nguyên hiên nhân wrote:Trả hết lại em...
Trả lại em những tháng ngày quen biết
Tình bây giờ đã vượt quá vòng tay
Chẳng còn gì, chẳng còn gì ,luyến tiếc
Kỹ niệm ngọc ngà thành vệt khói bay
Trả lại em những ngày tháng đắm say
Trên các nẻo đường kề vai sánh bước
Giờ một mình anh đi về phía trước
Gởi yêu thương vào ma nữ liêu trai
Trả hết em ngọt ngào lẩn chua cay
Giá anh có thể làm người mất trí
Để được bình yên không còn mộng mị
Khuôn mặt buồn trong khuya tối lắt lay
..........
Chào bác Nguyenhiennhan, NCX đọc thơ của bác và coi hình của bác thì
thật là ngưỡng mộ bởi tình tho của bạc. Coi hình thì bác cũng là người
đã "có tuổi" nhưng nguồn thơ của bác thật là dồi dào và trẻ trung.
Chẳng thể ...
Mượn em rồi anh trả lại sao đây
Khi nỗi nhớ cứ đong đầy kỷ niệm
Thời gian qua đi anh lại thầm tiếc
Anh chẳng thể gần – tay lại cầm tay
Anh mượn em rồi - anh mãi cứ vay
Những vần thơ yêu viết dành em đó
Đã dành em yêu những chiều ngược gió
Nỗi nhớ dâng đầy - nỗi nhớ chẳng hề vơi
Anh mượn em rồi – bao dấu yêu ơi
Khi không gặp lòng anh cũng quặn thắt
Hình bóng của em trong tim giữ chặt
Ngày lại ngày ta chẳng thể bên nhau
Anh mượn em rồi - mượn cả ngày sau
Mượn mái tóc em, mượn bờ môi ấy
Mượn cả con tim yêu thương biết mấy
Suốt cuộc đời này … anh chẳng thể trả em !
Chào Nửa Chừng Xuân!
Cám ơn em đã đồng cảm và gởi đến Hiền Nhân một bài thơ hạy .Giá người ấy
mà viết như thế, chắc HN sẽ xúc động lăm.Chúc NCX luôn vui khỏe, nhiều
niềm vui
Dứt nợ
Món nợ tình hai đứa đã an bày
Em muốn quên lẽ nào anh mãi nhớ?
Đừng đổ thừa tại đại dương cách trở
Khi vào nét ta vẫn gặp ngày ngày
Anh chẳng cần tay phải ở trong tay
Lời em nói cũng hằn sâu dấu ấn
Tình nghĩa vợ chồng há dể đổi thay
Đau khổ lắm mới mất lòng kiên nhẫn
Em hờ hửng với những dòng tin nhắn
Quên mất rồi thuở hai đứa tương thân
Kiêu hãnh oai nghi như vị nữ thần
Ban ân huệ cho người tình cầu cận
Dẫu ăn mày anh vẫn còn nhân phẩm
Phải quên em cho thanh thản tâm hồn
Mặt trời anh đã tắt ánh hoàng hôn
Đành chấp nhân u mê đen thăm thẳm
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét