Ngậm ngùi một thuở tình ru
Tự nhiên tôi thấy chán đời?
Câu thơ trên Nét toàn lời xót xa
Cảm thông tâm sự người ta
Lời thề vàng đá thật là ngây thơ.
Bướm hoa gặp gở tình cờ
Biết đâu tái ngộ phải chờ kiếp sau?
Trăm năm mộng tưởng có nhau
Cận kề mới rỏ vàng thau mỏng dầy
Tình bay theo gió theo mây
Còn chăng nổi nhớ đoạ đày trái tim?
Nổi buồn trĩu nặng đêm đêm,
Giấc mơ hạnh phúc ấm êm xa rời
Nửa khuya loé bóng mặt trời?
Tìm đâu một nửa buông lời nhớ thương?
Lưu đày trên chính quê hương
Vô hình nhưng lại vô phương vẫy vùng.
Đại bàng sống với bọ hung,
Chí hùng lực kiệt cạn cùng tháng năm,
Hạnh Phúc ngày ấy xa xăm,
Thầy cô bằng hữu tri âm đâu rồi?
Ngậm ngùi nhìn lại gương soi,
Nụ cười kiêu bạt phải tôi không trời!
Tóc sương nhuốm bạc bụi đời,
Thân trai vang bóng một thời còn đâu?
Làm sao để ngẩng cao đầu?
Khi tôi hoang phí phép mầu thời gian?
Thôi đành số kiếp dã tràng,
Rữa tay để giấc mộng vàng lãng du
Tôi về tìm lại tình ru,
Ai người tri kỷ mùa Thu muộn màng?
Đưa nhau đến chốn bình an
So dây nối lại tiếng đàn Tương Như
hmhiennhan
Tư mã Tương Như dùng tiếng đàn khởi khúc Phượng cầu kỳ hoàng làm Trác văn Quân say đắm kết nên trang tình sử
NGẬP NGỪNG
Có nhiều lúc trái tim rung nhịp cảm
Lại sơ rằng bão tố ghé về thăm
Em im lặng mặc cho lòng sóng vỗ
Mang u buồn mắt nhìn chốn xa xăm
Niềm u uất hàng ngày em đón nhận
Muốn tỏ bày ai đó để sớt chia
Lúc trăng lên khi gió về hoang lạnh
Giấc ngủ ngỡ ngàng thức giấc đêm khuya
Em cũng mơ sáng tối có anh về
Nghe anh kể chuyện buồn vui vừa gặp
Bên anh để hồn em không hoang lạnh
Như mây chiều trôi về chốn xa xăm
Em yêu anh nhiều dù đã bao năm
Nhưng vẫn sợ em trao tình nhầm chỗ
Như nước bao sông cứ đổ đại dương
Biển cứ nhận vui đùa con sóng vỗ
Em vẫn biết mang chữ yêu sẽ khổ
Giọt mật tình kết đọng lại men cay
Em đang đi giữa chông chênh hố thẳm
Nên ngập ngừng trả lại phút đắm say.
Nilan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét