Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Nguyên văn bởi Nguyên ThạchXem Bài Gởi
Gần xa

Miền Tây bên cạnh miền Đông
Như em ở cạnh bên chồng không xa
Chồng em như cái nóc nhà…
Chiều đi chợ quận người ra người vào
Khăn rằn ấp ủ má đào
Nửa kín nửa hở, ngắm vào ngắm ra
Bây giờ em vợ người ta
Anh chồng năm cũ tiếc ra tiếc vào

Ngẩn ngơ đôi cánh chào mào
Lồng sơ hở cổng, vượt rào bay xa.
Giờ đây em với người ta
Trời cao biển rộng được ra được vào…


Nguyê n Thạ ch
Lỡ mối duyên đầu
Miền Tây hoang vắng bến sông,
Miền Đông có kẻ theo chồng bỏ anh.
Chiều nhìn mây xám vây quanh,
Tiếc thời hạnh phúc mong manh xa rời

Lồng son chim sáo buông lơi,
Níu chi tình cũ ,khung trời bão giông?
Thà nép mình sau chấn song,
Mưa khuya,giá lạnh ấm nồng gối chăn.

Bèo mây gặp gở rồi tan,
Nụ tầm xuân biếc chuyễn sang tay người,
Dư âm vọng tiếng khóc cười,
Sau vòng hoa cưới mộng đời vàng hanh.

Đóa hồng nhung đã rời cành,
Lỗi anh không hái sớm nhành xuân xanh.
Nợ duyên xưa đã không thành,
Chút tình rêu phủ thôi đành quên nhau
Hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét