Thương em đêm trực bệnh viện
Trời Châu Đốc có lạnh không em?
Mặc thêm áo ấm kẻo lạnh lòng.
Blouse áo trắng không trang điểm
Vẫn thắm môi xinh ,đẹp má hồng.
Mưa nhẹ Sài Gòn em biết không,
Thương em ca trực bận vô cùng,
Bao người bức xúc trên giường bệnh,
Mong được bình yên êm giấc nồng.
Em đến từng giường khơi cảm thông,
Khéo giúp bệnh nhân bớt ưu phiền
Lời thanh ,tiếng ngọt ươm hy vọng
Đẹp tình nhân loại ,lẫn tình riêng.
Mây xám bao quanh trời bệnh viện,
Hạnh lang vẫn sáng bóng em đi,
Chân son cuốn hút hồn thi sĩ,
Em có tương thông, nhớ bạn hiền?
Cánh én tình quân đến giao liên,
Miệt mài nhiệm vụ suốt đêm dài
Mang niềm tin đến bao người bệnh,
Trời đã sáng hồng em có hay?
Anh ở phương nầy nhớ quắc quay,
Khuya mộng chung đầu nhập thiên thai
Yêu em nhiều lúc anh ngây dại
Thèm được ấp yêu suốt đêm ngày.
Hạnh phúc lắm,những chiều thứ bảy,
Đường phố về khuya ,vai sát vai,
Đôi bóng tách rời rồi nhập lại,
Trải dài đại lộ ướp men say
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét