Ký ức tuổi thơ
Tuổi thơ tôi ngày ấy trốn đâu rồi
Năm tháng trôi nhanh khó lòng tìm lại?
Xã Mỹ lệ vẫn xanh vườn cây trái,
Bát ngát chợ Đào hương lúa nàng Thơm.
Con nhà nghèo tôi muốn tự kiếm cơm,
Bị người lớn ăn gian buồn phát khóc,
Mẹ bắt tôi phải trở vô trường học,
Lành cho sạch còn rách giữ cho thơm.
Thầy ba Lựu già nỗi tiếng uy nghiêm,
Nhồi nhét tôi học cả văn lẫn vỏ,
Những bài quyền đánh ra có sức gió,
Bị bạn bè hai xóm gọi trâu điên.
Làng tôi có đình thờ Nguyễn văn Tiếng,
Một tướng tài của Trương Định Gò công,
Trẻ con đâu biết trời cao đất rộng,
Rủ nhau làm sạch quà cúng đền thiêng .
Có những chiều nắng mới dịu êm êm,
Xách thùng thiếc đi bắt còng ,lượm nón,
Tôi xí được đôi guốc bé hàng xóm,
Bé không chuộc còn mét má đánh đòn...
Mới đó thắm thoát mấy chục năm rồi,
Tôi xa quê, nhiều lần quay trở lại,
Mỹ lệ đã giàu ,cầu đường hiện đại,
Nhưng cây cầu dừa sống mãi trong tôi...
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét