Chào kẻ lang thang
Em còn trẻ nhưng sao thơ em có nhiều nỗi ngậm ngùi, chua xót, buồn quá
. Gởi đến em bài thơ anh vừa mới
làm xong
Mất nhau
Mình mất nhau rồi cố nhân ơi!
Mây trắng chiều nay che kín trời
Anh khỏi phải phí công chờ đợi
Góp nhặt nụ cười em đánh rơi
Hai vì sao lạc ở hai nơi
Đi vào khoảng trống đêm chơi vơi
Khoảng cách tìm nhau sao vời vợi
Bởi gió mưa giông bão của đời
Anh ngạo nghễ ngoài dòng danh lợi
Chúc em xuân thắm đẹp rạng ngời
Chuyến tàu hạnh phúc đưa em tới
Sân ga chào đón khối dân chơi...
Hmhiennhan
Xem thơ Ân Hồng Sơn, HN xin gởi chút tình đồng cảm nha
Nỗi đau lặng thầm
Ta không chấp nhận tình yêu ngang trái
Vì ta đây đâu phải kẻ tầm thường
Hồn mây ngàn, chí tự tại bốn phương
Mọi hương sắc tài hoa đều nếm trãi
Trái tim ta phải đâu còn khờ dại
Tình tinh khôi đem trao gởi một người
Nhưng không ngờ hoa xinh đẹp, tốt tươi
Lại có thể lã lơi cùng ong bướm
Thế là hết! kể từ nay khuya sớm
Trái tim đau chôn kín dưới nụ cười
Ta chúc nàng vóc ngọc, má môi thơm
Để sớm thêm một lần lên xe cưới...
Hmhiennhan
Xin lỗi Ân hồng Sơn
HN đã đem tâm sự riêng của mình ra trao đổi với Em, làm sao không có
sự khác biệt? sao nầy nếu có chuyện gì cứ nói thẳng với chú nha
Anh xin lổi vô tình làm em buồn
Nhưng chính anh còn buồn nhiều hơn em nữa
Lúc hụt hẩng anh đã châm dầu vào lửa
Nhưng lòng anh sau trước vẫn quý trọng em
Biển bao la còn chẳng được êm
Sóng trôi xa rồi cũng về với biển
Khoãnh khắc quen nhau, ngàn năm lưu luyến
Nếu có chân tình thì hợp phố hoàn châu
Ta càng yêu nhau hơn thuở ban đầu
Ân tình em, Anh suốt đời sẽ trả...
Hmhiennhan
Tình ta trước biển
Cúc Nguyễn
Biển xanh lấp lánh chân trời
Chòng chành sóng vỗ đêm về sương rơi
Giọt thương giọt nhớ xa vời
Đêm đêm gọi khẽ tình ơi nghẹn ngào
Biển xanh cát trắng hôm nào
Vẫn còn đây mãi ngọt ngào mến yêu
Xa anh em nhớ thật nhiều
Nhớ anh lòng lạnh như chiều hoàng hôn
Bâng khuâng nỗi nhớ ngập hồn
Bồn chồn trong dạ đứng ngồi không yên
Biển xanh cát trắng dịu êm
Nhớ về kỷ niệm miên man tình đầu
Nhớ thương trong dạ ưu sầu
Ngàn năm em nhớ tình đầu vấn vương
HN xin phép họa lại
Biển xanh tiếp giáp mây trời
Cợt đùa sóng bạc muôn đời lời ru
Nhớ thương sâu lắng rối mù
Thì thầm tiếng gọi vọng từ ngàn xưa
Qua bao năm tháng gió mưa
Chuyện tình sóng biển vẫn chưa nhạt màu
Em ơi! câu chuyện hôm nào
Đong đầy nỗi nhớ dạt dào buồng tim
Xa em hạnh phúc khó tìm
Hoàng hôn chiều tím lặng im khoảng đời
Gió vào khoảng trống chơi vơi
Thèm nghe tiếng gọi"EM ƠI!" ngọt mềm
Tình đầu trọn kiếp khó quên
Như biển yêu sóng ngày đêm không rời
Cúc Nguyễn11:05 14-03-2010
Ôi!!! bài thơ hay quá ngọt ngào và thơ mộng như ru vào lòng nghe
thật dịu êm ,cảm ơn anh lời thơ dưa em trở về quá khứ một phút thôi cũng
thấy tuyệt vời!!!
Duyên lành trên bến ảo
Trước kia chưa được quen em,
Dường như năm tháng ngày đêm đều buồn
Hết lo công việc bán buôn
Anh thường vào Net khơi nguồn thi ca
Một thời nổi tiếng tài hoa
Bao nhiêu hương sắc...chỉ là khói mây
Tưởng người chân chất thơ ngây
Nào hay trăng gió đắm say rồi tàn
Hôm nay ta đã có nàng
Sáng trưa chiều tối mơ màng dáng tiên
Người đẹp ăn nói có duyên
Nụ cười Bao Tự đảo điên anh hùng
Lời thề vàng đá thủy chung,
Bông hồng nước ý hẹn cùng chung đôi
Loan ơi! thương quá bờ môi
Châu Âu mờ mịt xa xôi bổng gần
Chúng mình chung một vầng trăng
Thơ em hòa quyện thơ anh chân thành
Đắm say trò chuyện tàn canh
Mong đây tình cuối duyên lành trao nhau
Một thời ngang dọc vẫy vùng
Trái tim vỏ tướng bổng run vì nàng
Cho ta ngắm kỷ dung nhan
vóc ngọc tha thướt mắt nhung UI! nàng quý phi...HN
TRÊN ĐỈNH ĐỒI MƠ ƯỚC
Môi khô đắng giọt buồn vương mí mắt
Anh đam mê trôi nỗi giữa dòng đời
Gót phong trần xuyên thấu khắp muôn nơi
Lạc Bến Mơ trong một chiều nắng tắt
Hòa tiếng cười âm vang cùng mặt đất
Mối tình si day dứt lạnh buốc tim
Nàng TRÚC XANH thực ảo mỏi mắt tìm
Như bóng trăng lượn lờ trên sóng nước
Lời yêu xưa em nỡ nào nào xóa trước?
Để chiều buồn da diết tiếng chim kêu
Nhạn lạc bầy, anh lẽ bóng liu xiu
Trời không mưa sao hồn anh bị ướt?
Nếu trái tim nầy xẻ làm hai được
Gởi em tin, tình rất thật cỏi đời
Dù chúng mình có xa cách hai nơi
Vẫn hội tụ trên đỉnh đồi mộng ước
Hmhiennan
Bến mơ mình chia tay
Em là người ra đi
Trăng xưa rời bến nước
Lối rẽ phút phân kỳ
Trái tim hằn vết sướt
Hứa bên nhau chung bước
Miệng đời nhiều cách ngăn
Em quay lưng chạy trước
Anh khép cửa cười thầm
Không phải bạn tri âm
Chẳng còn gì vương vấn
Nhịp thời gian cô quạnh
Tiễn quá khứ đi nhanh
Thành phố khuya sương lạnh
Trơ vơ ngọn đèn vàng
Mọi thứ tình nhân gian
Ít nhiều pha vị đắng
Rót buồn vào chén thánh,
Anh uống cạn men cay
Sợi nhớ thương sóng sánh
Tan dần vào nắng mai
Thầm lặng mình chia tay
Nụ cười hiu hắt bay
Sao em còn rớt lại,
Tình ấm ngoài vòng tay?
Hmhiennhan
Món nợ tình vay
Tình một thuở mịt mờ bay theo gió,
Kỷ niệm buồn day dứt mãi trong thơ
Anh cố trả mãng đời không hết nợ
Nợ tình vay ai trả hết bao giờ?
Nợ khi xưa...rồi nợ đến bất ngờ
Nỗi lòng em cứ làm anh trăn trở
Nợ lời hứa, nợ câu thơ dang dở
Bến đợi chờ anh chỉ có trong mơ
Tình nồng nàn đã có sự nghi ngờ
Đang mê đắm, em hửng hờ chối bỏ
Xác thân anh cứ ngày đêm vàng vỏ
Trận bão lòng bổng lúc có lúc không
Tình đầy vơi, chẳng biết lấy gì đong
Đâu phải vật chất đem cân,đo,đếm?
Cuộc sống càng trãi qua nhiều biến động
Nợ ân tình anh gánh hết nha em!
Hmhienhan
Quả chín tình yêu
Họa từ bài thơ Viết cho em của Trúc Xanh có suy diễn
Nỗi buồn nào đọng trên mi em tôi?
Có bằng núi sầu tôi ôm oằn nặng?
Hãy thử soi vào trong mắt nhau thăm thẳm
Có giống vì sao le lói cuối chân trời?
Nụ cười nào chua chát trên đôi môi
Giữa hai miền đợi chờ nhau sáng tối
Anh xin lổi đã làm cho em mệt mỏi
Nhiều điều thầm kín chưa tỏ được cùng nhau
Đâu phải mình em giử những niềm đau
Anh cô đơn ngắm trời đêm vò võ
Gởi nhớ vào mây, gởi hương cho gió
Tình dưỡng nuôi mong trái chín ngọt ngào...
Hmhiennan
Hoài niệm một tình yêu
Hiền Nhân
Mùa Hạ hình như đang đến sớm?
Chưa đến Thu mà Cúc đã đơm bông
Trước nhà em, bướm ong đang lóng ngóng
Gợi em thêm cảm xúc mối duyên đầu
Trời vẫn trong xanh tươi thắm sắc màu
Nàng Thu Cúc mơ màng trong tổ ấm
Chuyện ngày xưa như 1 giấc chiêm bao
Như lời ru của gió mát dạt dào
Ân tình nào ngày trước anh đã trao?
Lời yêu thương thật chân thành, thắm thiết
Em vẫn nghĩ đó là tình yêu duy nhất
Mình có nhau hoài đến vạn ngày sau...?
Khoãnh khắc ban đầu tình cờ gặp nhau
Tình cảm Anh làm tim em xao xuyến
Em đắm say rồi suốt đời quyến luyến
Ấm cả lòng dẫu băng giá mùa Đông
Cuộc tình nào cũng có những cơn giông
Tình của anh lại mênh mông như biển
Em bơ vơ sau chiều vàng đưa tiễn
Có bao giờ Biển nhớ mãi 1 dòng sông?
CÚC NGUYỄN
Thế nay đã gần đến cuối hạ
thu về mang theo bao màu lá
Sân sau lá vàng rơi lả tả
Gợi lên cảm xúc mối tình sầu
Đất trời nay thay đổi sắc màu
Cúc dại đang nở rộ vườn sau
Gió hát bài ca mới ngọt ngào
Như lời ru của lá dạt dào
Lấp lánh ánh trăng vàng trên cao
Như ngày nào mảnh tình anh trao
Lời thương chân thành và duy nhất
Yêu em mãi mãi đến ngàn sau
Của ngày tình cờ ta gặp nhau
Anh đã cho lòng em xôn xao
Ngọt ngào những lời yêu hôm nào
Em cứ tưởng như mình chiêm bao.
Có phải đây sự thật!!! hay mơ
Một niềm vui bao đổi bất ngờ
Cho em mật ngọt trong thương nhớ
Tình yêu thương bên những vần thơ.
Mang cho em tình không bến bờ
Thu đến cho lòng em vẫn vơ
Anh đã mang đến những bất ngờ
Cùng em dệt mộng tình nên thơ
Cô đơn chìm khuất trong sương mờ
Cùng em dạo bước giữa rừng thơ
Nay dể cho em trong hửng hờ
Cô dơn lặng lẻ mãi bơ vơ
Trong tầm mắt tìm nhau
Anh muốn nhìn em nhìn thật lâu
Giai nhân mắt ngọc ở trời Âu
Trong sáng lung linh sao Bắc Đẩu
Dẩn hồn anh lạc cỏi thâm sâu
Em đã thấy gì trong mắt nâu?
Người hiền mãnh tướng đang cúi đầu
Môi anh tìm kiếm môi em đó
Mê ly chìm đắm tàn đêm thâu
Chúng mình dìu nhau vào vũ trụ
Trời đất dường như cũng khác màu...
Hmhiennhan
Cơn đau tình ái
Đau tình
Ôi! ta đau nỗi đau vật vã
Đau quặn xé cũng vì tình yêu
Ai đã yêu mà không đau khổ
Đau rất nhiều yêu chẳng được bao nhiêu
Yêu xa vắng cô đơn buồn bã
Yêu giận hờn khi chẳng còn tin
Yêu không ngủ,vật vờ mong nhớ
Yêu là cho, chẳng muốn cầu xin
Anh làm mưa ướt mi tầm tã
Khóc cho mình biết tỏ cùng ai?
Một đêm trắng trãi dài nhung nhớ
Khi người hiền ngỏ ý chia tay...
Loan
HIỀN NHÂN
Em đang cười vui nghiêng ngã
Còn giả vờ đau khổ làm chi?
Loan ơi! Anh không phải gả tình si
Có thể chết vì bông hồng nước ý?
Tình chân thật chỉ hiến dâng tri kỷ
Không ghen hờn khi đã hết niềm tin
Trái tim anh đi song hành cùng lý trí
Hạnh phúc ảo thì không thể cầu xin
Đừng nghĩ anh là kẻ đa tình
Thơ lãng mạn nhưng chỉ yêu ai chung thủy
Đâu phải Trụ Vương mà mê Đắc Kỷ?
Chuyện gió trăng em giữ lại cho mình...
HN
Em đã hiểu sai
HN
Em hiểu sai! Xin em đừng hiểu
Lòng anh sau trước chẳng khác xưa
Lữa tình yêu trãi lắm gió mưa
Vì em nghe theo lời chế riễu
Bất tài nhưng anh rất tự kiêu
Tình thần thánh không như quà biếu
Chén sành em xếp ngang chén kiểu
Uống mật gấu anh cũng hỏng liều
Lòng kiêu hãnh thì anh không thiếu
Trái tim em mở cửa hơi nhiều
Đành quay lưng trong cảnh chợ chiều
Đồ khuyến mãi tốt nhưng xin kiếu
Nhớ khi xưa em như cành liễu
Tuy yếu mềm nhưng rất đáng yêu
Giữa vườn hoa trăm sắc diễm kiều
Anh đã chọn cô nàng yểu điệu...
Gió ơi!hãy xóa hết niềm đau
Xin gió bôi xóa hết niềm đau,
Để cho nhân thế bớt lạnh sầu
Câu thơ tâm sự vương phiền não
Trôi nổi dòng đời sẽ ra sao?
Trời đất dường như cũng tím màu
Từ khi 4 mắt rời xa nhau
Gió vẫn đưa mây vào cỏi ảo
Bến đợi chờ em gái hanh hao
Cuộc tình qua như giấc chiêm bao
Nghìn trùng xa cách giống trăng sao
Yêu nhau đâu chỉ lời khuôn sáo?
Ngọt ngào còn độc hơn mũi dao
Làm sao phân biệt được vàng thau?
Lời thật đôi lúc trái tim đau
Thà ta cứ làm tên tà đạo,
Chờ ngày phán xét, sẽ rỏ nhau
Hmhiennhan
Lung linh giấc mơ hồng
Em chưa rời khỏi bến mơ anh
Đêm đêm đôi bóng kết duyên lành
Gởi bao thương nhớ vào câu chữ
Mặc kệ ngoài trời, mưa nắng quanh
Bên đời còn lại bóng thi nhân
Êm ái trao anh chút nụ hồng
Một nửa em bước vào với bóng
Thắp sáng hồn anh mỗi bước chân...
Hạnh phúc êm mơ tiên giáng trần
Em đừng ra khỏi giấc mơ anh
Vườn địa đàng lung linh đợi sẵn
Chờ trăng hòa nhập vào biển xanh...
Gởi đến nơi em chút hương tình
Xuân này loan phụng sẽ hòa minh
Tình ta em ví như mấy gió?
Gió sẽ đêm ngày đuổi rượt mây....
hiennhan
Em hứa rằng em chẳng rời xa
Vẫn đến bên anh để giao hòa
Vần thơ trao gởi thay câu nói
Vẫn đợi tình anh mãi chẳng nhòa
Em vẫn ở đây, giấc mơ anh
Khe khẽ hát ru giấc mộng lành
Để anh trọn giấc khi đêm đến
Để nốt nhạc xanh vẫn tấu thành
Em đã trao anh những nụ hồng
Vườn tình hé nở đóa phù dung
Hương thơm khoe sắc cho anh chọn
Phù dung hay đóa nụ hồng son?
Em đến cùng anh những ước mơ
Sao trời anh sẽ kết thành thơ
Thảm xanh anh dệt bằng mây gió
Đưa giấc mơ em đến bến bờ...
kimle
Gởi người năm cũ
Nguyễn thị Kim Dung, kế toán ty thường nghiệp Cần thơ 1978-1981
Định cư ở Mỷ 1085
Người ơi! tình đến như mơ,
Người ơi! tình đến còn ngờ chiêm bao?
Xuyến xao! lòng thật xuyến xao
Khi tôi ngồi ngắm trăng sao nhớ người
Hình như người ấy thường cười
Hình như tôi cũng hay cười cầu duyên
Tối qua người đẹp như tiên
Tối nay người lại ngoan hiền như Sơ
Êm như nước, nhẹ như tơ
Nhạc lòng tôi trỗi khúc mơ bao giờ
Vẫn vơ, tình thật vẩn vơ
Người trong cỏi ảo nào ngờ tương tư
Ước gì tình đẹp như mơ
Ước gì người cũng làm thơ nhớ mình?
Tình tang! tang tính! tình tình,
Thuyền duyên cặp bến Ta Mình chung đôi
Sao trời lặng lẽ đổi ngôi
Nhẹ êm gió cuốn hồn tôi bềnh bồng
Người ơi! có nhớ tôi không?
Sao hồn tôi cứ mênh mông nhớ người?
Con đường Nguyễn Trãi êm rươi
Cúc vàng năm cũ còn cười nắng Thu
Tây Đô khói sóng tịt mù
Giữa thời bao cấp luyến lưu tình nồng
Cách nhau chỉ mấy bến sông
Sao không tới được để lòng hanh hao?
Hmhiennhan
Đóng băng trái tim
Trái tim giờ đã đóng băng
Ta cười rũ giấc mơ trăng điên rồ
Nghìn con sóng vỗ nhấp nhô
Ai hay biển rộng đã khô máu tình
Giết đời nhau cỏi vô hình
Ẩn số bài toán lập trình trăm nơi
Nam nhi đội đất đạp trời
Thương trường ta phải chói ngời ngàn sau
Nhạc, thơ mấy kẻ sang giàu?
Thương ai vào nét bán rao tơ hồng
Ai cũng là vợ là chồng
Biết ai tri kỷ thật lòng đây ta?...
HIỀN NHÂN
Bài thơ ly biệt
Nắng hạ về chói chan trên nhánh lá
Gió chuyển mình đưa hạt bụi bay xa
Nàng đi rồi trống lạnh cỏi lòng ta
Nỗi buồn cũng in hằn lên sỏi đá
Tàn giấc mơ, cúi đầu lên thánh giá
Ta nguyện cầu tìm lại thuở bình yên
Bóng người tình cũ xinh đẹp ngoan hiền
Vẫn ẩn hiện vật vờ trong tiềm thức
Cỏi xa xăm em một thời sáng rực
Lời yêu nồng nàn cột chí hùng anh
Hạnh phúc ngọt ngào sao quá mong manh
Để hư ảnh nhạt nhòa theo năm tháng
Ta góp nhặt chút tro tàn dĩ vãng
Bài thơ tình lãng mạn làm hành trang
Nàng tu hành vụn vỡ ánh trăng tan
Ta mệt mỏi giữa hai miền tối sáng...
HIỀN NHÂN
Chúc em gái gặp duyên lành
Trương Tuyền
Có tâm sự mới hiểu được lòng em gái
Thùy mị hiền hòa chánh trực dể thương
Chớ thú thật nhiều người đẹp sắc hương
Kiêu hãnh ,lẵng lơ thì anh bỏ chạy
Tin tưởng em không ham vui khờ dại
Nụ cười khả ái nhưng rất đoan trang
Giao tiếp ai,cũng minh bạch đàng hoàng
Hiểu được hết chuyện nhân tình thế thái
Có vấp ngã mới thành người từng trãi
Có khổ đau lòng mới cứng rắn hơn
Thà một mình ôm trọn nỗi cô đơn
Nuôi con lớn, chống chèo em bương chãi
Công sức em đã cho ra hoa trái
Trong vườn hồng an lạc đã vây quanh
Anh chúc em nắm bắt được duyên lành
Để hạnh phúc được vững bền mãi mãi...
Hiền Nhân
Gởi người từng nói yêu tôi
Đừng bao giờ em nói yêu tôi
Bằng lời nồng nàn ẩn trong bóng tối
Bất tài đâu mà cần em cứu rổi
Trăng tình yêu cứ xẻ nửa chia đôi
Ta đâu phải kẻ si tình nông nỗi
Hay gả Sở khanh nhẩn nhục săn mồi
Tôi lúc nào cũng vẫn chính là tôi
Sống trung thực dù ba chìm bảy nổi
Luôn chế nhạo những âm mưu đen tối
Những tên xu nịnh uốn gối theo thời
Lòng kiên trung sau trước chẳng đổi dời
Với thế nhân chưa bao giờ gian dối
Đời giang hồ áo vải đi muôn nơi
Ngủ resort hay phơi mình sương gió
Nhiều đêm trắng gối đầu lên thảm cỏ
Hồn miên man mở ngỏ với sao trời
Em yêu tôi sao khoảng trống chơi vơi?
Để tình cảm thả trôi không định hướng
Đỉnh hội tụ tham lam trong tư tưởng
Tình mây ngàn theo gió đến bốn phương
Em đã nhiễm rồi lối sống tây phương
Nên với ai cũng hòa thơ chung chạ
Ôm ấp mê ly ngỏ lời suồng sã
Đánh mất dần phẩm giá gái Đông phương
Như nàng Thúy Kiều buôn bán sắc hương
Với ai em cũng nói mình một nửa
Với ai em cũng ngọt ngào mở cửa
Hẹn ngày về rực cháy lửa yêu đương
Tôi bình thường nhưng không thể tầm thường
Yêu và ghét đều phân chia giới tuyến
Nếu tình ảo chẳng có gì lưu luyến
Bởi bến mê không có cửa thiên đường...
Cũng có lần tôi đã trót vấn vương
Rồi cuồng vội chuyện chia ân xẻ ái
Người mộng bay đi nỗi buồn ở lại
Ám ảnh đời tôi mãi một vết thương
Tôi trở thành người dở dở ương ương
Ghê tởm những kẻ buôn hương bán phấn
Không giữ được tình tinh khôi trong trắng
Chuyện thủy chung em nói thật hoang đường
Thôi em nhé! tóc đã ngã màu sương
Tôi đâu còn tuổi ngây thơ khờ dại
Tôi chấp nhận mình là người chiến bại
Trên tình trường không có trận so gươm
Mê ly gì chuyện lửa phực cháy rơm
Bãn năng thấp hèn như hai con vật
Tuy mến chuộng nền văn minh vật chất
Nhưng tôi vẫn yêu giá trị tinh thần
Tuổi xế chiều nhưng hồn phách tinh anh
Tôi yêu quý ai nết na đức hạnh
Với tình yêu tôi xem như thần thánh
Chuyện trăng hoa tôi không muốn dự phần
Tôi tin chắc rồi sẽ gặp một tình nhân
Người duy nhất sẽ chia tôi ấm lạnh
Tôi và người yêu tôi cùng kiêu hãnh
Nắm tay nhau du lịch khắp thế gian
HIỀN NHÂN
Anh vẫn chưa quên được em
Chuyện tình yêu muôn đời khó tránh khỏi
Ghét và yêu cứ xáo trộn song đôi
Những hờn ghen hay buồn vui nông nỗi
Như trái bồ hòn trộn mật ướp môi
Nhiều đêm trắng anh đớn đau tự hỏi?
Người trong tay sao sớm vội chia lìa
Như vầng trăng lấp lánh giữa trời khuya
Qua khỏi rằm đã bắt đầu hấp hối
Anh với em trên hai năm chăn gối
Lúc bên nhau mấy bước cũng không rời
Tay nắm tay cùng đi đến nhiều nơi
Ai cũng trầm trồ xứng đôi tuyệt đối
Hạnh phúc trãi rực hồng trên muôn lối
Đường ta đi như dệt gấm thêu hoa
Xe đạp đôi quanh bờ biển tà tà
Mặc trời nỗi phong ba,mưa ướt sũng
Em ngã đầu lên vai anh ấm cúng
Ngọn nến tình yêu huyền ảo lung linh
Giọng hát ru tha thiết một trời tình
Làm mây gió cũng im lìm xúc động
Nhưng tất cả bổng rơi vào khoảng trống
Bởi lửa ghen hờn đốt cháy lòng nhau
Em tìm quên bên Phật pháp nhiệm mầu
Rồi cuồng tín như bậc chân tu ngoan đạo
Anh lắt lay với trái tim rĩ máu
Ước ao mình đang trong giấc chiêm bao
Sao chúng mình có thể vẫn gặp nhau
Mà khoảng cách đạo đời không thể vượt?
Anh vật vã tưởng đứt từng khúc ruột
Khi em luôn sùng bái Đức Như lai
Trưởng khoa bệnh viện mà cứ trường chay
Sức đâu đề kháng với siêu vi khuẩn?
Kinh kệ Phật có quá nhiều mâu thuẩn
Phủ màu đen lên cuộc sống tốt tươi
Dù phù du nhưng cũng kiếp con người
Chớ cỏi ảo niết bàn ai tin được
Anh rất tiếc không thể nào đão ngược
Đưa em trở về hạnh phúc ngày xưa
Dù trời xanh phủ triệu lớp gió mưa
Vẫn không phủ lấp tình em thuở trước...
HIỀN NHÂN
Tâm niệm phải làm
Khi giận dữ bật ra lòng sân si
Nhân cách ta cũng bắt đầu giảm sút
Càng muốn người quen mình bị sĩ nhục
Là vô tình ta làm nhục chính ta
Sống ở đời cần phải có lòng vị tha
Luôn tịnh tâm trước những lời cợt nhã
Miệng họ dơ khi nói lời hèn hạ
Ta coi như hạt bụi thoáng bay qua
Đem chân lý đáp lại lời dối trá
Lấy trí mưu chống trả mọi phong ba
Ta xóa dần những điều xấu ở trong ta
Mới giác ngộ sự nhiệm mầu cao cả
HIỀN NHÂN
Thiên đàng hay địa ngục ta mãi tìm nhau
Trong ký ức anh thấy lại biển xanh
Chúng mình lanh quanh trên đường Trần Phú
Trời về khuya,nhiều ngọn đèn đã ngủ
Sương xuống nhiều đường xá vắng lạnh tanh
Lòng bồn chồn hai đứa mặt tái xanh
Tên khách sạn sao chẳng ai chịu nhớ?
Em cằn nhằn còn anh thì ấm ớ
Ai ngờ đường tình ta đến lối quanh
Trên nền trời sao vẫn sáng điểm canh
Mình lọt thỏm giữa hai bờ núi biển
Tiếng sóng thì thầm như lời đưa tiễn
Chuyến du hành đêm cuối mình bên nhau
Trận mưa hôn ngày ấy vẫn ngạt ngào
Như những lần mình cuồng say ân ái
Tình nghĩa em suốt đời anh nhớ mãi
Nên chưa bao giờ vơi được nỗi đau
Xác hồn mình vĩnh cửu nằm trong nhau
Như trái tim khó tách rời khỏi máu
Anh tin chắc cuối con đường ngộ đạo
Địa ngục thiên đường ta vẫn kiếm nhau...
HIỀN NHÂN
Nụ Hôn đổi màu
Nụ hôn mật ngọt bờ môi
Nhưng nhiều vi khuẩn sinh sôi hại người
Ngày xưa như cánh hoa tươi
Nụ hôn em giống nụ cười hồn nhiên
Thẹn thùng mà lại có duyên
Nụ hôn luyến ái bạc tiền khó mua
Phấn son xua lớp quê mùa
Nụ hôn sành điệu già nua đi nhiều
Nghe em nủng nịu lời yêu
Thủy chung duy nhất bao nhiêu anh chàng
Nụ hôn êm ái nồng nàn
Sao như những mũi tên vàng xuyên tim?
Xin em cất tiếng lặng im
Nụ hôn trơ trẻn đừng đem khoe đời
Nụ hôn suồng sã lã lơi
Em đem rao bán gọi mời ai mua?
Ngọt ngào chen lẫn chanh chua
Nụ hôn em đã khác xưa lắm rồi
Môi son sao bạc như vôi?
Soi gương nhìn lại môi tôi cũng buồn
Từ độ nước bị xa nguồn
Nụ hôn xúc cảm thẹn thùng đã quên
Tình mây gió thật chênh vênh
Nụ hôn thầm lặng chẳng bền bao lâu
Nụ hôn nhạt nhẻo đớn đau
Theo thời gian đã mòn hao dạt dào
Ước gì trong giấc chiêm bao
Nụ hôn nồng cháy đỏ màu máu tim
Vành môi cong hình chữ liềm
Nụ hôn chứa đựng nỗi niềm yêu thương
Đưa hồn nhau đến thiên đường
Nụ hôn thần thánh ngát hương...xa rồi
HIỀN NHÂN
Cuối nẽo đường tình
Khi quay lưng từ bỏ 1 mối tình
Trái tim anh tưởng chừng như nghẽn máu
Nhưng anh cố giữ nụ cười vui cao ngạo
Cầu chúc em duyên thắm đẹp lần sau...
Anh không đo lường hết nỗi khổ đau
Trên khuôn mặt lạnh lùng em bướng bĩnh
Lòng tê tái bao dung cam chịu đựng
Em chôn nỗi sầu vào tiếng kệ kinh
Ba năm rồi tình không thể hồi sinh
Bát nước đổ không làm sao hốt lại
Anh chối bỏ tình yêu bao cô gái
Giử thủy chung duy nhất với bạn tình
Bài toán tình yêu chỉ 1 phương trình
Anh chứng minh không hề sai đáp số
Hạnh phúc sẽ xua tan đi đau khổ
Vẫn không làm em thay đổi đức tin
Như bóng chênh vênh bám sát lấy hình
Rồi đến lúc hình cũng phải xa bóng
Em không muốn anh nuôi hoài hy vọng
Bởi bùa mê giáo lý xóa mất tình
xã hội tiến bộ nhờ những phát minh
Trí tuệ con người cao hơn thần thánh
Đời sống thật em dại khờ phủ nhận
Để tìm vĩnh cửu nào cỏi vô minh?
Không thể chìu em lừa dối chính mình
Anh xác định anh là tên vô đạo
Cỏi tạm trần gian toàn lời khuôn sáo
Nhân quả luân hồi bịa chuyện kiếp sau
Hai đường song song không mãi gặp nhau
Dù có lúc ta hòa chung 1 chỗ
Anh chôn kín tình sâu vào đáy mộ,
Cho em 1 mình lạc cỏi tào lao...
HIỀN NHÂN
Tình bay vào cỏi hư không!
Mây tan hoang trước cơn bão lớn
Anh bàng hoàng đau đớn trước tình bay
Nụ cười buồn theo cuộc sống lắt lay
Hồn lang thang như chiếc tàu không định bến
Đêm cuồng quay theo bạn tình đú đởn
Vóc ngọc da ngà không đủ ấm trái tim
Đành trở về với chiếc bóng lặng im
Rũ chăn gối,tìm hương xưa mặc niệm
Trôi xa rồi những tháng năm mầu nhiệm
Em cùng ta choáng ngợp cỏi tình say
Tình nồng nàn ngỡ trọn kiếp khó phai
Nhưng định mệnh an bài phân giới tuyến
Chân tình anh chỉ làm em xao xuyến
Nhưng vết thương lòng đâu dể nguôi ngoay
Hạnh phúc một lần vượt khỏi tầm tay
Mộng tan nát làm sao hàn gắn lại?
Anh đã sai vì quá nhiều tự ái
Nghi ngờ em có biểu hiện đổi thay
Nỗi đau em không muốn tỏ cùng ai
Tìm giải thoát trong những câu kinh Phật
Anh vô tình thản nhiên cười tự đắc
Bên vườn hoa hương sắc chẳng thua em
Nhưng làm sao anh quên được thuở ấm êm
Hai hồn xác xa phương luôn hợp nhất? (tạm dừng)
HIÊN NHÂN
Chiều buồn nhớ anh
Còn không anh vạt nắng hanh ngày cũ
Vệt tím buồn theo mãi với thời gian
Nắng hương xưa có ấm dịu dàng
Con phố nhỏ gót giày vang thuở ấy?
Nhớ không anh như những lần hẹn ước
Lòng bồi hồi em đếm thước thời gian
Thút thít buồn khi anh bảo không sang
Rồi còn gọi em là cô Mít Ướt
Thấy không anh cây thông buồn rũ lá
Khúc Ban Chiều nay vắng bản tình ca
Nắng đã về hay những giọt mưa sa
Nghe chút ấm cũng vừa lăn xuống má
Biết không anh khi nắng vừa đi ngủ
Cô đơn về nghe gió buốt lạnh vai
Gom mây chiều đem hong trái tim phai
Bản Tình Lỡ theo em dài năm tháng./.
NILAN
ANH VẪN CHƯA QUÊN TÌNH EM
Nhớ không em chút nắng vàng lặng lẽ
Hoa tím đường chiều quay ngược thời gian
Dư âm xưa nghe êm ái dịu dàng
Góc phố nhỏ gót hài đi thật khẽ
Nhớ không em những chiều mình chung bước
Anh cố tình níu kéo nhịp thời gian
Tình êm đềm nhưng cũng lắm trái ngang
Em thut thít làm mi anh ươn ướt
Nhánh thông buồn rũ lá về phía trước
Hoàng hôn buồn buông bóng tắt tình ca
Nắng Hạ về rồi mưa Thu cũng qua
Sao nóng ấm như còn vương trên má?
Em biết không khối sầu đau sỏi đá
Ngọn thu phong làm tê buốt bờ vai
Nắng ngày nào giờ cũng đã nhạt phai
Nhưng tình lỡ vẫn làm anh nghiêng ngã
HIỀN NHÂN
Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012
Tình cõi ảo
Hoạ cùng bài TRAO TÌNH BẾN ẢO của anh HN:
Tình cõi ảo
Ta gặp nhau trong cõi tình ảo vọng.
Lời nồng nào trao gửi những vần thơ.
Những nhớ nhung cả khắc khoải đợi chờ.
Giữa hư vô mà sao nghe day dứt...
Em lắng nghe lời con tim chân thực.
Kết ân tình từ khoảng cách hai phương.
Để hồn thi thăng hoa chốn thiên đường.
Bao đắm say dầu chỉ là cõi ảo...
Đời bon chen giữa gió mưa giông bão.
Ta trú chân trong cõi nhớ vô thường.
Chưa gặp nhau đã nghe dạ vấn vương.
Thơ kết thơ cho đôi tim chung nhịp....
Cứ để lòng thắp lên bao hy vọng.
Một ngày mai thuyền cập tới bến thơ.
Ta trao nhau câu nhung nhớ đợi chờ.
Cho trái thương chín nồng mùa hạnh phúc...
Truc Xanh
Họa bài Cúc Dại với anh Trương Nguyễn
Buổi sáng đi trên đường
Ngắm loài hoa cúc dại
Tuổi thơ bừng sống dậy
Tươi non màu lá xanh
Những trái cúc hiền lành
Lung linh hừng chín đỏ
Thuở thiếu thời rực lửa
Mộng ước vắt ngang trời
Ngày ta còn đôi mươi
Em ngọt thơm mùi cúc
Xoáy lòng nhau rạo rực
Như cơn lốc địa cầu
Thời gian vút qua mau
Tóc sương pha màu nhớ
Mỗi bông hoa rụng vỡ
Tả tơi một linh hồn
__________________________________________________________________
Bài thơ họa lại bài Hoa Cúc dại với anh Trương Nguyễn, HN sơ suất
đểu thiếu 4 câu cuối.Viết lại đầy đủ
Ân tình mãi vấn vương,
Anh bồi hồi ngắm lại,
Vườn ai Hoa Cúc Dại,
Mênh mông trời nhớ thương...
Thiên hạ thích Mai,Đào,
Cợt cười trước gió đông,
Riêng anh mãi nặng lòng,
Với hoa Cúc ngày nào
Một thuở tình rực lữa,
Bây giờ có vàng hao?
Sóng lòng còn xôn xao,
Câu hỏi chỉ thêm thừa.
Đời qua nhiều nắng mưa,
Tóc sương theo năm tháng,
Hồn anh đầy lãng mạn,
Ngậm ngùi tiếc tình xưa,
Nhịp tim buồn đong đưa,(dây dưa)
Giữa trời xuân,nắng ấm,
Yêu hoa Cúc lặng thầm,
Cho(tỏa) hương đời đằm thắm
Hmhiennhan
Giấc mơ ngọt ngào
Thật ấm áp đọc bài thơ em gởi,
Khúc nhạc tình làm ngây ngất con tim
Trời đất bên anh vào khuya im lìm,
Thương bên ấy phòng không buồn đơn chiếc
Từng câu chữ là tấm lòng tha thiết,
Bắt nhịp cầu ta đi đến tương lai,
Vai kề vai, tay xiết chặt bàn tay,
Chúng mình ca vang bài ca hạnh phúc.
Trăng với biển vẫn giao tình âu yếm,
Gió và mây cũng tìm đến chung vui,
Chén rượu tình rót đầy đêm hợp cẩn,
Môi cười má thắm em khẻ hôn anh.
Tình ngỡ xa nhưng sao lại thật gần?
Như bóng trăng nhẹ rơi trên mặt đất,
Cửa thiên đường đã mở ra trước mắt,
Mình đắm chìm trong bể ái rừng ân.
Ngàn năm rồi trời đất mãi trong xanh,
Khoãnh khắc mê ly đi vào vĩnh cửu,
Hãy để tình ru an lành giấc ngủ,
Mộng đời muôn thuở em mãi bên anh..
Như bài thơ xưa của một thi nhân,
"lá trúc che ngang mặt chữ điền..." 1 Hàn mạc Tử
Anh tối mắt trước bóng hình uyển chuyển,
Trúc Xanh ngồi thấp xuống cạnh Hiền Nhân...
Hãy đợi đấy
Đáp lời TC
Là người Việt ai không yêu nước Việt?
Bơ sửa ngoại nhân không đổi máu anh hùng.
Dân tộc Việt Nam vẫn bất khuất kiên trung,
Hạt giống tốt nẫy mầm toàn thế giới.
Người Việt Nam không cam tâm chùm gởi!
Dẫu nữ nhi cũng thỏa chí tang bồng.
Luôn tự hào thuộc nòi giống Tiên Long,
Nuốt uất hận ,đợi thời cơ nỗi sóng.
Mãnh đất thiêng liêng tổ tiên soi bóng,
Bạch Đằng giang xưa vang dội chiến công.
Gò Đóng Đa xác quân Thanh chất đóng,
Lịch sữ còn tiếp diễn ở biển Đông?
Cũng như bạn, tôi sục sôi máu nóng,
Nhìn kẻ thù dầy xéo đảo xa xăm,
Ý Đảng Lòng dân trên dưới một lòng,
Nhưng nông nỗi sẽ thiệt thòi nhiều lắm...
Giặc xâm lăng có phản lực, tàu ngầm?
Cũng chưa vượt qua siêu cường Nga ,Mỷ...
Tôi tin lãnh đạo đa mưu,túc trí,
Sẽ có một ngày sòng phẳng chuyện Hoàng sa...
Hmhienhan
Lối rẽ đường tình.
Mặc mai ,mình sẽ ra sao,
Tình thơ em vẫn dạt dào buồng tim,
Nửa đời hạnh phúc kiếm tìm,
Từ trong cõi ảo niềm tin sáng dần.
Vườn thơ ríu rít yến oanh,
Sợ lắm hạnh phúc càng gần càng xa.
Câu chữ tình nghĩa thiết tha,
Nhưng chưa khẳng định mưa sa chỗ nào?
Phất phơ như tấm lụa đào,
Vườn hồng em lắm nẽo vào,lối ra
Sóng xô bờ cát trôi xa,
Mong em vượt mọi phong ba đất trời,
Lắng lòng nghĩ kỷ em ơi!
Yêu ai sáng đẹp cuộc đời thì yêu,
Đừng thương tiếc chút nắng chiều,
Mà quên nắng sớm mỹ miều bình minh,(MB)
Anh đây tự nhủ lòng mình,
Yêu còn phải biết hy sinh cho nàng,
Yêu không ich kỷ,buộc ràng,
Cũng không ngoãnh mặt phụ phàng người yêu,
Tơ tình còn chẳng bao nhiêu,
Dẫu hoa trăm sắc diễm kiều cũng thua,
Chợ tình kẻ bán người mua,
Riêng anh chỉ biết chanh chua cười hoài...
Hmhiennhan
Chúc Tết
Đủng đỉ?nh rồi Xuân cũng đến nhà,
Mai, Đào nam bắc đã đơm hoa,
Cánh én lượn bay từ đầu ngõ,
Mây hồng,nắng ấm báo tin xa.
Phúc, Lộc,vĩnh hằng mừng tất cả,
Thọ tỷ nam sơn sức khỏe nha
Năm mới chúc nhau vui hỉ hả,
Ấm lòng qua chén rượu, chung trà
Vui vẻ nhé, các bạn gần xa,
An khang trẻ mãi,hỏng lo già,
Đường đi phía trước nhiều tài lộc,
Xe hơi đạp nước vui tà tà
Chúc mừng năm mới xin xí xóa,
Cờ bạc, rượu ,thuốc mệt lắm ha
Bửu bối còn nguyên trình quan cả
Đá gà, đốt pháo, nổ mấy bà( nhớ xem lại bài thơ đá gà ,đốt pháo của HN)
Kính chúc anh chị, lẫn má ba,
Cầu cho gia quyến mãi thuận hòa,
Công danh sự nghiệp luôn tỏa sáng,
Vạn sự lo toan đủ đếm vàng
Kính dâng tổ tiên một nén nhang,
Cầu (mảng) Dừa, Đủ (đu) Xài (xoài) chẳng đụng hàng,
Măng (cục) VÚ (sửa) , GIẢI (thiều) SẦU(riêng) trái tổ chảng,
Đô la, Xe cộ,(giấy tiền vàng mả) hóa tro than
Tôi xin chúc nhỏ với một nàng
Đầu trên Cuối dưới ,Giữa, mịn màng,
Mai nầy hợp mặt chơi xã láng,
Kiếm thằng cu tý để trình làng
Khoãnh khắc dại khờ
(bài thơ 2007)
Tôi gặp em trong quán vắng chiều mưa,
Em 38 mà thân hình rực lửa,
Cặp núi đôi thoáng hé ra 1 nửa,
Làm đục ngầu trăm cặp mắt liếc đưa
Quả bom ngầm ở dưới lớp vải thưa.
Sao ánh mắt em rưng rưng ngấn lệ?
Em dẩn hồn tôi vào miền đất hứa,
Bằng câu chuyện đời kê rất ngô nghê
Tôi mời em thử chút rượu đê mê,
Bằng bàn tay, lưỡi ,môi của người từng trãi,
Cả người em bổng run lên nóng chảy,
Khuôn mặt dại khờ như cô gái quê,
Tôi nhìn quanh tôi-trống lạnh 4 bề,
Mưa nặng hột , gió rit gào, quái quỷ,
Em nằm xuống với bộ đồ nguyên thủy,
Động Đào nguyên đã bit lối quay về
Trời trút nước?hay là em trút nước?
Sao đùi tôi bổng bị ướt lạ kỳ?
Rượu hợp cẩn tôi nốc cạn đến đáy ly,
Đất chau đão hay hồn tôi say khước?
Trái cấm tình yêu kg hái mà được,
MT ơi! Em làm khổ tôi rồi
Tội lổi nầy mình dừng lại đây thôi
Loan mà biết chắc là tôi chết trước...
Hmhiennhan
Thơ hay Galangthang.Cám ơn em đã gởi thơ ,nhưng hôm nay HN quá bận.
Hẹn sẽ gặp lại em vào lúc khác nha.
Hôm nay HN vào đây để lưu lại 1 bài thơ của người khác tặng nhưng họ
kg biết tên tác giả,HN cũng chưa có thời gian tra cứu
Có 1 nhà thơ đả " định nghỉa con người "như thế này :
Người ta thường đi tìm hiễu định nghỉa
Về con người trong thế giới bao la
Bao văn chương bao khái niệm lời ca
Nhưng có lẻ tiếng con người là đúng
Bởi trong ta có phần " con " trong đó
Cái con này củng giống mọi thứ con
Có sinh ra có khôn lớn lụi tàn
Trước khi chết đều sinh con đẻ cái
Cái con ấy giống muôn vàn con khác
Sống bản năng trong qui luật sinh tồn
Cũng dại khờ cũng trong trắng _ngây thơ
Cũng ích kỷ tham ăn và sợ chết
Nhưng trong ta còn phần " người "trong đó
Có trí tuệ có ước mơ khao khát
Biết yêu thương biết tranh dành buồn đau
Biết cho mình và cho cả mai sau
Tình có bay xa?
Chỉ còn con đường nhỏ gió thổi qua
Ngọn Trúc Xanh ngã nghiêng miền đất khác
Con cò trắng cũng thẩn thờ ngơ ngác
Bay đi đâu rồi? khúc hát tình xa?
Vườn hồng xưa còn sót lại nụ hoa,
Nhưng không phải bóng của hoa đào ngày đó
Gót sen hồng chẳng còn lưu thảm cỏ
Hoàng hôn buồn tím thẳm cỏi bao la
Sóng vỗ chiều nay con nước nhẩn nha
Dòng sông vẫn phủ màu xanh êm ã
Cánh buồm chân mây nhỏ như nhánh lá
Nàng đi rồi hiu quạnh cả đời ta
Cuộc tình ảo giống như những bài thơ
Nhớ nhớ thương thương giận hờn trăn trở
Như chiếc bóng ở đáy hồ than thở
Nhớ một cuộc tình chìm cỏi hư vô
Ân tình xưa nhạt nhòa như giấc mơ
Dư âm là tiếng nhạc lòng nức nở
Thôi em nhé hai mãnh đời dang dở
Bến hư không đừng nhắc chuyện đợi chờ
Hmhiennhan
Hoạ cùng bài TÌNH CÓ BAY XA? của anh hiennhan
TÌNH VƯƠNG BẾN THƠ
Nợ ân tình day dứt cả cõi thơ
Để vần gieo những cung trầm khắc khoải
Con đường sương mịt mờ nơi xa ngái
Lối cũ mưa về tím thẫm cả hoàng hôn..
Sao chiều nay con sóng bỗng bồn chồn
Theo chân mây về phía trời xa thẳm
Có phải chăng nơi cuối chiều phẳng lặng
Nỗi buồn nào đã hóa sóng trong tim?
Cuộc tình nào ta đã mãi đi tìm
Từ cõi ảo với trở trăn day dứt
Những nhớ nhung đẫm trang thơ _ rất thực
Gọi giấc mơ về sống dậy một thời hoa…
Có thể nào níu lại một mùa qua?
Ta khép mình nơi góc lòng trống trải.
Bến hư không vần thơ còn vương lại
Dư âm xưa xin trả gió mây ngàn…
Truc Xanh
Gởi KIMLE
Anh xin lỗi phải làm người đưa tiễn,
Một tình yêu mới chớm đã vội tàn
Tỉnh giấc rồi đâm chán giấc mơ tiên,
Thật trần trụi ,chẳng chút gì lãng mạn
Anh đã thoát ra được ngoài ánh sáng
Khinh bạt nhìn HOA BƯỚM lã lơi cười
Chuyện TRĂNG GIÓ làm đời nhạt màu tươi
Nhìn thiên hạ đem tình ra mua bán
Anh đâu muốn buông những lời nhạo báng
Kinh tình yêu chẳng xuất phát từ tim
Hàng mạo hóa chĩ thay đổi cái tên
Lập trình sẳn lời yêu thương lai láng
Anh kg phải là 1 nhà hào sảng
Chuyện tình yêu phải rung động thật lòng
Dù bên anh có cả vườn hoa hồng
Nhưng tình cảm kg hạn kỳ ngày tháng
Tình thiêng liêng chỉ dành người xứng đáng
Sợ lắm những lời sao chép dối gian
Chưa bao giờ anh đăng ký sắp hàng
Để nhận lãnh duyên thừa em ban phát
Thôi nhé em cành thiên hương bát ngát
Một thời làm anh xao xác dung nhan
Vào BẾN XUÂN mình hụt hẩng,ngỡ ngàng
Anh xin được tạ từ đi hướng khác
Lời yêu thương kg còn vương ý nhạc
Đàn BÁ NHA đã thiếu mất TỬ KỲ
Anh quăng hêt tình xưa vào bải rác
Hành trang còn đọng lại khúc biệt ly
Anh không phải là những kẻ sầu bi
Núp bóng tối nói những lời rên rĩ
Hay những kẻ miệng hẹn thề chung thủy,
Nhưng nhân cách phong độ không ra gì
Tuy từng gọi em người tình tri kỷ
Hạt giống tình yêu đã đủ nẫy mầm
Thổi lửa hờn ghen nhiều bạn tri âm
Tình anh vẫn song hành cùng lý trí.
Thiên đàng anh không phải là nước Mỷ
Dù người thân khắp bốn biển năm châu,
Tình đầu môi không thể giử bền lâu
Người tôt không chung hàng cùng ma quỷ
Vui lên em nhé! đời đã phân kỳ
Đường chia hai, trái tim ta đóng cửa
Anh giúp em xác định quyền chọn lựa
Yêu trung thực không có chuyện dối lừa?
Không thể nào tiếp tục chuyện dây dưa,
Khi hiểu được tình kia là ảo ảnh
Đau một lần hơn suốt đời oán hận
Trách lòng nhau giống thời tiết nắng mưa...
Người yêu anh? nói cũng chỉ thêm thừa
Nhiều cũng như những người yêu em vậy
Xuôi dòng thời gian rồi em sẽ thấy
Một nửa của mình còn ngoài song thưa
Tình xế chiều đâu có giống ban trưa
Hạn kỳ thời gian tính bao năm tháng?
Yêu nông nỗi chĩ gieo thêm ai oán
Đừng để sầu nhỏ lệ xuống thành mưa
Ngày em về vô số kẻ đón đưa
Cũng mong có người yêu em chân thật
Hãy quên anh-kẻ mang nhiều phiền phức
Ngỗ ngáo, ngu si như một con lừa
Trăng héo gầy ở giữa đám sao thưa
Lòng minh bạch luôn sáng trong lấp lánh
Anh mãi là người đàn ông kiêu hãnh
Giữa biển đời quên mất chuyện được thua...
Rất ngọt ngào mà cũng rất chanh chua
Phận bọt bèo nhưng cũng là kẻ sĩ,
Không bao giờ được làm người hoàn mỹ
Kệ cuộc đời bị gió bão đong đưa...
Hmhiennhan
Tình cõi ảo
Ta gặp nhau trong cõi tình ảo vọng.
Lời nồng nào trao gửi những vần thơ.
Những nhớ nhung cả khắc khoải đợi chờ.
Giữa hư vô mà sao nghe day dứt...
Em lắng nghe lời con tim chân thực.
Kết ân tình từ khoảng cách hai phương.
Để hồn thi thăng hoa chốn thiên đường.
Bao đắm say dầu chỉ là cõi ảo...
Đời bon chen giữa gió mưa giông bão.
Ta trú chân trong cõi nhớ vô thường.
Chưa gặp nhau đã nghe dạ vấn vương.
Thơ kết thơ cho đôi tim chung nhịp....
Cứ để lòng thắp lên bao hy vọng.
Một ngày mai thuyền cập tới bến thơ.
Ta trao nhau câu nhung nhớ đợi chờ.
Cho trái thương chín nồng mùa hạnh phúc...
Truc Xanh
Họa bài Cúc Dại với anh Trương Nguyễn
Buổi sáng đi trên đường
Ngắm loài hoa cúc dại
Tuổi thơ bừng sống dậy
Tươi non màu lá xanh
Những trái cúc hiền lành
Lung linh hừng chín đỏ
Thuở thiếu thời rực lửa
Mộng ước vắt ngang trời
Ngày ta còn đôi mươi
Em ngọt thơm mùi cúc
Xoáy lòng nhau rạo rực
Như cơn lốc địa cầu
Thời gian vút qua mau
Tóc sương pha màu nhớ
Mỗi bông hoa rụng vỡ
Tả tơi một linh hồn
__________________________________________________________________
Bài thơ họa lại bài Hoa Cúc dại với anh Trương Nguyễn, HN sơ suất
đểu thiếu 4 câu cuối.Viết lại đầy đủ
Ân tình mãi vấn vương,
Anh bồi hồi ngắm lại,
Vườn ai Hoa Cúc Dại,
Mênh mông trời nhớ thương...
Thiên hạ thích Mai,Đào,
Cợt cười trước gió đông,
Riêng anh mãi nặng lòng,
Với hoa Cúc ngày nào
Một thuở tình rực lữa,
Bây giờ có vàng hao?
Sóng lòng còn xôn xao,
Câu hỏi chỉ thêm thừa.
Đời qua nhiều nắng mưa,
Tóc sương theo năm tháng,
Hồn anh đầy lãng mạn,
Ngậm ngùi tiếc tình xưa,
Nhịp tim buồn đong đưa,(dây dưa)
Giữa trời xuân,nắng ấm,
Yêu hoa Cúc lặng thầm,
Cho(tỏa) hương đời đằm thắm
Hmhiennhan
Giấc mơ ngọt ngào
Thật ấm áp đọc bài thơ em gởi,
Khúc nhạc tình làm ngây ngất con tim
Trời đất bên anh vào khuya im lìm,
Thương bên ấy phòng không buồn đơn chiếc
Từng câu chữ là tấm lòng tha thiết,
Bắt nhịp cầu ta đi đến tương lai,
Vai kề vai, tay xiết chặt bàn tay,
Chúng mình ca vang bài ca hạnh phúc.
Trăng với biển vẫn giao tình âu yếm,
Gió và mây cũng tìm đến chung vui,
Chén rượu tình rót đầy đêm hợp cẩn,
Môi cười má thắm em khẻ hôn anh.
Tình ngỡ xa nhưng sao lại thật gần?
Như bóng trăng nhẹ rơi trên mặt đất,
Cửa thiên đường đã mở ra trước mắt,
Mình đắm chìm trong bể ái rừng ân.
Ngàn năm rồi trời đất mãi trong xanh,
Khoãnh khắc mê ly đi vào vĩnh cửu,
Hãy để tình ru an lành giấc ngủ,
Mộng đời muôn thuở em mãi bên anh..
Như bài thơ xưa của một thi nhân,
"lá trúc che ngang mặt chữ điền..." 1 Hàn mạc Tử
Anh tối mắt trước bóng hình uyển chuyển,
Trúc Xanh ngồi thấp xuống cạnh Hiền Nhân...
Hãy đợi đấy
Đáp lời TC
Là người Việt ai không yêu nước Việt?
Bơ sửa ngoại nhân không đổi máu anh hùng.
Dân tộc Việt Nam vẫn bất khuất kiên trung,
Hạt giống tốt nẫy mầm toàn thế giới.
Người Việt Nam không cam tâm chùm gởi!
Dẫu nữ nhi cũng thỏa chí tang bồng.
Luôn tự hào thuộc nòi giống Tiên Long,
Nuốt uất hận ,đợi thời cơ nỗi sóng.
Mãnh đất thiêng liêng tổ tiên soi bóng,
Bạch Đằng giang xưa vang dội chiến công.
Gò Đóng Đa xác quân Thanh chất đóng,
Lịch sữ còn tiếp diễn ở biển Đông?
Cũng như bạn, tôi sục sôi máu nóng,
Nhìn kẻ thù dầy xéo đảo xa xăm,
Ý Đảng Lòng dân trên dưới một lòng,
Nhưng nông nỗi sẽ thiệt thòi nhiều lắm...
Giặc xâm lăng có phản lực, tàu ngầm?
Cũng chưa vượt qua siêu cường Nga ,Mỷ...
Tôi tin lãnh đạo đa mưu,túc trí,
Sẽ có một ngày sòng phẳng chuyện Hoàng sa...
Hmhienhan
Lối rẽ đường tình.
Mặc mai ,mình sẽ ra sao,
Tình thơ em vẫn dạt dào buồng tim,
Nửa đời hạnh phúc kiếm tìm,
Từ trong cõi ảo niềm tin sáng dần.
Vườn thơ ríu rít yến oanh,
Sợ lắm hạnh phúc càng gần càng xa.
Câu chữ tình nghĩa thiết tha,
Nhưng chưa khẳng định mưa sa chỗ nào?
Phất phơ như tấm lụa đào,
Vườn hồng em lắm nẽo vào,lối ra
Sóng xô bờ cát trôi xa,
Mong em vượt mọi phong ba đất trời,
Lắng lòng nghĩ kỷ em ơi!
Yêu ai sáng đẹp cuộc đời thì yêu,
Đừng thương tiếc chút nắng chiều,
Mà quên nắng sớm mỹ miều bình minh,(MB)
Anh đây tự nhủ lòng mình,
Yêu còn phải biết hy sinh cho nàng,
Yêu không ich kỷ,buộc ràng,
Cũng không ngoãnh mặt phụ phàng người yêu,
Tơ tình còn chẳng bao nhiêu,
Dẫu hoa trăm sắc diễm kiều cũng thua,
Chợ tình kẻ bán người mua,
Riêng anh chỉ biết chanh chua cười hoài...
Hmhiennhan
Chúc Tết
Đủng đỉ?nh rồi Xuân cũng đến nhà,
Mai, Đào nam bắc đã đơm hoa,
Cánh én lượn bay từ đầu ngõ,
Mây hồng,nắng ấm báo tin xa.
Phúc, Lộc,vĩnh hằng mừng tất cả,
Thọ tỷ nam sơn sức khỏe nha
Năm mới chúc nhau vui hỉ hả,
Ấm lòng qua chén rượu, chung trà
Vui vẻ nhé, các bạn gần xa,
An khang trẻ mãi,hỏng lo già,
Đường đi phía trước nhiều tài lộc,
Xe hơi đạp nước vui tà tà
Chúc mừng năm mới xin xí xóa,
Cờ bạc, rượu ,thuốc mệt lắm ha
Bửu bối còn nguyên trình quan cả
Đá gà, đốt pháo, nổ mấy bà( nhớ xem lại bài thơ đá gà ,đốt pháo của HN)
Kính chúc anh chị, lẫn má ba,
Cầu cho gia quyến mãi thuận hòa,
Công danh sự nghiệp luôn tỏa sáng,
Vạn sự lo toan đủ đếm vàng
Kính dâng tổ tiên một nén nhang,
Cầu (mảng) Dừa, Đủ (đu) Xài (xoài) chẳng đụng hàng,
Măng (cục) VÚ (sửa) , GIẢI (thiều) SẦU(riêng) trái tổ chảng,
Đô la, Xe cộ,(giấy tiền vàng mả) hóa tro than
Tôi xin chúc nhỏ với một nàng
Đầu trên Cuối dưới ,Giữa, mịn màng,
Mai nầy hợp mặt chơi xã láng,
Kiếm thằng cu tý để trình làng
Khoãnh khắc dại khờ
(bài thơ 2007)
Tôi gặp em trong quán vắng chiều mưa,
Em 38 mà thân hình rực lửa,
Cặp núi đôi thoáng hé ra 1 nửa,
Làm đục ngầu trăm cặp mắt liếc đưa
Quả bom ngầm ở dưới lớp vải thưa.
Sao ánh mắt em rưng rưng ngấn lệ?
Em dẩn hồn tôi vào miền đất hứa,
Bằng câu chuyện đời kê rất ngô nghê
Tôi mời em thử chút rượu đê mê,
Bằng bàn tay, lưỡi ,môi của người từng trãi,
Cả người em bổng run lên nóng chảy,
Khuôn mặt dại khờ như cô gái quê,
Tôi nhìn quanh tôi-trống lạnh 4 bề,
Mưa nặng hột , gió rit gào, quái quỷ,
Em nằm xuống với bộ đồ nguyên thủy,
Động Đào nguyên đã bit lối quay về
Trời trút nước?hay là em trút nước?
Sao đùi tôi bổng bị ướt lạ kỳ?
Rượu hợp cẩn tôi nốc cạn đến đáy ly,
Đất chau đão hay hồn tôi say khước?
Trái cấm tình yêu kg hái mà được,
MT ơi! Em làm khổ tôi rồi
Tội lổi nầy mình dừng lại đây thôi
Loan mà biết chắc là tôi chết trước...
Hmhiennhan
Thơ hay Galangthang.Cám ơn em đã gởi thơ ,nhưng hôm nay HN quá bận.
Hẹn sẽ gặp lại em vào lúc khác nha.
Hôm nay HN vào đây để lưu lại 1 bài thơ của người khác tặng nhưng họ
kg biết tên tác giả,HN cũng chưa có thời gian tra cứu
Có 1 nhà thơ đả " định nghỉa con người "như thế này :
Người ta thường đi tìm hiễu định nghỉa
Về con người trong thế giới bao la
Bao văn chương bao khái niệm lời ca
Nhưng có lẻ tiếng con người là đúng
Bởi trong ta có phần " con " trong đó
Cái con này củng giống mọi thứ con
Có sinh ra có khôn lớn lụi tàn
Trước khi chết đều sinh con đẻ cái
Cái con ấy giống muôn vàn con khác
Sống bản năng trong qui luật sinh tồn
Cũng dại khờ cũng trong trắng _ngây thơ
Cũng ích kỷ tham ăn và sợ chết
Nhưng trong ta còn phần " người "trong đó
Có trí tuệ có ước mơ khao khát
Biết yêu thương biết tranh dành buồn đau
Biết cho mình và cho cả mai sau
Tình có bay xa?
Chỉ còn con đường nhỏ gió thổi qua
Ngọn Trúc Xanh ngã nghiêng miền đất khác
Con cò trắng cũng thẩn thờ ngơ ngác
Bay đi đâu rồi? khúc hát tình xa?
Vườn hồng xưa còn sót lại nụ hoa,
Nhưng không phải bóng của hoa đào ngày đó
Gót sen hồng chẳng còn lưu thảm cỏ
Hoàng hôn buồn tím thẳm cỏi bao la
Sóng vỗ chiều nay con nước nhẩn nha
Dòng sông vẫn phủ màu xanh êm ã
Cánh buồm chân mây nhỏ như nhánh lá
Nàng đi rồi hiu quạnh cả đời ta
Cuộc tình ảo giống như những bài thơ
Nhớ nhớ thương thương giận hờn trăn trở
Như chiếc bóng ở đáy hồ than thở
Nhớ một cuộc tình chìm cỏi hư vô
Ân tình xưa nhạt nhòa như giấc mơ
Dư âm là tiếng nhạc lòng nức nở
Thôi em nhé hai mãnh đời dang dở
Bến hư không đừng nhắc chuyện đợi chờ
Hmhiennhan
Hoạ cùng bài TÌNH CÓ BAY XA? của anh hiennhan
TÌNH VƯƠNG BẾN THƠ
Nợ ân tình day dứt cả cõi thơ
Để vần gieo những cung trầm khắc khoải
Con đường sương mịt mờ nơi xa ngái
Lối cũ mưa về tím thẫm cả hoàng hôn..
Sao chiều nay con sóng bỗng bồn chồn
Theo chân mây về phía trời xa thẳm
Có phải chăng nơi cuối chiều phẳng lặng
Nỗi buồn nào đã hóa sóng trong tim?
Cuộc tình nào ta đã mãi đi tìm
Từ cõi ảo với trở trăn day dứt
Những nhớ nhung đẫm trang thơ _ rất thực
Gọi giấc mơ về sống dậy một thời hoa…
Có thể nào níu lại một mùa qua?
Ta khép mình nơi góc lòng trống trải.
Bến hư không vần thơ còn vương lại
Dư âm xưa xin trả gió mây ngàn…
Truc Xanh
Gởi KIMLE
Anh xin lỗi phải làm người đưa tiễn,
Một tình yêu mới chớm đã vội tàn
Tỉnh giấc rồi đâm chán giấc mơ tiên,
Thật trần trụi ,chẳng chút gì lãng mạn
Anh đã thoát ra được ngoài ánh sáng
Khinh bạt nhìn HOA BƯỚM lã lơi cười
Chuyện TRĂNG GIÓ làm đời nhạt màu tươi
Nhìn thiên hạ đem tình ra mua bán
Anh đâu muốn buông những lời nhạo báng
Kinh tình yêu chẳng xuất phát từ tim
Hàng mạo hóa chĩ thay đổi cái tên
Lập trình sẳn lời yêu thương lai láng
Anh kg phải là 1 nhà hào sảng
Chuyện tình yêu phải rung động thật lòng
Dù bên anh có cả vườn hoa hồng
Nhưng tình cảm kg hạn kỳ ngày tháng
Tình thiêng liêng chỉ dành người xứng đáng
Sợ lắm những lời sao chép dối gian
Chưa bao giờ anh đăng ký sắp hàng
Để nhận lãnh duyên thừa em ban phát
Thôi nhé em cành thiên hương bát ngát
Một thời làm anh xao xác dung nhan
Vào BẾN XUÂN mình hụt hẩng,ngỡ ngàng
Anh xin được tạ từ đi hướng khác
Lời yêu thương kg còn vương ý nhạc
Đàn BÁ NHA đã thiếu mất TỬ KỲ
Anh quăng hêt tình xưa vào bải rác
Hành trang còn đọng lại khúc biệt ly
Anh không phải là những kẻ sầu bi
Núp bóng tối nói những lời rên rĩ
Hay những kẻ miệng hẹn thề chung thủy,
Nhưng nhân cách phong độ không ra gì
Tuy từng gọi em người tình tri kỷ
Hạt giống tình yêu đã đủ nẫy mầm
Thổi lửa hờn ghen nhiều bạn tri âm
Tình anh vẫn song hành cùng lý trí.
Thiên đàng anh không phải là nước Mỷ
Dù người thân khắp bốn biển năm châu,
Tình đầu môi không thể giử bền lâu
Người tôt không chung hàng cùng ma quỷ
Vui lên em nhé! đời đã phân kỳ
Đường chia hai, trái tim ta đóng cửa
Anh giúp em xác định quyền chọn lựa
Yêu trung thực không có chuyện dối lừa?
Không thể nào tiếp tục chuyện dây dưa,
Khi hiểu được tình kia là ảo ảnh
Đau một lần hơn suốt đời oán hận
Trách lòng nhau giống thời tiết nắng mưa...
Người yêu anh? nói cũng chỉ thêm thừa
Nhiều cũng như những người yêu em vậy
Xuôi dòng thời gian rồi em sẽ thấy
Một nửa của mình còn ngoài song thưa
Tình xế chiều đâu có giống ban trưa
Hạn kỳ thời gian tính bao năm tháng?
Yêu nông nỗi chĩ gieo thêm ai oán
Đừng để sầu nhỏ lệ xuống thành mưa
Ngày em về vô số kẻ đón đưa
Cũng mong có người yêu em chân thật
Hãy quên anh-kẻ mang nhiều phiền phức
Ngỗ ngáo, ngu si như một con lừa
Trăng héo gầy ở giữa đám sao thưa
Lòng minh bạch luôn sáng trong lấp lánh
Anh mãi là người đàn ông kiêu hãnh
Giữa biển đời quên mất chuyện được thua...
Rất ngọt ngào mà cũng rất chanh chua
Phận bọt bèo nhưng cũng là kẻ sĩ,
Không bao giờ được làm người hoàn mỹ
Kệ cuộc đời bị gió bão đong đưa...
Hmhiennhan
Mai em về
Mai em về
Mai em về Sài Gòn đông vui lắm,
Nhất là khi trời đất bước vào xuân,
Gió phải lặng im trước vườn nắng ấm,
Gieo hồn người xa xứ chút bâng khuâng...
Vẫn còn đó bản tình ca muôn thuở,
Người Sài gòn sau trước chẳng cách chia,
Vườn Tao Đàn ngày xưa em còn nhớ,
Bến Bạch đằng nhộn nhịp lúc về khuya
Ánh đèn đêm hôn nhẹ suối tóc mềm,
Phố Lê lợi lắm màu xanh mắt ngọc
Sài gòn vẫn thế dù mưa hay nắng,
Thành phố chuyển mình bắt nhịp đi lên,
Chút ồn ào, chút lặng lẽ,bấp bênh,
Như ngôi nhà nhỏ kề bên cao ốc
Nếu lỡ bước giữa khoảng đời giông bão,
Tìm nhà thờ,chùa làm chỗ trú thân,
Lời Chúa ,Phật xua hết mọi ưu phiền,
Người thoát tục sẽ trở về với đạo
Hmhiennhan
Đừng làm trăng biển
Tâm Nguyện
Gởi Hiền Nhân người làm thay đổi đời Loan
Ta đã đi qua vạn bến bờ,
Chứng kiến bao lần sao đổi ngôi,
Thở dài mấy độ nhìn trăng khuyết,
Đau lòng khi núi lỡ, sông bồi.
Ta đã đi qua những nỗi buồn,
Nhiều giọt lệ hồng đã trào tuôn,
Ta đã khóc cười nhìn nhân thế,
Được thua còn mất,diễn ra luôn
Ta đã thay đi biết bao lần,
Tấm thân tứ đại hợp rồi tan,
Lên xuống trôi lăn vào các cõi,
Đi theo nghiệp lực Quả và Nhân
Một phút hồi tâm nhận được Mình,
Xóa tan màn tối của Vô Minh,
Thoát phàm.nơi chính nơi trần tục,
Tự tại vào ra chốn Tử Sinh
Tìm lại kỷ niệm xưa
Phố xưa
lạ
Nhớ tiếng cười,
Chỗ xưa sao vắng bóng Người năm xưa?
Sài Gòn sớm nắng, chiều mưa,
Người chưa gặp mặt
lòng chưa muốn về.
Bâng quơ sợi nhớ sợi thương,
Bát độn khoa sắn,
Cơm nhường cho nhau,
Chứa chan tình nghĩa thuở nào,
Bây giờ nhìn phố nhà cao,
giật mình.
Nhớ quê ,
Về lại cánh đồng,
Thương sao ngọn lúa trổ bông nuôi người,
Thênh thang đi giữa chợ đời,
Ta tìm nhặt lại nụ cười hồn nhiên...
Hmhiennhan
Lời yêu thương muốn nói
Gởi Trúc xanh,
Người ta nói tình yêu không biên giới,
Có thể liên thông khắp quả địa cầu,
Nhưng cuộc đời khó đoán trước bể dâu,
Sự thật nhiều khi không như mong đợi.
Chồng với vợ đã từng chung chăn gối,
Kề cận nhau còn cách biệt đôi lòng.
Trúc Xanh mở ra những giấc mơ hồng,
Anh cảm nhận nhưng ngại nhiều nông nỗi
Tình chỉ đẹp lúc ban đầu mở lối,
Rất sướng vui nếu chung một lối về,
Nhưng giữ sao được trọn vẹn hẹn thề?
Khi cuộc sống sẽ có nhiều biến đổi.
Anh đâu muốn nói những lời gian dối,
Sợ không đủ sức trói buộc tình yêu,
Chẳng lẽ yêu là cũng phải biết liều
Rồi sau đó làm một người phản bội?
Vô ich thôi!Một triệu lần xin lỗi,
Rất dể dàng bay ra khỏi đầu môi
Tình yêu thường làm cho anh bối rối,
Với nhiều câu hỏi chưa thể trả lời...
Anh vẫn đợi chờ thơ em mổi tối,
Đọc ấm lòng nhưng không biết nói làm sao?
Dù em bảo đây chỉ là tình ảo,
Nhưng tim anh đã mấy đợt sóng trào
Mùa Xuân về cây lá còn xôn xao,
Mai Đào vẫn ươm hoa chào năm mới
Trái tình yêu lặng thầm trong bóng tối,
Sao hương yêu đủ chín đến ngọt ngào?
Chuyện chúng mình có nghĩ đến mai sau?
Bãn năng có song hành cùng lý trí?
Anh không điếm chiều dài bao hải lý,
Miễn đôi lòng khoảng cách chẳng là bao
Có khuya nào từ trong giấc chiêm bao,
Em hiện ra như nàng tiên huyền ảo,
Cười cợt anh một con chiên vô đạo,
Đuổi bắt em ,bay lượn giữa trời sao...
Hmhiennhan
Hồng Nhung 19:45 24-01-2010
Trời không lẽ em chậm chân rồi?
Bài thơ nào anh viết tặng em,
Em chờ mãi một câu còn bỏ ngõ,
Hiền Nhân ơi! lại đây em hỏi nhỏ,
Chỗ trống nầy,anh lại nợ em chăng?
Anh đã nợ em cả quảng đời bình lặng,
Có bao giờ anh nhớ trả cho em?
Trả cho hết những nỗi nhớ diệu êm,
Em chờ đấy! bao giờ anh chịu trả?
Những lúc bên em,anh xa lạ quá,
Hỏi thì gật đầu,kg hỏi cứ lặng im,
Anh biết không,em đau nhói trong tim,
Khi tiếng lòng em anh không hiểu nỗi
Anh có biết bao nhiêu lần em đợi,
Anh hôn lấy em, môi má nát nhầu,
Nầy anh nhé ,đêm đêm em vẫn đợi...
Lời yêu em,anh viết trọn cả câu
Hihi Phá anh HN cho người khác ghen chơi
Trốn Thơ?
Thế Sự nhân tình ngán ngẫm rồi!
Tôi về sống với nửa tôi thôi,
Lợi danh như khói mây chìm nỗi,
Sao bằng nhân nghĩa rạng tiếng đời?
Thương xót kiếp người trong vực tối,
Tôi yêu từng khắc thời gian trôi,
Muốn bắt hồn thơ im tiếng nói,
Mà sao câu chữ vẫn đến đòi?
Giấc mộng đêm xuân
KIMLE
Giấc mộng xuân làm tim em sưởi ấm
Bởi lời thơ em chan chứa bấy lâu
Gởi về anh như một mối tình đầu
Dẫu mộng ảo nhưng tình là rất thật
Ngày tháng dài cho em niềm u uất
Như mây trời trôi tím cả hoàng hôn
Lời thơ anh rực cháy cả tâm hồn
Em có lạnh cũng thấy lòng ấm mãi
Trời bên em dù đêm dài ngày ngắn
Cũng không làm cách trở vẫn thơ yêu
Đại dương xa anh đã nối bờ yêu
Lời thơ tỏ làm nhịp cầu đưa lối
Duyên tri kỷ cùng anh nhiều đêm tối
Cũng rạng ngời như trăng tựa đêm rằm
Lời thơi trao xao xuyến gối đầu nằm
Đêm mơ thấy mộng về bên khung cửa
Cũng như anh, em quen rồi khoảng cách
Xa hay gần không thể cản tình thơ
Nỗi nhớ nhung cứ tràn ngập vô bờ
Như cơn sóng vỗ về bờ cát nhỏ
Xuân đã đến trên đường về xóm nhỏ
Có anh chờ em đón gió mùa xuân?
Lời tình nào ta đã hứa trao thân
Anh hãy nhớ đợi em về trên phố
Dù xuân nay em không về qua ngõ
Nhưng tình này em gởi gió về anh
Gió xuân mang theo đấy những tin lành
Làm ấm áp trái tim anh nỗi nhớ
Mỗi vần thơ mỗi ngày như thác đổ
Xoáy vào lòng em thêm nỗi khát khao
Ước mong sao thời gian hãy trôi mau
Để em được ghé bến bờ thương nhớ
Mai em về Sài Gòn đông vui lắm,
Nhất là khi trời đất bước vào xuân,
Gió phải lặng im trước vườn nắng ấm,
Gieo hồn người xa xứ chút bâng khuâng...
Vẫn còn đó bản tình ca muôn thuở,
Người Sài gòn sau trước chẳng cách chia,
Vườn Tao Đàn ngày xưa em còn nhớ,
Bến Bạch đằng nhộn nhịp lúc về khuya
Ánh đèn đêm hôn nhẹ suối tóc mềm,
Phố Lê lợi lắm màu xanh mắt ngọc
Sài gòn vẫn thế dù mưa hay nắng,
Thành phố chuyển mình bắt nhịp đi lên,
Chút ồn ào, chút lặng lẽ,bấp bênh,
Như ngôi nhà nhỏ kề bên cao ốc
Nếu lỡ bước giữa khoảng đời giông bão,
Tìm nhà thờ,chùa làm chỗ trú thân,
Lời Chúa ,Phật xua hết mọi ưu phiền,
Người thoát tục sẽ trở về với đạo
Hmhiennhan
Đừng làm trăng biển
Tâm Nguyện
Gởi Hiền Nhân người làm thay đổi đời Loan
Ta đã đi qua vạn bến bờ,
Chứng kiến bao lần sao đổi ngôi,
Thở dài mấy độ nhìn trăng khuyết,
Đau lòng khi núi lỡ, sông bồi.
Ta đã đi qua những nỗi buồn,
Nhiều giọt lệ hồng đã trào tuôn,
Ta đã khóc cười nhìn nhân thế,
Được thua còn mất,diễn ra luôn
Ta đã thay đi biết bao lần,
Tấm thân tứ đại hợp rồi tan,
Lên xuống trôi lăn vào các cõi,
Đi theo nghiệp lực Quả và Nhân
Một phút hồi tâm nhận được Mình,
Xóa tan màn tối của Vô Minh,
Thoát phàm.nơi chính nơi trần tục,
Tự tại vào ra chốn Tử Sinh
Tìm lại kỷ niệm xưa
Phố xưa
lạ
Nhớ tiếng cười,
Chỗ xưa sao vắng bóng Người năm xưa?
Sài Gòn sớm nắng, chiều mưa,
Người chưa gặp mặt
lòng chưa muốn về.
Bâng quơ sợi nhớ sợi thương,
Bát độn khoa sắn,
Cơm nhường cho nhau,
Chứa chan tình nghĩa thuở nào,
Bây giờ nhìn phố nhà cao,
giật mình.
Nhớ quê ,
Về lại cánh đồng,
Thương sao ngọn lúa trổ bông nuôi người,
Thênh thang đi giữa chợ đời,
Ta tìm nhặt lại nụ cười hồn nhiên...
Hmhiennhan
Lời yêu thương muốn nói
Gởi Trúc xanh,
Người ta nói tình yêu không biên giới,
Có thể liên thông khắp quả địa cầu,
Nhưng cuộc đời khó đoán trước bể dâu,
Sự thật nhiều khi không như mong đợi.
Chồng với vợ đã từng chung chăn gối,
Kề cận nhau còn cách biệt đôi lòng.
Trúc Xanh mở ra những giấc mơ hồng,
Anh cảm nhận nhưng ngại nhiều nông nỗi
Tình chỉ đẹp lúc ban đầu mở lối,
Rất sướng vui nếu chung một lối về,
Nhưng giữ sao được trọn vẹn hẹn thề?
Khi cuộc sống sẽ có nhiều biến đổi.
Anh đâu muốn nói những lời gian dối,
Sợ không đủ sức trói buộc tình yêu,
Chẳng lẽ yêu là cũng phải biết liều
Rồi sau đó làm một người phản bội?
Vô ich thôi!Một triệu lần xin lỗi,
Rất dể dàng bay ra khỏi đầu môi
Tình yêu thường làm cho anh bối rối,
Với nhiều câu hỏi chưa thể trả lời...
Anh vẫn đợi chờ thơ em mổi tối,
Đọc ấm lòng nhưng không biết nói làm sao?
Dù em bảo đây chỉ là tình ảo,
Nhưng tim anh đã mấy đợt sóng trào
Mùa Xuân về cây lá còn xôn xao,
Mai Đào vẫn ươm hoa chào năm mới
Trái tình yêu lặng thầm trong bóng tối,
Sao hương yêu đủ chín đến ngọt ngào?
Chuyện chúng mình có nghĩ đến mai sau?
Bãn năng có song hành cùng lý trí?
Anh không điếm chiều dài bao hải lý,
Miễn đôi lòng khoảng cách chẳng là bao
Có khuya nào từ trong giấc chiêm bao,
Em hiện ra như nàng tiên huyền ảo,
Cười cợt anh một con chiên vô đạo,
Đuổi bắt em ,bay lượn giữa trời sao...
Hmhiennhan
Hồng Nhung 19:45 24-01-2010
Trời không lẽ em chậm chân rồi?
Bài thơ nào anh viết tặng em,
Em chờ mãi một câu còn bỏ ngõ,
Hiền Nhân ơi! lại đây em hỏi nhỏ,
Chỗ trống nầy,anh lại nợ em chăng?
Anh đã nợ em cả quảng đời bình lặng,
Có bao giờ anh nhớ trả cho em?
Trả cho hết những nỗi nhớ diệu êm,
Em chờ đấy! bao giờ anh chịu trả?
Những lúc bên em,anh xa lạ quá,
Hỏi thì gật đầu,kg hỏi cứ lặng im,
Anh biết không,em đau nhói trong tim,
Khi tiếng lòng em anh không hiểu nỗi
Anh có biết bao nhiêu lần em đợi,
Anh hôn lấy em, môi má nát nhầu,
Nầy anh nhé ,đêm đêm em vẫn đợi...
Lời yêu em,anh viết trọn cả câu
Hihi Phá anh HN cho người khác ghen chơi
Trốn Thơ?
Thế Sự nhân tình ngán ngẫm rồi!
Tôi về sống với nửa tôi thôi,
Lợi danh như khói mây chìm nỗi,
Sao bằng nhân nghĩa rạng tiếng đời?
Thương xót kiếp người trong vực tối,
Tôi yêu từng khắc thời gian trôi,
Muốn bắt hồn thơ im tiếng nói,
Mà sao câu chữ vẫn đến đòi?
Giấc mộng đêm xuân
KIMLE
Giấc mộng xuân làm tim em sưởi ấm
Bởi lời thơ em chan chứa bấy lâu
Gởi về anh như một mối tình đầu
Dẫu mộng ảo nhưng tình là rất thật
Ngày tháng dài cho em niềm u uất
Như mây trời trôi tím cả hoàng hôn
Lời thơ anh rực cháy cả tâm hồn
Em có lạnh cũng thấy lòng ấm mãi
Trời bên em dù đêm dài ngày ngắn
Cũng không làm cách trở vẫn thơ yêu
Đại dương xa anh đã nối bờ yêu
Lời thơ tỏ làm nhịp cầu đưa lối
Duyên tri kỷ cùng anh nhiều đêm tối
Cũng rạng ngời như trăng tựa đêm rằm
Lời thơi trao xao xuyến gối đầu nằm
Đêm mơ thấy mộng về bên khung cửa
Cũng như anh, em quen rồi khoảng cách
Xa hay gần không thể cản tình thơ
Nỗi nhớ nhung cứ tràn ngập vô bờ
Như cơn sóng vỗ về bờ cát nhỏ
Xuân đã đến trên đường về xóm nhỏ
Có anh chờ em đón gió mùa xuân?
Lời tình nào ta đã hứa trao thân
Anh hãy nhớ đợi em về trên phố
Dù xuân nay em không về qua ngõ
Nhưng tình này em gởi gió về anh
Gió xuân mang theo đấy những tin lành
Làm ấm áp trái tim anh nỗi nhớ
Mỗi vần thơ mỗi ngày như thác đổ
Xoáy vào lòng em thêm nỗi khát khao
Ước mong sao thời gian hãy trôi mau
Để em được ghé bến bờ thương nhớ
| Ngày gửi: 28/01/2010 03:10 Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 28/01/2010 13:07 | ||||||||||||||||||||||||||||||||
| Trao tình bến ảo
Khúc xuân nồng Em sưởi ấm tình anh, Lời thơ như thiên sứ kết duyên lành Anh đang bay dưới trời sao lấp lánh, Trong những lời tình em gởi đến anh. Mặt trái người đời làm anh ngao ngán, Ai phủ bóng đêm che kín hoàng hôn? Ân tình em ru mát dịu tâm hồn, Làm sống dậy mối tình thơ lãng mạn Hai đứa mình đã nối liền khoảng cách Như cầu Ô thước trên bến Ngân giang, Đêm hằng đêm anh vọng tưỡng Trúc Xanh, Nhưng không thể hình dung ra khuôn mặt Như bướm say hoa,như trăng say gió Chưa gặp được người chưa nói tương tư, Dẫu yêu nhiều anh cũng bảo hình như, Chờ tìm hiểu những điều chưa sáng tỏ Mùa Xuân nầy em chưa về đầu ngỏ, Gió giao mùa Người còn ở phương xa, Thơ vẫn đến mổi ngày như thác đổ, Xoáy vào lòng anh nỗi nhớ bao la... Trái nhớ thương em ươm đầy hạt giống, Gió lặng im,biển cũng đã lắng lòng, Bến ảo tình trao lạc cỏi hư không, Không trách hình đi lệch chiều với bóng Tình yêu có rất nhiều điều kỳ lạ, Mâu thuẩn trộn hòa giữa ghét và yêu, Hai hồn song song có lúc nghịch chiều, Vẫn cùng hội nhập ở nơi bến mộng... Cứ để câu thơ thắp lên hy vọng, Có nhiều gai mới giá trị hoa hồng, Anh sẳn sàng làm kẻ cuồng ngông, Đập vỡ gương dù không tìm thấy bóng... | ||||||||||||||||||||||||||||||||
Nắng Mơ,
Nắng Mơ,
Kim ơi! phố vắng nắng hồng,
Nhởn nhơ cơn gió lạnh lòng sầu đong,
Lòng em,lòng biển mênh mông,
Gieo chi biển nhớ bềnh bồng đời nhau?
Bên em nắng chắc tươi màu?
Bên anh nắng đã hanh hao ít nhiều,
Bắt nắng, nắng chạy liêu xiu,
Nắng ban mai khác nắng chiều ,vàng mơ
Bướm hoa tao ngộ tình cờ,
Mà từ đêm ấy đến giờ ,ngẩn ngơ,
Anh thường nằm ngủ say thơ,
Mộng em gõ cửa bất ngờ trêu anh
Hmhiennhan
Cuộc đời mãi đẹp
Trần gian là cỏi tạm?
Phù du một kiếp người,
Nọc độc lời sầu thảm,
Phủ nhận mọi tốt tươi.
Tu hành là cội phúc,
Tình ái sợi dây oan,
Vĩnh viễn cỏi niết bàn,
Quên đi mọi nhục dục.
Tu hành nhiều cấp bậc,
Sư phân biệt sang giàu,
Đạo của ta đứng nhất*1
Danh lợi tranh đoạt nhau.
Thiền môn còn gian dối,
Cho phù hợp lẽ đời,
Kinh kệ còn sửa đổi,
Phật đọc lắc đầu thôi.
Biết bao nhiêu tội lổi,
Diễn ngầm trong bóng tối,
Những tượng thần lở lói,
Nạm vàng hay quét vôi
Vật chất của phù vân,
Các thầy còn tích góp,
Bửu điện xây lớp lớp,
Sống cách biệt bụi trần
Tụng kinh và gỏ mỏ,
Cuộc sống sẽ tiến bộ,
Hay suốt đời khốn khổ,
Vì xa lìa nhân sinh?
Ai tạo ra phát minh
Làm thay đổi thế giới,
Ai sống đời chùm gởi,
Hoang tưởng cỏi u minh
Ai nâng cao tuổi thọ,
Ai chế tạo phi thuyền,
Quyền lực nào vô biên?
Trí tuệ con người đó.
Đạo hạnh tu mấy kiếp,
Có cách nào kiểm chứng?
Phật pháp cũng vô thường,
Phổ độ bao tâm linh?
Trần gian là cỏi tạm,
Chê bai vẫn bám sống,
Cuộc đời như giấc mộng,
Không ai bỏ lòng tham...
EM VẪN ĐỢI
KIMLE
Tình yêu nào không để nổi nhớ mong?
Lá lìa cành sẽ trở về với đất
Từ hư không ta bước ra đời thật
Chia sẻ nhau nhửng trăn trở , buồn vui
Anh và em dù hai kẻ hai nơi
Hai đường thằng không bao giờ gặp gỡ?
Nhưng anh ơi, đời bất ngờ còn đó,
Tội gì đâu mà ta lại chia tay?
Tình trong anh có theo tháng ngày dài?
Trong em có giữ hoài theo ngày tháng?
Chuyện tình yêu là điều không đơn giản
Đâu chỉ là câu nói bật bờ môi
Nói yêu thôi mấy ai dễ nghẹn lời
Tình trong trái tim mới là điều khó nói
Em hiểu anh, những gì anh đã nói
Thời gian dài sẽ chắp cánh ước mơ
Tình trong em đang bỏ ngỏ đợi chờ
Nhưng không thể nói yêu trong thoáng chốc
Một mình em vẫn còn đang chèo chống
Ước mơ thầm có anh tựa kề bên....
Chuyện bốn người 3
Mây, núi, biển, trăng chuyện của thiên nhiên,
Cũng có thể là chuyện tình nhân thế?
Dù đã trãi qua nhiều năm dâu bể,
Núi muốn già vì ôm nỗi niềm riêng.
Trăng đa tình yêu cả biển lẫn mây,
Nên tròn khuyết theo từng đêm trong tháng,
Biển ghen hờn, sóng bung ra lai láng,
Núi xót đau thầm thương nhớ, buồn lây.
Biển vô tình cứ làm đau lòng núi,
Trút hờn ghen và căm ghét nàng mây.
Tình của núi sao biển không nhìn thấy?
Dù cũng cận kề, chia sẽ buồn vui
Vì sao núi không kết hợp với mây?
Chuyện tình cảm làm sao mà lý giải?
Như anh và em cam chịu đọa đày,
Miễn nhận được chút tình thừa kẻ ấy...
HÃY TIN EM
Vâng, em sẽ đợi dù năm tháng đìu hiu,
Để lòng mình chút hương vị tình say
Nói với anh tình yêu dẫu đong đầy
Anh có thể không tin và không hiểu
Anh và em dù hai đường khác lối
Nhưng mỗi ngày ta vẫn đợi chờ nhau
Vẫn vần thơ đưa ta đến bên nhau
Thì khoảng cách không thể nào ngăn lối
Đai dương xa , bến bờ yêu thương nối
Vẫn chung tình họa những vần thơ yêu
Anh và em gắn kết bến bờ yêu
Dù gian khó cũng không hề nản chí
Nếu với anh đó là điều suy nghĩ?
Hãy tin em ngày mai đó không xa
Từ hư vô ảo ảnh ta bước ra
Thành hiện thực vẫn là điều có thể....
KL
TÌNH YÊU KẾT TRÁI
Anh nơi này thầy hồn mình lãng mạn
Phút yêu nào ta sẽ hẹn trăm năm
Nhịp thời gian có dừng lại lặng thầm
Cũng khẽ hát bài tình ca đôi lứa
Hòa nhịp tim tiếng lòng tình hai đứa
Phút giao hòa ta sẽ mãi trong nhau
Tình yêu kia sẽ sống đến bạc đầu
Không gì thể cách ngăn theo năm tháng
Anh dìu em vào vườn hồng suối mát
Lắng lòng nghe nhịp đập của đôi tim
Hương của hoa và hương tóc êm đềm
Anh ru nhẹ đưa em tròn giấc mộng
Vườn địa đàng đã có thơ và mộng
Mình đưa nhau về đến bến bờ yêu
Hạnh phúc biết bao khi đường thẳng cùng chiều
Tình yêu đó sẽ có ngày kết trái...
Hmhiennhan
Tình trong cỏi ảo, ta chia tay đi em?
Thơ hay quá, làm HN cũng chạnh lòng,ghi lại chút cảm xúc
Lập lờ trăng khuyết vàng hao,
Lắng nghe lòng biển dạt dào lời ru,
Nửa hồn lạc cỏi mây mù,
Nghe kinh biển tụng rối mù đỉnh mơ?
Trăng bơ phờ, núi trơ vơ,
Hình như hai kẻ đề thơ cũng buồn?
Nhớ thương người sớm cạn nguồn,
Vượt qua biển nhớ sầu tuôn tháng ngày.
Rượu nào chẳng có men say?
Tình nào chẳng có chút cay của tình?
Em ơi! câu chuyện chúng mình,
Phải chăng đoạn kết ta dừng ở đây?
Bên em tuyết trắng mù bay,
Trời xanh, nắng thắm bên đây úa màu,
Biển trăng mấy đợt sóng trào,
Tình ta khoãnh khắc đi vào hư không?
Cũng mong bên ấy nắng hồng,
Trời trong, mây sáng, tình nồng như mơ...
Hmhiennhan
Gởi Hiền Nhân
Nếu nụ cười có thể là giọt nước
Em ước mình là cả một đại dương
Mang đến cho anh hạnh phúc vô thường
Và cả những nụ cười tươi thắm nhất
Nếu vòm trời luôn là màu xanh thẵm
Em ước cho anh đôi cánh lượn tung bay
Cánh chao nghiêng bay mãi những tháng ngày
Bình an trong gió, vui đùa trong nắng
Nếu được ước, em muốn là hạt nắng
Vỗ về anh trong ngày gió mùa đông
Ấm áp lòng anh như đốm lửa hồng
Và hâm nóng trái tim anh giá lạnh
Nếu có ngày biển bình yên sóng lặng
Em ước là con sóng biển mênh man
Ôm vào lòng bờ cát nhỏ là anh
Và trải rộng sóng tình trên bờ cát
Nếu một ngày được nghe lời biển hát
Em ước mình sẽ cùng ngắm bình minh
Được ươm tơ, dệt mộng ngất ngây tình
Cùng anh đến nơi bến bờ tổ ấm
Nếu một ngày em được nghe anh hát
Lời tự tình của những nốt nhạc thơ
Em ước mình không lỗi nhịp cung tơ
Để cùng anh so dây hòa tiếng hát
Nhưng tất cả vẫn là điều em ước
Anh và em vẫn xa cách nhiều thêm
Chỉ có thôi trong giấc mộng hằng đêm
Em vẫn ước mọi điều thành hiện thực...
kimle - 27/12/2009
Chia tay người yêu
Hai bài thơ đầy nước mắt, hay nhưng buồn quá. Anh như Điệp và Lan
,nhưng vẫn có thơ như vầy nè.
Người yêu mới ấp đã chia tay,
Than ngắn thở dài món nợ vay,
Bia bọt uống nhiều sao vẫn tỉnh?
Đặc sản ăn ít,cứ tròn quay?(hỏng muốn say)
Thơ thẩn chưa đủ lời thầm kín,
Nhan khói, vàng mã ,ý phơi bày,
Quan lớn nhà quê ta dê gái,
Bị cú nốc ao ,vui cười hoài ...
EM KHÔNG THỀ CHIA TAY
KIMLE
Em đã nói là không hề thay đổi
Vần thơ nào em gởi tặng cho anh
TRĂNG ngàn năm không thoát khỏi biển xanh
Mây và núi còn hẹn thề bất diệt?
Em không thể nói được lời ly biệt
Giận anh nhiều nhưng nỗi nhớ nhiều hơn
Trái tim em vẫn đập nhịp loạn cuồng
Khi trang blog vẫn còn anh hiện diện
Gót chân son có vào vùng lá biếc
Cũng ngập ngừng chờ đợi bước chân anh
Dắt đưa nhau về đến bến mộng lành
Dù khoảng cách dẫu xa em không ngại
Gió thổi bay mang theo tình ngây dại
Tóc xỏa buồn em chờ đợi nắng lên
Được cùng anh hong tóc ướt bên thềm
Được ân ái sau năm dài thương nhớ
Một lần nữa tâm tình em đã ngỏ
Gới vào thơ lời tỏ của tình yêu
Đất trời xa không đủ với tay nhiều
Nhưng khoảng cách sẽ có ngày thu ngắn...
Nước mắt nào chảy xuống chân ta?
Ta muốn khóc nhưng không ra nước mắt?
Đành phải cười để chôn dấu nỗi đau,
Lời ngọt ngào độc ác hơn mũi dao,
Tình cỏi ảo sao ta đây tin thật?
Ta phong lưu đâu giống tên hành khất,
Cầu xin ai ban bố chút ân tình?
Cánh hoa chùm gởi dẩu có đẹp xinh,
Cũng chỉ được quyền chọn tùng hay bách.
Ta kiêu hãnh đứng giữa lòng trời đất,
Mắt xem thường mọi nhan sắc kiêu sa,
Khá khen nàng đã trói buộc được ta,
Bằng những bài thơ hiền hòa chơn chất.
Nhưng thời gian đã cho ta sự thật,
Tình yêu kia chỉ là chuyện bướm hoa,
Trái còn non nhưng trái đã sớm già,
Tình mới chớm ,bị phong ba dập tắt
Ta ngậm ngùi trốn người yêu quay mặt,
Không buồn vui, chỉ có chút xót xa
Cũng muốn khóc nhưng không ra nước mắt
Bởi vì ta sau trước vẫn là ta...
Hmhiennhan
Kim ơi! phố vắng nắng hồng,
Nhởn nhơ cơn gió lạnh lòng sầu đong,
Lòng em,lòng biển mênh mông,
Gieo chi biển nhớ bềnh bồng đời nhau?
Bên em nắng chắc tươi màu?
Bên anh nắng đã hanh hao ít nhiều,
Bắt nắng, nắng chạy liêu xiu,
Nắng ban mai khác nắng chiều ,vàng mơ
Bướm hoa tao ngộ tình cờ,
Mà từ đêm ấy đến giờ ,ngẩn ngơ,
Anh thường nằm ngủ say thơ,
Mộng em gõ cửa bất ngờ trêu anh
Hmhiennhan
Cuộc đời mãi đẹp
Trần gian là cỏi tạm?
Phù du một kiếp người,
Nọc độc lời sầu thảm,
Phủ nhận mọi tốt tươi.
Tu hành là cội phúc,
Tình ái sợi dây oan,
Vĩnh viễn cỏi niết bàn,
Quên đi mọi nhục dục.
Tu hành nhiều cấp bậc,
Sư phân biệt sang giàu,
Đạo của ta đứng nhất*1
Danh lợi tranh đoạt nhau.
Thiền môn còn gian dối,
Cho phù hợp lẽ đời,
Kinh kệ còn sửa đổi,
Phật đọc lắc đầu thôi.
Biết bao nhiêu tội lổi,
Diễn ngầm trong bóng tối,
Những tượng thần lở lói,
Nạm vàng hay quét vôi
Vật chất của phù vân,
Các thầy còn tích góp,
Bửu điện xây lớp lớp,
Sống cách biệt bụi trần
Tụng kinh và gỏ mỏ,
Cuộc sống sẽ tiến bộ,
Hay suốt đời khốn khổ,
Vì xa lìa nhân sinh?
Ai tạo ra phát minh
Làm thay đổi thế giới,
Ai sống đời chùm gởi,
Hoang tưởng cỏi u minh
Ai nâng cao tuổi thọ,
Ai chế tạo phi thuyền,
Quyền lực nào vô biên?
Trí tuệ con người đó.
Đạo hạnh tu mấy kiếp,
Có cách nào kiểm chứng?
Phật pháp cũng vô thường,
Phổ độ bao tâm linh?
Trần gian là cỏi tạm,
Chê bai vẫn bám sống,
Cuộc đời như giấc mộng,
Không ai bỏ lòng tham...
EM VẪN ĐỢI
KIMLE
Tình yêu nào không để nổi nhớ mong?
Lá lìa cành sẽ trở về với đất
Từ hư không ta bước ra đời thật
Chia sẻ nhau nhửng trăn trở , buồn vui
Anh và em dù hai kẻ hai nơi
Hai đường thằng không bao giờ gặp gỡ?
Nhưng anh ơi, đời bất ngờ còn đó,
Tội gì đâu mà ta lại chia tay?
Tình trong anh có theo tháng ngày dài?
Trong em có giữ hoài theo ngày tháng?
Chuyện tình yêu là điều không đơn giản
Đâu chỉ là câu nói bật bờ môi
Nói yêu thôi mấy ai dễ nghẹn lời
Tình trong trái tim mới là điều khó nói
Em hiểu anh, những gì anh đã nói
Thời gian dài sẽ chắp cánh ước mơ
Tình trong em đang bỏ ngỏ đợi chờ
Nhưng không thể nói yêu trong thoáng chốc
Một mình em vẫn còn đang chèo chống
Ước mơ thầm có anh tựa kề bên....
Chuyện bốn người 3
Mây, núi, biển, trăng chuyện của thiên nhiên,
Cũng có thể là chuyện tình nhân thế?
Dù đã trãi qua nhiều năm dâu bể,
Núi muốn già vì ôm nỗi niềm riêng.
Trăng đa tình yêu cả biển lẫn mây,
Nên tròn khuyết theo từng đêm trong tháng,
Biển ghen hờn, sóng bung ra lai láng,
Núi xót đau thầm thương nhớ, buồn lây.
Biển vô tình cứ làm đau lòng núi,
Trút hờn ghen và căm ghét nàng mây.
Tình của núi sao biển không nhìn thấy?
Dù cũng cận kề, chia sẽ buồn vui
Vì sao núi không kết hợp với mây?
Chuyện tình cảm làm sao mà lý giải?
Như anh và em cam chịu đọa đày,
Miễn nhận được chút tình thừa kẻ ấy...
HÃY TIN EM
Vâng, em sẽ đợi dù năm tháng đìu hiu,
Để lòng mình chút hương vị tình say
Nói với anh tình yêu dẫu đong đầy
Anh có thể không tin và không hiểu
Anh và em dù hai đường khác lối
Nhưng mỗi ngày ta vẫn đợi chờ nhau
Vẫn vần thơ đưa ta đến bên nhau
Thì khoảng cách không thể nào ngăn lối
Đai dương xa , bến bờ yêu thương nối
Vẫn chung tình họa những vần thơ yêu
Anh và em gắn kết bến bờ yêu
Dù gian khó cũng không hề nản chí
Nếu với anh đó là điều suy nghĩ?
Hãy tin em ngày mai đó không xa
Từ hư vô ảo ảnh ta bước ra
Thành hiện thực vẫn là điều có thể....
KL
TÌNH YÊU KẾT TRÁI
Anh nơi này thầy hồn mình lãng mạn
Phút yêu nào ta sẽ hẹn trăm năm
Nhịp thời gian có dừng lại lặng thầm
Cũng khẽ hát bài tình ca đôi lứa
Hòa nhịp tim tiếng lòng tình hai đứa
Phút giao hòa ta sẽ mãi trong nhau
Tình yêu kia sẽ sống đến bạc đầu
Không gì thể cách ngăn theo năm tháng
Anh dìu em vào vườn hồng suối mát
Lắng lòng nghe nhịp đập của đôi tim
Hương của hoa và hương tóc êm đềm
Anh ru nhẹ đưa em tròn giấc mộng
Vườn địa đàng đã có thơ và mộng
Mình đưa nhau về đến bến bờ yêu
Hạnh phúc biết bao khi đường thẳng cùng chiều
Tình yêu đó sẽ có ngày kết trái...
Hmhiennhan
Tình trong cỏi ảo, ta chia tay đi em?
Thơ hay quá, làm HN cũng chạnh lòng,ghi lại chút cảm xúc
Lập lờ trăng khuyết vàng hao,
Lắng nghe lòng biển dạt dào lời ru,
Nửa hồn lạc cỏi mây mù,
Nghe kinh biển tụng rối mù đỉnh mơ?
Trăng bơ phờ, núi trơ vơ,
Hình như hai kẻ đề thơ cũng buồn?
Nhớ thương người sớm cạn nguồn,
Vượt qua biển nhớ sầu tuôn tháng ngày.
Rượu nào chẳng có men say?
Tình nào chẳng có chút cay của tình?
Em ơi! câu chuyện chúng mình,
Phải chăng đoạn kết ta dừng ở đây?
Bên em tuyết trắng mù bay,
Trời xanh, nắng thắm bên đây úa màu,
Biển trăng mấy đợt sóng trào,
Tình ta khoãnh khắc đi vào hư không?
Cũng mong bên ấy nắng hồng,
Trời trong, mây sáng, tình nồng như mơ...
Hmhiennhan
Gởi Hiền Nhân
Nếu nụ cười có thể là giọt nước
Em ước mình là cả một đại dương
Mang đến cho anh hạnh phúc vô thường
Và cả những nụ cười tươi thắm nhất
Nếu vòm trời luôn là màu xanh thẵm
Em ước cho anh đôi cánh lượn tung bay
Cánh chao nghiêng bay mãi những tháng ngày
Bình an trong gió, vui đùa trong nắng
Nếu được ước, em muốn là hạt nắng
Vỗ về anh trong ngày gió mùa đông
Ấm áp lòng anh như đốm lửa hồng
Và hâm nóng trái tim anh giá lạnh
Nếu có ngày biển bình yên sóng lặng
Em ước là con sóng biển mênh man
Ôm vào lòng bờ cát nhỏ là anh
Và trải rộng sóng tình trên bờ cát
Nếu một ngày được nghe lời biển hát
Em ước mình sẽ cùng ngắm bình minh
Được ươm tơ, dệt mộng ngất ngây tình
Cùng anh đến nơi bến bờ tổ ấm
Nếu một ngày em được nghe anh hát
Lời tự tình của những nốt nhạc thơ
Em ước mình không lỗi nhịp cung tơ
Để cùng anh so dây hòa tiếng hát
Nhưng tất cả vẫn là điều em ước
Anh và em vẫn xa cách nhiều thêm
Chỉ có thôi trong giấc mộng hằng đêm
Em vẫn ước mọi điều thành hiện thực...
kimle - 27/12/2009
Chia tay người yêu
Hai bài thơ đầy nước mắt, hay nhưng buồn quá. Anh như Điệp và Lan
,nhưng vẫn có thơ như vầy nè.
Người yêu mới ấp đã chia tay,
Than ngắn thở dài món nợ vay,
Bia bọt uống nhiều sao vẫn tỉnh?
Đặc sản ăn ít,cứ tròn quay?(hỏng muốn say)
Thơ thẩn chưa đủ lời thầm kín,
Nhan khói, vàng mã ,ý phơi bày,
Quan lớn nhà quê ta dê gái,
Bị cú nốc ao ,vui cười hoài ...
EM KHÔNG THỀ CHIA TAY
KIMLE
Em đã nói là không hề thay đổi
Vần thơ nào em gởi tặng cho anh
TRĂNG ngàn năm không thoát khỏi biển xanh
Mây và núi còn hẹn thề bất diệt?
Em không thể nói được lời ly biệt
Giận anh nhiều nhưng nỗi nhớ nhiều hơn
Trái tim em vẫn đập nhịp loạn cuồng
Khi trang blog vẫn còn anh hiện diện
Gót chân son có vào vùng lá biếc
Cũng ngập ngừng chờ đợi bước chân anh
Dắt đưa nhau về đến bến mộng lành
Dù khoảng cách dẫu xa em không ngại
Gió thổi bay mang theo tình ngây dại
Tóc xỏa buồn em chờ đợi nắng lên
Được cùng anh hong tóc ướt bên thềm
Được ân ái sau năm dài thương nhớ
Một lần nữa tâm tình em đã ngỏ
Gới vào thơ lời tỏ của tình yêu
Đất trời xa không đủ với tay nhiều
Nhưng khoảng cách sẽ có ngày thu ngắn...
Nước mắt nào chảy xuống chân ta?
Ta muốn khóc nhưng không ra nước mắt?
Đành phải cười để chôn dấu nỗi đau,
Lời ngọt ngào độc ác hơn mũi dao,
Tình cỏi ảo sao ta đây tin thật?
Ta phong lưu đâu giống tên hành khất,
Cầu xin ai ban bố chút ân tình?
Cánh hoa chùm gởi dẩu có đẹp xinh,
Cũng chỉ được quyền chọn tùng hay bách.
Ta kiêu hãnh đứng giữa lòng trời đất,
Mắt xem thường mọi nhan sắc kiêu sa,
Khá khen nàng đã trói buộc được ta,
Bằng những bài thơ hiền hòa chơn chất.
Nhưng thời gian đã cho ta sự thật,
Tình yêu kia chỉ là chuyện bướm hoa,
Trái còn non nhưng trái đã sớm già,
Tình mới chớm ,bị phong ba dập tắt
Ta ngậm ngùi trốn người yêu quay mặt,
Không buồn vui, chỉ có chút xót xa
Cũng muốn khóc nhưng không ra nước mắt
Bởi vì ta sau trước vẫn là ta...
Hmhiennhan
Không bao giờ quên em
Không bao giờ quên em
Anh đã trở lại thành phố ngàn thông,
Hít thở khí trời cao nguyên mát lạnh,
Đi từ Đồi Mai đến đồi Vọng cảnh,
Nhớ về em,
Ôi! nỗi nhớ mênh mông.
Với anh Đà lạt không còn thơ mộng,
Thung lũng tình yêu trống lạnh hoang sơ,
Ôm cô đơn
Ngồi giửa hồ Than thở,
Nhìn thiên hạ cười se thắt cỏi lòng.
Hồ Tuyền lâm ,ngày nào ta chung bóng,
Em nói rất nhiều về chuyện sắc không.
Anh đắm chìm trong hạnh phúc màu hồng,
Không tin được tình yêu đang gợn sóng.
Anh vô tư cứ làm em thất vọng,
Không phải bướm ong sao dám đèo bòng?
Em ghen với cô bạn đã có chồng,
Mất danh dự, tất nhiên anh nỗi nóng.
Anh chỉ có một tình yêu sâu rộng,
Trao hết cho nàng bác sĩ trưởng khoa,
Tại sao em cứ nói anh đào hoa?
Để tình cảm trôi xa bờ bến mộng?
Anh cao ngạo, tạo ra nhiều khoản trống,
Em ngậm ngùi núp bóng chốn thiền môn,
Em khổ đau,
Anh cũng nát linh hồn,
Cố níu kéo mối tình trong tuyệt vọng.
Dẫu thế nào cũng tình nghĩa vợ chồng,
Câu nói ấy, mãn đời anh ghi nhận,
Anh vẫn giữ mãi mối tình trinh trắng,
Khắc đáy lòng tên
Hồ Thị Yến Loan
Hmhiennhan
Ân nghĩa
Cho anh hôn nhẹ bờ vai,
Cho anh ôm trọn
vóc hài người thương,
Tóc mây
Em đã điểm sương,
Biết bao ân nghĩa yêu thương vợ chồng.
Ngày trước mắt biếc, má hồng,
Đẹp màu áo trắng
Trắng trong tình nồng,
Lo cho con,
Vất vả vì chồng,
Hoa môi nhợt nụ,
Má hồng xạm khô!
Anh Phạm bá Long Ẩn oi!
Nghe Dương minh Dũng nói anh có về VN tìm tôi và mời tôi đi Nha trang
chơi với vợ chồng anh, tôi xúc động lắm. Tiếc là khi ấy tôi không có
ở nhà , nhưng trái đất tròn ,sẽ còn dịp khác. Chúc anh chị an lành,
hạnh phúc...
Thân
Xin lỗi anh! Anh Phạm bá Long Ẫn,
Người bạn tốt tôi chưa được quen thân,
Vì cha anh đứng đầu ngành quân cảnh,
Tôi là người hay phản đối chiến tranh.
Anh đã hiểu lầm tôi là cộng sản,
"Bất mãn đời" tư tưởng quá nhân văn,
Sự thật tôi cũng giống như anh,
Dù có trãi qua khoá đối tượng Đảng.
Ta yêu nước với tình yêu trong sáng,
Rất đau lòng lúc đất nước nước khó khăn,
Ngày Sài gòn sạch bóng xâm lăng,
Tôi cũng là một công dân như bạn.
Tôi thêm biệt danh thằng năm cô đơn,
Từ những ngày học đại học kinh tế,
Về công ty bạo mồm không gốc rễ,
Rất nhiệt tình vẫn bị lãnh đạo chê,
Thời bao cấp đen trắng phủ bốn bề,
Tôi lại học để vào ngành sư phạm,
Cuộc sống cũng đã qua thời u ám,
Cám ơn anh vẫn còn nhớ đến tôi
Hmhiennhan
Nói với anh 2
Anh là một nguoi thật thà, trung hậu,
Nhưng tiếc thay lại quá đa tình?
Bao nhiêu lần anh rước nợ vào mình?
Dù bản chất anh không phải người xấu.
Em đọc hết những bài thơ trăn trở,
Hiểu lòng anh như hiểu bản thân mình,
Anh đã giúp em sống có niềm tin,
Rồi thất vọng bởi"TÌNH KHÔNG BIÊN GIỚI"
Giấc mơ hạnh phúc còn xa vời vợi,
Vì anh quá nhiều tri kỹ trong đời?
Loan phù dung chỉ là cánh hoa rơi,
Hàng nội địa anh đâu thèm ngó tới?
Anh xin lỗi!
Em trách anh,sao không xét lại mình?
Hai chúng ta ai cũng có nhiều lổi.
Đối với em, anh mang nặng ân tình,
Nên chưa bao giờ là người phản bội.
Em cứ nghi ngờ tình anh gian dối,
Hai năm rồi anh vẫn sống cô đơn.
Chỉ tại chúng mình ghen hờn nông nỗi,
Hạnh phúc một thời sóng gió cuốn trôi.
Anh xin lổi đã làm em mệt mỏi,
Núi sầu trong anh còn nặng hơn em,
Anh đang bệnh ,không thể nói gì thêm,
Hãy để tình xưa chìm vào bóng tối...
Đôi bờ thực ảo
Giũa bến bờ thưc ảo,
Tình cờ ta quen nhau,
Đôỉ trao lơì tâm sư,
Vơi nhẹ nôĩ sâù đau.
Biết về đâu bến mộng?
Trong khỏang trống nửa đơì,
Thùyên tình mình chơi vơi,
Giữả 4 bê gió lộng...
Đèn khuya anh chiếc bóng,
Bên em trơì sáng hồng,
Nỗi nhớ chạy mênh mông,
Tiếng lòng hay tíêng sóng?
Thơì gian như cô đọng,
Trái tình vàng hanh hao,
Lơì thơ dành cho nhau,
Chưá chan bao hòai vọng?
Hình còn chênh vênh bóng,
Như thơì tiêt nắng mưa,
Hai phương trờì lạnh nóng,
Nhịp tim khẻ đong đưa.
Mùa Xuân về gỏ cưả,
Hoa trái trổ lộc hương,
Ngươì bên kia đại dương,
Hãy tíên thêm bước nưã
Lãng mạn,
Em cảnh báo chỉ là thơ vớ vẩn,
Thực và mơ có cách biêt nha anh,
Dù lơì thơ em thắm thiết,chân thành,
Cũng đâu phải dành riêng ngươì bên cạnh?
(Vây mà cũng có ít ngươi ngộ nhận,
Bám đuôi em xin tính sổ nợ nần,
Còn tự xưng mình là 1 văn nhân?
Họ yếu đuôí như đóa hoa rớt nhánh?)
Anh hiêủ chứ và mỉm cươì chấp nhân,
Bơỉ lòng anh cũng có bóng giai nhân,
Áo blouse trắng ,chân thật ,hìên lành,
Hay vầng Mây hồng Melbourne nước Úc
Anh và Kim mở đâù trang tình khúc,
Tư đáy lòng ta luôn quý trọng nhau,
Trơì xứ băc Mỷ khua sóng lao xao,
Bông hoa tuyêt gơỉ vê trong gió lạnh,
Vì hai đưá tình duyên đêù lận đận,
Môí tình đâù như mây khói tan nhanh,
Anh tự hào mình là môt nam nhân,
Sẳn lòng đưa bờ vai cho em dưạ.
Dù mai nâỳ Kim không cân anh nưã,
Hai đưá mình vân là bạn tri âm?
Yêu nhau đâu cân thiết chuyện ăn nằm,
Tình đẹp nhất là tình trong tưởng tượng?
Như kiếp tằm vưóng mãi môí tơ vương,
Tâm hồn thơ ai mà không lãng mạn?
Anh đã trở lại thành phố ngàn thông,
Hít thở khí trời cao nguyên mát lạnh,
Đi từ Đồi Mai đến đồi Vọng cảnh,
Nhớ về em,
Ôi! nỗi nhớ mênh mông.
Với anh Đà lạt không còn thơ mộng,
Thung lũng tình yêu trống lạnh hoang sơ,
Ôm cô đơn
Ngồi giửa hồ Than thở,
Nhìn thiên hạ cười se thắt cỏi lòng.
Hồ Tuyền lâm ,ngày nào ta chung bóng,
Em nói rất nhiều về chuyện sắc không.
Anh đắm chìm trong hạnh phúc màu hồng,
Không tin được tình yêu đang gợn sóng.
Anh vô tư cứ làm em thất vọng,
Không phải bướm ong sao dám đèo bòng?
Em ghen với cô bạn đã có chồng,
Mất danh dự, tất nhiên anh nỗi nóng.
Anh chỉ có một tình yêu sâu rộng,
Trao hết cho nàng bác sĩ trưởng khoa,
Tại sao em cứ nói anh đào hoa?
Để tình cảm trôi xa bờ bến mộng?
Anh cao ngạo, tạo ra nhiều khoản trống,
Em ngậm ngùi núp bóng chốn thiền môn,
Em khổ đau,
Anh cũng nát linh hồn,
Cố níu kéo mối tình trong tuyệt vọng.
Dẫu thế nào cũng tình nghĩa vợ chồng,
Câu nói ấy, mãn đời anh ghi nhận,
Anh vẫn giữ mãi mối tình trinh trắng,
Khắc đáy lòng tên
Hồ Thị Yến Loan
Hmhiennhan
Ân nghĩa
Cho anh hôn nhẹ bờ vai,
Cho anh ôm trọn
vóc hài người thương,
Tóc mây
Em đã điểm sương,
Biết bao ân nghĩa yêu thương vợ chồng.
Ngày trước mắt biếc, má hồng,
Đẹp màu áo trắng
Trắng trong tình nồng,
Lo cho con,
Vất vả vì chồng,
Hoa môi nhợt nụ,
Má hồng xạm khô!
Anh Phạm bá Long Ẩn oi!
Nghe Dương minh Dũng nói anh có về VN tìm tôi và mời tôi đi Nha trang
chơi với vợ chồng anh, tôi xúc động lắm. Tiếc là khi ấy tôi không có
ở nhà , nhưng trái đất tròn ,sẽ còn dịp khác. Chúc anh chị an lành,
hạnh phúc...
Thân
Xin lỗi anh! Anh Phạm bá Long Ẫn,
Người bạn tốt tôi chưa được quen thân,
Vì cha anh đứng đầu ngành quân cảnh,
Tôi là người hay phản đối chiến tranh.
Anh đã hiểu lầm tôi là cộng sản,
"Bất mãn đời" tư tưởng quá nhân văn,
Sự thật tôi cũng giống như anh,
Dù có trãi qua khoá đối tượng Đảng.
Ta yêu nước với tình yêu trong sáng,
Rất đau lòng lúc đất nước nước khó khăn,
Ngày Sài gòn sạch bóng xâm lăng,
Tôi cũng là một công dân như bạn.
Tôi thêm biệt danh thằng năm cô đơn,
Từ những ngày học đại học kinh tế,
Về công ty bạo mồm không gốc rễ,
Rất nhiệt tình vẫn bị lãnh đạo chê,
Thời bao cấp đen trắng phủ bốn bề,
Tôi lại học để vào ngành sư phạm,
Cuộc sống cũng đã qua thời u ám,
Cám ơn anh vẫn còn nhớ đến tôi
Hmhiennhan
Nói với anh 2
Anh là một nguoi thật thà, trung hậu,
Nhưng tiếc thay lại quá đa tình?
Bao nhiêu lần anh rước nợ vào mình?
Dù bản chất anh không phải người xấu.
Em đọc hết những bài thơ trăn trở,
Hiểu lòng anh như hiểu bản thân mình,
Anh đã giúp em sống có niềm tin,
Rồi thất vọng bởi"TÌNH KHÔNG BIÊN GIỚI"
Giấc mơ hạnh phúc còn xa vời vợi,
Vì anh quá nhiều tri kỹ trong đời?
Loan phù dung chỉ là cánh hoa rơi,
Hàng nội địa anh đâu thèm ngó tới?
Anh xin lỗi!
Em trách anh,sao không xét lại mình?
Hai chúng ta ai cũng có nhiều lổi.
Đối với em, anh mang nặng ân tình,
Nên chưa bao giờ là người phản bội.
Em cứ nghi ngờ tình anh gian dối,
Hai năm rồi anh vẫn sống cô đơn.
Chỉ tại chúng mình ghen hờn nông nỗi,
Hạnh phúc một thời sóng gió cuốn trôi.
Anh xin lổi đã làm em mệt mỏi,
Núi sầu trong anh còn nặng hơn em,
Anh đang bệnh ,không thể nói gì thêm,
Hãy để tình xưa chìm vào bóng tối...
Đôi bờ thực ảo
Giũa bến bờ thưc ảo,
Tình cờ ta quen nhau,
Đôỉ trao lơì tâm sư,
Vơi nhẹ nôĩ sâù đau.
Biết về đâu bến mộng?
Trong khỏang trống nửa đơì,
Thùyên tình mình chơi vơi,
Giữả 4 bê gió lộng...
Đèn khuya anh chiếc bóng,
Bên em trơì sáng hồng,
Nỗi nhớ chạy mênh mông,
Tiếng lòng hay tíêng sóng?
Thơì gian như cô đọng,
Trái tình vàng hanh hao,
Lơì thơ dành cho nhau,
Chưá chan bao hòai vọng?
Hình còn chênh vênh bóng,
Như thơì tiêt nắng mưa,
Hai phương trờì lạnh nóng,
Nhịp tim khẻ đong đưa.
Mùa Xuân về gỏ cưả,
Hoa trái trổ lộc hương,
Ngươì bên kia đại dương,
Hãy tíên thêm bước nưã
Lãng mạn,
Em cảnh báo chỉ là thơ vớ vẩn,
Thực và mơ có cách biêt nha anh,
Dù lơì thơ em thắm thiết,chân thành,
Cũng đâu phải dành riêng ngươì bên cạnh?
(Vây mà cũng có ít ngươi ngộ nhận,
Bám đuôi em xin tính sổ nợ nần,
Còn tự xưng mình là 1 văn nhân?
Họ yếu đuôí như đóa hoa rớt nhánh?)
Anh hiêủ chứ và mỉm cươì chấp nhân,
Bơỉ lòng anh cũng có bóng giai nhân,
Áo blouse trắng ,chân thật ,hìên lành,
Hay vầng Mây hồng Melbourne nước Úc
Anh và Kim mở đâù trang tình khúc,
Tư đáy lòng ta luôn quý trọng nhau,
Trơì xứ băc Mỷ khua sóng lao xao,
Bông hoa tuyêt gơỉ vê trong gió lạnh,
Vì hai đưá tình duyên đêù lận đận,
Môí tình đâù như mây khói tan nhanh,
Anh tự hào mình là môt nam nhân,
Sẳn lòng đưa bờ vai cho em dưạ.
Dù mai nâỳ Kim không cân anh nưã,
Hai đưá mình vân là bạn tri âm?
Yêu nhau đâu cân thiết chuyện ăn nằm,
Tình đẹp nhất là tình trong tưởng tượng?
Như kiếp tằm vưóng mãi môí tơ vương,
Tâm hồn thơ ai mà không lãng mạn?
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)