Chuyện có thể và không thể
YL nói
Chuyện không thể làm sao còn có thể?
Hết nợ duyên Em khép chặt cửa lòng
Tu tại gia đâu có xa trần thế
Hạnh phúc qua rồi còn lại hư không
Trả lời em
Anh vẫn yêu em như thưở ban đầu
Dù duyên phận bạc chẳng bền lâu
Đạo đời chia cắt người đôi ngã
Hạnh phúc vẫn đầy trái tim ta
Cố làm mặt lạnh tim băng giá
Tụng mãi câu kinh A Di đà
Chôn kín tình xưa vào dĩ vãng
Xa anh rồi Em cũng xót xa
Đêm thao thức giọt buồn vương khoé mắt
Dáng em gầy che kín cả hồn anh
Bác sĩ có biết bệnh nhân tim co thắt?
Lạnh sài gòn có phủ đến An Giang?
Anh vẫn sống nhưng hồn như đã chết?
Em đi rồi sao vẫn đến trong mơ?
Như con tầm chết mới dứt tơ
Tình hai đứa chưa bao giờ chấm hết
Anh vẫn nhớ quán cà phê quán cóc
Con đường Lê Lợi đẫm ướt sương khuya
Cổng nhà em vẫn còn mở rộng kia
Sao cánh cửa lòng vội vàng khép chặt?
Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010
Sầu cô đơn
Mất em rồi một mình tôi đối ẩm
Ly rượu đầy nuốt cả nổi buồn theo
Cười cợt bên thềm chỉ ánh trăng treo
Rượu đã cạn sao chưa vơi nổi thảm?
Em có nghĩ mình rất sai lầm
Khi tìm sự bình an dưới bóng Phật?
Hạnh Phúc chúng ta chưa bao giờ mất
Tình còn sống mãi đến trăm năm
Em lãng phí thời gian vào kệ kinh
Bỏ cuộc đời thật đi tìm vĩnh cửu
Thời gian sẽ như dòng nước lũ
Ta không tiến là tự đào thải mình
Chính Em mới là kẻ bạc tình
Bác sĩ để bệnh nhân chết mòn mỏi
Phật pháp có rửa hêt tội lỗi
Những khổ đau em mang đến cho anh?
Tại sao Em vội đóng mộ phần?
Khi trái tim anh vừa rướm máu
Có lẽ nào cuối đường tu đạo
Em thành gổ đá không người thân?
Em có thể nào dứt sạch nợ trần?
Khi bên cạnh còn quá nhiều quyến thuộc
Trái tim nhân ái của người thầy thuốc
Tu hành gì không cứu sống bệnh nhân?
Ly rượu đầy nuốt cả nổi buồn theo
Cười cợt bên thềm chỉ ánh trăng treo
Rượu đã cạn sao chưa vơi nổi thảm?
Em có nghĩ mình rất sai lầm
Khi tìm sự bình an dưới bóng Phật?
Hạnh Phúc chúng ta chưa bao giờ mất
Tình còn sống mãi đến trăm năm
Em lãng phí thời gian vào kệ kinh
Bỏ cuộc đời thật đi tìm vĩnh cửu
Thời gian sẽ như dòng nước lũ
Ta không tiến là tự đào thải mình
Chính Em mới là kẻ bạc tình
Bác sĩ để bệnh nhân chết mòn mỏi
Phật pháp có rửa hêt tội lỗi
Những khổ đau em mang đến cho anh?
Tại sao Em vội đóng mộ phần?
Khi trái tim anh vừa rướm máu
Có lẽ nào cuối đường tu đạo
Em thành gổ đá không người thân?
Em có thể nào dứt sạch nợ trần?
Khi bên cạnh còn quá nhiều quyến thuộc
Trái tim nhân ái của người thầy thuốc
Tu hành gì không cứu sống bệnh nhân?
Lạnh lòng ta khi mất em
Trăng kiêu sa quên về trong nẻo vắng
Em có lạnh lòng trong những chiều mưa?
Gió không mời sao vẫn lọt song thưa?
Sầu đọng giọt trong tách cà phê đắng
Em đâu rồi hởi Yến Loan thần thánh
Câu kinh buồn xoá hết khúc tình ru
Không khóc sao môi anh nhiều vị mặn?
Em được gì trong thế giới thâm u
Bác sĩ bỏ bệnh nhân để đi tu
Bệnh viện nào chửa trái tim rướm máu?
Anh đã biến em thành người ngoan đạo?
Như tuyết băng mất cảm giác tình người
Xa em rồi anh cũng biếng nói cười
Không còn biết mặt trời đang sáng tối?
Anh gượng sống với tình yêu mòn mỏi
Hạnh phúc còn trở lại nữa hay thôi?
Em có lạnh lòng trong những chiều mưa?
Gió không mời sao vẫn lọt song thưa?
Sầu đọng giọt trong tách cà phê đắng
Em đâu rồi hởi Yến Loan thần thánh
Câu kinh buồn xoá hết khúc tình ru
Không khóc sao môi anh nhiều vị mặn?
Em được gì trong thế giới thâm u
Bác sĩ bỏ bệnh nhân để đi tu
Bệnh viện nào chửa trái tim rướm máu?
Anh đã biến em thành người ngoan đạo?
Như tuyết băng mất cảm giác tình người
Xa em rồi anh cũng biếng nói cười
Không còn biết mặt trời đang sáng tối?
Anh gượng sống với tình yêu mòn mỏi
Hạnh phúc còn trở lại nữa hay thôi?
Tình sầu khi xa em
Đông qua nhanh cho mùa xuân tới,
Mưa lạnh buồn tôi cũng mất vui
Mùa cưới nhìn thiên hạ sánh đôi
Nhớ người xưa tôi bất lực ngầm ngùi
Anh đã hiểu sao em lấy nick Hoa Phù Dung
Khi cuộc sống đã đủ đầy vật chất
Chuyện tình cảm em đã nhiều tổn thất
Mới nghi ngờ Anh là kẻ thiếu thuỷ chung ?
Anh nông nổi khờ dại điên khùng
Chưa thấu suốt nổi buồn Em nếm trãi
Cứ hờn ghen hơn thua tranh cải
Để bây giờ Hạnh phúc vượt tầm tay
Em bi giờ ở dưới trướng Như Lai
Gạt bỏ hết mọi buồn vui nhân thế
Thản nhiên trước mọi cảnh đời dâu bể
Mặc Anh buồn quay quắc cỏi mê say
Em không còn vương nợ trần ai
Nhưng vẫn sống với trái tim nhân ái
Em có biết Anh luôn khờ dại
Giết đời mình để trả nợ tình vay?
Anh bi giờ cuộc sống lăt lay
Khi rời khỏi vòng tay cô bác sĩ
Lãng du trên Net tìm tri kỷ
khắp 4 phương trời chẳng thấy ai
NGƯƠI đàn bà TRONG MƠ em có hay
Khi em an lạc dưới Phật đài
Đời Anh bế tăc không lối thoát
Giữa chốn phồn hoa liệm tương lai?
Tìm về chốn cũ mây khói bay
Còn đâu êm ái một vòng tay
Ngày xưa hai đứa ta khờ dại
Nông nổi ghen hờn chuốt đắng cay?
Mưa lạnh buồn tôi cũng mất vui
Mùa cưới nhìn thiên hạ sánh đôi
Nhớ người xưa tôi bất lực ngầm ngùi
Anh đã hiểu sao em lấy nick Hoa Phù Dung
Khi cuộc sống đã đủ đầy vật chất
Chuyện tình cảm em đã nhiều tổn thất
Mới nghi ngờ Anh là kẻ thiếu thuỷ chung ?
Anh nông nổi khờ dại điên khùng
Chưa thấu suốt nổi buồn Em nếm trãi
Cứ hờn ghen hơn thua tranh cải
Để bây giờ Hạnh phúc vượt tầm tay
Em bi giờ ở dưới trướng Như Lai
Gạt bỏ hết mọi buồn vui nhân thế
Thản nhiên trước mọi cảnh đời dâu bể
Mặc Anh buồn quay quắc cỏi mê say
Em không còn vương nợ trần ai
Nhưng vẫn sống với trái tim nhân ái
Em có biết Anh luôn khờ dại
Giết đời mình để trả nợ tình vay?
Anh bi giờ cuộc sống lăt lay
Khi rời khỏi vòng tay cô bác sĩ
Lãng du trên Net tìm tri kỷ
khắp 4 phương trời chẳng thấy ai
NGƯƠI đàn bà TRONG MƠ em có hay
Khi em an lạc dưới Phật đài
Đời Anh bế tăc không lối thoát
Giữa chốn phồn hoa liệm tương lai?
Tìm về chốn cũ mây khói bay
Còn đâu êm ái một vòng tay
Ngày xưa hai đứa ta khờ dại
Nông nổi ghen hờn chuốt đắng cay?
Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010
Vì sao chúng mình mất nhau?
Nếu Sài gòn ở gần Châu đốc
Nếu thường xuyên ta được bên nhau
Anh và em đã không cô độc,
Ghen hờn nghi kỵ để lòng đau?
Tình em như sóng biển dạt dào
Đi tu để quên đi phiền não?
Anh bổng trở thành tên vô đạo
Nghi ngờ thượng đế ở trên cao?
Nhiều đêm trăn trở không trọn giấc
Mãi nhớ thương em đến sáng ngày
Không hiểu tình ta vì sao mất
Tưởng đời nhập một lại chia hai?
Đâu phải là chuyện của gió trăng
Giửa cô bác sĩ với bệnh nhân
Hai đứa đã từng chung lối mộng
Một ngày không gặp sớm băn khoăn..
Một chút ghen hờn gây sóng gió
Không ngờ tự ái lại thành to
Cánh cửa từ bi em mở ngõ
Hạnh phúc nồng nàn hoá bụi tro
Vẫn còn đó xấp thơ em gởi
Thề nguyện yêu anh đến trọn đời
Anh kiên nhẫn suốt năm chờ đợi
Sao giờ em chỉ biết có Như Lai?
Cố nén trong tim tiếng thở dài
Con đường tu Phật đúng hay sai?
Cỏi hư ảo mà em quỳ lại
Mặc anh thất thiểu cỏi tình say?
Nếu thường xuyên ta được bên nhau
Anh và em đã không cô độc,
Ghen hờn nghi kỵ để lòng đau?
Tình em như sóng biển dạt dào
Đi tu để quên đi phiền não?
Anh bổng trở thành tên vô đạo
Nghi ngờ thượng đế ở trên cao?
Nhiều đêm trăn trở không trọn giấc
Mãi nhớ thương em đến sáng ngày
Không hiểu tình ta vì sao mất
Tưởng đời nhập một lại chia hai?
Đâu phải là chuyện của gió trăng
Giửa cô bác sĩ với bệnh nhân
Hai đứa đã từng chung lối mộng
Một ngày không gặp sớm băn khoăn..
Một chút ghen hờn gây sóng gió
Không ngờ tự ái lại thành to
Cánh cửa từ bi em mở ngõ
Hạnh phúc nồng nàn hoá bụi tro
Vẫn còn đó xấp thơ em gởi
Thề nguyện yêu anh đến trọn đời
Anh kiên nhẫn suốt năm chờ đợi
Sao giờ em chỉ biết có Như Lai?
Cố nén trong tim tiếng thở dài
Con đường tu Phật đúng hay sai?
Cỏi hư ảo mà em quỳ lại
Mặc anh thất thiểu cỏi tình say?
Vĩnh Long ngày đó mình yêu nhau
Hồn tôi một thuở hoang sơ,
Lem nhem ba chữ câu thơ học trò
Lợi danh đời chẳng phiền lo,
Trước bao sóng dữ bảo to vững lòng
Chiều nay tôi lại vẫn vơ
Qua cầu Mỷ Thuận làm thơ nhớ Người
Hồng Như giờ đã bốn mươi
Chủ khách sạn lớn nói cười trang nghiêm
Ngày xưa tình cất
trong tim
Em như dòng thác nhẹ êm sói mòn
Vĩnh Long sắc tím hoàng hôn
Nghe trong sâu thẳm gọi hồn tiếng yêu
Nhớ hoài đường Phó cơ Điều
Phường 3 thị xả với nhiều vấn vương
Miệng ghét mà lòng lại thương
Theo nàng sáng tối thánh đường nghe kinh
Hình như Đức Chúa hiển linh
Chia tôi phân nữa đức tin của nàng
Chỉ tiếc gia cảnh trái ngang
Cũng như xác lá héo tàn trên nương
Đường đời lối rẽ 2 phương
Tình qua mấy độ phong sương vẫn tình
Dù Em nặng gánh gia đình
Vẫn không quên được bóng hình người xưa
Mặc cho trời nắng hay mưa
Mỗi ngày 2 đứa sáng trưa hẹn hò
Đồng xanh đã vắng bóng cò
Bờ sông cũng vắng con đò đón đưa
Vĩnh Long nay đã khác xưa
Sao lòng tôi mãi dây dưa tình buồn?
Bao giờ thương nhớ cạn nguồn?
Tôi xây bia mộ nhốt buồn vào trong
Lem nhem ba chữ câu thơ học trò
Lợi danh đời chẳng phiền lo,
Trước bao sóng dữ bảo to vững lòng
Chiều nay tôi lại vẫn vơ
Qua cầu Mỷ Thuận làm thơ nhớ Người
Hồng Như giờ đã bốn mươi
Chủ khách sạn lớn nói cười trang nghiêm
Ngày xưa tình cất
trong tim
Em như dòng thác nhẹ êm sói mòn
Vĩnh Long sắc tím hoàng hôn
Nghe trong sâu thẳm gọi hồn tiếng yêu
Nhớ hoài đường Phó cơ Điều
Phường 3 thị xả với nhiều vấn vương
Miệng ghét mà lòng lại thương
Theo nàng sáng tối thánh đường nghe kinh
Hình như Đức Chúa hiển linh
Chia tôi phân nữa đức tin của nàng
Chỉ tiếc gia cảnh trái ngang
Cũng như xác lá héo tàn trên nương
Đường đời lối rẽ 2 phương
Tình qua mấy độ phong sương vẫn tình
Dù Em nặng gánh gia đình
Vẫn không quên được bóng hình người xưa
Mặc cho trời nắng hay mưa
Mỗi ngày 2 đứa sáng trưa hẹn hò
Đồng xanh đã vắng bóng cò
Bờ sông cũng vắng con đò đón đưa
Vĩnh Long nay đã khác xưa
Sao lòng tôi mãi dây dưa tình buồn?
Bao giờ thương nhớ cạn nguồn?
Tôi xây bia mộ nhốt buồn vào trong
Nỗi buồn tỉnh lẻ Vĩnh Long
Ngày trước rời bỏ Vĩnh Long,
Có người cất giọt lệ hồng vào tim.
Bến phà Mỷ thuận sóng êm,
Cớ sao hạnh phúc phải tìm phương xa?
Chiều nay về lại Vĩnh Long
Mưa giăng thị xả mênh mông tình buồn
Nhà thờ vang vọng hồi chuông
Nhớ thời áo trắng cung đường mộng mơ
Ngày xưa mình quá ngây thơ
Phó Cơ Điều đứng ngẩn ngơ sớm chiều?
Làm sao dám ngõ lời yêu?
Em vô tư bước qua nhiều....nhớ thương
Theo đuôi quỳ giữa giáo đường
Câu kinh duy nhất bình thường A Men
Riết rồi lạ cũng thành quen
Tiếc là hai đứa sang hèn cách ngăn
Tình như sương khói mong manh
Bến phà Mỷ Thuận tiễn anh lên thành
Chia đôi 2 nửa vầng trăng
Qua sông 1 chuyến cầm bằng quên nhau
Thôi đành hẹn lại kiếp sau
Mẹ cha Em nhận trầu cau của Người
Vĩnh Long xa mãi 1 Người
Lục bình nước chảy ngược xuôi đôi bờ?
Hạnh phúc vẫn chỉ hoài mơ,
Đôi bờ thương nhớ...duyên tơ rã rời,
Lãng du cuối đất cùn trời,
Người xưa ơi! còn nhớ thời...vào yêu?
Có người cất giọt lệ hồng vào tim.
Bến phà Mỷ thuận sóng êm,
Cớ sao hạnh phúc phải tìm phương xa?
Chiều nay về lại Vĩnh Long
Mưa giăng thị xả mênh mông tình buồn
Nhà thờ vang vọng hồi chuông
Nhớ thời áo trắng cung đường mộng mơ
Ngày xưa mình quá ngây thơ
Phó Cơ Điều đứng ngẩn ngơ sớm chiều?
Làm sao dám ngõ lời yêu?
Em vô tư bước qua nhiều....nhớ thương
Theo đuôi quỳ giữa giáo đường
Câu kinh duy nhất bình thường A Men
Riết rồi lạ cũng thành quen
Tiếc là hai đứa sang hèn cách ngăn
Tình như sương khói mong manh
Bến phà Mỷ Thuận tiễn anh lên thành
Chia đôi 2 nửa vầng trăng
Qua sông 1 chuyến cầm bằng quên nhau
Thôi đành hẹn lại kiếp sau
Mẹ cha Em nhận trầu cau của Người
Vĩnh Long xa mãi 1 Người
Lục bình nước chảy ngược xuôi đôi bờ?
Hạnh phúc vẫn chỉ hoài mơ,
Đôi bờ thương nhớ...duyên tơ rã rời,
Lãng du cuối đất cùn trời,
Người xưa ơi! còn nhớ thời...vào yêu?
Ký ức tình đầu
Phải chi hoa đẹp đừng rời khỏi cành?
Em giử mãi nét duyên xưa tươi thắm.
Trăng có khuyết vẫn góc trời lấp lánh,
Linh hồn em một nửa vẫn có anh?
Không biết mai nầy mình có gặp lại nhau?
Khi đường tình đã phân chia đôi ngã?
Nếu ngày xưa Em không kiêu sa dối trá?
Nếu ngày xưa Anh yêu chân thật hết lòng .
Ta đã xa nhau như hai kẻ bạc tình
Em kiêu hãnh còn anh thì cao ngạo?
Em thông minh ,đẹp , con nhà giàu
Anh tự hào hiền, giỏi vỏ thuật
Ai cũng tự coi mình là nhất
Nên cỏi tình sớm nếm trãi thương đau
Em bây giờ đã quên hết hay chưa?
Góc phố nhỏ quán chiều ta hò hẹn?
Giảng đường hai Văn Khoa cười bẽn lẽn
Khi bạn bè bắt gặp mình hôn nhau?
Khoảnh khắc hanh phúc như giấc chiêm bao
Tình đã đến rồi đi trong 8 tháng
Nhiều lúc cải nhau để lòng ngao ngán
Giấc mộng tình đốt mãi không thành tro ?
Tóc em bay bay trong chiều dạo phố
Môi cười tươi rạng rở thưở tình ru,
Hạnh phúc ngày ấy có quá xa mù?
Nụ hôn tình đẩy đưa đành sai chỗ?
Em giử mãi nét duyên xưa tươi thắm.
Trăng có khuyết vẫn góc trời lấp lánh,
Linh hồn em một nửa vẫn có anh?
Không biết mai nầy mình có gặp lại nhau?
Khi đường tình đã phân chia đôi ngã?
Nếu ngày xưa Em không kiêu sa dối trá?
Nếu ngày xưa Anh yêu chân thật hết lòng .
Ta đã xa nhau như hai kẻ bạc tình
Em kiêu hãnh còn anh thì cao ngạo?
Em thông minh ,đẹp , con nhà giàu
Anh tự hào hiền, giỏi vỏ thuật
Ai cũng tự coi mình là nhất
Nên cỏi tình sớm nếm trãi thương đau
Em bây giờ đã quên hết hay chưa?
Góc phố nhỏ quán chiều ta hò hẹn?
Giảng đường hai Văn Khoa cười bẽn lẽn
Khi bạn bè bắt gặp mình hôn nhau?
Khoảnh khắc hanh phúc như giấc chiêm bao
Tình đã đến rồi đi trong 8 tháng
Nhiều lúc cải nhau để lòng ngao ngán
Giấc mộng tình đốt mãi không thành tro ?
Tóc em bay bay trong chiều dạo phố
Môi cười tươi rạng rở thưở tình ru,
Hạnh phúc ngày ấy có quá xa mù?
Nụ hôn tình đẩy đưa đành sai chỗ?
Đạo đời em chia hai ngã
Lâu ngày ta tìm lại nhau
Mặt nhìn đối mặt lòng xao xuyến lòng.
Cuộc đời tất cả hư không,
Nhưng tình yêu vẫn mênh mông bềnh bồng?
Hai năm đạo nghĩa vợ chồng,
Hơn năm đoạn cắt cho lòng đớn đau
Với Em xác có hanh hao
Nhưng tâm bình lặng thanh cao ngút ngàn
Dù không lời hẹn đá vàng
Nhưng hạnh phúc vẫn ngập tràn tim anh
Bờ môi ánh mắt long lanh
Biển trời tình cảm Em dành người thương
Dù Em khoá cửa thiên đường
Bỏ Anh với gối nệm giường lạnh tanh
Nhưng hồn em vẫn có anh
Quan tâm giấc ngủ bửa ăn chu toàn
chia đôi hai nửa mỏi mòn
Hẹn ngày tái ngộ vuông tròn nha em
Yến Loan là của Văn Thêm
Sài Gòn Châu Đốc ngày đêm nguyện cầu
Yêu nhau từ buổi gặp đầu
Cớ sao hai đứa qua cầu dở dang?
Em tìm đất Phật bình an
Bỏ anh lẽ bóng trần gian sao đành?
Trời ơi! hai tiếng cố nhân
Là Em đào sẵn mộ phần chôn anh
cắt đôi hai nữa vầng trăng
Vẫn chưa kết sổ nợ nần đôi ta
Cho Anh xin lỗi em nha,
Phật nào muốn bản tình ca không tròn?.
Mặt nhìn đối mặt lòng xao xuyến lòng.
Cuộc đời tất cả hư không,
Nhưng tình yêu vẫn mênh mông bềnh bồng?
Hai năm đạo nghĩa vợ chồng,
Hơn năm đoạn cắt cho lòng đớn đau
Với Em xác có hanh hao
Nhưng tâm bình lặng thanh cao ngút ngàn
Dù không lời hẹn đá vàng
Nhưng hạnh phúc vẫn ngập tràn tim anh
Bờ môi ánh mắt long lanh
Biển trời tình cảm Em dành người thương
Dù Em khoá cửa thiên đường
Bỏ Anh với gối nệm giường lạnh tanh
Nhưng hồn em vẫn có anh
Quan tâm giấc ngủ bửa ăn chu toàn
chia đôi hai nửa mỏi mòn
Hẹn ngày tái ngộ vuông tròn nha em
Yến Loan là của Văn Thêm
Sài Gòn Châu Đốc ngày đêm nguyện cầu
Yêu nhau từ buổi gặp đầu
Cớ sao hai đứa qua cầu dở dang?
Em tìm đất Phật bình an
Bỏ anh lẽ bóng trần gian sao đành?
Trời ơi! hai tiếng cố nhân
Là Em đào sẵn mộ phần chôn anh
cắt đôi hai nữa vầng trăng
Vẫn chưa kết sổ nợ nần đôi ta
Cho Anh xin lỗi em nha,
Phật nào muốn bản tình ca không tròn?.
Giấc mơ mùa thu Hà Nội
Bạn gởi đến tôi mùa thu Hà nội
Ba sáu phố phường cổ kính trong thơ
Hà nội hôm nay còn rực sắc cờ
Thưở Bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập?
Mùa Thu đến ai chờ ai đợi?
Lá thu vàng theo gió rời cây,
Mưa thu buồn che khuất chân mây,
Còn trăng thu tròn đâu chưa tới?
Tôi hình dung nắng thu Hà nội
Chắc hiền hoà hơn gió heo may?
Phượng đỏ trời điểm sắc Hồ Tây
Cô em gái nụ cười tươi rói
Cám ơn nhé nàng thơ Hà Nội
Đưa tôi về nổi nhớ xa xôi
Thăng long thành cờ bay phất phới,
Gò Đóng đa xác giặc nằm phơi...
Tôi được biết mùa thu tháng tám
Xanh biếc mây trời nắng ấm thủ đô
Ta đoạt chính quyền từ tay giặc Pháp
Như ngày xưa Lê Lợi lấy Đông đô
Hào khí tổ tiên kiên trung bất khuất,
Không cam tâm làm nô lệ ngoại bang
Ngày hôm nay Hà nội sống vinh quang
Hãy xứng đáng làm trái tim tổ quốc...
Ba sáu phố phường cổ kính trong thơ
Hà nội hôm nay còn rực sắc cờ
Thưở Bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập?
Mùa Thu đến ai chờ ai đợi?
Lá thu vàng theo gió rời cây,
Mưa thu buồn che khuất chân mây,
Còn trăng thu tròn đâu chưa tới?
Tôi hình dung nắng thu Hà nội
Chắc hiền hoà hơn gió heo may?
Phượng đỏ trời điểm sắc Hồ Tây
Cô em gái nụ cười tươi rói
Cám ơn nhé nàng thơ Hà Nội
Đưa tôi về nổi nhớ xa xôi
Thăng long thành cờ bay phất phới,
Gò Đóng đa xác giặc nằm phơi...
Tôi được biết mùa thu tháng tám
Xanh biếc mây trời nắng ấm thủ đô
Ta đoạt chính quyền từ tay giặc Pháp
Như ngày xưa Lê Lợi lấy Đông đô
Hào khí tổ tiên kiên trung bất khuất,
Không cam tâm làm nô lệ ngoại bang
Ngày hôm nay Hà nội sống vinh quang
Hãy xứng đáng làm trái tim tổ quốc...
Tình lại em tình xưa
Trả lại em tuổi bốn mươi,
Cùng bao tiếng hát nụ cười pha lê,
Những lời trách móc hẹn thề,
Tuổi già đâu giống đam mê tình đầu?
Tình yêu cũng lắm bể dâu,
Tình nhân em đếm mười đầu ngón tay
Khoảnh khắc quen biết đắm say
Ngọt ngào chen lẫn chua cay đủ rồi?
Em về tô lại son môi,
Tâm tình thả nồi buông trôi câu người
Anh thì ngày một biếng lười,
Trái tim băng giá nụ cười khùng điên,
Trăng vàng nửa mảnh ngã nghiêng
Tình yêu thánh thiện thiêng liêng mỏi mòn,
Chí hùng lấp biển dời non,
Tay đàn tay súng chỉ còn trong mơ...
Em ơi đừng nói đợi chờ,
Nghìn thu sóng vỗ mịt mờ đại dương
Tìm trong khói sóng trùng dương,
Bóng người xa đã tha phương du hành
Nửa vòng trái đấy xoay quanh,
Phải duyên kết số nợ nần tính sau
Chia tay ai chẳng lòng đau
Khi da thịt đã nhạt màu ái ân
Nồng nàn hương vị gối chăn,
Giường xưa đã có tình nhân khác rồi
Em cười vui đỏ má môi,
Tại sao lại nói với tôi là buồn?
Thôi em tình đã cạn nguồn,
Đi qua biển nhớ núi buồn là quên,
Nợ duyên mình đã chông chênh
Xoá đi rồi lại thay tên một người?
Trả lại em tuổi bốn mươi,
khung trời xưa voi 1 người mới quen?
Đừng ai trách móc hờn ghen
Ta vào canh bạc đỏ đen cuối đời
Lạnh lùng giữ đúng luật chơi,
Chúc em may mắn để đời lên hương
Riêng anh mộng vẫn bình thường
Tìm trong kinh Phật con đường tịnh tâm
Cuộc đời mình cứ thăng trầm
Ai không có chút sai lầm tình duyên,
Người tỉnh cũng có lúc điên,
Chìm trong giấc mộng biến thiên hảo huyền
Cùng bao tiếng hát nụ cười pha lê,
Những lời trách móc hẹn thề,
Tuổi già đâu giống đam mê tình đầu?
Tình yêu cũng lắm bể dâu,
Tình nhân em đếm mười đầu ngón tay
Khoảnh khắc quen biết đắm say
Ngọt ngào chen lẫn chua cay đủ rồi?
Em về tô lại son môi,
Tâm tình thả nồi buông trôi câu người
Anh thì ngày một biếng lười,
Trái tim băng giá nụ cười khùng điên,
Trăng vàng nửa mảnh ngã nghiêng
Tình yêu thánh thiện thiêng liêng mỏi mòn,
Chí hùng lấp biển dời non,
Tay đàn tay súng chỉ còn trong mơ...
Em ơi đừng nói đợi chờ,
Nghìn thu sóng vỗ mịt mờ đại dương
Tìm trong khói sóng trùng dương,
Bóng người xa đã tha phương du hành
Nửa vòng trái đấy xoay quanh,
Phải duyên kết số nợ nần tính sau
Chia tay ai chẳng lòng đau
Khi da thịt đã nhạt màu ái ân
Nồng nàn hương vị gối chăn,
Giường xưa đã có tình nhân khác rồi
Em cười vui đỏ má môi,
Tại sao lại nói với tôi là buồn?
Thôi em tình đã cạn nguồn,
Đi qua biển nhớ núi buồn là quên,
Nợ duyên mình đã chông chênh
Xoá đi rồi lại thay tên một người?
Trả lại em tuổi bốn mươi,
khung trời xưa voi 1 người mới quen?
Đừng ai trách móc hờn ghen
Ta vào canh bạc đỏ đen cuối đời
Lạnh lùng giữ đúng luật chơi,
Chúc em may mắn để đời lên hương
Riêng anh mộng vẫn bình thường
Tìm trong kinh Phật con đường tịnh tâm
Cuộc đời mình cứ thăng trầm
Ai không có chút sai lầm tình duyên,
Người tỉnh cũng có lúc điên,
Chìm trong giấc mộng biến thiên hảo huyền
Nụ hôn trên Net
Có những nụ hôn chỉ xảy ra trên mạng
Vậy mà đúng lúc làm ta vui?
Tình cảm người làm thơ thường lãng mạn
vẫn cố tình giử khoản cách xa xa
Em có cười anh không hả người ta?
Sao gặp nhau mà không thèm chào hỏi?
Mắt thản nhiên sao lòng tức tối
Nhỏ giọt lệ buồn xuống má môi
Mấy hôm rồi ta đã đi đâu?
Hình như quen thêm ai trên mạng?
Tình cảm giản đơn nhưng trong sáng
Như nụ hôn bất chợt ngỡ ngàng?
Ghét Anh ghê người đàn ông tham lam,
Đã xua đi giá băng lòng đông lạnh
Anh hôn em coi chừng bị cắn?
Tuyết tan rồi anh hôn nữa thôi?
Vậy mà đúng lúc làm ta vui?
Tình cảm người làm thơ thường lãng mạn
vẫn cố tình giử khoản cách xa xa
Em có cười anh không hả người ta?
Sao gặp nhau mà không thèm chào hỏi?
Mắt thản nhiên sao lòng tức tối
Nhỏ giọt lệ buồn xuống má môi
Mấy hôm rồi ta đã đi đâu?
Hình như quen thêm ai trên mạng?
Tình cảm giản đơn nhưng trong sáng
Như nụ hôn bất chợt ngỡ ngàng?
Ghét Anh ghê người đàn ông tham lam,
Đã xua đi giá băng lòng đông lạnh
Anh hôn em coi chừng bị cắn?
Tuyết tan rồi anh hôn nữa thôi?
Tình cờ chúng mình quen nhau
Rất tình cờ anh được quen em ,
Người con gái mang tên Kim Phượng
Tưởng thật hiền không ngờ thật bướng
Dể ghét nhưng mà cũng...dể thương?
Làm khác ngành còn ở hai phương,
Gặp nhau chỉ một hai ngày nghĩ
Giận hờn hoài thật là phi lý
thế mà sao cứ giận nhau hoài?
Phượng là một bà chúa độc tài?
Anh cũng là ông vua tự ái
Nếu tìm ra ai người thắng bại
Chắc là anh mãi mãi thua em?
Đã nhiều lần thao thức trong đêm
Xua mâu thuẩn dằn dai tâm trí
Anh nhớ lại buổu đầu nguyên thuỷ
Đẹp nồng nàn ánh mắt em trao?
Thế là Phượng đã hiểu tại sao?
Chiều thứ bảy giận em vẫn tới?
Cải nhau đó nhưng anh vẫn đợi
Như ngày nào mình hẹn hò nhau?
Đừng cười nhé trong giấc chiêm bao,
Em đã nuông chìu anh đủ thứ
Em dịu dàng như nàng tiên nữ
Nàng tiên Kim Phượng của Văn Thêm?
Anh ngắm sao trời trong mắt em,
Thì thầm ba tiếng ANH YÊU Em
Mắt môi chạm nhẹ mà sướng lắm
(Anh thấy mùa Xuân trong hố thẳm)
Như ánh trăng vàng xuyên bóng đêm?
Người con gái mang tên Kim Phượng
Tưởng thật hiền không ngờ thật bướng
Dể ghét nhưng mà cũng...dể thương?
Làm khác ngành còn ở hai phương,
Gặp nhau chỉ một hai ngày nghĩ
Giận hờn hoài thật là phi lý
thế mà sao cứ giận nhau hoài?
Phượng là một bà chúa độc tài?
Anh cũng là ông vua tự ái
Nếu tìm ra ai người thắng bại
Chắc là anh mãi mãi thua em?
Đã nhiều lần thao thức trong đêm
Xua mâu thuẩn dằn dai tâm trí
Anh nhớ lại buổu đầu nguyên thuỷ
Đẹp nồng nàn ánh mắt em trao?
Thế là Phượng đã hiểu tại sao?
Chiều thứ bảy giận em vẫn tới?
Cải nhau đó nhưng anh vẫn đợi
Như ngày nào mình hẹn hò nhau?
Đừng cười nhé trong giấc chiêm bao,
Em đã nuông chìu anh đủ thứ
Em dịu dàng như nàng tiên nữ
Nàng tiên Kim Phượng của Văn Thêm?
Anh ngắm sao trời trong mắt em,
Thì thầm ba tiếng ANH YÊU Em
Mắt môi chạm nhẹ mà sướng lắm
(Anh thấy mùa Xuân trong hố thẳm)
Như ánh trăng vàng xuyên bóng đêm?
Tôi đã lầm EM
Ngày trước cứ ngỡ em hiền
Bị ai trêu ghẹo làm phiền khóc thôi?
Nghĩa khí nổi dậy trong tôi,
Bi giờ mới biết là tôi bị lầm?
Tôi quen em cũng lặng thầm,
Nụ hôn trên Net sau lần giận nhau,
Hồn tôi nổi sóng lao xao,
Câu thơ em viết ngọt ngào...dể thương
Nghĩ là tình mãi vấn vương,
Hiền nhân Hoa Tuyết chung đường có nhau?
Cùng chung nghiệp giáo thanh cao,
Nhưng chưa hiểu rỏ về nhau tận tường?
Một sáng còn đọng hơi sương,
Em với người bạn bất thường tìm tôi,
Lạnh lùng lời nói xa xôi,
Làm tôi bị sốc cắt đôi nợ tình,
Tôi không muốn nói về mình,
Miền tây mấy tỉnh lộ trình làm ăn
Đời nghèo tôi vẫn doanh nhân,
Cũng có tài khoản ngân hàng như ai?
Nếu em lòng dạ đổi thay,
Tôi coi như gặp vận may đoạn tình,
Trách em? tôi chỉ trách mình,
Đa tình trong cái vô tình...quen em?
Bị ai trêu ghẹo làm phiền khóc thôi?
Nghĩa khí nổi dậy trong tôi,
Bi giờ mới biết là tôi bị lầm?
Tôi quen em cũng lặng thầm,
Nụ hôn trên Net sau lần giận nhau,
Hồn tôi nổi sóng lao xao,
Câu thơ em viết ngọt ngào...dể thương
Nghĩ là tình mãi vấn vương,
Hiền nhân Hoa Tuyết chung đường có nhau?
Cùng chung nghiệp giáo thanh cao,
Nhưng chưa hiểu rỏ về nhau tận tường?
Một sáng còn đọng hơi sương,
Em với người bạn bất thường tìm tôi,
Lạnh lùng lời nói xa xôi,
Làm tôi bị sốc cắt đôi nợ tình,
Tôi không muốn nói về mình,
Miền tây mấy tỉnh lộ trình làm ăn
Đời nghèo tôi vẫn doanh nhân,
Cũng có tài khoản ngân hàng như ai?
Nếu em lòng dạ đổi thay,
Tôi coi như gặp vận may đoạn tình,
Trách em? tôi chỉ trách mình,
Đa tình trong cái vô tình...quen em?
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)