Bến xưa trăng đã vỡ
Chuyện chúng mình đã đi vào huyền thoại
Hai một ngày ảo ảnh phải không em?
Anh tìm nhặt lại dấu ái thân quen
Sao người xưa cứ ngập ngừng tiến thoái?
Ánh trăng xưa vẫn êm đềm soi lối
Người năm xưa chẳng còn muốn đợi chờ
Em lững lờ trên dốc nhớ lẻ loi
Tình đỏ thắm buông hồn theo trăng vỡ
Thơ luyến lưu ru hồn em nức nở
Hết nên thơ nên bóng nguyệt phải mờ
Để lại đời núi đá buồn ngẩn ngơ
Nhìn mây xám lạnh lùng gieo cách trở
Nguyệt lão ơi! người đã nối dây tơ
Sao chẳng giúp cho chúng tôi tròn mộng?
Tình lỡ rồi tàn tro bao hy vọng
Xuân giao mùa nhưng đã chết hoa mơ
Dáng yêu kiều chập chờn trong cỏi nhớ
Rượu cạn bầu uống mãi chỉ thêm say
Chẳng còn gì định mệnh đã an bày
Đành chia tay ,xoá hết đi duyên nợ
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét