Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010

Vì sao chúng mình mất nhau?

Nếu Sài gòn ở gần Châu đốc
Nếu thường xuyên ta được bên nhau
Anh và em đã không cô độc,
Ghen hờn nghi kỵ để lòng đau?

Tình em như sóng biển dạt dào
Đi tu để quên đi phiền não?
Anh bổng trở thành tên vô đạo
Nghi ngờ thượng đế ở trên cao?

Nhiều đêm trăn trở không trọn giấc
Mãi nhớ thương em đến sáng ngày
Không hiểu tình ta vì sao mất
Tưởng đời nhập một lại chia hai?

Đâu phải là chuyện của gió trăng
Giửa cô bác sĩ với bệnh nhân
Hai đứa đã từng chung lối mộng
Một ngày không gặp sớm băn khoăn..

Một chút ghen hờn gây sóng gió
Không ngờ tự ái lại thành to
Cánh cửa từ bi em mở ngõ
Hạnh phúc nồng nàn hoá bụi tro

Vẫn còn đó xấp thơ em gởi
Thề nguyện yêu anh đến trọn đời
Anh kiên nhẫn suốt năm chờ đợi
Sao giờ em chỉ biết có Như Lai?

Cố nén trong tim tiếng thở dài
Con đường tu Phật đúng hay sai?
Cỏi hư ảo mà em quỳ lại
Mặc anh thất thiểu cỏi tình say?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét