Đường mây chim sáo bay

Trái tim trốn tránh trái tim,
Hai đầu biển nhớ bặt im tiếng rồi.
Chiều nhìn nước chảy mây trôi,
Ta tiếc hạnh phúc một thời phù du.

Mộng vàng lạc cõi biên khu,
Tìm đâu hương sắc phòng thu gió lùa?
Nắng mưa mấy đợt giao mùa,
Bông hồng viễn xứ đang đùa cợt ai?

Mềm môi men rượu tình say,
Tịnh tâm mới biết ngọt cay vô thường,
Thôi ta khép sổ đoạn trường,
Vẫy tay chào sóng trùng dương bạt ngàn.

Giả từ ảo ảnh huy hoàng,
Gợi nhau một chút hương tàn lãng quên,
Bóng hình xưa có  lênh đênh,
Xoá đi ,hoặc đổi thay tên một người.
Hmhiennhan
Hạnh phúc như mơ

Anh gọi Lan Phương trong giấc mơ.
Em cười tủm tỉm chê anh khờ.
Tình yêu cút bắt trong hư ảo,
Giả mà như thật, thật trong mơ.

Từ buổi ban đầu mình gặp gở,
Trộn hoà hơi thở dưới trăng thơ,
Chúng mình đã gọi nhau chồng vợ,
Vậy mà anh vẫn còn ầu ơ? (ởm ờ)

Lâu lắm rồi anh sống thế cơ,
Sài Gòn muôn mặt dưới đèn mờ
Kinh tế nhập siêu nhiều hơn xuất,
Tình cảm con người cũng lững lơ

Em đến bất ngờ xua giá băng,
Tinh khôi thiên sứ phát duyên lành,
Vòng tay xiết chặt đêm thần thánh,
Sưởi ấm lòng anh đó Lan Phượng

Không phải Ngưu-Chức trong truyền thuyết,
Người bốn phương trời nhập một phượng
Anh có thêm quê hương Minh Hải,
Rất gần gủi với người anh thương.

Như đào tiên độ tuổi chín cây,
Em nồng thắm nét duyên con gái,
Khiến anh kẻ sành đời từng trải,
Vẫn vở lòng bài học thơ ngây.

Chuyện tình yêu dẫu quá dạn dầy,
Sao với em vẫn nhiều mới lạ,
Từ giọng nói tiếng cười rộn rả,
Đến dáng yêu khát vọng ngày ngày.

Em ẩn hiện như gái liêu trai,
Từng câu nói len vào giấc ngủ,
Để tỉnh mộng anh thèm ấp ủ
Chút hương thơm quý phái bềnh bồng.

Anh hướng về Minh Hải chờ mong,
Em đến trao anh tình yêu sâu rộng,
Anh khẽ gọi thầm Lan Phương người mộng,
Làm bài thơ nói hết nỗi lòng
Hmhiennhan
 
 Nặng nợ tình vay

Mình còn gì để nói không em,
Hạnh phúc ngày xưa thật êm đềm,
Tình cảm trao nhau không bờ bến
Sao bây giờ lại hoá chênh vênh?

Năm năm rồi anh vẫn chưa quên,
Thuở hẹn hò yêu thương mất ngủ.
Ánh mắt em tinh ranh quyến rũ
Hút anh chìm biển nhớ mông mênh.

Năm năm rồi tình lỡ lênh đênh,
Em đã đi qua bao cửa Phật
Chắc hiểu rỏ những điều được mất,
Lỗi lầm đều ở cả hai bên.

Chúng mình không dập tắt lửa ghen,
Ai cũng ngông nghênh giàu tự ái
Đẩy nhau vào khổ đau oan trái,
Duyên thắm nồng nàn phải nhạt phai

Em chôn kỷ niệm dưới Phật đài,
Tụng niệm bùa mê luyện tim chai.
Anh mở rộng lòng qua biên ải
Chẳng thoát màu blouse em đắm say.

Tình ngỡ trôi xa còn vương lại
Sao em cố chấp chuyện không hay?
Bỏ anh thất thiểu hồn si dại,
Tri kỷ không còn vui với ai?
Hmhiennhan