Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Hương cố nhân

Anh đã trở lại thành phố ngàn thông,
Hít thở khí trời cao nguyên mát lạnh,
Đi từ Đồi Mai đến đồi Vọng cảnh,
Nhớ về em,
Ôi! nỗi nhớ mênh mông.

Với anh Đà lạt không còn thơ mộng,
Thung lũng tình yêu trống lạnh hoang sơ,
Ôm cô đơn
Ngồi giửa hồ Than thở,
Nhìn thiên hạ cười se thắt cỏi lòng.

Hồ Tuyền lâm ,ngày nào ta chung bóng,
Em nói rất nhiều về chuyện sắc không.
Anh đắm chìm trong hạnh phúc màu hồng,
Không tin được tình yêu đang gợn sóng.

Anh vô tư cứ làm em thất vọng,
Không phải bướm ong sao dám đèo bòng?
Em ghen với cô bạn đã có chồng,
Mất danh dự, tất nhiên anh nỗi nóng.

Anh chỉ có một tình yêu sâu rộng,
Trao hết cho nàng bác sĩ trưởng khoa,
Tại sao em cứ nói anh đào hoa?
Để tình cảm trôi xa bờ bến mộng?

Anh cao ngạo, tạo ra nhiều khoản trống,
Em ngậm ngùi núp bóng chốn thiền môn,
Em khổ đau,
Anh cũng nát linh hồn,
Cố níu kéo mối tình trong tuyệt vọng.

Dẩu thế nào cũng tình nghĩa vợ chồng,
Câu nói ấy, mãn đời anh ghi nhận,
Anh vẫn giử mãi mối tình trinh trắng,
Khắc đáy lòng tên
Hồ Thị Yến Loan


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét