Hoạ cùng bài TRAO TÌNH BẾN ẢO của anh HN:
Tình cõi ảo
Ta gặp nhau trong cõi tình ảo vọng.
Lời nồng nào trao gửi những vần thơ.
Những nhớ nhung cả khắc khoải đợi chờ.
Giữa hư vô mà sao nghe day dứt...
Em lắng nghe lời con tim chân thực.
Kết ân tình từ khoảng cách hai phương.
Để hồn thi thăng hoa chốn thiên đường.
Bao đắm say dầu chỉ là cõi ảo...
Đời bon chen giữa gió mưa giông bão.
Ta trú chân trong cõi nhớ vô thường.
Chưa gặp nhau đã nghe dạ vấn vương.
Thơ kết thơ cho đôi tim chung nhịp....
Cứ để lòng thắp lên bao hy vọng.
Một ngày mai thuyền cập tới bến thơ.
Ta trao nhau câu nhung nhớ đợi chờ.
Cho trái thương chín nồng mùa hạnh phúc...
Truc Xanh
Họa bài Cúc Dại với anh Trương Nguyễn
Buổi sáng đi trên đường
Ngắm loài hoa cúc dại
Tuổi thơ bừng sống dậy
Tươi non màu lá xanh
Những trái cúc hiền lành
Lung linh hừng chín đỏ
Thuở thiếu thời rực lửa
Mộng ước vắt ngang trời
Ngày ta còn đôi mươi
Em ngọt thơm mùi cúc
Xoáy lòng nhau rạo rực
Như cơn lốc địa cầu
Thời gian vút qua mau
Tóc sương pha màu nhớ
Mỗi bông hoa rụng vỡ
Tả tơi một linh hồn
__________________________________________________________________
Bài thơ họa lại bài Hoa Cúc dại với anh Trương Nguyễn, HN sơ suất
đểu thiếu 4 câu cuối.Viết lại đầy đủ
Ân tình mãi vấn vương,
Anh bồi hồi ngắm lại,
Vườn ai Hoa Cúc Dại,
Mênh mông trời nhớ thương...
Thiên hạ thích Mai,Đào,
Cợt cười trước gió đông,
Riêng anh mãi nặng lòng,
Với hoa Cúc ngày nào
Một thuở tình rực lữa,
Bây giờ có vàng hao?
Sóng lòng còn xôn xao,
Câu hỏi chỉ thêm thừa.
Đời qua nhiều nắng mưa,
Tóc sương theo năm tháng,
Hồn anh đầy lãng mạn,
Ngậm ngùi tiếc tình xưa,
Nhịp tim buồn đong đưa,(dây dưa)
Giữa trời xuân,nắng ấm,
Yêu hoa Cúc lặng thầm,
Cho(tỏa) hương đời đằm thắm
Hmhiennhan
Giấc mơ ngọt ngào
Thật ấm áp đọc bài thơ em gởi,
Khúc nhạc tình làm ngây ngất con tim
Trời đất bên anh vào khuya im lìm,
Thương bên ấy phòng không buồn đơn chiếc
Từng câu chữ là tấm lòng tha thiết,
Bắt nhịp cầu ta đi đến tương lai,
Vai kề vai, tay xiết chặt bàn tay,
Chúng mình ca vang bài ca hạnh phúc.
Trăng với biển vẫn giao tình âu yếm,
Gió và mây cũng tìm đến chung vui,
Chén rượu tình rót đầy đêm hợp cẩn,
Môi cười má thắm em khẻ hôn anh.
Tình ngỡ xa nhưng sao lại thật gần?
Như bóng trăng nhẹ rơi trên mặt đất,
Cửa thiên đường đã mở ra trước mắt,
Mình đắm chìm trong bể ái rừng ân.
Ngàn năm rồi trời đất mãi trong xanh,
Khoãnh khắc mê ly đi vào vĩnh cửu,
Hãy để tình ru an lành giấc ngủ,
Mộng đời muôn thuở em mãi bên anh..
Như bài thơ xưa của một thi nhân,
"lá trúc che ngang mặt chữ điền..." 1 Hàn mạc Tử
Anh tối mắt trước bóng hình uyển chuyển,
Trúc Xanh ngồi thấp xuống cạnh Hiền Nhân...
Hãy đợi đấy
Đáp lời TC
Là người Việt ai không yêu nước Việt?
Bơ sửa ngoại nhân không đổi máu anh hùng.
Dân tộc Việt Nam vẫn bất khuất kiên trung,
Hạt giống tốt nẫy mầm toàn thế giới.
Người Việt Nam không cam tâm chùm gởi!
Dẫu nữ nhi cũng thỏa chí tang bồng.
Luôn tự hào thuộc nòi giống Tiên Long,
Nuốt uất hận ,đợi thời cơ nỗi sóng.
Mãnh đất thiêng liêng tổ tiên soi bóng,
Bạch Đằng giang xưa vang dội chiến công.
Gò Đóng Đa xác quân Thanh chất đóng,
Lịch sữ còn tiếp diễn ở biển Đông?
Cũng như bạn, tôi sục sôi máu nóng,
Nhìn kẻ thù dầy xéo đảo xa xăm,
Ý Đảng Lòng dân trên dưới một lòng,
Nhưng nông nỗi sẽ thiệt thòi nhiều lắm...
Giặc xâm lăng có phản lực, tàu ngầm?
Cũng chưa vượt qua siêu cường Nga ,Mỷ...
Tôi tin lãnh đạo đa mưu,túc trí,
Sẽ có một ngày sòng phẳng chuyện Hoàng sa...
Hmhienhan
Lối rẽ đường tình.
Mặc mai ,mình sẽ ra sao,
Tình thơ em vẫn dạt dào buồng tim,
Nửa đời hạnh phúc kiếm tìm,
Từ trong cõi ảo niềm tin sáng dần.
Vườn thơ ríu rít yến oanh,
Sợ lắm hạnh phúc càng gần càng xa.
Câu chữ tình nghĩa thiết tha,
Nhưng chưa khẳng định mưa sa chỗ nào?
Phất phơ như tấm lụa đào,
Vườn hồng em lắm nẽo vào,lối ra
Sóng xô bờ cát trôi xa,
Mong em vượt mọi phong ba đất trời,
Lắng lòng nghĩ kỷ em ơi!
Yêu ai sáng đẹp cuộc đời thì yêu,
Đừng thương tiếc chút nắng chiều,
Mà quên nắng sớm mỹ miều bình minh,(MB)
Anh đây tự nhủ lòng mình,
Yêu còn phải biết hy sinh cho nàng,
Yêu không ich kỷ,buộc ràng,
Cũng không ngoãnh mặt phụ phàng người yêu,
Tơ tình còn chẳng bao nhiêu,
Dẫu hoa trăm sắc diễm kiều cũng thua,
Chợ tình kẻ bán người mua,
Riêng anh chỉ biết chanh chua cười hoài...
Hmhiennhan
Chúc Tết
Đủng đỉ?nh rồi Xuân cũng đến nhà,
Mai, Đào nam bắc đã đơm hoa,
Cánh én lượn bay từ đầu ngõ,
Mây hồng,nắng ấm báo tin xa.
Phúc, Lộc,vĩnh hằng mừng tất cả,
Thọ tỷ nam sơn sức khỏe nha
Năm mới chúc nhau vui hỉ hả,
Ấm lòng qua chén rượu, chung trà
Vui vẻ nhé, các bạn gần xa,
An khang trẻ mãi,hỏng lo già,
Đường đi phía trước nhiều tài lộc,
Xe hơi đạp nước vui tà tà
Chúc mừng năm mới xin xí xóa,
Cờ bạc, rượu ,thuốc mệt lắm ha
Bửu bối còn nguyên trình quan cả
Đá gà, đốt pháo, nổ mấy bà( nhớ xem lại bài thơ đá gà ,đốt pháo của HN)
Kính chúc anh chị, lẫn má ba,
Cầu cho gia quyến mãi thuận hòa,
Công danh sự nghiệp luôn tỏa sáng,
Vạn sự lo toan đủ đếm vàng
Kính dâng tổ tiên một nén nhang,
Cầu (mảng) Dừa, Đủ (đu) Xài (xoài) chẳng đụng hàng,
Măng (cục) VÚ (sửa) , GIẢI (thiều) SẦU(riêng) trái tổ chảng,
Đô la, Xe cộ,(giấy tiền vàng mả) hóa tro than
Tôi xin chúc nhỏ với một nàng
Đầu trên Cuối dưới ,Giữa, mịn màng,
Mai nầy hợp mặt chơi xã láng,
Kiếm thằng cu tý để trình làng
Khoãnh khắc dại khờ
(bài thơ 2007)
Tôi gặp em trong quán vắng chiều mưa,
Em 38 mà thân hình rực lửa,
Cặp núi đôi thoáng hé ra 1 nửa,
Làm đục ngầu trăm cặp mắt liếc đưa
Quả bom ngầm ở dưới lớp vải thưa.
Sao ánh mắt em rưng rưng ngấn lệ?
Em dẩn hồn tôi vào miền đất hứa,
Bằng câu chuyện đời kê rất ngô nghê
Tôi mời em thử chút rượu đê mê,
Bằng bàn tay, lưỡi ,môi của người từng trãi,
Cả người em bổng run lên nóng chảy,
Khuôn mặt dại khờ như cô gái quê,
Tôi nhìn quanh tôi-trống lạnh 4 bề,
Mưa nặng hột , gió rit gào, quái quỷ,
Em nằm xuống với bộ đồ nguyên thủy,
Động Đào nguyên đã bit lối quay về
Trời trút nước?hay là em trút nước?
Sao đùi tôi bổng bị ướt lạ kỳ?
Rượu hợp cẩn tôi nốc cạn đến đáy ly,
Đất chau đão hay hồn tôi say khước?
Trái cấm tình yêu kg hái mà được,
MT ơi! Em làm khổ tôi rồi
Tội lổi nầy mình dừng lại đây thôi
Loan mà biết chắc là tôi chết trước...
Hmhiennhan
Thơ hay Galangthang.Cám ơn em đã gởi thơ ,nhưng hôm nay HN quá bận.
Hẹn sẽ gặp lại em vào lúc khác nha.
Hôm nay HN vào đây để lưu lại 1 bài thơ của người khác tặng nhưng họ
kg biết tên tác giả,HN cũng chưa có thời gian tra cứu
Có 1 nhà thơ đả " định nghỉa con người "như thế này :
Người ta thường đi tìm hiễu định nghỉa
Về con người trong thế giới bao la
Bao văn chương bao khái niệm lời ca
Nhưng có lẻ tiếng con người là đúng
Bởi trong ta có phần " con " trong đó
Cái con này củng giống mọi thứ con
Có sinh ra có khôn lớn lụi tàn
Trước khi chết đều sinh con đẻ cái
Cái con ấy giống muôn vàn con khác
Sống bản năng trong qui luật sinh tồn
Cũng dại khờ cũng trong trắng _ngây thơ
Cũng ích kỷ tham ăn và sợ chết
Nhưng trong ta còn phần " người "trong đó
Có trí tuệ có ước mơ khao khát
Biết yêu thương biết tranh dành buồn đau
Biết cho mình và cho cả mai sau
Tình có bay xa?
Chỉ còn con đường nhỏ gió thổi qua
Ngọn Trúc Xanh ngã nghiêng miền đất khác
Con cò trắng cũng thẩn thờ ngơ ngác
Bay đi đâu rồi? khúc hát tình xa?
Vườn hồng xưa còn sót lại nụ hoa,
Nhưng không phải bóng của hoa đào ngày đó
Gót sen hồng chẳng còn lưu thảm cỏ
Hoàng hôn buồn tím thẳm cỏi bao la
Sóng vỗ chiều nay con nước nhẩn nha
Dòng sông vẫn phủ màu xanh êm ã
Cánh buồm chân mây nhỏ như nhánh lá
Nàng đi rồi hiu quạnh cả đời ta
Cuộc tình ảo giống như những bài thơ
Nhớ nhớ thương thương giận hờn trăn trở
Như chiếc bóng ở đáy hồ than thở
Nhớ một cuộc tình chìm cỏi hư vô
Ân tình xưa nhạt nhòa như giấc mơ
Dư âm là tiếng nhạc lòng nức nở
Thôi em nhé hai mãnh đời dang dở
Bến hư không đừng nhắc chuyện đợi chờ
Hmhiennhan
Hoạ cùng bài TÌNH CÓ BAY XA? của anh hiennhan
TÌNH VƯƠNG BẾN THƠ
Nợ ân tình day dứt cả cõi thơ
Để vần gieo những cung trầm khắc khoải
Con đường sương mịt mờ nơi xa ngái
Lối cũ mưa về tím thẫm cả hoàng hôn..
Sao chiều nay con sóng bỗng bồn chồn
Theo chân mây về phía trời xa thẳm
Có phải chăng nơi cuối chiều phẳng lặng
Nỗi buồn nào đã hóa sóng trong tim?
Cuộc tình nào ta đã mãi đi tìm
Từ cõi ảo với trở trăn day dứt
Những nhớ nhung đẫm trang thơ _ rất thực
Gọi giấc mơ về sống dậy một thời hoa…
Có thể nào níu lại một mùa qua?
Ta khép mình nơi góc lòng trống trải.
Bến hư không vần thơ còn vương lại
Dư âm xưa xin trả gió mây ngàn…
Truc Xanh
Gởi KIMLE
Anh xin lỗi phải làm người đưa tiễn,
Một tình yêu mới chớm đã vội tàn
Tỉnh giấc rồi đâm chán giấc mơ tiên,
Thật trần trụi ,chẳng chút gì lãng mạn
Anh đã thoát ra được ngoài ánh sáng
Khinh bạt nhìn HOA BƯỚM lã lơi cười
Chuyện TRĂNG GIÓ làm đời nhạt màu tươi
Nhìn thiên hạ đem tình ra mua bán
Anh đâu muốn buông những lời nhạo báng
Kinh tình yêu chẳng xuất phát từ tim
Hàng mạo hóa chĩ thay đổi cái tên
Lập trình sẳn lời yêu thương lai láng
Anh kg phải là 1 nhà hào sảng
Chuyện tình yêu phải rung động thật lòng
Dù bên anh có cả vườn hoa hồng
Nhưng tình cảm kg hạn kỳ ngày tháng
Tình thiêng liêng chỉ dành người xứng đáng
Sợ lắm những lời sao chép dối gian
Chưa bao giờ anh đăng ký sắp hàng
Để nhận lãnh duyên thừa em ban phát
Thôi nhé em cành thiên hương bát ngát
Một thời làm anh xao xác dung nhan
Vào BẾN XUÂN mình hụt hẩng,ngỡ ngàng
Anh xin được tạ từ đi hướng khác
Lời yêu thương kg còn vương ý nhạc
Đàn BÁ NHA đã thiếu mất TỬ KỲ
Anh quăng hêt tình xưa vào bải rác
Hành trang còn đọng lại khúc biệt ly
Anh không phải là những kẻ sầu bi
Núp bóng tối nói những lời rên rĩ
Hay những kẻ miệng hẹn thề chung thủy,
Nhưng nhân cách phong độ không ra gì
Tuy từng gọi em người tình tri kỷ
Hạt giống tình yêu đã đủ nẫy mầm
Thổi lửa hờn ghen nhiều bạn tri âm
Tình anh vẫn song hành cùng lý trí.
Thiên đàng anh không phải là nước Mỷ
Dù người thân khắp bốn biển năm châu,
Tình đầu môi không thể giử bền lâu
Người tôt không chung hàng cùng ma quỷ
Vui lên em nhé! đời đã phân kỳ
Đường chia hai, trái tim ta đóng cửa
Anh giúp em xác định quyền chọn lựa
Yêu trung thực không có chuyện dối lừa?
Không thể nào tiếp tục chuyện dây dưa,
Khi hiểu được tình kia là ảo ảnh
Đau một lần hơn suốt đời oán hận
Trách lòng nhau giống thời tiết nắng mưa...
Người yêu anh? nói cũng chỉ thêm thừa
Nhiều cũng như những người yêu em vậy
Xuôi dòng thời gian rồi em sẽ thấy
Một nửa của mình còn ngoài song thưa
Tình xế chiều đâu có giống ban trưa
Hạn kỳ thời gian tính bao năm tháng?
Yêu nông nỗi chĩ gieo thêm ai oán
Đừng để sầu nhỏ lệ xuống thành mưa
Ngày em về vô số kẻ đón đưa
Cũng mong có người yêu em chân thật
Hãy quên anh-kẻ mang nhiều phiền phức
Ngỗ ngáo, ngu si như một con lừa
Trăng héo gầy ở giữa đám sao thưa
Lòng minh bạch luôn sáng trong lấp lánh
Anh mãi là người đàn ông kiêu hãnh
Giữa biển đời quên mất chuyện được thua...
Rất ngọt ngào mà cũng rất chanh chua
Phận bọt bèo nhưng cũng là kẻ sĩ,
Không bao giờ được làm người hoàn mỹ
Kệ cuộc đời bị gió bão đong đưa...
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét