Ảo ảnh đêm say
Đường quê trắng muốt áo lụa bay,
Thướt tha dáng ngọc bước khoan thai.
Lung linh hoa nắng vờn vai ,tóc,
Theo nhịp chân son ,mộng phủ dầy.
Em ngước nhìn ta, gởi men say,
Thành trận bão lòng,dậy mưa mây.
Bao nhiêu khát vọng về trong mắt,
Ảo ảnh hay là hiện thực đây?
Môi hồng nở nụ, má hây hây,
Có phải cõi tiên ở chốn nầy?
Ôi! duyên con gái thơm hương nhuy,
Cận kề ta chắc sẽ quắc quay.
Ta gởi hồn ta vào ngất ngây,
Đồi ngực phập phồng hay gió lay?
Kìa sao em bổng đi như chạy?
Áo trắng vương vẫy xuyên hàng cây
Nào phải là em trong vòng tay,
Chẳng có em nào hoá bướm bay,
Ta đem người ảo vào thơ vậy,
Thoả chí hiệp hoa` gái liêu trai
Hmhiennhan
Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012
nguyên hiên nhân wrote:Trả hết lại em...
Trả lại em những tháng ngày quen biết
Tình bây giờ đã vượt quá vòng tay
Chẳng còn gì, chẳng còn gì ,luyến tiếc
Kỹ niệm ngọc ngà thành vệt khói bay
Trả lại em những ngày tháng đắm say
Trên các nẻo đường kề vai sánh bước
Giờ một mình anh đi về phía trước
Gởi yêu thương vào ma nữ liêu trai
Trả hết em ngọt ngào lẩn chua cay
Giá anh có thể làm người mất trí
Để được bình yên không còn mộng mị
Khuôn mặt buồn trong khuya tối lắt lay
..........
Chào bác Nguyenhiennhan, NCX đọc thơ của bác và coi hình của bác thì thật là ngưỡng mộ bởi tình tho của bạc. Coi hình thì bác cũng là người đã "có tuổi" nhưng nguồn thơ của bác thật là dồi dào và trẻ trung.
Chẳng thể ...
Mượn em rồi anh trả lại sao đây
Khi nỗi nhớ cứ đong đầy kỷ niệm
Thời gian qua đi anh lại thầm tiếc
Anh chẳng thể gần – tay lại cầm tay
Anh mượn em rồi - anh mãi cứ vay
Những vần thơ yêu viết dành em đó
Đã dành em yêu những chiều ngược gió
Nỗi nhớ dâng đầy - nỗi nhớ chẳng hề vơi
Anh mượn em rồi – bao dấu yêu ơi
Khi không gặp lòng anh cũng quặn thắt
Hình bóng của em trong tim giữ chặt
Ngày lại ngày ta chẳng thể bên nhau
Anh mượn em rồi - mượn cả ngày sau
Mượn mái tóc em, mượn bờ môi ấy
Mượn cả con tim yêu thương biết mấy
Suốt cuộc đời này … anh chẳng thể trả em !
Chào Nửa Chừng Xuân!
Cám ơn em đã đồng cảm và gởi đến Hiền Nhân một bài thơ hạy .Giá người ấy mà viết như thế, chắc HN sẽ xúc động lăm.Chúc NCX luôn vui khỏe, nhiều niềm vui
Dứt nợ
Món nợ tình hai đứa đã an bày
Em muốn quên lẽ nào anh mãi nhớ?
Đừng đổ thừa tại đại dương cách trở
Khi vào nét ta vẫn gặp ngày ngày
Anh chẳng cần tay phải ở trong tay
Lời em nói cũng hằn sâu dấu ấn
Tình nghĩa vợ chồng há dể đổi thay
Đau khổ lắm mới mất lòng kiên nhẫn
Em hờ hửng với những dòng tin nhắn
Quên mất rồi thuở hai đứa tương thân
Kiêu hãnh oai nghi như vị nữ thần
Ban ân huệ cho người tình cầu cận
Dẫu ăn mày anh vẫn còn nhân phẩm
Phải quên em cho thanh thản tâm hồn
Mặt trời anh đã tắt ánh hoàng hôn
Đành chấp nhân u mê đen thăm thẳm
hmhiennhan
Trả lại em những tháng ngày quen biết
Tình bây giờ đã vượt quá vòng tay
Chẳng còn gì, chẳng còn gì ,luyến tiếc
Kỹ niệm ngọc ngà thành vệt khói bay
Trả lại em những ngày tháng đắm say
Trên các nẻo đường kề vai sánh bước
Giờ một mình anh đi về phía trước
Gởi yêu thương vào ma nữ liêu trai
Trả hết em ngọt ngào lẩn chua cay
Giá anh có thể làm người mất trí
Để được bình yên không còn mộng mị
Khuôn mặt buồn trong khuya tối lắt lay
..........
Chào bác Nguyenhiennhan, NCX đọc thơ của bác và coi hình của bác thì thật là ngưỡng mộ bởi tình tho của bạc. Coi hình thì bác cũng là người đã "có tuổi" nhưng nguồn thơ của bác thật là dồi dào và trẻ trung.
Chẳng thể ...
Mượn em rồi anh trả lại sao đây
Khi nỗi nhớ cứ đong đầy kỷ niệm
Thời gian qua đi anh lại thầm tiếc
Anh chẳng thể gần – tay lại cầm tay
Anh mượn em rồi - anh mãi cứ vay
Những vần thơ yêu viết dành em đó
Đã dành em yêu những chiều ngược gió
Nỗi nhớ dâng đầy - nỗi nhớ chẳng hề vơi
Anh mượn em rồi – bao dấu yêu ơi
Khi không gặp lòng anh cũng quặn thắt
Hình bóng của em trong tim giữ chặt
Ngày lại ngày ta chẳng thể bên nhau
Anh mượn em rồi - mượn cả ngày sau
Mượn mái tóc em, mượn bờ môi ấy
Mượn cả con tim yêu thương biết mấy
Suốt cuộc đời này … anh chẳng thể trả em !
Chào Nửa Chừng Xuân!
Cám ơn em đã đồng cảm và gởi đến Hiền Nhân một bài thơ hạy .Giá người ấy mà viết như thế, chắc HN sẽ xúc động lăm.Chúc NCX luôn vui khỏe, nhiều niềm vui
Dứt nợ
Món nợ tình hai đứa đã an bày
Em muốn quên lẽ nào anh mãi nhớ?
Đừng đổ thừa tại đại dương cách trở
Khi vào nét ta vẫn gặp ngày ngày
Anh chẳng cần tay phải ở trong tay
Lời em nói cũng hằn sâu dấu ấn
Tình nghĩa vợ chồng há dể đổi thay
Đau khổ lắm mới mất lòng kiên nhẫn
Em hờ hửng với những dòng tin nhắn
Quên mất rồi thuở hai đứa tương thân
Kiêu hãnh oai nghi như vị nữ thần
Ban ân huệ cho người tình cầu cận
Dẫu ăn mày anh vẫn còn nhân phẩm
Phải quên em cho thanh thản tâm hồn
Mặt trời anh đã tắt ánh hoàng hôn
Đành chấp nhân u mê đen thăm thẳm
hmhiennhan
Thôi em nhé
Thôi em nhé tiếc chi tình hư ảo?
Cung đàn buồn đã lỗi nhịp dây tơ,
Xa nhau rồi,khép lại mọi mộng mơ,
Vườn địa đàng cũ một thời thương với nhớ.
Chính em không muốn hoà chung hơi thở,
Đẩy bờ môi xa cách mãi bờ môi,
Tình của em, em đã lấy lại rồi,
Sao oán trách mình không thành chồng vợ?
Thôi từ giả sân Tao đàn lộng gió,
Bến Bạch đằng, Nguyễn Huệ lúc về đêm,
Ánh đèn khuya hôn lén suối tóc mềm,
Vai sát vai ,ta dìu nhau diễu phố.
Gió hiu hắt thả trăng về lối củ,
Ta trả em về lại bến đời xưa ,
Trong tim em, ta không còn chỗ trú,
Buồn chi cho trời đổ lệ thành mưa?
Hmhiennhan
Thôi em nhé tiếc chi tình hư ảo?
Cung đàn buồn đã lỗi nhịp dây tơ,
Xa nhau rồi,khép lại mọi mộng mơ,
Vườn địa đàng cũ một thời thương với nhớ.
Chính em không muốn hoà chung hơi thở,
Đẩy bờ môi xa cách mãi bờ môi,
Tình của em, em đã lấy lại rồi,
Sao oán trách mình không thành chồng vợ?
Thôi từ giả sân Tao đàn lộng gió,
Bến Bạch đằng, Nguyễn Huệ lúc về đêm,
Ánh đèn khuya hôn lén suối tóc mềm,
Vai sát vai ,ta dìu nhau diễu phố.
Gió hiu hắt thả trăng về lối củ,
Ta trả em về lại bến đời xưa ,
Trong tim em, ta không còn chỗ trú,
Buồn chi cho trời đổ lệ thành mưa?
Hmhiennhan
Thương em đêm trực bệnh viện
Trời Châu Đốc có lạnh không em?
Mặc thêm áo ấm kẻo lạnh lòng.
Blouse áo trắng không trang điểm
Vẫn thắm môi xinh ,đẹp má hồng.
Mưa nhẹ Sài Gòn em biết không,
Thương em ca trực bận vô cùng,
Bao người bức xúc trên giường bệnh,
Mong được bình yên êm giấc nồng.
Em đến từng giường khơi cảm thông,
Khéo giúp bệnh nhân bớt ưu phiền
Lời thanh ,tiếng ngọt ươm hy vọng
Đẹp tình nhân loại ,lẫn tình riêng.
Mây xám bao quanh trời bệnh viện,
Hạnh lang vẫn sáng bóng em đi,
Chân son cuốn hút hồn thi sĩ,
Em có tương thông, nhớ bạn hiền?
Cánh én tình quân đến giao liên,
Miệt mài nhiệm vụ suốt đêm dài
Mang niềm tin đến bao người bệnh,
Trời đã sáng hồng em có hay?
Anh ở phương nầy nhớ quắc quay,
Khuya mộng chung đầu nhập thiên thai
Yêu em nhiều lúc anh ngây dại
Thèm được ấp yêu suốt đêm ngày.
Hạnh phúc lắm,những chiều thứ bảy,
Đường phố về khuya ,vai sát vai,
Đôi bóng tách rời rồi nhập lại,
Trải dài đại lộ ướp men say
Hmhiennhan
Trời Châu Đốc có lạnh không em?
Mặc thêm áo ấm kẻo lạnh lòng.
Blouse áo trắng không trang điểm
Vẫn thắm môi xinh ,đẹp má hồng.
Mưa nhẹ Sài Gòn em biết không,
Thương em ca trực bận vô cùng,
Bao người bức xúc trên giường bệnh,
Mong được bình yên êm giấc nồng.
Em đến từng giường khơi cảm thông,
Khéo giúp bệnh nhân bớt ưu phiền
Lời thanh ,tiếng ngọt ươm hy vọng
Đẹp tình nhân loại ,lẫn tình riêng.
Mây xám bao quanh trời bệnh viện,
Hạnh lang vẫn sáng bóng em đi,
Chân son cuốn hút hồn thi sĩ,
Em có tương thông, nhớ bạn hiền?
Cánh én tình quân đến giao liên,
Miệt mài nhiệm vụ suốt đêm dài
Mang niềm tin đến bao người bệnh,
Trời đã sáng hồng em có hay?
Anh ở phương nầy nhớ quắc quay,
Khuya mộng chung đầu nhập thiên thai
Yêu em nhiều lúc anh ngây dại
Thèm được ấp yêu suốt đêm ngày.
Hạnh phúc lắm,những chiều thứ bảy,
Đường phố về khuya ,vai sát vai,
Đôi bóng tách rời rồi nhập lại,
Trải dài đại lộ ướp men say
Hmhiennhan
Nguyên văn bởi Nguyên Thạch
Miền Tây hoang vắng bến sông,
Miền Đông có kẻ theo chồng bỏ anh.
Chiều nhìn mây xám vây quanh,
Tiếc thời hạnh phúc mong manh xa rời
Lồng son chim sáo buông lơi,
Níu chi tình cũ ,khung trời bão giông?
Thà nép mình sau chấn song,
Mưa khuya,giá lạnh ấm nồng gối chăn.
Bèo mây gặp gở rồi tan,
Nụ tầm xuân biếc chuyễn sang tay người,
Dư âm vọng tiếng khóc cười,
Sau vòng hoa cưới mộng đời vàng hanh.
Đóa hồng nhung đã rời cành,
Lỗi anh không hái sớm nhành xuân xanh.
Nợ duyên xưa đã không thành,
Chút tình rêu phủ thôi đành quên nhau
Hmhiennhan
Gần xa
Miền Tây bên cạnh miền Đông
Như em ở cạnh bên chồng không xa
Chồng em như cái nóc nhà…
Chiều đi chợ quận người ra người vào
Khăn rằn ấp ủ má đào
Nửa kín nửa hở, ngắm vào ngắm ra
Bây giờ em vợ người ta
Anh chồng năm cũ tiếc ra tiếc vào
Ngẩn ngơ đôi cánh chào mào
Lồng sơ hở cổng, vượt rào bay xa.
Giờ đây em với người ta
Trời cao biển rộng được ra được vào…
Nguyê n Thạ ch
Lỡ mối duyên đầu
Miền Tây bên cạnh miền Đông
Như em ở cạnh bên chồng không xa
Chồng em như cái nóc nhà…
Chiều đi chợ quận người ra người vào
Khăn rằn ấp ủ má đào
Nửa kín nửa hở, ngắm vào ngắm ra
Bây giờ em vợ người ta
Anh chồng năm cũ tiếc ra tiếc vào
Ngẩn ngơ đôi cánh chào mào
Lồng sơ hở cổng, vượt rào bay xa.
Giờ đây em với người ta
Trời cao biển rộng được ra được vào…
Nguyê n Thạ ch
Miền Tây hoang vắng bến sông,
Miền Đông có kẻ theo chồng bỏ anh.
Chiều nhìn mây xám vây quanh,
Tiếc thời hạnh phúc mong manh xa rời
Lồng son chim sáo buông lơi,
Níu chi tình cũ ,khung trời bão giông?
Thà nép mình sau chấn song,
Mưa khuya,giá lạnh ấm nồng gối chăn.
Bèo mây gặp gở rồi tan,
Nụ tầm xuân biếc chuyễn sang tay người,
Dư âm vọng tiếng khóc cười,
Sau vòng hoa cưới mộng đời vàng hanh.
Đóa hồng nhung đã rời cành,
Lỗi anh không hái sớm nhành xuân xanh.
Nợ duyên xưa đã không thành,
Chút tình rêu phủ thôi đành quên nhau
Hmhiennhan
Bản tình ca dang dở
Anh cố quên, Ừ ! sẽ quên không nhớ
Kỷ niệm yêu, ngày tháng cũ có nhau
Mùa hạ xưa, em soi tóc bên cầu
Mùa Thu cũ, đếm lá vàng khẽ hát
Anh sẽ quên, những nơi yêu dấu khác
Nơi có em, thắp sáng nửa đời anh ...
Anh sẽ quên, hạnh phúc quá mỏng manh
Sao trong tim cứ ngập tràn biển nhớ?
Nhớ mùa đông, nơi chúng mình gặp gỡ
Góc giáo đường, anh đứng lặng nhìn em
Lúc nguyện cầu, anh khẽ gọi thật êm
"Yêu dấu hỡi, hãy cho anh yêu nhé..."
Rồi mùa Xuân, tay trong tay dạo phố
Kể chuyện tình, chuyện đôi lứa yêu nhau
Mắt tìm nhau, trao vội nụ hôn đầu
Nồng hương ngát, đóa hoa tình chớm nở...
Giờ nơi đây, một mình anh trăn trở
Nhớ về em, dù lòng đã cố quên
Quên làm sao ? kỷ niệm quá êm đềm,
Đành gợi lại khúc tình ca dang dở...
Hmhiennhan
Anh cố quên, Ừ ! sẽ quên không nhớ
Kỷ niệm yêu, ngày tháng cũ có nhau
Mùa hạ xưa, em soi tóc bên cầu
Mùa Thu cũ, đếm lá vàng khẽ hát
Anh sẽ quên, những nơi yêu dấu khác
Nơi có em, thắp sáng nửa đời anh ...
Anh sẽ quên, hạnh phúc quá mỏng manh
Sao trong tim cứ ngập tràn biển nhớ?
Nhớ mùa đông, nơi chúng mình gặp gỡ
Góc giáo đường, anh đứng lặng nhìn em
Lúc nguyện cầu, anh khẽ gọi thật êm
"Yêu dấu hỡi, hãy cho anh yêu nhé..."
Rồi mùa Xuân, tay trong tay dạo phố
Kể chuyện tình, chuyện đôi lứa yêu nhau
Mắt tìm nhau, trao vội nụ hôn đầu
Nồng hương ngát, đóa hoa tình chớm nở...
Giờ nơi đây, một mình anh trăn trở
Nhớ về em, dù lòng đã cố quên
Quên làm sao ? kỷ niệm quá êm đềm,
Đành gợi lại khúc tình ca dang dở...
Hmhiennhan
Khóc tiếp cho người ...
Chào anh trai Nguyễn Hiền Nhân, lâu quá không gặp,anh khỏe hông???Muội đi qua nghe anh trai than vắng thở dàI,không cầm lòng đậu nên ghé nhà thăm anh tý,bóng chị nào mà làm anh trai nhớ dữ vậy ,hihiih,tò mò ghê,,,KHÓC TIẾP CHO NGƯỜI ... ..................................
Xin đừng khóc nữa em ơi
Vì em là kẻ phải cười đúng hơn
Xa tôi em đỡ tủi hờn
Vì tôi là kẻ nghèo trơn bạc tiền...
Em về đi thế là yên
Để cho cha mẹ khỏi phiền vì con
Và thêm...chữ hiếu được tròn
về đi em hỡi có còn gì đâu
...................................
Em về...dệt mộng cao sang
Tôi đi ôm một cung đàn dở dang...
Lâu rồi tình cũ phai tàn...
Em cười luôn miệng với đàn con thơ
Và rồi...em sẽ ngóng chờ
Khi chồng bận việc chiều mơ chưa về...
Cho tôi quên những ước thề
Cho tôi quên hết lối về...ngày xưa !!! Quynhhuong_1976...em gái khóc phụ anh trai nè,thân mến
Chào Quỳnh Hương của Trịnh Công Sơn!
Hình như em còn 2 tên khác nữa đúng không? Hôm nay anh sẽ phá em ,gọi em là người tình cũ để em khỏi thắc mắc nha
Buồn...cười
Anh cười không khóc đâu em,
Tự do nên thấy đời thêm đẹp hồng,
Từ nay anh khỏi đeo gông,
Vì người em bắt làm chồng khác anh
Rồi thời gian sẽ qua nhanh,
Rồi thời gian giúp nguôi dần nhớ thương,
Đời anh nặng gánh phong sương,
Làm sao xứng với Quỳnh Hương trang đài?
Em đừng nhắc khoản nợ vay,
Bên em đã có vòng tay khác rồi,
Hãy lên hỏi nhỏ bà trời,
Tình không bảo chứng có đòi được không?
Anh giờ thiếu tấm chăn bông,
Bên ngoài cười diễu ,bên trong âu sầu
Vào chùa cũng muốn cạo đầu,
Nhưng còn sợ ả Thị Mầu trao con
Hmhiennhan
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân
vanchien0386 Offline
Xin phép được giao lưu với anh Hiền Nhân nha. Bài thơ của anh thật hay nên vanchien có sự đồng cảm chia sẻ
Em đi để lại giữa đời
mình tôi ngơ ngẩn trắng trời cơn mưa
đò ngang chẳng còn ai đưa
đò xưa còn đó người xưa nơi nào?
Gió mây còn ở trên cao
mình tôi ngơ ngẩn biết bao nỗi sầu.
đò ngang là những nhịp cầu
hôm nay em bước về đâu bây giờ?
bây giờ đã tỉnh cơn mơ
lẽ nào gặp mắt lại vờ không quen
bao năm tôi đã cố quên
quên người êm ấm ở bên nhà chồng
ngày xưa...người có nhớ không
bao lời ân ái mặn nồng năm nao
trăng vàng có lúc hư hao
người yêu có lúc tay chào ra đi.
ừ thì em cứ đi đi
cần chi luyến tiếc những gì ngày xưa
đời người khi đã quá trưa
đâu cần an ủi tiễn đưa nỗi sầu
"dù sao cũng mối duyên đầu
dù sao em cũng qua cầu là xong"....
Bóng người xưa lại về
Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.
Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.
Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.
Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày khó thể trả.
Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan
ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA
Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên
Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng
Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si
Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi...
nguyenngoat
_____________________________
yêu thương và tha thứ
vanchien0386's Avatar
Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.
Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.
Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.
Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày khó thể trả.
Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan
ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA
Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên
Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng
Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si
Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi...
nguyenngoat
_____________________________
yêu thương và tha thứ
vanchien0386 Offline
Xin phép được giao lưu với anh Hiền Nhân nha. Bài thơ của anh thật hay nên vanchien có sự đồng cảm chia sẻ
Em đi để lại giữa đời
mình tôi ngơ ngẩn trắng trời cơn mưa
đò ngang chẳng còn ai đưa
đò xưa còn đó người xưa nơi nào?
Gió mây còn ở trên cao
mình tôi ngơ ngẩn biết bao nỗi sầu.
đò ngang là những nhịp cầu
hôm nay em bước về đâu bây giờ?
bây giờ đã tỉnh cơn mơ
lẽ nào gặp mắt lại vờ không quen
bao năm tôi đã cố quên
quên người êm ấm ở bên nhà chồng
ngày xưa...người có nhớ không
bao lời ân ái mặn nồng năm nao
trăng vàng có lúc hư hao
người yêu có lúc tay chào ra đi.
ừ thì em cứ đi đi
cần chi luyến tiếc những gì ngày xưa
đời người khi đã quá trưa
đâu cần an ủi tiễn đưa nỗi sầu
"dù sao cũng mối duyên đầu
dù sao em cũng qua cầu là xong"....
Ngọt đắng bờ môi son
Bờ môi thân yêu nay đã xa rồi,
Những cảm xúc lắng chìm hay trôi nổi
Hương thơm một thời làm tôi chới với,
Em đã vô tình làm nó pha phôi
Vị ngọt ngào nay chua chát đôi môi,
Không còn ẩn số những đêm hoài vọng.
Tình không bên giới đi vào khoảng trống,
Theo dòng lệ đắng ngậm ngùi thả trôi
Em đã nhiều lần tô lại son môi,
Thêm sành sỏi trong nụ hôn luyến ái
Sao chưa cảm nhận bên lỡ bên bồi,
Để tình lỡ mông lung trôi xa ngái
Đôi môi hồng vô ưu không tồn tại,
Nụ cười chắp vá mất chất tinh khôi
Dẫu hương lòng còn đọng lại trong tôi,
Nụ hôn nồng thắm làm sao sống lại?
Hmhiennhan
Bờ môi thân yêu nay đã xa rồi,
Những cảm xúc lắng chìm hay trôi nổi
Hương thơm một thời làm tôi chới với,
Em đã vô tình làm nó pha phôi
Vị ngọt ngào nay chua chát đôi môi,
Không còn ẩn số những đêm hoài vọng.
Tình không bên giới đi vào khoảng trống,
Theo dòng lệ đắng ngậm ngùi thả trôi
Em đã nhiều lần tô lại son môi,
Thêm sành sỏi trong nụ hôn luyến ái
Sao chưa cảm nhận bên lỡ bên bồi,
Để tình lỡ mông lung trôi xa ngái
Đôi môi hồng vô ưu không tồn tại,
Nụ cười chắp vá mất chất tinh khôi
Dẫu hương lòng còn đọng lại trong tôi,
Nụ hôn nồng thắm làm sao sống lại?
Hmhiennhan
Cõi ảo tình xa
Đây rồi em gái Cà mau,
Dẫn ta lạc lối cõi đào nguyên xưa.
Vườn hồng hoa tím đón đưa,
Nghe hương ảo đã đong đưa sóng lòng.
Bến yêu còn ở thinh không,
Nợ duyên se kết lòng vòng dở dang
Nửa khuya say giấc mơ màng,
Nguyệt về với Tuyết ,bóng nàng kề ta.
Nụ hôn êm ái thịt da,
Tỉnh ra người ảo cách xa trùng trùng.
Tình vào khoảng trống mông lung
Ta ôm gối chiếc nhớ nhung đêm vàng.
Trách con chim trắng lang thang,
Để cho ong bướm bạt ngàn vườn mơ
Lững lơ nhiều mối dây tơ,
Chắc nợ chồng vợ phải chờ nghìn năm...
Hmhiennhan
Đây rồi em gái Cà mau,
Dẫn ta lạc lối cõi đào nguyên xưa.
Vườn hồng hoa tím đón đưa,
Nghe hương ảo đã đong đưa sóng lòng.
Bến yêu còn ở thinh không,
Nợ duyên se kết lòng vòng dở dang
Nửa khuya say giấc mơ màng,
Nguyệt về với Tuyết ,bóng nàng kề ta.
Nụ hôn êm ái thịt da,
Tỉnh ra người ảo cách xa trùng trùng.
Tình vào khoảng trống mông lung
Ta ôm gối chiếc nhớ nhung đêm vàng.
Trách con chim trắng lang thang,
Để cho ong bướm bạt ngàn vườn mơ
Lững lơ nhiều mối dây tơ,
Chắc nợ chồng vợ phải chờ nghìn năm...
Hmhiennhan
|
|
HỎI ANH
Vườn xưa mở cửa chờ anh
Xin mời lữ khách du hành nghỉ chân
Cau này kết nghĩa trâu trần
Đêm đêm nguyệt tới tri ân thâm tình
Chiều nay gió điệu thật xinh
Qua bên làng ấy ngẩn nhìn chàng thơ
Khung trời ai khéo dệt tơ
Đan cho chặt mối khỏi chờ tháng năm
Bao lâu anh mới qua thăm
Bài thơ dang dở nó nằm góc kia
Mỗi lần đến giấc trăng khuya
Lời thơ than thở đầm đìa lệ rơi
Mấy hôm anh vắng rong chơi
Qua nhà hàng xóm ru hời tri âm
Em ôm chiếu gối khóc thầm
Trách con bướm trắng nỡ bầm bỏ tơ
ANh về cho đến bao giờ?
Có còn tơ tưởng nàng thơ bên này?
Rượu tình chưa uống đã say
Em đóng chặt cửa bỏ ngoài lạnh chơi
Hoa Tím " Tuyết " chạy qua đây tìm cố nhân chọc phá nè hiiiiiiiii có ai nhớ cô bé Cà Mau không vậy ta ?
Vườn xưa mở cửa chờ anh
Xin mời lữ khách du hành nghỉ chân
Cau này kết nghĩa trâu trần
Đêm đêm nguyệt tới tri ân thâm tình
Chiều nay gió điệu thật xinh
Qua bên làng ấy ngẩn nhìn chàng thơ
Khung trời ai khéo dệt tơ
Đan cho chặt mối khỏi chờ tháng năm
Bao lâu anh mới qua thăm
Bài thơ dang dở nó nằm góc kia
Mỗi lần đến giấc trăng khuya
Lời thơ than thở đầm đìa lệ rơi
Mấy hôm anh vắng rong chơi
Qua nhà hàng xóm ru hời tri âm
Em ôm chiếu gối khóc thầm
Trách con bướm trắng nỡ bầm bỏ tơ
ANh về cho đến bao giờ?
Có còn tơ tưởng nàng thơ bên này?
Rượu tình chưa uống đã say
Em đóng chặt cửa bỏ ngoài lạnh chơi
Hoa Tím " Tuyết " chạy qua đây tìm cố nhân chọc phá nè hiiiiiiiii có ai nhớ cô bé Cà Mau không vậy ta ?
Đêm buồn nhớ em
Con gió thì thầm điệu lý tình quê,
Hay tiếng hát em vọng từ ký ức?
Sau giấc ngủ mê anh vừa chợt thức,
Đại dương yêu hun hút ánh trăng thề.
Không gian lạnh gợi lạc cảnh đam mê,
Anh khao khát vòng tay nhung quấn chặt
Nhưng ảo tưởng khó trở thành sự thật,
Cõi hư vô cản mất lối em về.
Đêm cựa mình ,nhịp sóng vổ lê thê,
Sóng rời biển sẽ tan vào trong biển.
Nhưng con sóng lòng vẫn hoài lưu luyến,
Thưở cuồng say hai hồn xác cận kề.
Trái cấm ngọt sớm úa màu chua đắng,
Nốt trầm chấm lặng chen giữa mưa ngâu.
Sao dư âm còn vọng mãi đêm thâu?
Tình bay đi để sầu đong năm tháng.
Hmhiennhan
Con gió thì thầm điệu lý tình quê,
Hay tiếng hát em vọng từ ký ức?
Sau giấc ngủ mê anh vừa chợt thức,
Đại dương yêu hun hút ánh trăng thề.
Không gian lạnh gợi lạc cảnh đam mê,
Anh khao khát vòng tay nhung quấn chặt
Nhưng ảo tưởng khó trở thành sự thật,
Cõi hư vô cản mất lối em về.
Đêm cựa mình ,nhịp sóng vổ lê thê,
Sóng rời biển sẽ tan vào trong biển.
Nhưng con sóng lòng vẫn hoài lưu luyến,
Thưở cuồng say hai hồn xác cận kề.
Trái cấm ngọt sớm úa màu chua đắng,
Nốt trầm chấm lặng chen giữa mưa ngâu.
Sao dư âm còn vọng mãi đêm thâu?
Tình bay đi để sầu đong năm tháng.
Hmhiennhan
Tình trăng và núi
Mây bay đi nhưng núi còn ở lại,
Biển dạt dào nhưng biển cũng quay lưng,
Chỉ núi thôi, cứ như thế đứng canh chừng,
Cho trăng sáng trãi dài trên trần thế.
Núi sừng sững cao như người quân tử,
Trăng yêu kiều tỏa sắc sáng tương tư,
Núi có già Trăng cũng không tạ từ,
Bởi vì núi hứa chở che trăng muôn thuở.
Có những ngày nửa hồn trăng vụn vỡ,
Núi can trường chống bão gió vây quanh,
Giữ cho trăng được viên mãn trọn vành,
Phục hồi lại nét vàng son thanh khiết
Trăng với núi thật hửu tình chung thủy,
Hướng về nhau như hai đứa chúng ta,
Cùng tâm nguyện , mở rộng lòng vị tha
Anh và em sống đến già như trăng núi.
Hmhiennhan
Mây bay đi nhưng núi còn ở lại,
Biển dạt dào nhưng biển cũng quay lưng,
Chỉ núi thôi, cứ như thế đứng canh chừng,
Cho trăng sáng trãi dài trên trần thế.
Núi sừng sững cao như người quân tử,
Trăng yêu kiều tỏa sắc sáng tương tư,
Núi có già Trăng cũng không tạ từ,
Bởi vì núi hứa chở che trăng muôn thuở.
Có những ngày nửa hồn trăng vụn vỡ,
Núi can trường chống bão gió vây quanh,
Giữ cho trăng được viên mãn trọn vành,
Phục hồi lại nét vàng son thanh khiết
Trăng với núi thật hửu tình chung thủy,
Hướng về nhau như hai đứa chúng ta,
Cùng tâm nguyện , mở rộng lòng vị tha
Anh và em sống đến già như trăng núi.
Hmhiennhan
Bùa yêu
Trời đang nắng bổng nhiên mưa
Đường xưa thoáng bóng người xưa trở về.
Muôn chiều lá rụng vàng quê,
Lòng anh nổi sóng bốn bề lao xao
Trái tim còn đọng nỗi đau,
Nợ duyên vướng ngọn trúc đào phất phơ
Em về ,anh lại ngẩn ngơ,
Tình thơ, ý nghẹn bên bờ vai thương.
Từ độ trái hướng ,xa phương
Mộng vàng chìm đáy đại dương mịt mờ.
Cố xua em khỏi giấc mơ,
Bóng hồng xinh cứ lượn lờ cợt trêu
Làm sao xóa hết dấu yêu
Khi anh đã ngấm bùa yêu em rồi?
Hạnh phúc năm tháng cuốn trôi,
Em về, tình lại nẫy chồi đươm hoa
Hmhiennhan
GIẢI BÙA
Chỉ là cảm nhận thoáng qua
Em về chi nữa tình ta đâu còn
Nhạt rồi má thắm môi son
Vỡ rồi những nụ hôn tròn trăng xưa
Em về chi giữa đường mưa
Gót chân lỗi hẹn cũng vừa rêu phong
Từ khi em bước theo chồng
Là khi dứt hết một vòng tay yêu
Em về chi giữa ga chiều
Sân ga quạnh vắng bao nhiêu cõi lòng
Tiếng còi lạc lõng thinh không
Bao nhiêu người đợi kẻ trông tàu đời
Đừng về nữa cố nhân ơi
Để thơ thêm đắng những lời của tim
Để tôi thui thủi đi tìm
Bóng người xưa với nỗi niềm bơ vơ
Nếu còn thương những bài thơ
Thì xin em hãy đợi chờ kiếp sau
ngng
Trong tầm mắt tìm nhau
Ngỡ rằng tình đã trôi xa,
Giấc mơ hạnh phúc nhạt nhòa khói sương,
Từ ngày em bỏ quê hương,
Môi son ,má thắm xa phương lấy chồng.
Mấy mùa lá rụng thu phong,
Sao anh chưa thoát khỏi vòng tay yêu?
Nhìn em đứng giữa ga chiều,
Bóng hình xưa gợi bao nhiêu vui buồn.
Nếu là chớp bể mưa nguồn,
Sao tình lắng đọng lệ tuôn tím lòng?
Nụ cười khơi trận bão giông,
Thinh không vọng tiếng nhớ mong,hẹn thề?
Nợ duyên xưa có trở về,
Hay là khoảnh khắc cận kề đam mê?
Hmhiennhan
Trời đang nắng bổng nhiên mưa
Đường xưa thoáng bóng người xưa trở về.
Muôn chiều lá rụng vàng quê,
Lòng anh nổi sóng bốn bề lao xao
Trái tim còn đọng nỗi đau,
Nợ duyên vướng ngọn trúc đào phất phơ
Em về ,anh lại ngẩn ngơ,
Tình thơ, ý nghẹn bên bờ vai thương.
Từ độ trái hướng ,xa phương
Mộng vàng chìm đáy đại dương mịt mờ.
Cố xua em khỏi giấc mơ,
Bóng hồng xinh cứ lượn lờ cợt trêu
Làm sao xóa hết dấu yêu
Khi anh đã ngấm bùa yêu em rồi?
Hạnh phúc năm tháng cuốn trôi,
Em về, tình lại nẫy chồi đươm hoa
Hmhiennhan
GIẢI BÙA
Chỉ là cảm nhận thoáng qua
Em về chi nữa tình ta đâu còn
Nhạt rồi má thắm môi son
Vỡ rồi những nụ hôn tròn trăng xưa
Em về chi giữa đường mưa
Gót chân lỗi hẹn cũng vừa rêu phong
Từ khi em bước theo chồng
Là khi dứt hết một vòng tay yêu
Em về chi giữa ga chiều
Sân ga quạnh vắng bao nhiêu cõi lòng
Tiếng còi lạc lõng thinh không
Bao nhiêu người đợi kẻ trông tàu đời
Đừng về nữa cố nhân ơi
Để thơ thêm đắng những lời của tim
Để tôi thui thủi đi tìm
Bóng người xưa với nỗi niềm bơ vơ
Nếu còn thương những bài thơ
Thì xin em hãy đợi chờ kiếp sau
ngng
Trong tầm mắt tìm nhau
Ngỡ rằng tình đã trôi xa,
Giấc mơ hạnh phúc nhạt nhòa khói sương,
Từ ngày em bỏ quê hương,
Môi son ,má thắm xa phương lấy chồng.
Mấy mùa lá rụng thu phong,
Sao anh chưa thoát khỏi vòng tay yêu?
Nhìn em đứng giữa ga chiều,
Bóng hình xưa gợi bao nhiêu vui buồn.
Nếu là chớp bể mưa nguồn,
Sao tình lắng đọng lệ tuôn tím lòng?
Nụ cười khơi trận bão giông,
Thinh không vọng tiếng nhớ mong,hẹn thề?
Nợ duyên xưa có trở về,
Hay là khoảnh khắc cận kề đam mê?
Hmhiennhan
Hương cố nhân
Anh đã trở lại thành phố ngàn thông,
Hít thở khí trời cao nguyên mát lạnh,
Đi từ Đồi Mai đến đồi Vọng cảnh,
Nhớ về em,
Ôi! nỗi nhớ mênh mông.
Với anh Đà lạt không còn thơ mộng,
Thung lũng tình yêu trống lạnh hoang sơ,
Ôm cô đơn
Ngồi giửa hồ Than thở,
Nhìn thiên hạ cười se thắt cỏi lòng.
Hồ Tuyền lâm ,ngày nào ta chung bóng,
Em nói rất nhiều về chuyện sắc không.
Anh đắm chìm trong hạnh phúc màu hồng,
Không tin được tình yêu đang gợn sóng.
Anh vô tư cứ làm em thất vọng,
Không phải bướm ong sao dám đèo bòng?
Em ghen với cô bạn đã có chồng,
Mất danh dự, tất nhiên anh nỗi nóng.
Anh chỉ có một tình yêu sâu rộng,
Trao hết cho nàng bác sĩ trưởng khoa,
Tại sao em cứ nói anh đào hoa?
Để tình cảm trôi xa bờ bến mộng?
Anh cao ngạo, tạo ra nhiều khoản trống,
Em ngậm ngùi núp bóng chốn thiền môn,
Em khổ đau,
Anh cũng nát linh hồn,
Cố níu kéo mối tình trong tuyệt vọng.
Dẩu thế nào cũng tình nghĩa vợ chồng,
Câu nói ấy, mãn đời anh ghi nhận,
Anh vẫn giử mãi mối tình trinh trắng,
Khắc đáy lòng tên
Hồ Thị Yến Loan

Anh đã trở lại thành phố ngàn thông,
Hít thở khí trời cao nguyên mát lạnh,
Đi từ Đồi Mai đến đồi Vọng cảnh,
Nhớ về em,
Ôi! nỗi nhớ mênh mông.
Với anh Đà lạt không còn thơ mộng,
Thung lũng tình yêu trống lạnh hoang sơ,
Ôm cô đơn
Ngồi giửa hồ Than thở,
Nhìn thiên hạ cười se thắt cỏi lòng.
Hồ Tuyền lâm ,ngày nào ta chung bóng,
Em nói rất nhiều về chuyện sắc không.
Anh đắm chìm trong hạnh phúc màu hồng,
Không tin được tình yêu đang gợn sóng.
Anh vô tư cứ làm em thất vọng,
Không phải bướm ong sao dám đèo bòng?
Em ghen với cô bạn đã có chồng,
Mất danh dự, tất nhiên anh nỗi nóng.
Anh chỉ có một tình yêu sâu rộng,
Trao hết cho nàng bác sĩ trưởng khoa,
Tại sao em cứ nói anh đào hoa?
Để tình cảm trôi xa bờ bến mộng?
Anh cao ngạo, tạo ra nhiều khoản trống,
Em ngậm ngùi núp bóng chốn thiền môn,
Em khổ đau,
Anh cũng nát linh hồn,
Cố níu kéo mối tình trong tuyệt vọng.
Dẩu thế nào cũng tình nghĩa vợ chồng,
Câu nói ấy, mãn đời anh ghi nhận,
Anh vẫn giử mãi mối tình trinh trắng,
Khắc đáy lòng tên
Hồ Thị Yến Loan
Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân
Bóng người xưa lại về
Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.
Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.
Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.
Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày khó thể trả.
Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan
ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA
Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên
Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng
Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si
Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi...
Bùa yêu
Trời đang nắng bổng nhiên mưa
Đường xưa thoáng bóng người xưa trở về.
Muôn chiều lá rụng vàng quê,
Lòng anh nổi sóng bốn bề lao xao
Trái tim còn đọng nỗi đau,
Nợ duyên vướng ngọn trúc đào phất phơ
Em về ,anh lại ngẩn ngơ,
Tình thơ, ý nghẹn bên bờ vai thương.
Từ độ trái hướng ,xa phương
Mộng vàng chìm đáy đại dương mịt mờ.
Cố xua em khỏi giấc mơ,
Bóng hồng xinh cứ lượn lờ cợt trêu
Làm sao xóa hết dấu yêu
Khi anh đã ngấm bùa yêu em rồi?
Hạnh phúc năm tháng cuốn trôi,
Em về, tình lại nẫy chồi đươm hoa
Hmhiennhan
GIẢI BÙA
Chỉ là cảm nhận thoáng qua
Em về chi nữa tình ta đâu còn
Nhạt rồi má thắm môi son
Vỡ rồi những nụ hôn tròn trăng xưa
Em về chi giữa đường mưa
Gót chân lỗi hẹn cũng vừa rêu phong
Từ khi em bước theo chồng
Là khi dứt hết một vòng tay yêu
Em về chi giữa ga chiều
Sân ga quạnh vắng bao nhiêu cõi lòng
Tiếng còi lạc lõng thinh không
Bao nhiêu người đợi kẻ trông tàu đời
Đừng về nữa cố nhân ơi
Để thơ thêm đắng những lời của tim
Để tôi thui thủi đi tìm
Bóng người xưa với nỗi niềm bơ vơ
Nếu còn thương những bài thơ
Thì xin em hãy đợi chờ kiếp sau
ngng
Bóng người xưa lại về
Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.
Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.
Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.
Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày khó thể trả.
Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan
ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA
Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên
Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng
Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si
Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi...
Bùa yêu
Trời đang nắng bổng nhiên mưa
Đường xưa thoáng bóng người xưa trở về.
Muôn chiều lá rụng vàng quê,
Lòng anh nổi sóng bốn bề lao xao
Trái tim còn đọng nỗi đau,
Nợ duyên vướng ngọn trúc đào phất phơ
Em về ,anh lại ngẩn ngơ,
Tình thơ, ý nghẹn bên bờ vai thương.
Từ độ trái hướng ,xa phương
Mộng vàng chìm đáy đại dương mịt mờ.
Cố xua em khỏi giấc mơ,
Bóng hồng xinh cứ lượn lờ cợt trêu
Làm sao xóa hết dấu yêu
Khi anh đã ngấm bùa yêu em rồi?
Hạnh phúc năm tháng cuốn trôi,
Em về, tình lại nẫy chồi đươm hoa
Hmhiennhan
GIẢI BÙA
Chỉ là cảm nhận thoáng qua
Em về chi nữa tình ta đâu còn
Nhạt rồi má thắm môi son
Vỡ rồi những nụ hôn tròn trăng xưa
Em về chi giữa đường mưa
Gót chân lỗi hẹn cũng vừa rêu phong
Từ khi em bước theo chồng
Là khi dứt hết một vòng tay yêu
Em về chi giữa ga chiều
Sân ga quạnh vắng bao nhiêu cõi lòng
Tiếng còi lạc lõng thinh không
Bao nhiêu người đợi kẻ trông tàu đời
Đừng về nữa cố nhân ơi
Để thơ thêm đắng những lời của tim
Để tôi thui thủi đi tìm
Bóng người xưa với nỗi niềm bơ vơ
Nếu còn thương những bài thơ
Thì xin em hãy đợi chờ kiếp sau
ngng
Ký ức tuổi thơ
Tuổi thơ tôi ngày ấy trốn đâu rồi
Năm tháng trôi nhanh khó lòng tìm lại?
Xã Mỹ lệ vẫn xanh vườn cây trái,
Bát ngát chợ Đào hương lúa nàng Thơm.
Con nhà nghèo tôi muốn tự kiếm cơm,
Bị người lớn ăn gian buồn phát khóc,
Mẹ bắt tôi phải trở vô trường học,
Lành cho sạch còn rách giữ cho thơm.
Thầy ba Lựu già nỗi tiếng uy nghiêm,
Nhồi nhét tôi học cả văn lẫn vỏ,
Những bài quyền đánh ra có sức gió,
Bị bạn bè hai xóm gọi trâu điên.
Làng tôi có đình thờ Nguyễn văn Tiếng,
Một tướng tài của Trương Định Gò công,
Trẻ con đâu biết trời cao đất rộng,
Rủ nhau làm sạch quà cúng đền thiêng .
Có những chiều nắng mới dịu êm êm,
Xách thùng thiếc đi bắt còng ,lượm nón,
Tôi xí được đôi guốc bé hàng xóm,
Bé không chuộc còn mét má đánh đòn...
Mới đó thắm thoát mấy chục năm rồi,
Tôi xa quê, nhiều lần quay trở lại,
Mỹ lệ đã giàu ,cầu đường hiện đại,
Nhưng cây cầu dừa sống mãi trong tôi...
Hmhiennhan
Tuổi thơ tôi ngày ấy trốn đâu rồi
Năm tháng trôi nhanh khó lòng tìm lại?
Xã Mỹ lệ vẫn xanh vườn cây trái,
Bát ngát chợ Đào hương lúa nàng Thơm.
Con nhà nghèo tôi muốn tự kiếm cơm,
Bị người lớn ăn gian buồn phát khóc,
Mẹ bắt tôi phải trở vô trường học,
Lành cho sạch còn rách giữ cho thơm.
Thầy ba Lựu già nỗi tiếng uy nghiêm,
Nhồi nhét tôi học cả văn lẫn vỏ,
Những bài quyền đánh ra có sức gió,
Bị bạn bè hai xóm gọi trâu điên.
Làng tôi có đình thờ Nguyễn văn Tiếng,
Một tướng tài của Trương Định Gò công,
Trẻ con đâu biết trời cao đất rộng,
Rủ nhau làm sạch quà cúng đền thiêng .
Có những chiều nắng mới dịu êm êm,
Xách thùng thiếc đi bắt còng ,lượm nón,
Tôi xí được đôi guốc bé hàng xóm,
Bé không chuộc còn mét má đánh đòn...
Mới đó thắm thoát mấy chục năm rồi,
Tôi xa quê, nhiều lần quay trở lại,
Mỹ lệ đã giàu ,cầu đường hiện đại,
Nhưng cây cầu dừa sống mãi trong tôi...
Hmhiennhan
Ba điều ước không thành.
Có một nàng tiên nhỏ,
Ban tôi ba điều ước,
Tôi mừng quá xin được,
Những gì mình muốn có.
Điều đầu tiên tình yêu,
Làm nàng tiên bối rối!
Nàng tiên làm sao hiểu?
Khi chính nàng lẽ loi?
Điều thứ hai Hạnh phúc,
Chuyện ấy càng xa xôi,
Thôi thì nàng hãy giúp,
Khởi đầu từ tình bạn?
Điều nầy không quá đáng,
Nàng tiên cười chấp nhận,
Tình bạn không lãng mạn,
Nhưng lại được bình an...
Tôi lại quá tham lam,
Cố tình vượt ranh giới,
Tại sao nàng hỏng dám?
Buồn quá nàng tiên ơi...
Hmhiennhan
Có một nàng tiên nhỏ,
Ban tôi ba điều ước,
Tôi mừng quá xin được,
Những gì mình muốn có.
Điều đầu tiên tình yêu,
Làm nàng tiên bối rối!
Nàng tiên làm sao hiểu?
Khi chính nàng lẽ loi?
Điều thứ hai Hạnh phúc,
Chuyện ấy càng xa xôi,
Thôi thì nàng hãy giúp,
Khởi đầu từ tình bạn?
Điều nầy không quá đáng,
Nàng tiên cười chấp nhận,
Tình bạn không lãng mạn,
Nhưng lại được bình an...
Tôi lại quá tham lam,
Cố tình vượt ranh giới,
Tại sao nàng hỏng dám?
Buồn quá nàng tiên ơi...
Hmhiennhan
Vũng Tàu duyên thắm tình nồng.
Có phải chúng mình chơi trò cút bắt,
Từ Bến Tre đến phố biển Vũng Tàu?
Con sóng tình suốt ngày đêm dào dạt,
Nhưng chưa bao giờ chạm được vào nhau.
Nơi Sài Gòn anh nhận miết câu chào,
Em Chợ Lách Bến Tre làm gì vậy?
Sao hai đứa cứ hẹn hoài ,hẹn mãi
Để đêm Vũng Tàu đơn lẻ ánh sao?
Như nửa vầng trăng ẩn hiện trên cao,
Anh chới với không làm sao bắt được.
Mối duyên tao ngộ từ hai năm trước,
Đến bây giờ còn nằm trong chiêm bao.
Xe nhà em vẫn chạy tuyến Vũng Tàu,
Anh vẫn tắm biển những ngày nghĩ lễ
Đợi chờ hợp cẩn sao mà khó thế,
Bóng hình cứ đủng đỉnh đuổi bắt nhau.
Ở giữa đất, trời ,biển,nước lao xao
Mây và núi cũng gần nhau phóng khoáng,
Anh và Em chắc nồng nàn lãng mạn,
Như vôi trầu trộn quyện với hương cau...
Hmhiennhan
Gởi NH bà chủ xe đò chạy tuyến đường Chợ Lách Vũng Tàu,3 hoặc 4 ngày 1 chuyến.
Có phải chúng mình chơi trò cút bắt,
Từ Bến Tre đến phố biển Vũng Tàu?
Con sóng tình suốt ngày đêm dào dạt,
Nhưng chưa bao giờ chạm được vào nhau.
Nơi Sài Gòn anh nhận miết câu chào,
Em Chợ Lách Bến Tre làm gì vậy?
Sao hai đứa cứ hẹn hoài ,hẹn mãi
Để đêm Vũng Tàu đơn lẻ ánh sao?
Như nửa vầng trăng ẩn hiện trên cao,
Anh chới với không làm sao bắt được.
Mối duyên tao ngộ từ hai năm trước,
Đến bây giờ còn nằm trong chiêm bao.
Xe nhà em vẫn chạy tuyến Vũng Tàu,
Anh vẫn tắm biển những ngày nghĩ lễ
Đợi chờ hợp cẩn sao mà khó thế,
Bóng hình cứ đủng đỉnh đuổi bắt nhau.
Ở giữa đất, trời ,biển,nước lao xao
Mây và núi cũng gần nhau phóng khoáng,
Anh và Em chắc nồng nàn lãng mạn,
Như vôi trầu trộn quyện với hương cau...
Hmhiennhan
Gởi NH bà chủ xe đò chạy tuyến đường Chợ Lách Vũng Tàu,3 hoặc 4 ngày 1 chuyến.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)