Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Bóng người xưa lại về
Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.

Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.

Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.

Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày  khó thể trả.

Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan


ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA
 
Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên
 
Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng
 
Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si
 
Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi...


Bùa yêu

Trời đang nắng bổng nhiên mưa
Đường xưa thoáng bóng người xưa trở về.
Muôn chiều lá rụng vàng quê,
Lòng anh nổi sóng bốn bề lao xao

Trái tim còn đọng nỗi đau,
Nợ duyên vướng ngọn trúc đào phất phơ
Em về ,anh lại ngẩn ngơ,
Tình thơ, ý nghẹn bên bờ vai thương.

Từ độ trái hướng ,xa phương
Mộng vàng chìm đáy đại dương mịt mờ.
Cố xua em khỏi giấc mơ,
Bóng hồng xinh cứ lượn lờ cợt trêu

Làm sao xóa hết dấu yêu
Khi anh đã ngấm bùa yêu em rồi?
Hạnh phúc năm tháng cuốn trôi,
Em về, tình lại nẫy chồi đươm hoa
Hmhiennhan



            GIẢI BÙA
 
Chỉ là cảm nhận thoáng qua
Em về chi nữa tình ta đâu còn
Nhạt rồi má thắm môi son
Vỡ rồi những nụ hôn tròn trăng xưa
 
Em về chi giữa đường mưa
Gót chân lỗi hẹn cũng vừa rêu phong
Từ khi em bước theo chồng
Là khi dứt hết một vòng tay yêu
 
Em về chi giữa ga chiều
Sân ga quạnh vắng bao nhiêu cõi lòng
Tiếng còi lạc lõng thinh không
Bao nhiêu người đợi kẻ trông tàu đời
 
Đừng về nữa cố nhân ơi
Để thơ thêm đắng những lời của tim
Để tôi thui thủi đi tìm
Bóng người xưa với nỗi niềm bơ vơ
Nếu còn thương những bài thơ
Thì xin em hãy đợi chờ kiếp sau
 
ngng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét