Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010

Nỗi buồn tỉnh lẻ Vĩnh Long

Ngày trước rời bỏ Vĩnh Long,
Có người cất giọt lệ hồng vào tim.
Bến phà Mỷ thuận sóng êm,
Cớ sao hạnh phúc phải tìm phương xa?

Chiều nay về lại Vĩnh Long
Mưa giăng thị xả mênh mông tình buồn
Nhà thờ vang vọng hồi chuông
Nhớ thời áo trắng cung đường mộng mơ

Ngày xưa mình quá ngây thơ
Phó Cơ Điều đứng ngẩn ngơ sớm chiều?
Làm sao dám ngõ lời yêu?
Em vô tư bước qua nhiều....nhớ thương
Theo đuôi quỳ giữa giáo đường
Câu kinh duy nhất bình thường A Men
Riết rồi lạ cũng thành quen
Tiếc là hai đứa sang hèn cách ngăn
Tình như sương khói mong manh
Bến phà Mỷ Thuận tiễn anh lên thành
Chia đôi 2 nửa vầng trăng
Qua sông 1 chuyến cầm bằng quên nhau
Thôi đành hẹn lại kiếp sau
Mẹ cha Em nhận trầu cau của Người
Vĩnh Long xa mãi 1 Người
Lục bình nước chảy ngược xuôi đôi bờ?

Hạnh phúc vẫn chỉ hoài mơ,
Đôi bờ thương nhớ...duyên tơ rã rời,
Lãng du cuối đất cùn trời,
Người xưa ơi! còn nhớ thời...vào yêu?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét