Ảo ảnh đêm say
Đường quê trắng muốt áo lụa bay,
Thướt tha dáng ngọc bước khoan thai.
Lung linh hoa nắng vờn vai ,tóc,
Theo nhịp chân son ,mộng phủ dầy.
Em ngước nhìn ta, gởi men say,
Thành trận bão lòng,dậy mưa mây.
Bao nhiêu khát vọng về trong mắt,
Ảo ảnh hay là hiện thực đây?
Môi hồng nở nụ, má hây hây,
Có phải cõi tiên ở chốn nầy?
Ôi! duyên con gái thơm hương nhuy,
Cận kề ta chắc sẽ quắc quay.
Ta gởi hồn ta vào ngất ngây,
Đồi ngực phập phồng hay gió lay?
Kìa sao em bổng đi như chạy?
Áo trắng vương vẫy xuyên hàng cây
Nào phải là em trong vòng tay,
Chẳng có em nào hoá bướm bay,
Ta đem người ảo vào thơ vậy,
Thoả chí hiệp hoa` gái liêu trai
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét