Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011


Mộng ước chúng mình

Em viết bài thơ thật dể thương
Có bướm vờn hoa trong nắng sương
Có lời chân thật đầy mộng tưởng
Có luyến lưu nhau vạn nẻo đường

Anh thấy em về sau bức trướng
Phất phơ mây tóc má ửng hồng
Nụ cười giữa cảnh sao băng rụng
Đôi mắt tinh ranh hé cửa lòng

Những chiều thứ bảy mình đi phố
Hai đứa dìu nhau ,tay nắm tay
Anh ngỡ muôn màu hoa tim nở
Trải dài đại lộ ướp men say

Ngăn cách nhưng hồn chẳng cách ngăn
Gặp nhau trong giấc ngủ yên lành
Trong thơ, trong nhạc, trong tư tưởng
Trong gió trong mây, trong ánh trăng

Anh ấp thơ em tận trái tim
Chờ mong duyên thắm đến bên thềm
Lời em dịu ngọt và âu yếm
Như ánh trăng ngà xuyên bóng đêm

Muôn kiếp yêu em, em biết không
Yêu những bài thơ kể chuyện lòng
Đơn sơ, giản dị, không trao chuốt
Như sóng bạc đầu yêu biển đông

Xuân lòng ta dệt bao hy vọng
Để nụ tầm xuân toả ngát hương
Trời đất mênh mông đêm gió lộng
Hạnh phúc nồng nàn phủ ánh dương
hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét