Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

Mất nhau

Chào kẻ lang thang
Em còn trẻ nhưng sao thơ em có nhiều nỗi ngậm ngùi, chua xót, buồn quá . Gởi đến em bài thơ anh vừa mới làm xong

Mất nhau
Mình mất nhau rồi cố nhân ơi!
Mây trắng chiều nay che kín trời
Anh khỏi phải phí công chờ đợi
Góp nhặt nụ cười em đánh rơi

Hai vì sao lạc ở hai nơi
Đi vào khoảng trống đêm chơi vơi
Khoảng cách tìm nhau sao vời vợi
Bởi gió mưa giông bão của đời

Anh ngạo nghễ ngoài dòng danh lợi
Chúc em xuân thắm đẹp rạng ngời
Chuyến tàu hạnh phúc đưa em tới
Sân ga chào đón khối dân chơi...
Hmhiennhan

 Xem thơ Ân Hồng Sơn, HN xin gởi chút tình đồng cảm nha
Nỗi đau lặng thầm

Ta không chấp nhận tình yêu ngang trái
Vì ta đây đâu phải kẻ tầm thường
Hồn mây ngàn, chí tự tại bốn phương
Mọi hương sắc tài hoa đều nếm trãi

Trái tim ta phải đâu còn khờ dại
Tình tinh khôi đem trao gởi một người
Nhưng không ngờ hoa xinh đẹp, tốt tươi
Lại có thể lã lơi cùng ong bướm

Thế là hết! kể từ nay khuya sớm
Trái tim đau chôn kín dưới nụ cười
Ta chúc nàng vóc ngọc, má môi thơm
Để sớm thêm một lần lên xe cưới...
Hmhiennhan

 Xin lỗi Ân hồng Sơn
HN đã đem tâm sự riêng của mình ra trao đổi với Em, làm sao không có
sự khác biệt? sao nầy nếu có chuyện gì cứ nói thẳng với chú nha

Anh xin lổi vô tình làm em buồn
Nhưng chính anh còn buồn nhiều hơn em nữa
Lúc hụt hẩng anh đã châm dầu vào lửa
Nhưng lòng anh sau trước vẫn quý trọng em
Biển bao la còn chẳng được êm
Sóng trôi xa rồi cũng về với biển
Khoãnh khắc quen nhau, ngàn năm lưu luyến
Nếu có chân tình thì hợp phố hoàn châu
Ta càng yêu nhau hơn thuở ban đầu
Ân tình em, Anh suốt đời sẽ trả...
Hmhiennhan

 Tình ta trước biển

Cúc Nguyễn

Biển xanh lấp lánh chân trời

Chòng chành sóng vỗ đêm về sương rơi

Giọt thương giọt nhớ xa vời

Đêm đêm gọi khẽ tình ơi nghẹn ngào

Biển xanh cát trắng hôm nào

Vẫn còn đây mãi ngọt ngào mến yêu

Xa anh em nhớ thật nhiều

Nhớ anh lòng lạnh như chiều hoàng hôn

Bâng khuâng nỗi nhớ ngập hồn

Bồn chồn trong dạ đứng ngồi không yên

Biển xanh cát trắng dịu êm

Nhớ về kỷ niệm miên man tình đầu

Nhớ thương trong dạ ưu sầu

Ngàn năm em nhớ tình đầu vấn vương

HN xin phép họa lại

Biển xanh tiếp giáp mây trời
Cợt đùa sóng bạc muôn đời lời ru
Nhớ thương sâu lắng rối mù
Thì thầm tiếng gọi vọng từ ngàn xưa
Qua bao năm tháng gió mưa
Chuyện tình sóng biển vẫn chưa nhạt màu
Em ơi! câu chuyện hôm nào
Đong đầy nỗi nhớ dạt dào buồng tim
Xa em hạnh phúc khó tìm
Hoàng hôn chiều tím lặng im khoảng đời
Gió vào khoảng trống chơi vơi
Thèm nghe tiếng gọi"EM ƠI!" ngọt mềm
Tình đầu trọn kiếp khó quên
Như biển yêu sóng ngày đêm không rời

Cúc Nguyễn11:05 14-03-2010
Ôi!!! bài thơ hay quá ngọt ngào và thơ mộng như ru vào lòng nghe thật dịu êm ,cảm ơn anh lời thơ dưa em trở về quá khứ một phút thôi cũng thấy tuyệt vời!!!

 Duyên lành trên bến ảo

Trước kia chưa được quen em,
Dường như năm tháng ngày đêm đều buồn
Hết lo công việc bán buôn
Anh thường vào Net khơi nguồn thi ca

Một thời nổi tiếng tài hoa
Bao nhiêu hương sắc...chỉ là khói mây
Tưởng người chân chất thơ ngây
Nào hay trăng gió đắm say rồi tàn

Hôm nay ta đã có nàng
Sáng trưa chiều tối mơ màng dáng tiên
Người đẹp ăn nói có duyên
Nụ cười Bao Tự đảo điên anh hùng

Lời thề vàng đá thủy chung,
Bông hồng nước ý hẹn cùng chung đôi
Loan ơi! thương quá bờ môi
Châu Âu mờ mịt xa xôi bổng gần

Chúng mình chung một vầng trăng
Thơ em hòa quyện thơ anh chân thành
Đắm say trò chuyện tàn canh
Mong đây tình cuối duyên lành trao nhau

Một thời ngang dọc vẫy vùng
Trái tim vỏ tướng bổng run vì nàng
Cho ta ngắm kỷ dung nhan
vóc ngọc tha thướt mắt nhung UI! nàng quý phi...HN

 TRÊN ĐỈNH ĐỒI MƠ ƯỚC

Môi khô đắng giọt buồn vương mí mắt
Anh đam mê trôi nỗi giữa dòng đời
Gót phong trần xuyên thấu khắp muôn nơi
Lạc Bến Mơ trong một chiều nắng tắt

Hòa tiếng cười âm vang cùng mặt đất
Mối tình si day dứt lạnh buốc tim
Nàng TRÚC XANH thực ảo mỏi mắt tìm
Như bóng trăng lượn lờ trên sóng nước

Lời yêu xưa em nỡ nào nào xóa trước?
Để chiều buồn da diết tiếng chim kêu
Nhạn lạc bầy, anh lẽ bóng liu xiu
Trời không mưa sao hồn anh bị ướt?

Nếu trái tim nầy xẻ làm hai được
Gởi em tin, tình rất thật cỏi đời
Dù chúng mình có xa cách hai nơi
Vẫn hội tụ trên đỉnh đồi mộng ước
Hmhiennan

Bến mơ mình chia tay

Em là người ra đi
Trăng xưa rời bến nước
Lối rẽ phút phân kỳ
Trái tim hằn vết sướt

Hứa bên nhau chung bước
Miệng đời nhiều cách ngăn
Em quay lưng chạy trước
Anh khép cửa cười thầm

Không phải bạn tri âm
Chẳng còn gì vương vấn
Nhịp thời gian cô quạnh
Tiễn quá khứ đi nhanh

Thành phố khuya sương lạnh
Trơ vơ ngọn đèn vàng
Mọi thứ tình nhân gian
Ít nhiều pha vị đắng

Rót buồn vào chén thánh,
Anh uống cạn men cay
Sợi nhớ thương sóng sánh
Tan dần vào nắng mai

Thầm lặng mình chia tay
Nụ cười hiu hắt bay
Sao em còn rớt lại,
Tình ấm ngoài vòng tay?
Hmhiennhan

Món nợ tình vay

Tình một thuở mịt mờ bay theo gió,
Kỷ niệm buồn day dứt mãi trong thơ
Anh cố trả mãng đời không hết nợ
Nợ tình vay ai trả hết bao giờ?

Nợ khi xưa...rồi nợ đến bất ngờ
Nỗi lòng em cứ làm anh trăn trở
Nợ lời hứa, nợ câu thơ dang dở
Bến đợi chờ anh chỉ có trong mơ

Tình nồng nàn đã có sự nghi ngờ
Đang mê đắm, em hửng hờ chối bỏ
Xác thân anh cứ ngày đêm vàng vỏ
Trận bão lòng bổng lúc có lúc không

Tình đầy vơi, chẳng biết lấy gì đong
Đâu phải vật chất đem cân,đo,đếm?
Cuộc sống càng trãi qua nhiều biến động
Nợ ân tình anh gánh hết nha em!
Hmhienhan

Quả chín tình yêu

Họa từ bài thơ Viết cho em của Trúc Xanh có suy diễn

Nỗi buồn nào đọng trên mi em tôi?
Có bằng núi sầu tôi ôm oằn nặng?
Hãy thử soi vào trong mắt nhau thăm thẳm
Có giống vì sao le lói cuối chân trời?

Nụ cười nào chua chát trên đôi môi
Giữa hai miền đợi chờ nhau sáng tối
Anh xin lổi đã làm cho em mệt mỏi
Nhiều điều thầm kín chưa tỏ được cùng nhau

Đâu phải mình em giử những niềm đau
Anh cô đơn ngắm trời đêm vò võ
Gởi nhớ vào mây, gởi hương cho gió
Tình dưỡng nuôi mong trái chín ngọt ngào...
Hmhiennan

 Hoài niệm một tình yêu

Hiền Nhân

Mùa Hạ hình như đang đến sớm?
Chưa đến Thu mà Cúc đã đơm bông
Trước nhà em, bướm ong đang lóng ngóng
Gợi em thêm cảm xúc mối duyên đầu
Trời vẫn trong xanh tươi thắm sắc màu
Nàng Thu Cúc mơ màng trong tổ ấm
Chuyện ngày xưa như 1 giấc chiêm bao
Như lời ru của gió mát dạt dào
Ân tình nào ngày trước anh đã trao?
Lời yêu thương thật chân thành, thắm thiết
Em vẫn nghĩ đó là tình yêu duy nhất
Mình có nhau hoài đến vạn ngày sau...?
Khoãnh khắc ban đầu tình cờ gặp nhau
Tình cảm Anh làm tim em xao xuyến
Em đắm say rồi suốt đời quyến luyến
Ấm cả lòng dẫu băng giá mùa Đông
Cuộc tình nào cũng có những cơn giông
Tình của anh lại mênh mông như biển
Em bơ vơ sau chiều vàng đưa tiễn
Có bao giờ Biển nhớ mãi 1 dòng sông?

CÚC NGUYỄN

Thế nay đã gần đến cuối hạ
thu về mang theo bao màu lá
Sân sau lá vàng rơi lả tả
Gợi lên cảm xúc mối tình sầu

Đất trời nay thay đổi sắc màu
Cúc dại đang nở rộ vườn sau
Gió hát bài ca mới ngọt ngào
Như lời ru của lá dạt dào

Lấp lánh ánh trăng vàng trên cao
Như ngày nào mảnh tình anh trao
Lời thương chân thành và duy nhất
Yêu em mãi mãi đến ngàn sau

Của ngày tình cờ ta gặp nhau
Anh đã cho lòng em xôn xao
Ngọt ngào những lời yêu hôm nào
Em cứ tưởng như mình chiêm bao.

Có phải đây sự thật!!! hay mơ
Một niềm vui bao đổi bất ngờ
Cho em mật ngọt trong thương nhớ
Tình yêu thương bên những vần thơ.

Mang cho em tình không bến bờ
Thu đến cho lòng em vẫn vơ
Anh đã mang đến những bất ngờ
Cùng em dệt mộng tình nên thơ

Cô đơn chìm khuất trong sương mờ
Cùng em dạo bước giữa rừng thơ
Nay dể cho em trong hửng hờ
Cô dơn lặng lẻ mãi bơ vơ

 Trong tầm mắt tìm nhau

Anh muốn nhìn em nhìn thật lâu
Giai nhân mắt ngọc ở trời Âu
Trong sáng lung linh sao Bắc Đẩu
Dẩn hồn anh lạc cỏi thâm sâu

Em đã thấy gì trong mắt nâu?
Người hiền mãnh tướng đang cúi đầu
Môi anh tìm kiếm môi em đó
Mê ly chìm đắm tàn đêm thâu

Chúng mình dìu nhau vào vũ trụ
Trời đất dường như cũng khác màu...
Hmhiennhan

Cơn đau tình ái

Đau tình

Ôi! ta đau nỗi đau vật vã
Đau quặn xé cũng vì tình yêu
Ai đã yêu mà không đau khổ
Đau rất nhiều yêu chẳng được bao nhiêu

Yêu xa vắng cô đơn buồn bã
Yêu giận hờn khi chẳng còn tin
Yêu không ngủ,vật vờ mong nhớ
Yêu là cho, chẳng muốn cầu xin

Anh làm mưa ướt mi tầm tã
Khóc cho mình biết tỏ cùng ai?
Một đêm trắng trãi dài nhung nhớ
Khi người hiền ngỏ ý chia tay...
     Loan

HIỀN NHÂN

Em đang cười vui nghiêng ngã
Còn giả vờ đau khổ làm chi?
Loan ơi! Anh không phải gả tình si
Có thể chết vì bông hồng nước ý?

Tình chân thật chỉ hiến dâng tri kỷ
Không ghen hờn khi đã hết niềm tin
Trái tim anh đi song hành cùng lý trí
Hạnh phúc ảo thì không thể cầu xin

Đừng nghĩ anh là kẻ đa tình
Thơ lãng mạn nhưng chỉ yêu ai chung thủy
Đâu phải Trụ Vương mà mê Đắc Kỷ?
Chuyện gió trăng em giữ lại cho mình...
   HN

 Em đã hiểu sai

HN

Em hiểu sai! Xin em đừng hiểu
Lòng anh sau trước chẳng khác xưa
Lữa tình yêu trãi lắm gió mưa
Vì em nghe theo lời chế riễu

Bất tài nhưng anh rất tự kiêu
Tình thần thánh không như quà biếu
Chén sành em xếp ngang chén kiểu
Uống mật gấu anh cũng hỏng liều

Lòng kiêu hãnh thì anh không thiếu
Trái tim em mở cửa hơi nhiều
Đành quay lưng trong cảnh chợ chiều
Đồ khuyến mãi tốt nhưng xin kiếu

Nhớ khi xưa em như cành liễu
Tuy yếu mềm nhưng rất đáng yêu
Giữa vườn hoa trăm sắc diễm kiều
Anh đã chọn cô nàng yểu điệu...
 Gió ơi!hãy xóa hết niềm đau

Xin gió bôi xóa hết niềm đau,
Để cho nhân thế bớt lạnh sầu
Câu thơ tâm sự vương phiền não
Trôi nổi dòng đời sẽ ra sao?

Trời đất dường như cũng tím màu
Từ khi 4 mắt rời xa nhau
Gió vẫn đưa mây vào cỏi ảo
Bến đợi chờ em gái hanh hao

Cuộc tình qua như giấc chiêm bao
Nghìn trùng xa cách giống trăng sao
Yêu nhau đâu chỉ lời khuôn sáo?
Ngọt ngào còn độc hơn mũi dao

Làm sao phân biệt được vàng thau?
Lời thật đôi lúc trái tim đau
Thà ta cứ làm tên tà đạo,
Chờ ngày phán xét, sẽ rỏ nhau
Hmhiennhan

 Lung linh giấc mơ hồng

            Em chưa rời khỏi bến mơ anh
           Đêm đêm đôi bóng kết duyên lành
           Gởi bao thương nhớ vào câu chữ
           Mặc kệ ngoài trời, mưa nắng quanh

           Bên đời còn lại bóng thi nhân
           Êm ái trao anh chút nụ hồng
           Một nửa em bước vào với bóng
           Thắp sáng hồn anh mỗi bước chân...

           Hạnh phúc êm mơ tiên giáng trần
           Em đừng ra khỏi giấc mơ anh
           Vườn địa đàng lung linh đợi sẵn
           Chờ trăng hòa nhập vào biển xanh...

           Gởi đến nơi em chút hương tình
           Xuân này loan phụng sẽ hòa minh
           Tình ta em ví như mấy gió?
           Gió sẽ đêm ngày đuổi rượt mây....
                                                   hiennhan

           Em hứa rằng em chẳng rời xa
           Vẫn đến bên anh để giao hòa
           Vần thơ trao gởi thay câu nói
           Vẫn đợi tình anh mãi chẳng nhòa

           Em vẫn ở đây, giấc mơ anh
           Khe khẽ hát ru giấc mộng lành
           Để anh trọn giấc khi đêm đến
           Để nốt nhạc xanh vẫn tấu thành

           Em đã trao anh những nụ hồng
           Vườn tình hé nở đóa phù dung
           Hương thơm khoe sắc cho anh chọn
           Phù dung hay đóa nụ hồng son?

           Em đến cùng anh những ước mơ
           Sao trời anh sẽ kết thành thơ
           Thảm xanh anh dệt bằng mây gió
           Đưa giấc mơ em đến bến bờ...
                                                   kimle
 Gởi người năm cũ

Nguyễn thị Kim Dung, kế toán ty thường nghiệp Cần thơ 1978-1981
Định cư ở Mỷ 1085

Người ơi! tình đến như mơ,
Người ơi! tình đến còn ngờ chiêm bao?
Xuyến xao! lòng thật xuyến xao
Khi tôi ngồi ngắm trăng sao nhớ người
Hình như người ấy thường cười
Hình như tôi cũng hay cười cầu duyên
Tối qua người đẹp như tiên
Tối nay người lại ngoan hiền như Sơ
Êm như nước, nhẹ như tơ
Nhạc lòng tôi trỗi khúc mơ bao giờ
Vẫn vơ, tình thật vẩn vơ
Người trong cỏi ảo nào ngờ tương tư
Ước gì tình đẹp như mơ
Ước gì người cũng làm thơ nhớ mình?
Tình tang! tang tính! tình tình,
Thuyền duyên cặp bến Ta Mình chung đôi
Sao trời lặng lẽ đổi ngôi
Nhẹ êm gió cuốn hồn tôi bềnh bồng
Người ơi! có nhớ tôi không?
Sao hồn tôi cứ mênh mông nhớ người?
Con đường Nguyễn Trãi êm rươi
Cúc vàng năm cũ còn cười nắng Thu
Tây Đô khói sóng tịt mù
Giữa thời bao cấp luyến lưu tình nồng
Cách nhau chỉ mấy bến sông
Sao không tới được để lòng hanh hao?
Hmhiennhan

Đóng băng trái tim
Trái tim giờ đã đóng băng
Ta cười rũ giấc mơ trăng điên rồ
Nghìn con sóng vỗ nhấp nhô
Ai hay biển rộng đã khô máu tình
Giết đời nhau cỏi vô hình
Ẩn số bài toán lập trình trăm nơi
Nam nhi đội đất đạp trời
Thương trường ta phải chói ngời ngàn sau
Nhạc, thơ mấy kẻ sang giàu?
Thương ai vào nét bán rao tơ hồng
Ai cũng là vợ là chồng
Biết ai tri kỷ thật lòng đây ta?...
 HIỀN NHÂN

 Bài thơ ly biệt
Nắng hạ về chói chan trên nhánh lá
Gió chuyển mình đưa hạt bụi bay xa
Nàng đi rồi trống lạnh cỏi lòng ta
Nỗi buồn cũng in hằn lên sỏi đá
Tàn giấc mơ, cúi đầu lên thánh giá
Ta nguyện cầu tìm lại thuở bình yên
Bóng người tình cũ xinh đẹp ngoan hiền
Vẫn ẩn hiện vật vờ trong tiềm thức
Cỏi xa xăm em một thời sáng rực
Lời yêu nồng nàn cột chí hùng anh
Hạnh phúc ngọt ngào sao quá mong manh
Để hư ảnh nhạt nhòa theo năm tháng
Ta góp nhặt chút tro tàn dĩ vãng
Bài thơ tình lãng mạn làm hành trang
Nàng tu hành vụn vỡ ánh trăng tan
Ta mệt mỏi giữa hai miền tối sáng...
HIỀN NHÂN

 Chúc em gái gặp duyên lành
Trương Tuyền
Có tâm sự mới hiểu được lòng em gái
Thùy mị hiền hòa chánh trực dể thương
Chớ thú thật nhiều người đẹp sắc hương
Kiêu hãnh ,lẵng lơ thì anh bỏ chạy
Tin tưởng em không ham vui khờ dại
Nụ cười khả ái nhưng rất đoan trang
Giao tiếp ai,cũng minh bạch đàng hoàng
Hiểu được hết chuyện nhân tình thế thái
Có vấp ngã mới thành người từng trãi
Có khổ đau lòng mới cứng rắn hơn
Thà một mình ôm trọn nỗi cô đơn
Nuôi con lớn, chống chèo em bương chãi
Công sức em đã cho ra hoa trái
Trong vườn hồng an lạc đã vây quanh
Anh chúc em nắm bắt được duyên lành
Để hạnh phúc được vững bền mãi mãi...
  Hiền Nhân

 Gởi  người từng nói yêu tôi
Đừng bao giờ em nói yêu tôi
Bằng lời nồng nàn ẩn trong bóng tối
Bất tài đâu mà cần em cứu rổi
Trăng tình yêu cứ xẻ nửa chia đôi
Ta đâu phải kẻ si tình nông nỗi
Hay gả Sở khanh nhẩn nhục săn mồi
Tôi lúc nào cũng vẫn chính là tôi
Sống trung thực dù ba chìm bảy nổi
Luôn chế nhạo những âm mưu đen tối
Những tên xu nịnh uốn gối theo thời
Lòng kiên trung sau trước chẳng đổi dời
Với thế nhân chưa bao giờ gian dối
 Đời giang hồ áo vải đi muôn nơi
Ngủ resort hay phơi mình sương gió
Nhiều đêm trắng gối đầu lên thảm cỏ
Hồn miên man mở ngỏ với sao trời
Em yêu tôi sao khoảng trống chơi vơi?
Để tình cảm thả trôi không định hướng
Đỉnh hội tụ tham lam trong tư tưởng
Tình mây ngàn theo gió đến bốn phương
Em đã nhiễm rồi lối sống tây phương
Nên với ai cũng hòa thơ chung chạ
Ôm ấp mê ly ngỏ lời suồng sã
Đánh mất dần phẩm giá gái Đông phương
Như nàng Thúy Kiều buôn bán sắc hương
Với ai em cũng nói mình một nửa
Với ai em cũng ngọt ngào mở cửa
Hẹn ngày về rực cháy lửa yêu đương
Tôi bình thường nhưng không thể tầm thường
Yêu và ghét đều phân chia giới tuyến
Nếu tình ảo chẳng có gì lưu luyến
Bởi bến mê không có cửa thiên đường...
 Cũng có lần tôi đã trót vấn vương
Rồi cuồng vội chuyện chia ân xẻ ái
Người mộng bay đi nỗi buồn ở lại
Ám ảnh đời tôi mãi một vết thương
Tôi trở thành người dở dở ương ương
Ghê tởm những kẻ buôn hương bán phấn
Không giữ được tình tinh khôi trong trắng
Chuyện thủy chung em nói thật hoang đường
Thôi em nhé! tóc đã ngã màu sương
Tôi đâu còn tuổi ngây thơ khờ dại
Tôi chấp nhận mình là người chiến bại
Trên tình trường không có trận so gươm
Mê ly gì chuyện lửa phực cháy rơm
Bãn năng thấp hèn như hai con vật
Tuy mến chuộng nền văn minh vật chất
Nhưng tôi vẫn yêu giá trị tinh thần
Tuổi xế chiều nhưng hồn phách tinh anh
Tôi yêu quý ai nết na đức hạnh
Với tình yêu tôi xem như thần thánh
Chuyện trăng hoa tôi không muốn dự phần
Tôi tin chắc rồi sẽ gặp một tình nhân
Người duy nhất sẽ chia tôi ấm lạnh
Tôi và người yêu tôi cùng kiêu hãnh
Nắm tay nhau du lịch khắp thế gian
  HIỀN NHÂN

 Anh vẫn chưa quên được em
Chuyện tình yêu muôn đời khó tránh khỏi
Ghét và yêu cứ xáo trộn song đôi
Những hờn ghen hay buồn vui nông nỗi
Như trái bồ hòn trộn mật ướp môi
Nhiều đêm trắng anh đớn đau tự hỏi?
Người trong tay sao sớm vội chia lìa
Như vầng trăng lấp lánh giữa trời khuya
Qua khỏi rằm đã bắt đầu hấp hối
Anh với em trên hai năm chăn gối
Lúc bên nhau mấy bước cũng không rời
Tay nắm tay cùng đi đến nhiều nơi
Ai cũng trầm trồ xứng đôi tuyệt đối
Hạnh phúc trãi rực hồng trên muôn lối
Đường ta đi như dệt gấm thêu hoa
Xe đạp đôi quanh bờ biển tà tà
Mặc trời nỗi phong ba,mưa ướt sũng
Em ngã đầu lên vai anh ấm cúng
Ngọn nến tình yêu huyền ảo lung linh
Giọng hát ru tha thiết một trời tình
Làm mây gió cũng im lìm xúc động
Nhưng tất cả bổng rơi vào khoảng trống
Bởi lửa ghen hờn đốt cháy lòng nhau
Em tìm quên bên Phật pháp nhiệm mầu
Rồi cuồng tín như bậc chân tu ngoan đạo
Anh lắt lay với trái tim rĩ máu
Ước ao mình đang trong giấc chiêm bao
Sao chúng mình có thể vẫn gặp nhau
Mà khoảng cách đạo đời không thể vượt?
Anh vật vã tưởng đứt từng khúc ruột
Khi em luôn sùng bái Đức Như lai
Trưởng khoa bệnh viện mà cứ trường chay
Sức đâu đề kháng với siêu vi khuẩn?
Kinh kệ Phật có quá nhiều mâu thuẩn
Phủ màu đen lên cuộc sống tốt tươi
Dù phù du nhưng cũng kiếp con người
Chớ cỏi ảo niết bàn ai tin được
Anh rất tiếc không thể nào đão ngược
Đưa em trở về hạnh phúc ngày xưa
Dù trời xanh phủ triệu lớp gió mưa
Vẫn không phủ lấp tình em thuở trước...
  HIỀN NHÂN

 Tâm niệm phải làm
Khi giận dữ bật ra lòng sân si
Nhân cách ta cũng bắt đầu giảm sút
Càng muốn người quen mình bị sĩ nhục
Là vô tình ta làm nhục chính ta
Sống ở đời cần phải có lòng vị tha
Luôn tịnh tâm trước những lời cợt nhã
Miệng họ dơ khi nói lời hèn hạ
Ta coi như hạt bụi thoáng bay qua
Đem chân lý đáp lại lời dối trá
Lấy trí mưu chống trả mọi phong ba
Ta xóa dần những điều xấu ở trong ta
Mới giác ngộ sự nhiệm mầu cao cả
HIỀN NHÂN

 Thiên đàng hay địa ngục ta mãi tìm nhau
Trong ký ức anh thấy lại biển xanh
Chúng mình lanh quanh trên đường Trần Phú
Trời về khuya,nhiều ngọn đèn đã ngủ
Sương xuống nhiều đường xá vắng lạnh tanh
Lòng bồn chồn hai đứa mặt tái xanh
Tên khách sạn sao chẳng ai chịu nhớ?
Em cằn nhằn còn anh thì ấm ớ
Ai ngờ đường tình ta đến lối quanh
Trên nền trời sao vẫn sáng điểm canh
Mình lọt thỏm giữa hai bờ núi biển
Tiếng sóng thì thầm như lời đưa tiễn
Chuyến du hành đêm cuối mình bên nhau
Trận mưa hôn ngày ấy vẫn ngạt ngào
Như những lần mình cuồng say ân ái
Tình nghĩa em suốt đời anh nhớ mãi
Nên chưa bao giờ vơi được nỗi đau
Xác hồn mình vĩnh cửu nằm trong nhau
Như trái tim khó tách rời khỏi máu
Anh tin chắc cuối con đường ngộ đạo
Địa ngục thiên đường ta vẫn kiếm nhau...
HIỀN NHÂN

 Nụ Hôn đổi màu
Nụ hôn mật ngọt bờ môi
Nhưng nhiều vi khuẩn sinh sôi hại người
Ngày xưa như cánh hoa tươi
Nụ hôn em giống nụ cười hồn nhiên
Thẹn thùng mà lại có duyên
Nụ hôn luyến ái bạc tiền khó mua
Phấn son xua lớp quê mùa
Nụ hôn sành điệu già nua đi nhiều
Nghe em nủng nịu lời yêu
Thủy chung duy nhất bao nhiêu anh chàng
Nụ hôn êm ái nồng nàn
Sao như những mũi tên vàng xuyên tim?
Xin em cất tiếng lặng im
Nụ hôn trơ trẻn đừng đem khoe đời
Nụ hôn suồng sã lã lơi
Em đem rao bán gọi mời ai mua?
Ngọt ngào chen lẫn chanh chua
Nụ hôn em đã khác xưa lắm rồi
Môi son sao bạc như vôi?
Soi gương nhìn lại môi tôi cũng buồn
Từ độ nước bị xa nguồn
Nụ hôn xúc cảm thẹn thùng đã quên
Tình mây gió thật chênh vênh
Nụ hôn thầm lặng chẳng bền bao lâu
Nụ hôn nhạt nhẻo đớn đau
Theo thời gian đã mòn hao dạt dào
Ước gì trong giấc chiêm bao
Nụ hôn nồng cháy đỏ màu máu tim
Vành môi cong hình chữ liềm
Nụ hôn chứa đựng nỗi niềm yêu thương
Đưa hồn nhau đến thiên đường
Nụ hôn thần thánh ngát hương...xa rồi
   HIỀN NHÂN

 Cuối nẽo đường tình
Khi quay lưng từ bỏ 1 mối tình
Trái tim anh tưởng chừng như nghẽn máu
Nhưng anh cố giữ nụ cười vui cao ngạo
Cầu chúc em duyên thắm đẹp lần sau...
Anh không đo lường hết nỗi khổ đau
Trên khuôn mặt lạnh lùng em bướng bĩnh
Lòng tê tái bao dung cam chịu đựng
Em chôn nỗi sầu vào tiếng kệ kinh
Ba năm rồi tình không thể hồi sinh
Bát nước đổ không làm sao hốt lại
Anh chối bỏ tình yêu bao cô gái
Giử thủy chung duy nhất với bạn tình
Bài toán tình yêu chỉ 1 phương trình
Anh chứng minh không hề sai đáp số
Hạnh phúc sẽ xua tan đi đau khổ
Vẫn không làm em thay đổi đức tin
Như bóng chênh vênh bám sát lấy hình
Rồi đến lúc hình cũng phải xa bóng
Em không muốn anh nuôi hoài hy vọng
Bởi  bùa mê giáo lý xóa mất tình
xã hội tiến bộ nhờ những phát minh
Trí tuệ con người cao hơn thần thánh
Đời sống thật em dại khờ phủ nhận
Để tìm vĩnh cửu nào cỏi vô minh?
Không thể chìu em lừa dối chính mình
Anh  xác định anh là tên vô đạo
Cỏi tạm trần gian toàn lời khuôn sáo
Nhân quả luân hồi bịa chuyện kiếp sau
Hai đường song song không mãi gặp nhau
Dù có lúc ta hòa chung 1 chỗ
Anh chôn kín tình sâu vào đáy mộ,
Cho em 1 mình lạc cỏi tào lao...
 HIỀN NHÂN

 Tình bay vào cỏi hư không!
Mây tan hoang trước cơn bão lớn
Anh bàng hoàng đau đớn trước tình bay
Nụ cười buồn theo cuộc sống lắt lay
Hồn lang thang như chiếc tàu không định bến
Đêm cuồng quay theo bạn tình đú đởn
Vóc ngọc da ngà không đủ ấm trái tim
Đành trở về với chiếc bóng lặng im
Rũ chăn gối,tìm hương xưa mặc niệm
Trôi xa rồi những tháng năm mầu nhiệm
Em cùng ta choáng ngợp cỏi tình say
Tình nồng nàn ngỡ trọn kiếp khó phai
Nhưng định mệnh an bài phân giới tuyến
Chân tình anh chỉ làm em xao xuyến
Nhưng vết thương lòng đâu dể nguôi ngoay
Hạnh phúc một lần vượt khỏi tầm tay
Mộng tan nát làm sao hàn gắn lại?
Anh đã sai vì quá nhiều tự ái
Nghi ngờ em có biểu hiện đổi thay
Nỗi đau em không muốn tỏ cùng ai
Tìm giải thoát trong những câu kinh Phật
Anh vô tình thản nhiên cười tự đắc
Bên vườn hoa hương sắc chẳng thua em
Nhưng làm sao anh quên được thuở ấm êm
Hai hồn xác xa phương luôn hợp nhất? (tạm dừng)
 HIÊN  NHÂN

 Chiều buồn nhớ anh
Còn không anh vạt nắng hanh ngày cũ

Vệt tím buồn theo mãi với thời gian

Nắng hương xưa có ấm dịu dàng

Con phố nhỏ gót giày vang thuở ấy?



Nhớ không anh như những lần hẹn ước

Lòng bồi hồi em đếm thước thời gian

Thút thít buồn khi anh bảo không sang

Rồi  còn gọi em là cô Mít Ướt



Thấy không anh cây thông buồn rũ lá

Khúc Ban Chiều  nay vắng  bản tình ca

Nắng đã về hay những giọt mưa sa

Nghe chút ấm cũng vừa lăn xuống má



Biết không anh khi nắng  vừa đi ngủ

Cô đơn về nghe gió buốt lạnh vai

Gom mây chiều đem hong trái tim phai

Bản Tình Lỡ theo em dài năm tháng./.
NILAN

ANH VẪN CHƯA QUÊN TÌNH EM
Nhớ không em chút nắng vàng lặng lẽ
Hoa tím đường chiều quay ngược thời gian
Dư âm xưa nghe êm ái dịu dàng
Góc phố nhỏ gót hài đi thật khẽ
Nhớ không em những chiều mình chung bước
Anh cố tình níu kéo nhịp thời gian
Tình êm đềm nhưng cũng lắm trái ngang
Em thut thít làm mi anh ươn ướt
Nhánh  thông buồn rũ lá về phía trước
Hoàng hôn buồn buông bóng tắt tình ca
Nắng Hạ về rồi mưa Thu cũng qua
Sao nóng ấm như còn vương trên má?
Em biết không khối sầu đau sỏi đá
Ngọn thu phong làm tê buốt bờ vai
Nắng ngày nào giờ cũng đã nhạt phai
Nhưng tình lỡ vẫn làm anh nghiêng ngã
 HIỀN NHÂN



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét