khắc đổi thay xoay vòng.
Hai mùa lá rụng Thu, Đông,
Chỉ còn thoáng chút tang bồng gió trăng.
Dốc đời trót sẩy bước chân,
Yêu đương nặng gánh quằn thân xót lòng.
Nợ tình muốn trả cho xong,
Để em yên phận bên chồng sớm trưa.
Muốn về thăm chốn quê xưa,
Mình hoài niệm thuở đón đưa nhau về,
Môi kề môi, uống đam mê,
Dư âm hạnh phúc não nề trái tim.
Trang đài hờ hững lặng im,
Đường mây rẽ lối cánh chim rã rời.
Giờ mình cuối đất cùng trời,
Làm sao ngõ được những lời luyến thương?
17/11/2011
Trả lại tình xưa
Trả lại em tuổi bốn mươi,
Cùng bao tiếng hát nụ cười pha lê,
Những lời trách móc hẹn thề,
Tuổi già đâu giống đam mê tình đầu?
Tình yêu cũng lắm bể dâu,
Tình nhân em đếm mười đầu ngón tay
Khoãnh khắc quen biết đắm say
Ngọt ngào chen lẫn chua cay đủ rồi?
Em về tô lại son môi,
Tâm tình thả nồi buông trôi câu người
Anh thì ngày một biếng lười,
Trái tim băng giá nụ cười khùng điên,
Trăng vàng nửa mảnh ngã nghiêng
Tình yêu thánh thiện thiêng liêng mỏi mòn,
Chí hùng lấp biển dời non,
Tay đàn tay súng chỉ còn trong mơ...
Em ơi đừng nói đợi chờ,
Nghìn thu sóng vỗ mịt mờ đại dương
Tìm trong khói sóng trùng dương,
Bóng người xa đã tha phương du hành
Nửa vòng trái đấy xoay quanh,
Phải duyên kết số nợ nần tính sau
Chia tay ai chẳng lòng đau
Khi da thịt đã nhạt màu ái ân
Nồng nàn hương vị gối chăn,
Giường xưa đã có tình nhân khác rồi
Em cười vui đỏ má môi,
Tại sao lại nói với tôi là buồn?
Thôi em tình đã cạn nguồn,
Đi qua biển nhớ núi buồn là quên,
Nợ duyên mình đã chông chênh
Xoá đi rồi lại thay tên một người?
Trả lại em tuổi bốn mươi,
khung trời xưa voi 1 người mới quen?
Đừng ai trách móc hờn ghen
Ta vào canh bạc đỏ đen cuối đời
Lạnh lùng giữ đúng luật chơi,
Chúc em may mắn để đời lên hương
Riêng anh mộng vẫn bình thường
Tìm trong kinh Phật con đường tịnh tâm
Cuộc đời mình cứ thăng trầm
Ai không có chút sai lầm tình duyên,
Người tỉnh cũng có lúc điên,
Chìm trong giấc mộng biến thiên hảo huyền
hmhiennhan
Trả lại em tuổi bốn mươi,
Cùng bao tiếng hát nụ cười pha lê,
Những lời trách móc hẹn thề,
Tuổi già đâu giống đam mê tình đầu?
Tình yêu cũng lắm bể dâu,
Tình nhân em đếm mười đầu ngón tay
Khoãnh khắc quen biết đắm say
Ngọt ngào chen lẫn chua cay đủ rồi?
Em về tô lại son môi,
Tâm tình thả nồi buông trôi câu người
Anh thì ngày một biếng lười,
Trái tim băng giá nụ cười khùng điên,
Trăng vàng nửa mảnh ngã nghiêng
Tình yêu thánh thiện thiêng liêng mỏi mòn,
Chí hùng lấp biển dời non,
Tay đàn tay súng chỉ còn trong mơ...
Em ơi đừng nói đợi chờ,
Nghìn thu sóng vỗ mịt mờ đại dương
Tìm trong khói sóng trùng dương,
Bóng người xa đã tha phương du hành
Nửa vòng trái đấy xoay quanh,
Phải duyên kết số nợ nần tính sau
Chia tay ai chẳng lòng đau
Khi da thịt đã nhạt màu ái ân
Nồng nàn hương vị gối chăn,
Giường xưa đã có tình nhân khác rồi
Em cười vui đỏ má môi,
Tại sao lại nói với tôi là buồn?
Thôi em tình đã cạn nguồn,
Đi qua biển nhớ núi buồn là quên,
Nợ duyên mình đã chông chênh
Xoá đi rồi lại thay tên một người?
Trả lại em tuổi bốn mươi,
khung trời xưa voi 1 người mới quen?
Đừng ai trách móc hờn ghen
Ta vào canh bạc đỏ đen cuối đời
Lạnh lùng giữ đúng luật chơi,
Chúc em may mắn để đời lên hương
Riêng anh mộng vẫn bình thường
Tìm trong kinh Phật con đường tịnh tâm
Cuộc đời mình cứ thăng trầm
Ai không có chút sai lầm tình duyên,
Người tỉnh cũng có lúc điên,
Chìm trong giấc mộng biến thiên hảo huyền
hmhiennhan
Tinh tường
Thơ Trang Ngọc-Hiền Nhân
Bây giờ lòng hiểu rõ lòng
Tri âm chót lưỡi không còn vấn vương
Cạn tàu ráo máng yêu thương
Anh hãy thẳng tiến trên đường tương lai.
Tìm cô bạn gái đức,tài,
Vẹn tròn hạnh phúc chẳng ai lụy phiền
Mộng tình vương vấn triền miên
Chẳng còn để mắt tình riêng của lòng.
Qua cơn gió bão mùa đông,
Bình minh thắp sáng cánh hồng Long An,
Melbourne đá nát bùn tan,
Trắng đen đã rỏ ai gian, ai hiền
Việt kiều ăn nói đảo điên,
Hồng Nhung tên đẹp phô duyên gạt người,
Cao sang đức hạnh nực cười,
Đúng gái trinh nữ chỉ mười chồng hơn
Đốt lòng để biết thiện chơn,
Chung chăn rỏ thói vô ơn mụ già,
Anh hãy từ bỏ yêu ma,
Chơn tâm thiện mỹ mới là người khôn
Hai người tuổi sắp hoàng hôn,
Chào nhau một tiếng vui trong đẹp ngoài
Chiều xuân đời chẳng còn dài,
Thêm chi phiền não ,đắng cay lệ trào?
Chia hai mảnh vải lụa đào
Ngẩn ngơ mới thấy tình hao nghĩa dời,
Gom lại ký ức tình đời
Xóa đi cho hết một thời lầm nhau
Nhỏ lòng mộng ước hanh hao
Biết rằng xa mất lòng đau đớn lòng
Xót chi hoa héo,bèo rong,
Chôn đi mất dấu cánh hồng nhung rơi
Anh đã vượt biển mù khơi,
Tạ ơn em có những lời sẻ chia,
Dã quỳ thắm giọt sương khuya,
Tình ca đoạn cuối anh dìa bên em
Xin lỗi Trang Ngọc, anh đã thay câu "Mười hai bến nước đục trong " của em thành câu"Xót chi hoa héo bèo rong" em không thích
Thơ Trang Ngọc-Hiền Nhân
Bây giờ lòng hiểu rõ lòng
Tri âm chót lưỡi không còn vấn vương
Cạn tàu ráo máng yêu thương
Anh hãy thẳng tiến trên đường tương lai.
Tìm cô bạn gái đức,tài,
Vẹn tròn hạnh phúc chẳng ai lụy phiền
Mộng tình vương vấn triền miên
Chẳng còn để mắt tình riêng của lòng.
Qua cơn gió bão mùa đông,
Bình minh thắp sáng cánh hồng Long An,
Melbourne đá nát bùn tan,
Trắng đen đã rỏ ai gian, ai hiền
Việt kiều ăn nói đảo điên,
Hồng Nhung tên đẹp phô duyên gạt người,
Cao sang đức hạnh nực cười,
Đúng gái trinh nữ chỉ mười chồng hơn
Đốt lòng để biết thiện chơn,
Chung chăn rỏ thói vô ơn mụ già,
Anh hãy từ bỏ yêu ma,
Chơn tâm thiện mỹ mới là người khôn
Hai người tuổi sắp hoàng hôn,
Chào nhau một tiếng vui trong đẹp ngoài
Chiều xuân đời chẳng còn dài,
Thêm chi phiền não ,đắng cay lệ trào?
Chia hai mảnh vải lụa đào
Ngẩn ngơ mới thấy tình hao nghĩa dời,
Gom lại ký ức tình đời
Xóa đi cho hết một thời lầm nhau
Nhỏ lòng mộng ước hanh hao
Biết rằng xa mất lòng đau đớn lòng
Xót chi hoa héo,bèo rong,
Chôn đi mất dấu cánh hồng nhung rơi
Anh đã vượt biển mù khơi,
Tạ ơn em có những lời sẻ chia,
Dã quỳ thắm giọt sương khuya,
Tình ca đoạn cuối anh dìa bên em
Xin lỗi Trang Ngọc, anh đã thay câu "Mười hai bến nước đục trong " của em thành câu"Xót chi hoa héo bèo rong" em không thích
Có 23 người cảm ơn: maihuongqth, Lê kinh Huyền, Trần Như Chuyên, hoànggiahưng, Thi Hoàng, chaochang, Ngọc Ly Kim, may hong, SiNguyen, dangthuoc, hoagnanh, Đặng Quang Long, htcmb, nguoi_ban, nguyen ngoat, Đào Nam Xương, Hữu Danh, nhu_iceberg, doan cao, Ái Thy2412, Ngô Nguyễn, TuyênQuang, dulan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét