Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

Tình Không Biên Giới trang 68

hmhiennhan đã viết:
Giấc mơ hoang tưởng
Thật là đơn giản cho một ước mơ,
Ngày hai đứa ngả mình trên thảm cỏ,
Ngắm mây trôi từ bốn phía lửng lơ,
Rồi anh hát ru em no giấc ngủ.

Thanh thản lòng cho an nhiên trú ngụ,
Nghe tiếng thì thầm của gió rung cây,
Bàn tay anh khẻ vuốt suối tóc mây,
Rồi hôn nhẹ lên đồi da quyến rũ...

Nhưng thực tế anh còn ở biên khu,
Chúng mình vẫn cách xa nhau thăm thẳm...
Bóng đài trang cuộn mình trong nhung gấm,
Đâu gần loài cỏ cú để anh ru?

Mắt nai vàng đâu thích ngắm trăng thu,
Chỉ đạp lên lá rừng thu xào xạc,
Chập chờn trong anh nỗi buồn man mác,
Thương ước mơ phải đợi đến bao giờ?

Nụ cười em làm xao động cỏi thơ,
Có cho anh những bất ngờ ,hạnh phúc?
Hmhiennhan
 Có cho anh những bất ngờ ,hạnh phúc?
Hmhiennhan
 
MINH HUYỀN
 
Trải cùng nhau những tháng ngày cách trở
Trong sương chiều nơi xa vắng chiến khu
Tháng năm ơi, mong sẽ đến thật gần
Cho niềm nhớ về trong miền cõi mộng...


hmhiennhan đã viết:

baolocmaurice

Nợ tình đa đoan
Tặng anh Hiền Nhân
Trời sình mình rất đa tình,
 Nên thơ luôn có bóng hình mỹ nhân
 Nhân sinh ảo tưởng vĩnh hằng,
 Làm gì có được trần gian muôn đời !
 Cám ơn anh đó anh ơi !
 Làm thơ khuây lãng cho đời mua vui
 Hào quang đâu có anh ơi
 Vinh quang chẳng có thấy đời nhục vinh,
 Cám ơn anh đó khen mình,
 Chỉ là vài bản tình ca cho đời
 Thơ bay ngàn cỏi phương trời
 Thơ tình hiện đại sáng ngời online !
 Ngàn năm mây vẫn còn bay
 Ngàn năm thơ vẫn bay bay với đời
YÊU THƠ VÀ CŨNG YÊU NGƯỜI
 Nên mình mới viết cho đời xem chơi
 Hồn thơ giờ đã chơi vơi
 Âm vang chưa thấy rạng ngời chói chan
Thơ ANH mới Ánh TƠ Vàng
 Mình đây chẳng biết đền ơn thế nào?
 Cám ơn lời chúc thanh tao
 Của anh gởi đến hôm nào đến nay
 Thơ tình mọc cánh bay bay
Theo với gió ngàn mây mất rồi
 MÌNH YÊU NHÂN QUÁ ANH ƠI !
Tài hoa mệnh bạc bị đời lãng quên
 Chỉ còn đây một trái tim
 Tấm lòng son sắt nổi chìm trong mơ !
 Chỉ còn đây những vần thơ,
 Chỉ còn đây nửa trời mơ ái tình
 Khuyên anh hãy rán giữ gìn
 Tài hoa mệnh bạc số mình văn chương...!
 Đa đoan kiếp người

Nhà thơ tự cổ đa tình,
Bảo Lộc cũng giống như mình đấy thôi!
Mộng mơ trao gởi xa khơi,
Nhắc chi đến chuyện muôn đời phù du?

Kể ra Lộc có căn tu,
Dù thơ vướng tục lời ru nồng nàn,
Nổi niềm tặng gái đài trang,
Tìm đâu hạnh phúc huy hoàng trăm năm?

Cám ơn người bạn tri âm,
Quen nhau trên mạng lặng thầm trao duyên,
Cuộc đời lắm cảnh đảo điên,
Buồn vui chia sẻ, lụy phiền sẽ vơi

Thơ bay khắp bốn phương trời,
Nhưng tim son sắt chói ngời thủy chung,
Nhục,vinh chìm nổi rối tung,
Tịnh tâm ta cứ ung dung an bình

Hữu tình đối kháng vô tình,
Luân hồi Phật dạy chúng sinh kiếp tù,
Giác ngộ rời khỏi sương mù,
Theo thuyền bát nhã âm u sẽ tàn

Cỏi Phật là cỏi niết bàn,
Tự ta cởi trói bức màn hư vinh(u minh)
Khổ đau số kiếp nhân sinh,
Xuôi tay rồi mới tiếc mình chấp mê...
Hmhiennhan
 
 
hôm nay lại không có tâm trạng để viết, đành đưa mấy tấm hình mới chụp cùng một số sinh viên  năm nhất...hihi,anh HN có xúc cảm nghĩ ra thơ không?
huyen1.jpg
Chang chang ánh nắng sân trường
Vườn tượng rực thắm cô trò đắm say
Ngày vui sao mãi bên tay
Chung xây tri thức vui thay với đời…
huyen2.jpg
huyen3.jpg
 
 Hy vọng

Giá lạnh mùa đông choáng ngộp hồn,
Cao xanh còn trút trận mưa tuôn,
Em đem bạc bẻo xua thương nhớ,
Úp  xuống hồn ta cả núi buồn.

Kỷ niệm một thời theo gió cuốn,
Môi hồng, mắt ngọc hóa yêu tinh,
Mộng vàng nát biến trong phiền muộn,
Mới thấy trăng sao trọn nghĩa tình.

Mưa tạnh ,mây tan, sáng tầm nhìn,
Ô kìa ả Nguyệt lại lung linh,
Hương khuya lại có màu quang chiếu,
Lòng ta sống lại chút niềm tin.

Bóng đen hé cửa đón bình minh,
Ta giữ cho ta chút hương tàn,
Rồi sẽ có ngày xuân ló dạng
Ta cười đón nhận đóa hoa xinh...
Hmhiennhan

Có 19 người cảm ơn: Trăng Ngọc, Đặng Quang Long, Lê kinh Huyền, TuyênQuang, Ngọc Ly Kim, maihuongqth, hoànggiahưng, Vũ Đình Phương, Thi 
 
LêThuTrang đã viết:

DÒNG THƠ ĐẾN CHỊ

Em chưa biết như thế nào là đúng
Cũng chẳng hay các kiểu gọi là sai
Nhưng mỗi lần lòng tưởng nhớ đến ai
Tận trong dạ chưa bồi hồi xúc cảm

Chị hãy nói những điều em chẳng dám
Nghĩ mông lung trong cuộc sống đời thường
Mấy chục năm em lăn xả đoạn trường
Chân hạnh phúc như thế nào ... chưa rõ

Bụi thời gian cuốn đời em lệ nhỏ
Chuyện áo cơm chưa lần bỏ hồn đau
Muốn quên nhiều, nhưng lại sợ trước sau
Lời oán trách và miệng đời mai mỉa

Hôm nay đây cõi lòng dưng thấm thía
Chuyện thế nhân ... chuyện cư xử loài người
Có phải chăng sống phải thiếu nụ cười
Hay đùa cợt cuộc đời cho ý sống?

Tháng ngày dài em vẫn hoài một bóng
Lặng lẽ tìm thơ thẩn kiếm bình yên
Nhưng niềm đau cứ trỗi dậy triền miên
Chưa ngăn trở đưa về miền hạnh phúc

Lời tâm sự ... tự nhiên đang thúc giục
Muốn đến cùng người Chị ở phương xa
Em những mong Chị mãi được an hoà
Tìm khuây khoả đừng lệ nhoà ... Chị nhé

Mong một ngày ... hạnh phúc còn lại ghé ...

  lethutrang  13/12/11
 Hãy mở lòng ra

Nếu em chưa biết thế nào là đúng,
Khó giải bày cùng em đi đến cội nguồn.
Chuyện tình ái đâu phải lời nói suông,
Đôi khi cảm xúc làm ta lúng túng.

Có kẻ thật lòng mong em ân sủng,
Em mông lung lo lắng chuyện bất thường.
Đường lên hạnh phúc rẽ lối đoạn trường,
Sợ cảnh vượt qua vực sâu ,thung lũng.

Có mạo hiểm mới biết mình sai đúng,
Tiếng thị phi thiên hạ cũng xét suy,
Yêu mê muội ta cũng có thể khùng,
Nên trái tim cần song hành lý trí

Anh chúc em sớm gặp người tri kỷ,
Nửa của mình còn lẫn khuất đâu đây,
Trăng khuyết mãi rồi cũng có ngày đầy,
Mở lòng ra sẽ thấy đời thi vị...
Hmhiennhan
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét