Đăng ngày: 22:25 16-03-2010
Thư mục: Đuổi bóng thời gian
Em vẫn nghe lời tự tình trong mắt anh
Mỗi khi nhớ thương về người ấy
Trong nụ hôn anh, em vẫn thấy
Ánh mắt buồn về một thuở xa xăm
Em vẫn nghe lời dịu dàng trong mắt anh
Vẫn thoáng trông thấy những đắm say của anh thuở trước
Nhưng anh ơi em làm sao biết được
Trong cõi tâm hồn anh, đâu là chỗ riêng em?
Em cũng rung động, cũng biết yếu mềm
Cũng biết thổn thức khi trái tim lên tiếng,
Nên em hiểu tình anh.
Em cũng yếu đuối
Cũng mỏng manh
Cũng cần lắm một vòng tay che chở
Cũng cần lắm một tình yêu, một hơi thở
Nên em yêu anh…
Tiếc làm chi tấm gương vỡ chẳng thế hoá lành
Tiếc làm chi khi người ta bên một người-hạnh phúc
Tiếc làm chi, để đêm về thổn thức
Anh buồn, em cũng có thể nào vui ?
Hãy để em lắng nghe lời tự tình từ trái tim anh
Lời yêu thương chỉ có em trong đó
Không buồn lo, không nhọc nhằn vất vả
Và không bóng dáng một người nơi phương ấy xa xôi
Hãy nói đi anh,
Đơn giản một từ thôi …
Hồng Nhung
Có 15 người cảm ơn: chaochang, Thi Hoàng, Ngọc Ly Kim, maihuongqth, anhngco, htcmb, TN Như Mai, may hong, Đặng Quang Long, Ái Thy2412, Hữu Danh, nguoi_ban, Nha Lam, thuyquyne, Giang Hương
Đà Lạt tan mơ
Lang thang phố núi ,vườn hoa,
Ngắm trời Đà Lạt mưa sa lạnh lòng,
Đồi thông nối tiếp đồi thông,
Tìm đâu lại chiếc bóng hồng ngày thơ?
Sương bay trong cõi hồn mơ,
Vầng trăng say tỉnh dật dờ thâu đêm,
Em giờ no giấc ngủ êm,
Hay còn gánh nợ trực thêm cho người?
Má, môi hơi nhạt sắc tươi,
Nhưng anh nhớ mãi chuỗi cười dòn duyên
Tấm lòng khoa trưởng vô biên,
Luôn vì người bệnh bạc tiền nào đo?
Lỗi lầm để lỡ chuyến đò,
Cao nguyên khơi gợi tàn tro thêm buồn,
Giá đừng mê chuyện bán buôn,
Thì hai đứa đã tròn vuông mộng tình.
Nhìn mây với núi hòa mình,
Nhìn thông với gió ru tình mà đau,
Vẫy tay anh gởi lời chào,
Còn hoang tưởng tiếng trúc đào gọi yêu
Hmhiennhan
Lang thang phố núi ,vườn hoa,
Ngắm trời Đà Lạt mưa sa lạnh lòng,
Đồi thông nối tiếp đồi thông,
Tìm đâu lại chiếc bóng hồng ngày thơ?
Sương bay trong cõi hồn mơ,
Vầng trăng say tỉnh dật dờ thâu đêm,
Em giờ no giấc ngủ êm,
Hay còn gánh nợ trực thêm cho người?
Má, môi hơi nhạt sắc tươi,
Nhưng anh nhớ mãi chuỗi cười dòn duyên
Tấm lòng khoa trưởng vô biên,
Luôn vì người bệnh bạc tiền nào đo?
Lỗi lầm để lỡ chuyến đò,
Cao nguyên khơi gợi tàn tro thêm buồn,
Giá đừng mê chuyện bán buôn,
Thì hai đứa đã tròn vuông mộng tình.
Nhìn mây với núi hòa mình,
Nhìn thông với gió ru tình mà đau,
Vẫy tay anh gởi lời chào,
Còn hoang tưởng tiếng trúc đào gọi yêu
Hmhiennhan
Có 13 người cảm ơn: Baba Yaga, htcmb, nguyen ngoat, maihuongqth, chaochang, may hong, Đặng Quang Long, Thi Hoàng, Ái Thy2412, Hữu Danh, nguoi_ban, Nha Lam, thuyquyne
Ghé lầu ông Hoàng nhớ trăng Hàn mặc Tử
Trên đỉnh đồi Bà nài lầu ông Hoàng,
Sao lại ngổn ngang rêu phong cỏ rác?
Nhưng sống mãi vầng trăng đêm gió hát
Một địa danh Phan thiết buồn miên man..
Trên đỉnh đồi Bà nài lầu ông Hoàng,
Sao lại ngổn ngang rêu phong cỏ rác?
Nhưng sống mãi vầng trăng đêm gió hát
Một địa danh Phan thiết buồn miên man..
Tháp Pô Sah Inur trầm mặc đứng mơ màng,
Làm chứng nhân bao cuộc tình chìm nổi.
Lênh đênh biển nước đường mây réo gọi,
Cuốn hút tâm hồn của những thi nhân.
Hồn Mặc Tử giờ chắc đã siêu thăng?
Mộng Cầm cũng chìm sâu dưới cát bụi
Còn đâu nữa những đêm trăng toả sáng
Phố biển nhìn hai bóng bước lang thang?
Em có nghe nhịp đập khẻ của thời gian
Cùng lời rao "bán trăng" đêm quạnh quẻ?
Đất đá lặng câm chẳng vọng âm vang
Khi người đẹp khẽ bước ngang lối rẽ?
Mộng Cầm cũng chìm sâu dưới cát bụi
Còn đâu nữa những đêm trăng toả sáng
Phố biển nhìn hai bóng bước lang thang?
Em có nghe nhịp đập khẻ của thời gian
Cùng lời rao "bán trăng" đêm quạnh quẻ?
Đất đá lặng câm chẳng vọng âm vang
Khi người đẹp khẽ bước ngang lối rẽ?
Kẻ tài hoa sớm rời xa nhân thế,
Đời đen bạc xóa dần giấc mơ xưa
Phường Phú Hải ngập chìm trong nắng mưa,
Huyên náo đó rồi trở về lặng lẽ
Thôi! chúng mình hãy hướng về mũi Né
Thăm bải cát vàng ,đá ông Địa đi em
Vương vấn làm chi cảnh đời hoang phế
Để khối sầu làm nhạt mất hương đêm!
hmhiennhan
Thăm bải cát vàng ,đá ông Địa đi em
Vương vấn làm chi cảnh đời hoang phế
Để khối sầu làm nhạt mất hương đêm!
hmhiennhan
Có 22 người cảm ơn: Đặng Quang Long, Ngọc Ly Kim, maihuongqth, Hữu Danh, nguoi_ban, hoànggiahưng, chaochang, TuyênQuang, Ái Thy2412, Lê kinh Huyền, caphexua, Thi Hoàng, nhu_iceberg, nguyen ngoat, xinlamsonglenhdenh, Nguyễn Đăng Thuyết, Trần Như Chuyên, Giang Hương, Đinh Văn Khanh, tuanphong, dangthuoc, Trăng Ngọc
Nỗi niềm riêng
Mỗi lần ra biển rộng
Thấy sóng vỗ bềnh bồng,
Lòng ta cũng nỗi sóng,
Thương đời mình long đong.
Tuổi xuân nhiều khát vọng,
Ngày ấy hanh hao rồi.
Bao hoài bảo lướt trôi
Chìm nổi vào hư không.
Giữa biển đời mênh mông,
Có bao nhiêu bến đổ?
Hạnh phúc và đau khổ,
Cứ tiếp nối xoay vòng.
Càng cận kề người mộng,
Càng gặp nhiều bão dông,
Hoa tình như sương mỏng,
Cũng tại mình hơi ngông.
Nợ đời chưa trả xong,
Tóc chớm bạc mái đầu,
Phía sau bờ ảo vọng,
Thiên đàng hay vực sâu?
Hmhiennhan
Mỗi lần ra biển rộng
Thấy sóng vỗ bềnh bồng,
Lòng ta cũng nỗi sóng,
Thương đời mình long đong.
Tuổi xuân nhiều khát vọng,
Ngày ấy hanh hao rồi.
Bao hoài bảo lướt trôi
Chìm nổi vào hư không.
Giữa biển đời mênh mông,
Có bao nhiêu bến đổ?
Hạnh phúc và đau khổ,
Cứ tiếp nối xoay vòng.
Càng cận kề người mộng,
Càng gặp nhiều bão dông,
Hoa tình như sương mỏng,
Cũng tại mình hơi ngông.
Nợ đời chưa trả xong,
Tóc chớm bạc mái đầu,
Phía sau bờ ảo vọng,
Thiên đàng hay vực sâu?
Hmhiennhan
Có 23 người cảm ơn: maihuongqth, Hữu Danh, nguoi_ban, hoànggiahưng, Ngọc Ly Kim, chaochang, TuyênQuang, Đặng Quang Long, Ái Thy2412, Lê kinh Huyền, Phượng Hoàng _Lửa, caphexua, Thi Hoàng, nhu_iceberg, nguyen ngoat, xinlamsonglenhdenh, Nguyễn Đăng Thuyết, Trần Như Chuyên, Giang Hương, Đinh Văn Khanh, tuanphong, dangthuoc, Trăng Ngọc
Chia đôi gánh sầu
Anh đọc thấy nỗi buồn trong mắt em
Mỗi khi nhắc đến quá khứ của anh.
Quá khứ xa xăm nhưng rất êm đềm,
Và sáng đẹp như anh với em hiện tại.
Người ấy đối với anh thật vĩ đại,
Bởi tấm lòng trung hậu vốn bẩm sinh.
Trưởng khoa bệnh viện nhưng sống quên mình,
Góc khuất trái tim anh vẫn thầm nhớ lại.
Anh biết em thừa tấm lòng nhân ái
Biết cảm thông nên chúng mình mới thân.,
Nói hoà đồng nhưng em cứ ghen thầm,
Thổn thức khóc làm trái tim anh tím lạnh.
Dẫu biết gương vỡ thì khó thể lành,
Nhưng người ấy hiện vui trong kinh kệ,
Em hiểu hết chuyện có thể và không thể...
Bờ vai nầy vẫn là chỗ dựa riêng em.
Công chúa ơi! xin đừng thắc mắc gì thêm,
Lòng yêu thương anh hiện dành cho em đó,
Tướng dũng cảm nhưng anh rất yếu mềm,
Trước nhân nghĩa,anh vô cùng bé nhỏ...
Hmhiennhan
TỒN TẠI
Cảnh vật nơi này chưa trở thành phế tích
Bởi hồn điên Hàn Mặc Tử còn đây
Bởi đau thương trong huyết lệ còn đầy
Một cuộc tình đắng cay và tủi hận
Biển ầm vang trong nộ cuồng sóng giận
Mảnh trăng mơ theo sóng cuốn tan tành
Ta nhớ người ngửa mặt hỏi cao xanh
Sao đoạ đày cứ dành cho thi sĩ?
ngng
Anh đọc thấy nỗi buồn trong mắt em
Mỗi khi nhắc đến quá khứ của anh.
Quá khứ xa xăm nhưng rất êm đềm,
Và sáng đẹp như anh với em hiện tại.
Người ấy đối với anh thật vĩ đại,
Bởi tấm lòng trung hậu vốn bẩm sinh.
Trưởng khoa bệnh viện nhưng sống quên mình,
Góc khuất trái tim anh vẫn thầm nhớ lại.
Anh biết em thừa tấm lòng nhân ái
Biết cảm thông nên chúng mình mới thân.,
Nói hoà đồng nhưng em cứ ghen thầm,
Thổn thức khóc làm trái tim anh tím lạnh.
Dẫu biết gương vỡ thì khó thể lành,
Nhưng người ấy hiện vui trong kinh kệ,
Em hiểu hết chuyện có thể và không thể...
Bờ vai nầy vẫn là chỗ dựa riêng em.
Công chúa ơi! xin đừng thắc mắc gì thêm,
Lòng yêu thương anh hiện dành cho em đó,
Tướng dũng cảm nhưng anh rất yếu mềm,
Trước nhân nghĩa,anh vô cùng bé nhỏ...
Hmhiennhan
Có 22 người cảm ơn: chaochang, caphexua, Thi Hoàng, Ngọc Ly Kim, Đặng Quang Long, Nguyễn Tuyết Tuyết, nguyen quoc, Hữu Danh, nhu_iceberg, nguyen ngoat, xinlamsonglenhdenh, maihuongqth, Nguyễn Đăng Thuyết, hoànggiahưng, TuyênQuang, Trần Như Chuyên, Giang Hương, Đinh Văn Khanh, Lê kinh Huyền, tuanphong, dangthuoc, Trăng Ngọc
hmhiennhan đã viết:Ghé lầu ông Hoàng nhớ trăng Hàn mặc Tử
Trên đỉnh đồi Bà nài lầu ông Hoàng,
Sao lại ngổn ngang rêu phong cỏ rác?
Nhưng sống mãi vầng trăng đêm gió hát
Một địa danh Phan thiết buồn miên man..Tháp Pô Sah Inur trầm mặc đứng mơ màng,Làm chứng nhân bao cuộc tình chìm nổi.Lênh đênh biển nước đường mây réo gọi,Cuốn hút tâm hồn của những thi nhân.
Hồn Mặc Tử giờ chắc đã siêu thăng?
Mộng Cầm cũng chìm sâu dưới cát bụi
Còn đâu nữa những đêm trăng toả sáng
Phố biển nhìn hai bóng bước lang thang?
Em có nghe nhịp đập khẻ của thời gian
Cùng lời rao "bán trăng" đêm quạnh quẻ?
Đất đá lặng câm chẳng vọng âm vang
Khi người đẹp khẽ bước ngang lối rẽ?Kẻ tài hoa sớm rời xa nhân thế,Đời đen bạc xóa dần giấc mơ xưaPhường Phú Hải ngập chìm trong nắng mưa,Huyên náo đó rồi trở về lặng lẽThôi! chúng mình hãy hướng về mũi Né
Thăm bải cát vàng ,đá ông Địa đi em
Vương vấn làm chi cảnh đời hoang phế
Để khối sầu làm nhạt mất hương đêm!
hmhiennhan
TỒN TẠI
Cảnh vật nơi này chưa trở thành phế tích
Bởi hồn điên Hàn Mặc Tử còn đây
Bởi đau thương trong huyết lệ còn đầy
Một cuộc tình đắng cay và tủi hận
Biển ầm vang trong nộ cuồng sóng giận
Mảnh trăng mơ theo sóng cuốn tan tành
Ta nhớ người ngửa mặt hỏi cao xanh
Sao đoạ đày cứ dành cho thi sĩ?
ngng
YÊU THƯƠNG VÀ THA THỨ
Có 16 người cảm ơn: xinlamsonglenhdenh, Hữu Danh, maihuongqth, Nguyễn Đăng Thuyết, hoànggiahưng, Ngọc Ly Kim, hmhiennhan, TuyênQuang, chaochang, Trần Như Chuyên, Giang Hương, Đinh Văn Khanh, Lê kinh Huyền, tuanphong, dangthuoc, Trăng Ngọc
Nhận diện Hạnh Phúc
Hanh phúc là điều mà ta tìm kiếm
Nó chắc là quanh quẩn ở bên ta
Hạnh phúc lúc gần, lúc lại cách xa
Ta cảm nhận được nhưng khó giữ được
Hạnh phúc là điều nằm trong mơ ước
Hai tâm hồn đồng cảm muốn gần nhau
Kẻ khốn khó mong được mau sang giàu
Bệnh nhân mơ gặp Hoa Đà ,Biển thước
Hạnh Phúc ơi! sao cứ ở hoài phía trước
Như tấm huy chương hai mặt ưởm ờ
Ngôi thần tượng bất ngờ vụn vỡ
Người vô tình để lạc mất duyên tơ...
Hạnh phúc không nhìn thấy ,khó sờ
Có đi theo cơn gió mùa đông?
Để anh chạm vào môi em ngọt ,nồng.
Hạnh phúc có phải là biển khơi lặng sóng?
Để tim anh cạ vào bờ tim em...
Hạnh phúc riêng anh là những bài thơ,
Ta gởi trao nhau niềm tin hy vọng,
Hạnh phúc đôi khi là hai cái bóng,
Của chúng mình dầm mưa đi trên phố vắng.
Hay những buổi bình minh nhạt nắng,
Vang tiếng cười sảng khoái của anh và của em
Hạnh phúc chính là khoảng trống lặng êm đềm,
Hai trái tim buổi đầu mở ngõ,
Bằng những lời ngọt ngào nho nhỏ,
Bắt nguồn từ sóng mắt trộm nhìn nhau...
Hmhiennhan
Hanh phúc là điều mà ta tìm kiếm
Nó chắc là quanh quẩn ở bên ta
Hạnh phúc lúc gần, lúc lại cách xa
Ta cảm nhận được nhưng khó giữ được
Hạnh phúc là điều nằm trong mơ ước
Hai tâm hồn đồng cảm muốn gần nhau
Kẻ khốn khó mong được mau sang giàu
Bệnh nhân mơ gặp Hoa Đà ,Biển thước
Hạnh Phúc ơi! sao cứ ở hoài phía trước
Như tấm huy chương hai mặt ưởm ờ
Ngôi thần tượng bất ngờ vụn vỡ
Người vô tình để lạc mất duyên tơ...
Hạnh phúc không nhìn thấy ,khó sờ
Có đi theo cơn gió mùa đông?
Để anh chạm vào môi em ngọt ,nồng.
Hạnh phúc có phải là biển khơi lặng sóng?
Để tim anh cạ vào bờ tim em...
Hạnh phúc riêng anh là những bài thơ,
Ta gởi trao nhau niềm tin hy vọng,
Hạnh phúc đôi khi là hai cái bóng,
Của chúng mình dầm mưa đi trên phố vắng.
Hay những buổi bình minh nhạt nắng,
Vang tiếng cười sảng khoái của anh và của em
Hạnh phúc chính là khoảng trống lặng êm đềm,
Hai trái tim buổi đầu mở ngõ,
Bằng những lời ngọt ngào nho nhỏ,
Bắt nguồn từ sóng mắt trộm nhìn nhau...
Hmhiennhan
Thiển cận
Du lịch VN thiếu tầm nhìn xa,
Tham lợi nhỏ làm bất bình thổ địa,
Vịnh Hạ Long muốn hốt tiền thiên hạ,
Quảng bá kỳ quan thiển cận ngoài rìa.
Hãy nhìn sang nước bạn Cam Pu Chia.
Quần thể Ang Kor 15 năm chưa tăng giá vé,
Còn xét miễn phí cho ai gốc Khmer,
Họ thu hút khách lãng du tứ phía.
Hãy học Hàn quốc đáp đền tình nghĩa,
Với người dân bỏ phiếu đảo JeJu
Đừng nhỏ mọn để tiếng đời mai mĩa,
Ngành du lịch ta vừa yếu vừa ngu
Moi tiền du khách có nhiều dịch vụ,
Ăn, ngủ,quà lưu niệm ,quý ngài ơi!
Cứ đẩy người ta ra khỏi biển khơi,
Tăng giá vé, lợi cỏn con có đủ?
Hmhiennhan
Du lịch VN thiếu tầm nhìn xa,
Tham lợi nhỏ làm bất bình thổ địa,
Vịnh Hạ Long muốn hốt tiền thiên hạ,
Quảng bá kỳ quan thiển cận ngoài rìa.
Hãy nhìn sang nước bạn Cam Pu Chia.
Quần thể Ang Kor 15 năm chưa tăng giá vé,
Còn xét miễn phí cho ai gốc Khmer,
Họ thu hút khách lãng du tứ phía.
Hãy học Hàn quốc đáp đền tình nghĩa,
Với người dân bỏ phiếu đảo JeJu
Đừng nhỏ mọn để tiếng đời mai mĩa,
Ngành du lịch ta vừa yếu vừa ngu
Moi tiền du khách có nhiều dịch vụ,
Ăn, ngủ,quà lưu niệm ,quý ngài ơi!
Cứ đẩy người ta ra khỏi biển khơi,
Tăng giá vé, lợi cỏn con có đủ?
Hmhiennhan
Có 11 người cảm ơn: TuyênQuang, Hữu Danh, maihuongqth, Đặng Quang Long, Ngọc Ly Kim, Lý Mạc Sầu, chaochang, tuanphong, nguyen ngoat, Thi Hoàng, dangthuoc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét