Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2011

Thơ phải lãng mạn em ơi!

Anh đã bỏ lối làm thơ sáo ngữ
Mộng thiên thu,tỷ tỷ lời yêu
Ý chân thật em vẫn cười chế diễu?
Có lẽ gì em tưởng tượng hơi nhiều?

Bài thơ nào giả dối hởi em yêu?
Anh đã viết bằng trái tim cảm xúc
Đón nhận từ em cội rễ hạnh phúc
Tình trăm năm đến muộn lúc xế chiều

Anh biết em nhan sắc đẹp diễm kiều
Nhưng chẳng lẽ không điểm trang son phấn?
Xin để thơ anh chút gì lãng mạn
Tô sắc màu câu chữ mới cao siêu

Như hoàng hôn bay bổng những cánh diều
Đêm tối đợi trăng sao về mở hội
Chén nước mắm cần thêm ớt,đường,tỏi
Nên thơ anh phải thêu dệt mỹ miều...
hmhiennhan
Tuấn Khỉ

Tuấn Khỉ

Đăng ký: 28/08/2010 06:28
Số bài gửi: 4250



hmhiennhan đã viết:
Đừng trách ông trời

Tôi chơi vơi ở giữa biển đời
Lợi danh nhảy múa tựa sóng khơi
Trần thân mệt trí tôi bơi tới
Vớt toàn bèo bọt...muốn hụt hơi

Tôi ngửa mặt lên oán trách trời
Nước mắt mồ hôi há chuyện chơi
Trời cười: còn khối người chìm nổi
Họ chẳng thở than lấy một lời

Tại sao mi vội trách ông trời
Khì tự tay mình gom lấy rác?
Ngay chính mắt mi còn lầm lạc
Hoang phí thời gian...khổ đáng đời
hmhiennhan


Lạc Đường Đời

Sinh ra bị quẳng giữa đường đời
Tít tắp, tù mù chẳng lối khơi
Bị đuổi, bị dồn hay tự tới
Khi dư sức chạy, lúc tàn hơi.

Chán quá đôi khi chửi cả trời
Nhưng trời cũng chỉ giống đồ chơi
Thâm tâm biết tỏng mình không nổi
Những lúc riêng tư nín lặng lời.

An ủi rằng số phận do trời
Con người cũng chỉ như cỏ rác!
Đường không biết suốt đời đi lạc
Đúng và chung mỗi... đích cùng đời

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét