Nỗi buồn tuổi mùa thu
Mùa thu đã về rồi đó em,
Lá thu rơi rụng vàng cả thềm,
Nhớ em anh ngóng nơi đầu hẻm,
Thấy đường trống vắng lòng buồn thêm.
Hồi tưởng mùa thu xưa em đến,
Nụ cười khả ái giống nàng tiên,
Tóc dài óng ả như mây,suối,
Nắng chiều nhìn xuống phải đổ nghiêng.
Anh dắt tay em vào cõi thiêng liêng,
Hái trái cấm trong vườn hồng tình ái,
Hạnh phúc an nhiên những ngày thứ bảy,
Duyên thắm tình nồng cả khoảng trời riêng.
Không ngờ chỉ mấy mùa thu lưu luyến,
Tình ban sơ bổng đổi thay nhiều.
Như nai vàng dưới trăng thu tan biến,
Xa ngái rồi...thuở lãng mạn vào yêu
Hmhiennhan
Giao lưu kỷ niệm cùng Thuy Du một bài nha
THU XA
Đã xa rồi thuở lãng mạn tình yêu
Để phương đó phương này buồn nhung nhớ
Bao tháng năm cả một trời cách trở
Dấu chân đời mang vết tích đắng cay
Thu bây giờ đâu còn nét đắm say
Tay trong tay nụ hoa hồng thơm ngát
Thu bây giờ giọt mưa ngâu lịm nát
Mảnh hồn côi qua trăn trở mấy mùa
Bằng phút giây quyết định sự hơn thua
Em gục ngã cùng nỗi sầu lầm lỡ
Rồi chua chát nhìn lại mình bỡ ngỡ
Tự chôn thân vào khoảng tối không tên
Ba mùa thu là kỷ niệm khó quên
Em mang theo bên mình làm ký ức
Mai Thu đến, mỗi mùa trong tiềm thức
Là nghẹn ngào, là tiếc nuối tình xưa…..
Thụy Du
Cảm ơn Hiền Nhân đã ghé thăm nhà.
Mến chúc Hiền Nhân luôn khỏe, vui và nhiều thơ hay nhé !
Thu buồn
Hiền Nhân xin phép được trao đổi cùng Thụy Du 1 bài thơ nữa.
Mây mù che ánh trăng thu,
Ai đem tình chết trách thu phủ phàng?
Cảnh đẹp rồi cũng hoang tàn,
Nhìn cây trụi hết lá vàng mà thương.
Chinh nhân trải mộng bốn phương,
Đón thu viễn xứ còn vương tơ vàng,
Lang thang giữa chốn hồng hoang,
Rưng rức nỗi nhớ miên man bạn tình.
Thu nào dưới nguyệt lung linh,
Môi xinh em mở hương trinh ngọt ngào
Chưa say chén rượu bồ đào*,
Đôi hồn ngây ngất đi vào đời nhau...
Ba mùa lá rụng lao xao,
Dường như thu cũng hanh hao ít nhiều?
Mưa Ngâu lụn nát đường yêu,
Gót son em bước qua nhiều mộng mơ
Để rồi lạc bến đợi chờ,
Chỉ còn tiềm thức bài thơ thu buồn,
Bao giờ nước chảy về nguồn,
Cho ta về lại cánh buồm thời gian
Hmhiennhan
*Rượu bồ đào lấy ý từ câu thơ cổ
Bồ Đào mỹ tửu dạ quang bôi,
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi.
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến hữu nhân hồi.
Có sách viết là kỷ nhân hồi .
Tác giả 4 câu thơ nầy có người cho là Lý Bạch, có người cho là Lương châu từ vì căn cứ vào tên đặt trước bài thơ
MEN NỒNG
Thơ Lê Vi
Nhạc Đoàn Vĩnh Phúc
Lệ Hồng trình bày
MEN NỒNG
Với men tình nồng vỡ cả đôi môi
Với hương thơm ngào ngạt bóng dáng người
Ta đã đến bên em, đêm trải mộng
Biết bao giờ gặp lại nữa em ơi!?
Đêm buông xuôi, đêm để ngõ tâm hồn
Tình chơi vơi hay men rượu chập chờn ?
Cho ta nắm bắt biết bao kỳ diệu
Từ nơi em hay vực thẳm của hồn?
Sao em nói như thấu hiểu lòng xanh ?
Sao em cười trong ánh mắt long lanh ?
Sao em nỡ cho ta niềm hy vọng ?
Nếu có một ngày rời bỏ tình anh ?
Giật mình nhìn lại khoảng cách chơi vơi
Ta chỉ là hình ảnh thoảng qua người
Về ôm gối chiếc nghe sầu chín rụng
Mơ hồ chờ đợi ngày tháng chơi vơi.
Vẫn đợi em đêm trăng phủ đường dài
Vẫn chờ em cùng với những phôi phai
Rồi dòng trôi ru hồn ta lạnh ngắt
Tình sầu len sâu đốt chết hình hài.
LÊ VI
MEN NỒNG
Thơ Lê Vi
Nhạc Đoàn Vĩnh Phúc
Lệ Hồng trình bày
=================
DODO ghé vườn thơ nhà bạn được nghe ca khúc rất hay !
Đoàn Vĩnh Phúc viết rất chuyên nghiệp và với giọng
ca Lệ Hồng làm khó cho bất cứ ca sỹ nào muốn hát
thử bài này.
Chúc mừng bài thơ rất thành công của Lê Vi
DODO
Chào Le Vi và Do Do
Hiền Nhân đồng cảm với cảm xúc của 2 bạn. Đọc bài thơ Men nồng và nghe bản nhạc trên, HN có ý nghĩ viết ra bài thơ sau
Khúc nhạc lòng dang dở
MEN NỒNG tình ái ngất ngây
Cho ta nếm trãi mộng gầy xa xăm
Trăng kia lẻ bóng âm thầm
Biển kia thăm thẳm mênh mông nghìn trùng
Sóng lặng lòng vẫn bảo bùng
Mây trôi trăng vẫn nhòa song khuya tàn
Ngón sầu nâng phím lệ chan
Ru vần thơ úa lang thang xa vời
Cung lòng lạc nhịp chơi vơi
Sao xa xôi quá khung trời ước mong...
Đối trăng rưng khúc ca cầm
Cánh chim cô lẻ bâng khuâng giữa trời
Về đâu nỗi nhớ tim côi
Cho ta tìm lại dấu môi thuở nào
Tơ buông chùng phím xanh xao
Cung ngân lạc điệu nôn nao sóng lòng
Người ơi ta gởi niềm mong
Gói bao mơ mộng theo dòng thơ đan
Nghìn trùng thăm thẳm quan san
Bao lời da diết nhờ đàn ngân nga...
Hmhiennhan
nguyễn hiền nhân đã viết:![]()
Thu buồn
Hiền Nhân xin phép được trao đổi cùng Thụy Du 1 bài thơ nữa.
Mây mù che ánh trăng thu,
Ai đem tình chết trách thu phủ phàng?
Cảnh đẹp rồi cũng hoang tàn,
Nhìn cây trụi hết lá vàng mà thương.
Chinh nhân trải mộng bốn phương,
Đón thu viễn xứ còn vương tơ vàng,
Lang thang giữa chốn hồng hoang,
Rưng rức nỗi nhớ miên man bạn tình.
Thu nào dưới nguyệt lung linh,
Môi xinh em mở hương trinh ngọt ngào
Chưa say chén rượu bồ đào*,
Đôi hồn ngây ngất đi vào đời nhau...
Ba mùa lá rụng lao xao,
Dường như thu cũng hanh hao ít nhiều?
Mưa Ngâu lụn nát đường yêu,
Gót son em bước qua nhiều mộng mơ
Để rồi lạc bến đợi chờ,
Chỉ còn tiềm thức bài thơ thu buồn,
Bao giờ nước chảy về nguồn,
Cho ta về lại cánh buồm thời gian
Hmhiennhan
*Rượu bồ đào lấy ý từ câu thơ cổ
Bồ Đào mỹ tửu dạ quang bôi,
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi.
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến hữu nhân hồi.
Có sách viết là kỷ nhân hồi
Tác giả 4 câu thơ nầy có người cho là Lý Bạch, có người cho là Lương châu từ
vì căn cứ vào tên đặt trước bài thơ.
TÌNH THU
Tình thu sao quá ngỡ ngàng
Chia đời đôi ngả phũ phàng duyên nhau
Để hương xưa gọi hồn đau
Đọng trong ký ức nghe nhàu nát tim
Lòng thu trăn trở đi tìm
Vầng trăng ngày ấy lắng chìm dấu yêu
Hoàng hôn vọng lại tiếng tiêu
Thấm sâu vào buổi tàn chiều, buồn ơi…
Vết trần thăm thẳm trùng khơi
Vết tình lạc nẻo chơi vơi không về
Người xa vạn dặm sơn khê
Thu tràn lá đổ não nề lòng ai
Giọt mưa thu mãi rơi hoài
Âm vang dội xoáy buốt nhoài xác thân
Niềm thương nỗi nhớ bâng khuâng
Hỡi thu sao đã bao lần vắng tênh ?
Thụy Du
Thụy Du gửi cảm tác cùng “Thu Buồn” của Hiền Nhân nhé !
Mến chúc Hiền Nhân luôn vui và nhiều thơ hay....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét