Rất tình cờ anh được quen em ,
Người con gái mang tên Kim Phượng
Tưởng thật hiền không ngờ thật bướng
Dể ghét nhưng mà cũng...dể thương?
Làm khác ngành còn ở hai phương,
Gặp nhau chỉ một hai ngày nghĩ
Giận hờn hoài thật là phi lý
thế mà sao cứ giận nhau hoài?
Phượng là một bà chúa độc tài?
Anh cũng là ông vua tự ái
Nếu tìm ra ai người thắng bại
Chắc là anh mãi mãi thua em?
Đã nhiều lần thao thức trong đêm
Xua mâu thuẩn dằn dai tâm trí
Anh nhớ lại buổu đầu nguyên thuỷ
Đẹp nồng nàn ánh mắt em trao?
Thế là Phượng đã hiểu tại sao?
Chiều thứ bảy giận em vẫn tới?
Cải nhau đó nhưng anh vẫn đợi
Như ngày nào mình hẹn hò nhau?
Đừng cười nhé trong giấc chiêm bao,
Em đã nuông chìu anh đủ thứ
Em dịu dàng như nàng tiên nữ
Nàng tiên Kim Phượng của Văn Thêm?
Anh ngắm sao trời trong mắt em,
Thì thầm ba tiếng ANH YÊU Em
Mắt môi chạm nhẹ mà sướng lắm
(Anh thấy mùa Xuân trong hố thẳm)
Như ánh trăng vàng xuyên bóng đêm?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét