Đông qua nhanh cho mùa xuân tới,
Mưa lạnh buồn tôi cũng mất vui
Mùa cưới nhìn thiên hạ sánh đôi
Nhớ người xưa tôi bất lực ngầm ngùi
Anh đã hiểu sao em lấy nick Hoa Phù Dung
Khi cuộc sống đã đủ đầy vật chất
Chuyện tình cảm em đã nhiều tổn thất
Mới nghi ngờ Anh là kẻ thiếu thuỷ chung ?
Anh nông nổi khờ dại điên khùng
Chưa thấu suốt nổi buồn Em nếm trãi
Cứ hờn ghen hơn thua tranh cải
Để bây giờ Hạnh phúc vượt tầm tay
Em bi giờ ở dưới trướng Như Lai
Gạt bỏ hết mọi buồn vui nhân thế
Thản nhiên trước mọi cảnh đời dâu bể
Mặc Anh buồn quay quắc cỏi mê say
Em không còn vương nợ trần ai
Nhưng vẫn sống với trái tim nhân ái
Em có biết Anh luôn khờ dại
Giết đời mình để trả nợ tình vay?
Anh bi giờ cuộc sống lăt lay
Khi rời khỏi vòng tay cô bác sĩ
Lãng du trên Net tìm tri kỷ
khắp 4 phương trời chẳng thấy ai
NGƯƠI đàn bà TRONG MƠ em có hay
Khi em an lạc dưới Phật đài
Đời Anh bế tăc không lối thoát
Giữa chốn phồn hoa liệm tương lai?
Tìm về chốn cũ mây khói bay
Còn đâu êm ái một vòng tay
Ngày xưa hai đứa ta khờ dại
Nông nổi ghen hờn chuốt đắng cay?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét