Bùa yêu
Trời đang nắng bổng nhiên mưa
Đường xưa thoáng bóng người xưa trở về.
Muôn chiều lá rụng vàng quê,
Lòng anh nổi sóng bốn bề lao xao
Trái tim còn đọng nỗi đau,
Nợ duyên vướng ngọn trúc đào phất phơ
Em về ,anh lại ngẩn ngơ,
Tình thơ, ý nghẹn bên bờ vai thương.
Từ độ trái hướng ,xa phương
Mộng vàng chìm đáy đại dương mịt mờ.
Cố xua em khỏi giấc mơ,
Bóng hồng xinh cứ lượn lờ cợt trêu
Làm sao xóa hết dấu yêu
Khi anh đã ngấm bùa yêu em rồi?
Hạnh phúc năm tháng cuốn trôi,
Em về, tình lại nẫy chồi đươm hoa
Hmhiennhan
GIẢI BÙA
Chỉ là cảm nhận thoáng qua
Em về chi nữa tình ta đâu còn
Nhạt rồi má thắm môi son
Vỡ rồi những nụ hôn tròn trăng xưa
Em về chi giữa đường mưa
Gót chân lỗi hẹn cũng vừa rêu phong
Từ khi em bước theo chồng
Là khi dứt hết một vòng tay yêu
Em về chi giữa ga chiều
Sân ga quạnh vắng bao nhiêu cõi lòng
Tiếng còi lạc lõng thinh không
Bao nhiêu người đợi kẻ trông tàu đời
Đừng về nữa cố nhân ơi
Để thơ thêm đắng những lời của tim
Để tôi thui thủi đi tìm
Bóng người xưa với nỗi niềm bơ vơ
Nếu còn thương những bài thơ
Thì xin em hãy đợi chờ kiếp sau
ngng
Trong tầm mắt tìm nhau
Ngỡ rằng tình đã trôi xa,
Giấc mơ hạnh phúc nhạt nhòa khói sương,
Từ ngày em bỏ quê hương,
Môi son ,má thắm xa phương lấy chồng.
Mấy mùa lá rụng thu phong,
Sao anh chưa thoát khỏi vòng tay yêu?
Nhìn em đứng giữa ga chiều,
Bóng hình xưa gợi bao nhiêu vui buồn.
Nếu là chớp bể mưa nguồn,
Sao tình lắng đọng lệ tuôn tím lòng?
Nụ cười khơi trận bão giông,
Thinh không vọng tiếng nhớ mong,hẹn thề?
Nợ duyên xưa có trở về,
Hay là khoảnh khắc cận kề đam mê?
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét