Ai gieo nỗi buồn?

Anh là ai mà dám coi thường em?
Người phụ nữ đủ công,dung,ngôn hạnh.
Em cho anh còn nhiều hơn là nhận,
Một tình yêu đẹp,nồng thắm êm đềm.

Giọt đắng buồn em nhỏ xuống trong đêm,
Gieo lòng anh nỗi xốn xang,bức xúc,
Hai đứa mon men đến gần hạnh phúc,
Bởi hoài nghi tình mới cách xa thêm.

Hãy để anh hôn lên đôi môi mềm,
Dìu em đi trong vòng tay tình tứ,
Tranh chấp làm chi những lời hơn kém,
Rước giá băng về lạnh buốt tâm tư?

Yêu thật lòng nhưng em cứ nói hình như...
Khéo tưởng tượng người thứ ba ly cách.
Đã gởi trao anh vạn lời trăng mật,
Sao nở giận nhau ngõ ý tạ từ?

Hãy để tâm hồn thanh thản vô ưu,
Như mùa Xuân em cho anh ngày trước,
Tình cảm đó anh làm sao quên được,
Nếu lòng em mãi chung thủy,hiền từ...
Hmhiennhan



  Nối lại tình em

Tuổi chiều xuân nhiều năm lẻ bóng,
Chúng mình mong mộng ước có đôi,
Nỗi buồn hoa bướm lẻ loi,
Khác nào trăng đứng đơn côi góc trời?

Trên mạng ảo mông lung vẫy gọi,
Anh với Em tìm đến bên nhau,
Tưởng mầm hạnh phúc đón chào,
Rỏ ra mật đắng hanh hao tím lòng.

Giữa dốc tình phong ba gió lộng,
Vọng lại lời than oán cố nhân,
Hữu duyên thiên lý tương thân,
Vô duyên trước mắt tưởng gần mà xa.

Đón giao thừa lộc biếc trổ hoa,
Trước mặt cả mùa xuân hy vọng,
Anh đan lại khúc nhạc hồng,
Còn không hơi ấm hương lòng thắm trao?
Hmhiennhan 
 
 
hmhiennhan đã viết:
Trường Phi Bảo đã viết:
Ở Trọ Cùng Thơ
Trường Phi Bảo


Nợ duyên thơ đến giữa đời,
Vui buồn đọng lại một thời trong tim.
Đêm thơ thắp sáng nỗi niềm,
Cho tình thơ thắm bên thềm thời gian.

Thương yêu giọt nước trên ngàn,
Cơn mưa cảm xúc lại tràn biển đông.
Nàng thơ mơn mởn xuân hồng,
Tay ngà ve vuốt sợi lòng tin yêu.

Ơn này quý biết bao nhiêu,
Thân côi chẳng ngại thơ liều kết thân.
Cùng nhau ở trọ dương trần,
Hoa tay thảo bút trong ngần ý mơ.

Nguyện thề sống mãi nhé thơ,
Chở che năm tháng tựa nhờ tâm nương.
Cho đời đẹp sắc thơm hương,
Chỉ thơ mới thật người thương dỗ dành.


12/12/2011
 Duyên thắm tình thơ
Nợ tình ngẫm nghĩ do trời,
Duyên thơ nồng thắm một thời tương giao.
Đêm thơ chữ nổi lao xao,
Tình thơ sáng đẹp như sao non ngàn

Nỗi niềm trao gởi thế nhân,
Mưa Ngâu cảm xúc dâng tràn biển Đông,
Nụ tầm xuân ngát xuân hồng,
Tay tiên buông thả mộng lòng tin yêu.

Hoàng hôn luyến tiếc nắng chiều,
Thương yêu đong mãi bao nhiêu không đầy,
Dẫu đời nay đó mai đây,
Dương trần quán trọ ơn dầy đa mang.

Ấm lòng thơ cõi vĩnh an,
Nguồn thơ hào sảng miên man tình đời,
Đi vào cõi ảo chơi vơi,
Hồng nhan tri kỷ xin mời họa thơ
Hmhiennhan
Ta Về Chạm Ngõ Tình Thi Hẹn Hò
Trường Phi Bảo

Tình thơ duyên thắm đã lâu
Cuối năm ngẫm lại thương câu nhân tình
Sao lòng đơn bóng riêng mình
Thời gian thổi ngược bao hình ảnh xưa

Vui buồn như những cơn mưa
Tắm tâm hồn mát bốn mùa mãi xanh
Cuối năm khấn vái mộng lành
Cầu sang năm thoả mộng thành giấc an

Bài thơ nào cũng chứa chan
Gieo vào hồn chữ muôn ngàn giọt yêu
Ngoài song nhạt nắng ngả chiều
Cuối năm gom góp thật nhiều ý thơ

Gởi người một chút duyên mơ
Bóc tờ lịch cuối vu vơ thầm thì
Vẫy tay năm cũ chào mi
Ta về chạm ngõ tình thi hẹn hò.


31/12/2011
 
 Mừng xuân mới

Năm nay ăn tết rộn ràng nha?
Xôi chè rượu thịt đợi anh qua,
Cầu dừa đủ xoài sung mâm quả,
Bánh tét,bánh chưng chen rượu trà.

Tưng bừng nhạc nổi nghe rơm rả,
Chờ đến giao thừa ngắm pháo hoa,
Hai đứa cùng vui cười hỉ hả,
Bảo nhau vào mừng tuổi mẹ cha.

Trao lời chúc tết rồng đến nhà,
Nhành Mai tươi thắm nở búp hoa,
Hạnh phúc đỏ hồng thêm môi má,
Kìa xem bóng nguyệt đang rình ta.

Đầu năm đi chùa xin lộc phước,
Lân, địa vào nhà phát tài to,
Nhỏ hãy cho anh nghe nguyện ước,
Ước gì? chắc toàn chuyện hay ho...
Hmhiennhan 
 
 Vụ án Đoàn văn Vươn

Xô đẩy người dân đến bước đường cùn,
Huyện Tiên Lãng thật nhiều tên ác bá.
Đoàn văn Vương chẳng phải con giun,
Quá uất ức nên vùng lên chống trả.

Trút tội lương dân Hiền, Thoại dối trá,
Đúng loài dòi bọ trong lớp tham quan,
Công sức mười năm lấn biển khai hoang,
Mới thành quả ,chúng nhào vô tướt đoạt.

Lưới trời lồng lộng chạy đâu cho thoát?
Tội Vươn một, tội lũ bây phải mười.
Còn tên đồ tể nhận quà đút lót,
Bao che nhau, lý luận rất nực cười.

Người dân nào phá sập hết  nhà dân?
Khi quan quân như hùm beo gác cổng.
Ôi! phó chủ tịch thành phố Hải Phòng,
Ló bản chất gian manh vô liêm sĩ.

Nói nhăng, nói cuội toàn lời nghịch lý,
Tài trí gì làm cha mẹ của dân?
Hãy chờ đó, bọn thất đức bất nhân,
Sẽ bị luật pháp nhân dân nghiêm trị
Hmhiennhan 
 Sám hối ngày giỗ cha

Cha ơi! ngày giỗ đến rồi,
Con quỳ bên mộ bồi hồi nhớ cha.
Xin cha rộng lượng thứ tha,
Tội con bất hiếu quên cha tuổi già.

Nửa đời say chuyện trăng hoa,
Cha quên trách nhiệm mẹ ,bà ốm đau,
Con sa khẩu khí hổn hào,
Phụ ơn dưỡng dục công lao biển trời.

Nhà không nóc* phải chơi vơi,
Con sớm chìm nổi chợ đời mưu sinh,
Hương trinh trong cõi tâm linh,
Vẫn còn sống mãi thâm tình cha con.

Thương cha buồn tuổi hoàng hôn,
Con cố phụng dưỡng nhưng mồm đa đoan,
Hiếu tâm chưa được vuông tròn,
Nghĩa tình vẫn giữ lòng son nhạt nhòa.

Để rồi đau đớn vỡ òa,
Nhớ cha,nhớ mẹ, nhớ bà...tìm đâu?
Ước gì còn có kiếp sau,
Con xin trả hết ơn sâu kiếp nầy
Hmhiennhan
*Tục ngữ có câu "Con thiếu cha như nhà thiếu nóc" 
 
 Con tạ tội cùng cha

Bài thơ thứ hai con viết về cha
Phận làm con phải khắc ghi ân đức
Con kể hết  những điều sâu kín nhất
Để tâm hồn vơi bớt nỗi xót xa

Tuổi thơ con được vui sống bên bà
Gánh nặng mưu sinh nằm trên vai mẹ
Cha ở Sài gòn thỉnh thoảng mới về
Ban con đòn roi nhiều hơn quà bánh

Nhưng con kiêu hãnh thường khoe với bạn
Cha của mình thật dũng mãnh tài ba
Con quá hồn nhiên đâu kịp hiểu ra
Những bất hạnh mà mẹ con phải nhận

Lớn khôn rồi con đâm ra thù hận
Hổn hào với bầy vợ bé của ba
Ở bên ngoài cha sang trọng hào hoa
Bỏ mặc đàn con ngoại, mẹ nuôi nấng?

Lương tâm cha cũng ít nhiều hối hận
Rèn luyện con tính tự chủ thật hay
Hướng dẩn con đi những bước đường dài
Như tướng soái yêu thương người lính trận

Ơn của cha con hẹp hòi phủ nhận
Bỏ ngoài tai lời khuyên giải của bà
Dù thế nào cha cũng vẫn là cha
Sâu thẳm lòng con não nề tình cảm

Cuộc đời cha cũng gió bão thăng trầm
Chuyện làm ăn thành công chen thất bại
Lúc cha thông minh, lúc thời khờ dại
Đưa cả gia đình vào cảnh tối tăm

Ngẫm kỷ cha cũng thương con nhiều lắm
Không có cha con đâu dể thành người
Dù cho con nước mắt hay nụ cười
Cha cũng đã chấp thêm con đôi cánh
hmhiennhan
 
 Phiên chợ đầu năm.

Mới đầu năm ,vật giá đã leo thang,
Chính lòng tham làm tình người chai,sạn.
Ai cũng muốn quơ quào ba ngày tết,
Chẳng cần chi uy tín của cửa hàng

Xã hội bây giờ ngày một bất an,
Dịch vụ công ích cũng thành máy chém,
Kẻ bán người mua ỡm ờ,sắc lẹm,
Cứ bảo tết là thỏa ý kiếm ăn.

Ai cũng cười,xởi lởi , ngày đầu năm,
Chúc cho nhau được thêm tài,lộc,phước,
Nhưng làm sao khỏi thiếu sau,hụt trước,
Khi hy vọng còn lạc cõi xa xăm?

Con người mệt mỏi sùng bái thánh thần,
Mong thoát cảnh sống "thắt lưng buộc bụng"
Ngân sách gia đình lao động rối tung,
Mừng ngày đầu xuân cả nhà ấm cúng...
Hmhiennhan