Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2011

Đừng trách ông trời

Tôi chơi vơi ở giữa biển đời
Lợi danh nhảy múa tựa sóng khơi
Trần thân mệt trí tôi bơi tới
Vớt toàn bèo bọt...muốn hụt hơi

Tôi ngửa mặt lên oán trách trời
Nước mắt mồ hôi há chuyện chơi
Trời cười: còn khối người chìm nổi
Họ chẳng thở than lấy một lời

Tại sao mi vội trách ông trời
Khì tự tay mình gom lấy rác?
Ngay chính mắt mi còn lầm lạc
Hoang phí thời gian...khổ đáng đời
hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét