Nắng Mơ,
Kim ơi! phố vắng nắng hồng,
Nhởn nhơ cơn gió lạnh lòng sầu đong,
Lòng em,lòng biển mênh mông,
Gieo chi biển nhớ bềnh bồng đời nhau?
Bên em nắng chắc tươi màu?
Bên anh nắng đã hanh hao ít nhiều,
Bắt nắng, nắng chạy liêu xiu,
Nắng ban mai khác nắng chiều ,vàng mơ
Bướm hoa tao ngộ tình cờ,
Mà từ đêm ấy đến giờ ,ngẩn ngơ,
Anh thường nằm ngủ say thơ,
Mộng em gõ cửa bất ngờ trêu anh
Hmhiennhan
Cuộc đời mãi đẹp
Trần gian là cỏi tạm?
Phù du một kiếp người,
Nọc độc lời sầu thảm,
Phủ nhận mọi tốt tươi.
Tu hành là cội phúc,
Tình ái sợi dây oan,
Vĩnh viễn cỏi niết bàn,
Quên đi mọi nhục dục.
Tu hành nhiều cấp bậc,
Sư phân biệt sang giàu,
Đạo của ta đứng nhất*1
Danh lợi tranh đoạt nhau.
Thiền môn còn gian dối,
Cho phù hợp lẽ đời,
Kinh kệ còn sửa đổi,
Phật đọc lắc đầu thôi.
Biết bao nhiêu tội lổi,
Diễn ngầm trong bóng tối,
Những tượng thần lở lói,
Nạm vàng hay quét vôi
Vật chất của phù vân,
Các thầy còn tích góp,
Bửu điện xây lớp lớp,
Sống cách biệt bụi trần
Tụng kinh và gỏ mỏ,
Cuộc sống sẽ tiến bộ,
Hay suốt đời khốn khổ,
Vì xa lìa nhân sinh?
Ai tạo ra phát minh
Làm thay đổi thế giới,
Ai sống đời chùm gởi,
Hoang tưởng cỏi u minh
Ai nâng cao tuổi thọ,
Ai chế tạo phi thuyền,
Quyền lực nào vô biên?
Trí tuệ con người đó.
Đạo hạnh tu mấy kiếp,
Có cách nào kiểm chứng?
Phật pháp cũng vô thường,
Phổ độ bao tâm linh?
Trần gian là cỏi tạm,
Chê bai vẫn bám sống,
Cuộc đời như giấc mộng,
Không ai bỏ lòng tham...
EM VẪN ĐỢI
KIMLE
Tình yêu nào không để nổi nhớ mong?
Lá lìa cành sẽ trở về với đất
Từ hư không ta bước ra đời thật
Chia sẻ nhau nhửng trăn trở , buồn vui
Anh và em dù hai kẻ hai nơi
Hai đường thằng không bao giờ gặp gỡ?
Nhưng anh ơi, đời bất ngờ còn đó,
Tội gì đâu mà ta lại chia tay?
Tình trong anh có theo tháng ngày dài?
Trong em có giữ hoài theo ngày tháng?
Chuyện tình yêu là điều không đơn giản
Đâu chỉ là câu nói bật bờ môi
Nói yêu thôi mấy ai dễ nghẹn lời
Tình trong trái tim mới là điều khó nói
Em hiểu anh, những gì anh đã nói
Thời gian dài sẽ chắp cánh ước mơ
Tình trong em đang bỏ ngỏ đợi chờ
Nhưng không thể nói yêu trong thoáng chốc
Một mình em vẫn còn đang chèo chống
Ước mơ thầm có anh tựa kề bên....
Chuyện bốn người 3
Mây, núi, biển, trăng chuyện của thiên nhiên,
Cũng có thể là chuyện tình nhân thế?
Dù đã trãi qua nhiều năm dâu bể,
Núi muốn già vì ôm nỗi niềm riêng.
Trăng đa tình yêu cả biển lẫn mây,
Nên tròn khuyết theo từng đêm trong tháng,
Biển ghen hờn, sóng bung ra lai láng,
Núi xót đau thầm thương nhớ, buồn lây.
Biển vô tình cứ làm đau lòng núi,
Trút hờn ghen và căm ghét nàng mây.
Tình của núi sao biển không nhìn thấy?
Dù cũng cận kề, chia sẽ buồn vui
Vì sao núi không kết hợp với mây?
Chuyện tình cảm làm sao mà lý giải?
Như anh và em cam chịu đọa đày,
Miễn nhận được chút tình thừa kẻ ấy...
HÃY TIN EM
Vâng, em sẽ đợi dù năm tháng đìu hiu,
Để lòng mình chút hương vị tình say
Nói với anh tình yêu dẫu đong đầy
Anh có thể không tin và không hiểu
Anh và em dù hai đường khác lối
Nhưng mỗi ngày ta vẫn đợi chờ nhau
Vẫn vần thơ đưa ta đến bên nhau
Thì khoảng cách không thể nào ngăn lối
Đai dương xa , bến bờ yêu thương nối
Vẫn chung tình họa những vần thơ yêu
Anh và em gắn kết bến bờ yêu
Dù gian khó cũng không hề nản chí
Nếu với anh đó là điều suy nghĩ?
Hãy tin em ngày mai đó không xa
Từ hư vô ảo ảnh ta bước ra
Thành hiện thực vẫn là điều có thể....
KL
TÌNH YÊU KẾT TRÁI
Anh nơi này thầy hồn mình lãng mạn
Phút yêu nào ta sẽ hẹn trăm năm
Nhịp thời gian có dừng lại lặng thầm
Cũng khẽ hát bài tình ca đôi lứa
Hòa nhịp tim tiếng lòng tình hai đứa
Phút giao hòa ta sẽ mãi trong nhau
Tình yêu kia sẽ sống đến bạc đầu
Không gì thể cách ngăn theo năm tháng
Anh dìu em vào vườn hồng suối mát
Lắng lòng nghe nhịp đập của đôi tim
Hương của hoa và hương tóc êm đềm
Anh ru nhẹ đưa em tròn giấc mộng
Vườn địa đàng đã có thơ và mộng
Mình đưa nhau về đến bến bờ yêu
Hạnh phúc biết bao khi đường thẳng cùng chiều
Tình yêu đó sẽ có ngày kết trái...
Hmhiennhan
Tình trong cỏi ảo, ta chia tay đi em?
Thơ hay quá, làm HN cũng chạnh lòng,ghi lại chút cảm xúc
Lập lờ trăng khuyết vàng hao,
Lắng nghe lòng biển dạt dào lời ru,
Nửa hồn lạc cỏi mây mù,
Nghe kinh biển tụng rối mù đỉnh mơ?
Trăng bơ phờ, núi trơ vơ,
Hình như hai kẻ đề thơ cũng buồn?
Nhớ thương người sớm cạn nguồn,
Vượt qua biển nhớ sầu tuôn tháng ngày.
Rượu nào chẳng có men say?
Tình nào chẳng có chút cay của tình?
Em ơi! câu chuyện chúng mình,
Phải chăng đoạn kết ta dừng ở đây?
Bên em tuyết trắng mù bay,
Trời xanh, nắng thắm bên đây úa màu,
Biển trăng mấy đợt sóng trào,
Tình ta khoãnh khắc đi vào hư không?
Cũng mong bên ấy nắng hồng,
Trời trong, mây sáng, tình nồng như mơ...
Hmhiennhan
Gởi Hiền Nhân
Nếu nụ cười có thể là giọt nước
Em ước mình là cả một đại dương
Mang đến cho anh hạnh phúc vô thường
Và cả những nụ cười tươi thắm nhất
Nếu vòm trời luôn là màu xanh thẵm
Em ước cho anh đôi cánh lượn tung bay
Cánh chao nghiêng bay mãi những tháng ngày
Bình an trong gió, vui đùa trong nắng
Nếu được ước, em muốn là hạt nắng
Vỗ về anh trong ngày gió mùa đông
Ấm áp lòng anh như đốm lửa hồng
Và hâm nóng trái tim anh giá lạnh
Nếu có ngày biển bình yên sóng lặng
Em ước là con sóng biển mênh man
Ôm vào lòng bờ cát nhỏ là anh
Và trải rộng sóng tình trên bờ cát
Nếu một ngày được nghe lời biển hát
Em ước mình sẽ cùng ngắm bình minh
Được ươm tơ, dệt mộng ngất ngây tình
Cùng anh đến nơi bến bờ tổ ấm
Nếu một ngày em được nghe anh hát
Lời tự tình của những nốt nhạc thơ
Em ước mình không lỗi nhịp cung tơ
Để cùng anh so dây hòa tiếng hát
Nhưng tất cả vẫn là điều em ước
Anh và em vẫn xa cách nhiều thêm
Chỉ có thôi trong giấc mộng hằng đêm
Em vẫn ước mọi điều thành hiện thực...
kimle - 27/12/2009
Chia tay người yêu
Hai bài thơ đầy nước mắt, hay nhưng buồn quá. Anh như Điệp và Lan
,nhưng vẫn có thơ như vầy nè.
Người yêu mới ấp đã chia tay,
Than ngắn thở dài món nợ vay,
Bia bọt uống nhiều sao vẫn tỉnh?
Đặc sản ăn ít,cứ tròn quay?(hỏng muốn say)
Thơ thẩn chưa đủ lời thầm kín,
Nhan khói, vàng mã ,ý phơi bày,
Quan lớn nhà quê ta dê gái,
Bị cú nốc ao ,vui cười hoài ...
EM KHÔNG THỀ CHIA TAY
KIMLE
Em đã nói là không hề thay đổi
Vần thơ nào em gởi tặng cho anh
TRĂNG ngàn năm không thoát khỏi biển xanh
Mây và núi còn hẹn thề bất diệt?
Em không thể nói được lời ly biệt
Giận anh nhiều nhưng nỗi nhớ nhiều hơn
Trái tim em vẫn đập nhịp loạn cuồng
Khi trang blog vẫn còn anh hiện diện
Gót chân son có vào vùng lá biếc
Cũng ngập ngừng chờ đợi bước chân anh
Dắt đưa nhau về đến bến mộng lành
Dù khoảng cách dẫu xa em không ngại
Gió thổi bay mang theo tình ngây dại
Tóc xỏa buồn em chờ đợi nắng lên
Được cùng anh hong tóc ướt bên thềm
Được ân ái sau năm dài thương nhớ
Một lần nữa tâm tình em đã ngỏ
Gới vào thơ lời tỏ của tình yêu
Đất trời xa không đủ với tay nhiều
Nhưng khoảng cách sẽ có ngày thu ngắn...
Nước mắt nào chảy xuống chân ta?
Ta muốn khóc nhưng không ra nước mắt?
Đành phải cười để chôn dấu nỗi đau,
Lời ngọt ngào độc ác hơn mũi dao,
Tình cỏi ảo sao ta đây tin thật?
Ta phong lưu đâu giống tên hành khất,
Cầu xin ai ban bố chút ân tình?
Cánh hoa chùm gởi dẩu có đẹp xinh,
Cũng chỉ được quyền chọn tùng hay bách.
Ta kiêu hãnh đứng giữa lòng trời đất,
Mắt xem thường mọi nhan sắc kiêu sa,
Khá khen nàng đã trói buộc được ta,
Bằng những bài thơ hiền hòa chơn chất.
Nhưng thời gian đã cho ta sự thật,
Tình yêu kia chỉ là chuyện bướm hoa,
Trái còn non nhưng trái đã sớm già,
Tình mới chớm ,bị phong ba dập tắt
Ta ngậm ngùi trốn người yêu quay mặt,
Không buồn vui, chỉ có chút xót xa
Cũng muốn khóc nhưng không ra nước mắt
Bởi vì ta sau trước vẫn là ta...
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét