Mai em về Sài Gòn đông vui lắm,
Nhất là khi trời đất bước vào xuân,
Gió phải lặng im trước vườn nắng ấm,
Gieo hồn người xa xứ chút bâng khuâng...
Vẫn còn đó bản tình ca muôn thuở,
Người Sài gòn sau trước chẳng cách chia,
Vườn Tao Đàn ngày xưa em còn nhớ,
Bến Bạch đằng nhộn nhịp lúc về khuya
Ánh đèn đêm hôn nhẹ suối tóc mềm,
Phố Lê lợi lắm màu xanh mắt ngọc
Sài gòn vẫn thế dù mưa hay nắng,
Thành phố chuyển mình bắt nhịp đi lên,
Chút ồn ào, chút lặng lẽ,bấp bênh,
Như ngôi nhà nhỏ kề bên cao ốc
Nếu lỡ bước giữa khoảng đời giông bão,
Tìm nhà thờ,chùa làm chỗ trú thân,
Lời Chúa ,Phật xua hết mọi ưu phiền,
Người thoát tục sẽ trở về với đạo
Hmhiennhan
Đừng làm trăng biển
Tâm Nguyện
Gởi Hiền Nhân người làm thay đổi đời Loan
Ta đã đi qua vạn bến bờ,
Chứng kiến bao lần sao đổi ngôi,
Thở dài mấy độ nhìn trăng khuyết,
Đau lòng khi núi lỡ, sông bồi.
Ta đã đi qua những nỗi buồn,
Nhiều giọt lệ hồng đã trào tuôn,
Ta đã khóc cười nhìn nhân thế,
Được thua còn mất,diễn ra luôn
Ta đã thay đi biết bao lần,
Tấm thân tứ đại hợp rồi tan,
Lên xuống trôi lăn vào các cõi,
Đi theo nghiệp lực Quả và Nhân
Một phút hồi tâm nhận được Mình,
Xóa tan màn tối của Vô Minh,
Thoát phàm.nơi chính nơi trần tục,
Tự tại vào ra chốn Tử Sinh
Tìm lại kỷ niệm xưa
Phố xưa
lạ
Nhớ tiếng cười,
Chỗ xưa sao vắng bóng Người năm xưa?
Sài Gòn sớm nắng, chiều mưa,
Người chưa gặp mặt
lòng chưa muốn về.
Bâng quơ sợi nhớ sợi thương,
Bát độn khoa sắn,
Cơm nhường cho nhau,
Chứa chan tình nghĩa thuở nào,
Bây giờ nhìn phố nhà cao,
giật mình.
Nhớ quê ,
Về lại cánh đồng,
Thương sao ngọn lúa trổ bông nuôi người,
Thênh thang đi giữa chợ đời,
Ta tìm nhặt lại nụ cười hồn nhiên...
Hmhiennhan
Lời yêu thương muốn nói
Gởi Trúc xanh,
Người ta nói tình yêu không biên giới,
Có thể liên thông khắp quả địa cầu,
Nhưng cuộc đời khó đoán trước bể dâu,
Sự thật nhiều khi không như mong đợi.
Chồng với vợ đã từng chung chăn gối,
Kề cận nhau còn cách biệt đôi lòng.
Trúc Xanh mở ra những giấc mơ hồng,
Anh cảm nhận nhưng ngại nhiều nông nỗi
Tình chỉ đẹp lúc ban đầu mở lối,
Rất sướng vui nếu chung một lối về,
Nhưng giữ sao được trọn vẹn hẹn thề?
Khi cuộc sống sẽ có nhiều biến đổi.
Anh đâu muốn nói những lời gian dối,
Sợ không đủ sức trói buộc tình yêu,
Chẳng lẽ yêu là cũng phải biết liều
Rồi sau đó làm một người phản bội?
Vô ich thôi!Một triệu lần xin lỗi,
Rất dể dàng bay ra khỏi đầu môi
Tình yêu thường làm cho anh bối rối,
Với nhiều câu hỏi chưa thể trả lời...
Anh vẫn đợi chờ thơ em mổi tối,
Đọc ấm lòng nhưng không biết nói làm sao?
Dù em bảo đây chỉ là tình ảo,
Nhưng tim anh đã mấy đợt sóng trào
Mùa Xuân về cây lá còn xôn xao,
Mai Đào vẫn ươm hoa chào năm mới
Trái tình yêu lặng thầm trong bóng tối,
Sao hương yêu đủ chín đến ngọt ngào?
Chuyện chúng mình có nghĩ đến mai sau?
Bãn năng có song hành cùng lý trí?
Anh không điếm chiều dài bao hải lý,
Miễn đôi lòng khoảng cách chẳng là bao
Có khuya nào từ trong giấc chiêm bao,
Em hiện ra như nàng tiên huyền ảo,
Cười cợt anh một con chiên vô đạo,
Đuổi bắt em ,bay lượn giữa trời sao...
Hmhiennhan
Hồng Nhung 19:45 24-01-2010
Trời không lẽ em chậm chân rồi?
Bài thơ nào anh viết tặng em,
Em chờ mãi một câu còn bỏ ngõ,
Hiền Nhân ơi! lại đây em hỏi nhỏ,
Chỗ trống nầy,anh lại nợ em chăng?
Anh đã nợ em cả quảng đời bình lặng,
Có bao giờ anh nhớ trả cho em?
Trả cho hết những nỗi nhớ diệu êm,
Em chờ đấy! bao giờ anh chịu trả?
Những lúc bên em,anh xa lạ quá,
Hỏi thì gật đầu,kg hỏi cứ lặng im,
Anh biết không,em đau nhói trong tim,
Khi tiếng lòng em anh không hiểu nỗi
Anh có biết bao nhiêu lần em đợi,
Anh hôn lấy em, môi má nát nhầu,
Nầy anh nhé ,đêm đêm em vẫn đợi...
Lời yêu em,anh viết trọn cả câu
Hihi Phá anh HN cho người khác ghen chơi
Trốn Thơ?
Thế Sự nhân tình ngán ngẫm rồi!
Tôi về sống với nửa tôi thôi,
Lợi danh như khói mây chìm nỗi,
Sao bằng nhân nghĩa rạng tiếng đời?
Thương xót kiếp người trong vực tối,
Tôi yêu từng khắc thời gian trôi,
Muốn bắt hồn thơ im tiếng nói,
Mà sao câu chữ vẫn đến đòi?
Giấc mộng đêm xuân
KIMLE
Giấc mộng xuân làm tim em sưởi ấm
Bởi lời thơ em chan chứa bấy lâu
Gởi về anh như một mối tình đầu
Dẫu mộng ảo nhưng tình là rất thật
Ngày tháng dài cho em niềm u uất
Như mây trời trôi tím cả hoàng hôn
Lời thơ anh rực cháy cả tâm hồn
Em có lạnh cũng thấy lòng ấm mãi
Trời bên em dù đêm dài ngày ngắn
Cũng không làm cách trở vẫn thơ yêu
Đại dương xa anh đã nối bờ yêu
Lời thơ tỏ làm nhịp cầu đưa lối
Duyên tri kỷ cùng anh nhiều đêm tối
Cũng rạng ngời như trăng tựa đêm rằm
Lời thơi trao xao xuyến gối đầu nằm
Đêm mơ thấy mộng về bên khung cửa
Cũng như anh, em quen rồi khoảng cách
Xa hay gần không thể cản tình thơ
Nỗi nhớ nhung cứ tràn ngập vô bờ
Như cơn sóng vỗ về bờ cát nhỏ
Xuân đã đến trên đường về xóm nhỏ
Có anh chờ em đón gió mùa xuân?
Lời tình nào ta đã hứa trao thân
Anh hãy nhớ đợi em về trên phố
Dù xuân nay em không về qua ngõ
Nhưng tình này em gởi gió về anh
Gió xuân mang theo đấy những tin lành
Làm ấm áp trái tim anh nỗi nhớ
Mỗi vần thơ mỗi ngày như thác đổ
Xoáy vào lòng em thêm nỗi khát khao
Ước mong sao thời gian hãy trôi mau
Để em được ghé bến bờ thương nhớ
| Ngày gửi: 28/01/2010 03:10 Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 28/01/2010 13:07 |
| |||||||||||||||||||||||||||||||
| Trao tình bến ảo
Khúc xuân nồng Em sưởi ấm tình anh, Lời thơ như thiên sứ kết duyên lành Anh đang bay dưới trời sao lấp lánh, Trong những lời tình em gởi đến anh. Mặt trái người đời làm anh ngao ngán, Ai phủ bóng đêm che kín hoàng hôn? Ân tình em ru mát dịu tâm hồn, Làm sống dậy mối tình thơ lãng mạn Hai đứa mình đã nối liền khoảng cách Như cầu Ô thước trên bến Ngân giang, Đêm hằng đêm anh vọng tưỡng Trúc Xanh, Nhưng không thể hình dung ra khuôn mặt Như bướm say hoa,như trăng say gió Chưa gặp được người chưa nói tương tư, Dẫu yêu nhiều anh cũng bảo hình như, Chờ tìm hiểu những điều chưa sáng tỏ Mùa Xuân nầy em chưa về đầu ngỏ, Gió giao mùa Người còn ở phương xa, Thơ vẫn đến mổi ngày như thác đổ, Xoáy vào lòng anh nỗi nhớ bao la... Trái nhớ thương em ươm đầy hạt giống, Gió lặng im,biển cũng đã lắng lòng, Bến ảo tình trao lạc cỏi hư không, Không trách hình đi lệch chiều với bóng Tình yêu có rất nhiều điều kỳ lạ, Mâu thuẩn trộn hòa giữa ghét và yêu, Hai hồn song song có lúc nghịch chiều, Vẫn cùng hội nhập ở nơi bến mộng... Cứ để câu thơ thắp lên hy vọng, Có nhiều gai mới giá trị hoa hồng, Anh sẳn sàng làm kẻ cuồng ngông, Đập vỡ gương dù không tìm thấy bóng... | ||||||||||||||||||||||||||||||||
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét