Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Lãng đãng hồn quê


Lãng đãng hồn quê

Làng quê tôi vốn thanh bình êm ả
Trai gái hiền hiền hoà mộc mạc yêu thương
Cỏ nội hương đồng tiếp giáp bốn phương
Vườn hoa trái, rạch sông đầy tôm cá

Khi chiều xuống trẻ con thường thong thả
Thả cánh diều bay bổng giữa trời cao
Hoặc chơi trò ẩn mình sau rơm,lá
Những gót chân trần bươn bả đuổi nhau

Thanh niên thời lãng mạn với trăng sao
Thỉnh thoảng dắt người yêu diễu phố chợ
Duyên nồng thắm giống dây trầu hương cau
Như mùa xuân thúc quất ,mai ,lan nở

Đường giao thông đã không còn trắc trở
Cây cầu dừa được đúc bằng bê tông
Cần đước ngày nay sáng rực sắc hồng
Những con sông cũng hoà dòng biển cả

Từ Gò công lữ khách xuôi ngược qua
Thủ bộ, Cần giuộc đều về thành phố
Thấy nhà trăm cột ,thấp thoáng bóng cò
Bến phà Mỹ quơi ' nước mây lộng gió

Mỹ lệ quê tôi lặng thầm mở ngỏ
Nàng thơm Chợ đào gạo toả ngát hương
Hàng dừa xiêm xoả tóc đứng ven đường
Giam giữ suốt đời tuổi thơ tôi đó
hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét