Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010

Tình lại em tình xưa

Trả lại em tuổi bốn mươi,
Cùng bao tiếng hát nụ cười pha lê,
Những lời trách móc hẹn thề,
Tuổi già đâu giống đam mê tình đầu?

Tình yêu cũng lắm bể dâu,
Tình nhân em đếm mười đầu ngón tay
Khoảnh khắc quen biết đắm say
Ngọt ngào chen lẫn chua cay đủ rồi?

Em về tô lại son môi,
Tâm tình thả nồi buông trôi câu người
Anh thì ngày một biếng lười,
Trái tim băng giá nụ cười khùng điên,

Trăng vàng nửa mảnh ngã nghiêng
Tình yêu thánh thiện thiêng liêng mỏi mòn,
Chí hùng lấp biển dời non,
Tay đàn tay súng chỉ còn trong mơ...

Em ơi đừng nói đợi chờ,
Nghìn thu sóng vỗ mịt mờ đại dương
Tìm trong khói sóng trùng dương,
Bóng người xa đã tha phương du hành

Nửa vòng trái đấy xoay quanh,
Phải duyên kết số nợ nần tính sau
Chia tay ai chẳng lòng đau
Khi da thịt đã nhạt màu ái ân

Nồng nàn hương vị gối chăn,
Giường xưa đã có tình nhân khác rồi
Em cười vui đỏ má môi,
Tại sao lại nói với tôi là buồn?

Thôi em tình đã cạn nguồn,
Đi qua biển nhớ núi buồn là quên,
Nợ duyên mình đã chông chênh
Xoá đi rồi lại thay tên một người?

Trả lại em tuổi bốn mươi,
khung trời xưa voi 1 người mới quen?
Đừng ai trách móc hờn ghen
Ta vào canh bạc đỏ đen cuối đời

Lạnh lùng giữ đúng luật chơi,
Chúc em may mắn để đời lên hương
Riêng anh mộng vẫn bình thường
Tìm trong kinh Phật con đường tịnh tâm

Cuộc đời mình cứ thăng trầm
Ai không có chút sai lầm tình duyên,
Người tỉnh cũng có lúc điên,
Chìm trong giấc mộng biến thiên hảo huyền

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét