Mất em rồi một mình tôi đối ẩm
Ly rượu đầy nuốt cả nổi buồn theo
Cười cợt bên thềm chỉ ánh trăng treo
Rượu đã cạn sao chưa vơi nổi thảm?
Em có nghĩ mình rất sai lầm
Khi tìm sự bình an dưới bóng Phật?
Hạnh Phúc chúng ta chưa bao giờ mất
Tình còn sống mãi đến trăm năm
Em lãng phí thời gian vào kệ kinh
Bỏ cuộc đời thật đi tìm vĩnh cửu
Thời gian sẽ như dòng nước lũ
Ta không tiến là tự đào thải mình
Chính Em mới là kẻ bạc tình
Bác sĩ để bệnh nhân chết mòn mỏi
Phật pháp có rửa hêt tội lỗi
Những khổ đau em mang đến cho anh?
Tại sao Em vội đóng mộ phần?
Khi trái tim anh vừa rướm máu
Có lẽ nào cuối đường tu đạo
Em thành gổ đá không người thân?
Em có thể nào dứt sạch nợ trần?
Khi bên cạnh còn quá nhiều quyến thuộc
Trái tim nhân ái của người thầy thuốc
Tu hành gì không cứu sống bệnh nhân?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét