Cung bậc buồn
Chẳng hiểu sao lúc cận kề bên em
Anh không sớm nhận cái sai của mình
Còn giận hờn em vô tâm,bướng bỉnh
Để khoảng cách lòng tách biệt xa thêm
Chiều chia tay hai đứa buồn lặng im
Phi trường tiễn khách mưa rơi tầm tả
Bất ngờ nụ hôn em in lên má
Thật nồng nàn tình cảm lúc chia xa
Thời gian lạnh lùng xoá dấu chân qua
Em đến rồi đi nhanh hơn huyền thoại
Sài gòn Melbourne ngàn dặm phôi pha
Khi em quyết phá đi cầu Ô Thước
"Tính đa tình anh không sửa đổi được
Hay tim em lặng thầm khô máu lạnh?
Hai mốt ngày mình bên nhau xuôi ngược
Ít hay nhiều em cũng rỏ lòng anh
Có khùng điên mới phụ bạc duyên lành
Giữa biển người tìm đâu ra tri kỷ?
Anh không phải người đàn ông hoàn mỹ
Nhưng yêu em với tất cả chân thành
Biết sai lầm thì sửa lỗi cũng nhanh
Tiếc là em đã quay lưng quá vội...
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét